Quốc Sư Giả Mạo
Chương 93: Gã Đại Thần Thứ Tư
Chương 93

Gã Đại Thần Thứ Tư

Phúc An mang hồ sơ Phạm Đình Chương đến lúc canh ba, mắt thâm quầng kiểu người không ngủ ba đêm, và hắn đọc dưới ánh nến kiểu đọc án, kiểu đọc để tìm thứ mình đã nghi từ lâu nhưng chưa có chữ để xác nhận.

Phạm Đình Chương. Năm mươi hai tuổi. Tiến sĩ khoa Bính Ngọ. Vào triều hai mươi bảy năm. Bộ Hộ mười lăm năm, từ thư lại leo lên quyền Thượng thư. Không thuộc phe nào công khai. Không có thù oán lớn. Không có công trạng lẫy lừng. Kiểu người mà triều đình quên tên nếu gã không nhắc.

Nhưng Phúc An đào sâu hơn, và dưới lớp "không thuộc phe nào" là mạng lưới mỏng nhưng dai: Phạm cho con gái lấy cháu Vương Bách Nhẫn mười năm trước. Phạm xử lý ngân sách bộ Hộ cho đất phong của Vương mười hai năm liền. Phạm biết mọi khoản thu chi của Vương, kiểu kế toán biết hết bí mật.

Gã là người của Vương. Nhưng giấu giỏi hơn Vương. Vương bị lưu đày, gã vẫn ngồi ghế bộ Hộ, kiểu tay trong còn lại sau khi sếp cũ bay.

Và rồi hắn tìm thấy chi tiết, nhỏ, gần như vô nghĩa nếu không biết ngữ cảnh: Phạm Đình Chương là người sắp xếp triều hội ngày đầu tiên hắn ra mắt. Ngày hắn vừa xuyên không, vừa bluff thoát pháp trường, vừa được đưa vào cung. Buổi triều hội đó, bốn đại thần hỏi hắn bốn câu, và bốn câu đều dẫn hắn vào bẫy.

Phúc An ghi chú bên lề: "Gã đại thần thứ tư, người hỏi câu cuối cùng ngày đó, là Phạm Đình Chương. Gã hỏi: 'Quốc Sư có biết ngân khố trống bao lâu nữa?' Câu hỏi kiểu bẫy: trả lời được = biết quá nhiều, không trả lời = vô dụng."

Gã đại thần thứ tư. Từ ngày đầu. Gã đã nghi mình từ ngày đầu. Và gã chờ. Hai mươi tháng, gã chờ, gã quan sát, gã ghi nhận. Và bây giờ gã có bằng chứng, và gã gửi cho Vương.

Mình cần gặp gã. Hoặc mình cần gặp người biết về gã.

Lão Quốc Sư.

Trường Xuân Cung nửa đêm, gió lạnh kiểu lạnh ba trăm năm, và bàn cờ đá nằm giữa sân kiểu đã nằm đó từ khi hắn gặp lần đầu, kiểu sẽ nằm đó cho đến khi ai đó lật ván.

Hắn không hẹn. Hắn đến vì linh tính, vì mỗi khi có chuyện lớn, Trường Xuân Cung kéo hắn kiểu nam châm, và lần nào hắn cũng gặp thứ mình cần gặp.

Lần này, lão Quốc Sư đứng ở góc sân, dựa gốc cây khô, áo nâu cũ, tóc bạc buộc lỏng, mắt nhìn trăng kiểu mắt đã nhìn trăng nhiều đêm hơn hắn sống. Lão không quay lại khi hắn bước vào. Kiểu lão biết hắn đến, hoặc kiểu lão không quan tâm ai đến.

– Lão.

– Ngươi.

Im lặng. Gió. Cây khô kẽo kẹt. Và bên dưới, sâu, Nguyệt Thi thở, nhịp thở nhanh hơn tuần trước, kiểu người ngủ mà bắt đầu mơ.

Hắn không vòng vo. Không có thời gian. Không có tâm trạng:

– Lão giết Liễu Phong Hàn.

Lão Quốc Sư không giật mình. Không quay lại. Không thay đổi tư thế. Giọng lão phẳng kiểu mặt nước lặng, và mặt nước lặng nghĩa là sâu:

– Ngươi biết từ đâu?

