Quốc Sư Giả Mạo
Chương 113: Ta Là Quốc Sư
Chương 113

Ta Là Quốc Sư

Đêm sau triều hội.

Kinh thành tang nhưng yên. Đèn trắng vẫn treo, khói nhang vẫn bay, nhưng dưới tang, dưới khói, kinh thành thở kiểu thở sau cơn sốt: nặng, chậm, nhưng đều, kiểu biết mình sẽ sống.

Hắn ngồi trong phủ. Một mình. Trà trên bàn. Nến cháy. Báo cáo từ Phúc An nằm chồng: Hoài Viễn rút quân về doanh trại, ba mươi dặm, đúng như giao kèo mà bây giờ giao kèo đã lật, nhưng gã vẫn giữ quân ngoài, vì gã đã gật trước triều đình, và rút lời trước triều đình thì mất mặt hơn mất quân. Phạm Đình Chương về phủ, đóng cửa, không tiếp khách, kiểu người vừa thua mà chưa biết thua ở đâu. Hắc Nguyệt rút khỏi kinh thành, Diệp Trúc Khanh xác nhận: không còn dấu hiệu áo đen trong bán kính hai mươi dặm. Phong ấn tan, Nguyệt Thi đi, Hắc Nguyệt mất mục đích, ít nhất là bây giờ.

Phùng Thanh Hư gửi thư ngắn qua Trường Xuân Cung: "Phái Xóa im. Mộ Trầm Hương chưa hành động. Nhưng lão không phải loại bỏ cuộc. Cẩn thận."

Tạm ổn. Tất cả tạm ổn. Hội đồng sẽ họp phiên đầu ngày mai. Hoài Viễn sẽ đòi ghế Thái Sư. Phạm sẽ tìm cách mới. Phái Xóa sẽ chờ lỗi. Nhưng hôm nay, hôm nay yên.

Và mình chưa nói câu đó.

Hắn đứng dậy. Bước ra sân. Lên mái.


Mái Quốc Sư Phủ.

Nơi hắn đã đứng hàng trăm đêm từ khi xuyên không. Nơi hắn lần đầu nhìn lưới Thiên Cơ giăng ngang trời kinh thành, kiểu ai đó vén mây cho hắn thấy thứ bên dưới, bên trên, bên ngoài mọi thứ hắn biết. Nơi hắn nhìn Nguyệt Thi rung trong phong ấn. Nơi hắn nhìn vua mờ dần. Nơi hắn nhìn con mắt ngoài lưới lần đầu, lần hai, lần ba.

Ngói lạnh dưới chân. Gió mùa hạ sớm, ấm, mang mùi sen từ hồ phía đông, mùi tang từ cung, và mùi kinh thành đêm, mùi bếp tắt, mùi ngủ, mùi yên.

Hắn đứng. Nhìn lưới.

Và lần đầu tiên, hắn thấy đẹp.

Sợi Thiên Cơ giăng ngang trời, kiểu mạng nhện khổng lồ dệt bằng ánh trăng. Mỗi sợi một niềm tin. Mỗi nút một đời người. Dòng chảy uyển chuyển, kiểu sông trên trời, và sông chảy về hắn, về nút hắn, ấm, đều, sáng nhẹ kiểu đèn ngủ, kiểu ai đó bật đèn để hắn không sợ.

Sợi từ dân, mảnh, nhiều, kiểu mưa bụi: mỗi sợi nhẹ, nhưng gộp lại thì ướt. Sợi từ lính biên giới, cứng hơn, thẳng hơn, kiểu dây neo. Sợi từ triều đình, phức tạp hơn, có sáng có tối, kiểu sợi mà người gửi vừa tin vừa nghi, kiểu tin kiểu chính trị: tin vì có lợi. Sợi từ miếu phường, dày, ấm, kiểu niềm tin đã thành thói quen, kiểu sáng ra thắp hương, chiều về cầu nguyện, kiểu tin không cần lý do vì đã tin quá lâu.

