Mạng Lưới Giả
Châu Bỉnh Văn không phải thương nhân. Hắn là người tổ chức.
Kinh thành, tháng mười hai. Hắn ngồi trong tiệm viết giấy thuê nhỏ ở phố Tây, đọc đơn hàng lần thứ ba. Đơn từ Mạc Lăng, từ Thịnh Xương, từ bảy trấn khác. Cùng một nội dung: giấy phán của Quốc Sư, xác nhận địa điểm kinh doanh đang đầu tư sẽ thịnh vượng.
Không phải giấy thật.
Châu Bỉnh Văn biết điều đó. Bán giấy giả nhiều năm, quen rồi. Giấy thật của Quốc Sư không bán được, vì Quốc Sư không bán. Giấy giả của Quốc Sư bán được, vì dân cần tin vào thứ họ đã chọn tin.
Quy trình đơn giản: khách đặt hàng ghi địa điểm và nội dung mong muốn. Hắn soạn văn bản, in trên giấy vàng, đóng ấn đúc từ đồng (ấn giả, nhưng đúc đẹp), giao qua mạng lưới ba tầng. Tầng một nhận đơn, tầng hai chuyển giấy, tầng ba giao tận nơi. Không ai biết ai ở các tầng.
Giá: năm mươi lượng một giấy. Đắt, nhưng khách vẫn mua. Vì năm mươi lượng rẻ hơn giá trị họ nghĩ họ được đảm bảo.
Thị trường của sợ hãi và hy vọng. Thứ không bao giờ hết khách.
Trần Gia ở Mạc Lăng trả năm mươi lượng, nhận giấy phán Quốc Sư chứng nhận kho hàng phía đông sẽ thịnh. Trần Gia mang giấy đến gặp ngân hàng, xin vay thêm. Ngân hàng không tin giấy đó, nhưng tin Trần Gia tin giấy đó, và kẻ tin vào đầu tư của mình thì dễ trả nợ hơn kẻ không tin.
Vay được bốn trăm lượng. Mua kho. Tích hàng. Chờ thịnh.
---
Phúc An đặt báo cáo trước mặt hắn. Mười bảy trang. Danh sách tên, địa điểm, số tiền.
– Bẩm, hệ thống phân phối giấy phán giả hiện phủ chín trấn. Ước tính năm trăm đến sáu trăm giấy đã phát hành trong ba tháng qua. Tổng giá trị giao dịch dựa trên giấy giả: ước tính vài nghìn lượng.
Hắn đọc. Đặt xuống.
Giấy giả. Thứ hắn không tạo ra. Nhưng giấy giả tồn tại vì hắn đã nói sáu chữ, và sáu chữ đó tạo thị trường. Thứ hắn tạo ra là thị trường. Giấy giả chỉ là sản phẩm của thị trường đó.
Ai chịu trách nhiệm khi sản phẩm gây hại? Người tạo thị trường, hay người tạo sản phẩm?
– Châu Bỉnh Văn, hắn nói. Bắt. Toàn bộ ba tầng. Bắt từ trên xuống.
– Tuân lệnh. Nhưng bẩm, đến lúc bắt xong, đê Mạc Lăng...
– Tôi biết. Bắt song song với di dời.
Phúc An gật. Ra đi.
Song song. Vừa bắt vừa di dời vừa hy vọng đê giữ. Nhiều việc song song, mỗi việc cần thời gian, và thời gian là thứ mưa lũ không cho.