– Thiên Ngoại Các.

– À. Phùng Thanh Hư. Gã già hay nói.

Lão quay lại. Mắt lão trong bóng tối sáng kiểu mắt cú, kiểu mắt đã quen nhìn trong tối, và lão nhìn hắn kiểu nhìn thứ gì đó quen nhưng chưa quyết thích hay ghét:

– Đúng. Ta giết Liễu Phong Hàn. Hai mươi bảy năm trước. Trên pháp trường. Cùng chỗ ngươi xuyên không.

Cùng chỗ.

– Tại sao?

Lão ngồi xuống gốc cây, chậm, kiểu người già ngồi mà mỗi lần ngồi đều nghe xương kêu, và lão nhìn lên trăng, và giọng lão đổi, không còn phẳng, mà trầm, mà nặng, kiểu giọng người kể chuyện đã giữ quá lâu:

– Vì gã sắp bị Thiên Cơ nuốt. Giống Nguyệt Thi. Sáng quá, mạnh quá, uốn quá nhiều, và lưới bắt đầu kéo gã vào. Ta nhìn thấy sợi TC của gã tan dần, kiểu cát tan trong nước, và ta biết: nếu không giết gã, gã sẽ thành nút, sẽ nằm dưới đất ba trăm năm kiểu Nguyệt Thi, không sống không chết.

Lão nhìn hắn:

– Chết trên pháp trường, ít nhất gã chết kiểu người. Bị Thiên Cơ nuốt thì không sống không chết ba trăm năm. Hỏi Nguyệt Thi.

Lão giết vì thương hại. Kiểu thương hại lạnh. Kiểu bác sĩ rút ống thở vì biết bệnh nhân không thể cứu. Kiểu...

– Gã có biết lão sắp giết gã?

Im lặng. Lão nhìn bàn tay mình, tay già, gân xanh nổi kiểu rễ cây:

– Gã biết. Đêm trước hành hình, gã gặp ta. Gã nói: "Lão biết ta là ai." Ta nói: "Ta biết. Ngươi không phải người ở đây." Gã cười. Kiểu cười kẻ biết mình sắp chết mà không sợ, vì gã đã mệt. Sống giữa lưới mà không thuộc lưới, kiểu cá sống trên cạn. Mệt.

Liễu Phong Hàn. Giống mình nhất. Cũng mệt. Cũng diễn mỗi ngày. Cũng bluff mỗi giờ. Và cuối cùng, mệt đến mức chấp nhận chết.

Mình sẽ mệt đến mức đó không?

– Lão biết gã xuyên không. Lão biết ta cũng xuyên không?

Lão Quốc Sư nhìn hắn. Lâu. Mắt lão không đọc được, kiểu Thiên Diễn Đồng cũng bó tay trước mắt lão, vì lão đã sống quá lâu để cần cảm xúc, và khi không có cảm xúc thì không có gì để đọc:

– Ta nghi. Nhưng không chắc. Ngươi khác Liễu. Gã không giấu. Gã kiêu, gã nói thẳng, gã không cần người khác nghĩ gì. Ngươi giấu. Ngươi diễn. Ngươi cần mọi người tin.

Đúng. Liễu kiêu. Mình hèn. Đó là khác biệt.

– Lão nói mười bảy đời, pattern giống nhau. Lão biết ba kẻ xuyên không. Lão có biết ai dệt lưới?

Lão cười, nhẹ, kiểu cười mệt, kiểu cười kẻ đã hỏi câu đó mỗi đêm suốt ba mươi năm:

– Nếu ta biết, ta đã không ngồi đây. Ta giữ Quốc Sư ba mươi năm, xem cờ ba mươi năm, và câu hỏi đó vẫn ở đó, kiểu câu hỏi không muốn được trả lời.

Lão đứng dậy, chậm, và khi lão đứng, bóng lão dài trên sân Trường Xuân Cung, kiểu bóng cây cổ thụ:

– Mười bảy đời, pattern giống nhau: mạnh quá thì Thiên Cơ nuốt. Yếu quá thì Thiên Cơ quên. Vừa đủ thì triều đình giết. Ngươi đang ở mức vừa đủ, Tạ Cảnh Minh. Vừa đủ mạnh để triều đình sợ, chưa đủ mạnh để Thiên Cơ nuốt.