Và sợi từ A Ly. Sáng nhất. Trong nhất. Kiểu sợi không có điều kiện. Con bé tin hắn không phải vì hắn là Quốc Sư, không phải vì hắn phán đúng, không phải vì hắn giữ Đại Ly. Con bé tin hắn vì hắn là Tiên sinh, vì hắn cho con bé ăn ngày đầu tiên, vì hắn nói "sẽ thay đổi thiên hạ" kiểu thuận miệng mà con bé giữ trong ngực như giữ lửa.

Sợi từ Lục Thanh Dao. Sáng, nhưng phức tạp, kiểu sáng có vệt tối, kiểu tin nhưng cũng lo, kiểu người đã chọn nhưng chưa chắc chọn đúng, và cái chưa chắc đó không làm sợi yếu, nó làm sợi thật.

Sợi từ Phúc An. Nhẹ, đều, kiểu sợi của người phục vụ đã quen phục vụ ai đó không phải vì trách nhiệm, mà vì chọn. Sợi từ Diệp Trúc Khanh. Mỏng, cứng, kiểu dây đàn: ít nhưng không đứt. Sợi từ Hứa Trường An. Mới, lạ, kiểu sợi mà người gửi chưa biết mình đang gửi, kiểu trí thức bắt đầu tin bằng bằng chứng thay vì bằng lòng.

Tất cả chảy về hắn. Không phải kiểu nuốt. Nguyệt Thi bị sợi nuốt, vì gã cố uốn, cố kéo, cố ép. Hắn không uốn. Hắn đứng. Và sợi đến vì sợi muốn, kiểu mèo đến vì chọn, không phải vì bị gọi.

Đẹp. Lưới đẹp. Mình chưa bao giờ nghĩ vậy. Mười bảy tháng, mình nhìn lưới kiểu nhìn bài toán: phân tích, tính, đo, cân. Chưa bao giờ nhìn kiểu nhìn.

Nhưng tối nay, tối nay lưới đẹp. Vì tối nay mình biết: lưới không phải bài toán. Lưới là niềm tin. Niềm tin của cả thiên hạ, giăng ngang trời, dệt thành mạng, và mình đứng ở giữa, nơi mọi sợi gặp nhau.

Không phải vì mình xứng đáng. Mình không xứng đáng. Mình là tên lừa đảo. Kiếp trước lừa tiền doanh nghiệp, livestream bói toán, dạy đa cấp. Kiếp này lừa cả triều đình, cả quốc gia, cả Thiên Cơ. Mình không xứng đáng một sợi nào trong số này.

Nhưng sợi vẫn chảy. Vì sợi không hỏi "xứng đáng." Sợi hỏi "có đứng không." Và mình đứng. Mười bảy tháng đứng. Từ pháp trường đến đây. Từ bluff đến thật. Từ "mình là ai" đến...


A Ly lên mái.

Hắn nghe bước chân con bé, nhẹ, kiểu bước chân người quen leo mái, kiểu bước chân mười hai tuổi đã quen với chỗ không bình thường.

Con bé ngồi cạnh. Chân co. Nhìn lưới. Và quanh con bé, sợi Thiên Mệnh sáng nhẹ, kiểu đèn ngủ, kiểu nền đất dưới nhà, kiểu thứ giữ từ bên dưới mà không ai thấy nhưng ai cũng đứng trên.

– Tiên sinh nhìn lưới.

– Ừ.

– Đẹp không?

Hắn nhìn con bé. Con bé mắt sáng, mắt đã thấy ba trăm năm dữ liệu, mắt Thiên Mệnh, nhưng cũng mắt trẻ con, mắt hỏi kiểu trẻ con hỏi, kiểu hỏi vì muốn nghe người lớn nói.

– Đẹp.

Con bé cười. Cười kiểu A Ly, kiểu cười mà ba trăm năm không xóa được, kiểu cười không cần lý do:

– Em cũng thấy đẹp. Ông Nguyệt Thi chưa bao giờ thấy đẹp. Ông ấy thấy... toán. Em đọc dữ liệu ông ấy, toàn số, toàn biểu đồ, toàn quy luật. Ông ấy không bao giờ dừng lại nhìn.

– Nhìn gì?

– Nhìn. Chỉ nhìn. Không đo. Không tính. Chỉ nhìn. (Con bé duỗi chân, ngả ra sau, nhìn trời.) Ông ấy bị nuốt vì ông ấy muốn hiểu lưới. Tiên sinh sẽ không bị nuốt vì Tiên sinh không muốn hiểu. Tiên sinh muốn giữ. Và giữ khác hiểu. Hiểu là kéo vào. Giữ là để yên.

Con bé. Mười hai tuổi. Triết lý kiểu triết lý mà kiếp trước mình mất ba mươi năm không nghĩ ra.

Im lặng. Gió thổi. Sợi rung. Và hắn ngồi cạnh A Ly trên mái, hai đôi chân thõng, hai cái bóng trên ngói, và kinh thành đêm phía dưới, tang, yên, đẹp kiểu đẹp buồn, kiểu đẹp sau bão.

– Tiên sinh. Câu đó. Tiên sinh đã biết chưa?

Hắn nhìn con bé. Con bé nhìn hắn. Mắt sáng. Mắt chờ.

– Biết rồi.

– Nói đi.


Hắn đứng dậy trên mái.

Gió thổi. Áo Quốc Sư bay. Và sợi Thiên Cơ rung quanh hắn, nhẹ, kiểu rung của dây đàn trước khi ai đó gảy, kiểu lưới biết, kiểu thế giới chờ.

Hắn nhìn lưới. Nhìn sợi. Nhìn nút. Nhìn dòng chảy.

Nhìn con mắt.

Nó ở đó. Ngoài lưới. Xa. Nhưng rõ hơn mọi lần. Lần đầu, ở Trường Xuân Cung, nó nhìn. Lần hai, nó nhìn lâu hơn. Lần ba, khi phong ấn vỡ, nó gật.

Lần này, lần thứ tư, nó vẫn ở đó. Nhìn. Không gật, không lắc, không phản ứng. Chỉ nhìn. Kiểu nhìn ai đó (hay thứ gì đó) đang chờ nước cờ, kiểu người ngồi bên bàn cờ nhìn đối thủ cầm quân và chờ đặt.

Mày nhìn tao. Từ ngày đầu. Từ pháp trường. Mày đưa tao đến đây. Hoặc không phải mày, nhưng thứ gì đó đưa tao đến, đưa Nguyệt Thi, đưa Liễu, đưa Cố Hằng. Mười bảy nút. Lưới cần mười bảy nút. Và tao là nút thứ mười bảy.

Tao không biết mày là gì. Tao không biết ai dệt lưới. Tao không biết mày muốn gì.

Nhưng tao biết mình muốn gì.

Hắn nhìn kinh thành. Nhìn phố, nhìn nhà, nhìn mái, nhìn đèn trắng tang, nhìn khói nhang, nhìn mùa hạ sớm đang lên từ phía đông, nhìn Đại Ly đêm, Đại Ly mà hắn đã lừa, đã giữ, đã yêu kiểu yêu mà kẻ bịp yêu: không xứng đáng nhưng thật.

Nhìn sợi chảy về mình. Sợi từ dân. Sợi từ lính. Sợi từ triều đình. Sợi từ A Ly. Sợi từ nàng. Sợi từ Phúc An, Diệp, Hứa, Phùng, vua đã chết, Nguyệt Thi đã đi, lão QS đời mười sáu đang ngồi đâu đó uống trà một mình.

Tất cả chảy. Về hắn.

Và hắn nói.

Nhỏ. Với mình. Với A Ly. Với con mắt ngoài lưới. Với ba kẻ xuyên không trước. Với lão QS. Với Phùng Thanh Hư. Với Hứa Trường An. Với Lục Thanh Dao. Với vua đã nằm trong quan tài. Với Nguyệt Thi đã tan thành ánh sáng. Với kinh thành đêm. Với Đại Ly. Với lưới. Với mọi thứ.

– Ta là Quốc Sư.

Không phải bluff.

Không phải sự thật.

Là lựa chọn.

Mình là tên lừa đảo. Kiếp trước lừa, kiếp này lừa. Mỗi lời phán là dối. Mỗi nước cờ là diễn.

Nhưng.

Mười bảy tháng. Kinh thành yên. Biên giới ổn. Dân no. A Ly cười. Lục Thanh Dao tin. Hứa Trường An viết. Phúc An thở. Diệp Trúc Khanh giữ kiếm.

Mình lừa, nhưng Đại Ly thật sự tốt hơn.