– Ta không giống Liễu Phong Hàn.

Lão cười:

– Tất cả đều nói vậy.

Lão bước đi. Chậm. Bóng lão trôi trên mặt đá sân, và khi lão gần mất trong bóng tối, giọng lão vọng lại, kiểu tiếng chuông từ rất xa:

– Ngươi nói chuyện kiểu Liễu. Cùng cách đặt câu hỏi. Cùng cách tự tin không có cơ sở. Kiểu... không phải người ở đây.

Mình nói kiểu Liễu. Vì mình và Liễu đến từ cùng một kiểu thế giới. Lão nhận ra. Lão đã nghi từ lâu.

Lão đứng phía nào? Phái Giữ hay phái Xóa? Nếu lão thuộc phái Xóa, mình đang nói chuyện với kẻ giết Quốc Sư trước mặt mình.

Hắn gọi lão. Lão dừng:

– Phạm Đình Chương. Lão biết gã không?

Lão quay nửa mặt. Trong bóng tối, nửa mặt sáng nửa mặt tối, kiểu mặt nạ, kiểu người đã sống hai mặt quá lâu:

– Gã đại thần thứ tư. Ngươi chậm. Ta biết gã từ ngày đầu ngươi vào triều. Gã xếp cờ cho Vương Bách Nhẫn. Bây giờ Vương đi, gã tìm chủ mới. Hoặc gã tự thành chủ.

– Lão không cảnh báo ta?

– Ngươi cần cảnh báo? Ta tưởng ngươi giỏi đọc người.

Mình giỏi đọc người lạ. Nhưng mình bỏ sót kẻ giấu giỏi. Phạm Đình Chương giấu giỏi hơn mình tưởng.

Lão bỏ đi thật. Nhưng trước khi bóng lão mất hẳn, lão nói thêm, giọng thấp, giọng cảnh báo thật, không phải kiểu cảnh báo chính trị mà kiểu cảnh báo ai đó đang đến gần vực:

– Con mắt ngoài lưới. Ngươi thấy rồi phải không?

Hắn đứng giữa sân Trường Xuân Cung, nghe câu đó, và cơ thể lạnh.

– Lần đầu, nó nhìn. Lần hai, nó nhìn lâu hơn. Lần ba, nó sẽ không chỉ nhìn.

Bóng lão mất. Tiếng bước chân tắt. Và hắn đứng đó, một mình, giữa sân đá lạnh, bên dưới Nguyệt Thi thở, bên trên trăng sáng, và ở rìa lưới Thiên Cơ, nơi mà mắt thường không thấy, con mắt đang chờ lần thứ ba.

Phạm Đình Chương: kẻ xếp cờ từ ngày đầu, người của Vương, bây giờ tự do. Gã có bằng chứng mình đọc người, không phải tiên tri. Gã đang gửi thư cho Vương.

Lão Quốc Sư: đã giết Liễu Phong Hàn vì "thương hại," biết ba kẻ xuyên không, nghi mình là người thứ tư. Không rõ đứng phía nào.

Phái Xóa: bảy trên mười hai, đang mạnh hơn phái Giữ.

Hắc Nguyệt: đang phá niềm tin từ bên ngoài, đang phá phong ấn từ bên dưới.

Con mắt: sẽ không chỉ nhìn.

Và mình. Tạ Cảnh Minh. Ngồi giữa tất cả. Không có phương án. Không có Thiên Cơ thật. Chỉ có miệng.

Liễu Phong Hàn cũng chỉ có miệng. Và gã chết.

Khác biệt duy nhất: mình chưa mệt. Chưa.

Gió thổi qua Trường Xuân Cung, mang theo mùi cũ, mùi gỗ mục, mùi hương tàn, và mùi thứ ba, mùi hơi thở của kẻ đã ngủ ba trăm năm, mùi đang mạnh hơn mỗi đêm.

Ch.93/145
1.685 từ