Vậy mình là gì? Kẻ lừa đảo giỏi, hay kẻ thật sự làm được việc?

Cả hai. Mình là cả hai. Và đó, chính xác, là Quốc Sư.

Sợi Thiên Cơ rung. Rung kiểu lưới chào. Kiểu thế giới gật. Kiểu mỗi sợi niềm tin nghe câu đó và phản ứng, nhẹ, đều, kiểu dây đàn rung khi ai đó gảy đúng nốt.

A Ly đứng cạnh. Con bé nhìn lưới, nhìn sợi rung, và mắt con bé ướt, kiểu ướt mà trẻ con ướt: không vì buồn, vì đẹp.

– Đã khóa. (Con bé nói, nhỏ.) Lần này khóa thật. Nút Tiên sinh khóa vào lưới. Lưới khóa vào Tiên sinh. Không sập.

Hắn nhìn con bé. Con bé mỉm cười. Cười rộng. Cười mười hai tuổi:

– Tiên sinh. Mai lại phải đi làm.

Hắn cười. Cười thật. Kiểu chưa cười thật bao giờ kể từ khi xuyên không. Cười vì con bé nói đúng: mai lại phải đi làm. Hội đồng, Hoài Viễn, Phạm, sợi, lưới, con mắt, tất cả sẽ tiếp tục, và hắn sẽ phải đứng, phải giữ, phải lừa, phải thật, phải cả hai.

Nhưng hôm nay, trên mái, gió thổi, sợi rung, A Ly cười, và hắn cười, và kinh thành đêm bên dưới yên, và trên trời lưới Thiên Cơ sáng, kiểu sáng sau bão, kiểu sáng không phải vì hết tối mà vì ai đó chịu bật đèn.


Con mắt ngoài lưới nhấp nháy. Chậm. Kiểu gật.

Và ở đâu đó rất xa, ở nơi lưới giao với hư không, có tiếng. Không phải tiếng nói. Tiếng cấu trúc dịch chuyển. Kiểu bàn cờ lớn vừa đi xong nước. Kiểu ai đó (hay thứ gì đó) ghi nhận:

Nút thứ mười bảy đã sẵn sàng.

Ván cờ lớn chưa kết thúc. Nhưng phần mở đầu đã xong.


Sáng. Nắng. A Ly ngủ gục trên mái, đầu gối trên vai hắn, và hắn không dám cựa, vì con bé mười hai tuổi mang ba trăm năm dữ liệu đáng được ngủ thêm một lúc.

Phúc An leo lên mái. Nhìn Quốc Sư ngồi bất động, nhìn con bé ngủ trên vai, và gã hơi cúi, hơi cười, kiểu cười của người phục vụ đã thấy quá nhiều thứ nghiêm trọng nên khi thấy thứ bình thường thì vui bất thường:

– Quốc Sư, hội đồng phiên đầu trong một canh giờ. Hoài Viễn vương gia đã đến.

– Đợi ta một chút. (Hắn nhìn A Ly ngủ. Nhìn mặt con bé, bình yên, kiểu bình yên không có Thiên Cơ, không có lưới, không có ba trăm năm, chỉ có nắng sáng và vai người quen.)

Sáng mai. Lại phải đi làm.

Nhưng hôm qua, trên mái, mình đã nói.

Ta là Quốc Sư.

Và câu đó, từ bây giờ, không phải dối.

A Ly trở mình. Mắt hé. Nhìn hắn, lờ đờ, kiểu trẻ con vừa thức:

– Mấy giờ rồi...

– Giờ Mão. Dậy, con bé. Đi làm.

Con bé nhăn mặt. Ngồi dậy. Dụi mắt. Và sợi Thiên Cơ quanh con bé sáng nhẹ, đều, ấm, kiểu lời hứa không ai nói nhưng ai cũng giữ.

Hắn đứng dậy. Bước trên mái. Xuống sân. Vào phủ. Mặc áo. Uống trà. Bước ra cửa. Đi về phía hoàng cung, về phía hội đồng, về phía Hoài Viễn và Phạm và sợi và lưới và tất cả.

Đi kiểu đi làm.

Kiểu Quốc Sư.

Ch.113/145
2.240 từ