Quốc Sư Giả Mạo
Chương 134: Kẻ Muốn Làm Vua
Chương 134

Kẻ Muốn Làm Vua

Buổi sáng hôm ấy, kinh thành thức dậy với mùi cá thối.

Không phải mùi từ hồ cung, vì hồ cung nằm trong nội thành, dân thường không vào được. Nhưng tin cá chết lan nhanh hơn gió, và dân kinh thành có thói quen: khi nghe tin trời phạt, họ ngửi thấy mùi trời phạt, dù mũi họ chỉ hít không khí bình thường. Mùi cá thối là mùi của niềm tin, không phải mùi của cá.

Hắn đến điện Thiên Chính lúc giờ Mão, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, sảnh hội đồng đông kín.

Thường ngày, hội đồng nhiếp chính chỉ có năm người: Lục Thanh Dao ngồi giữa, bốn đại thần hai bên, bàn việc thường. Nhưng hôm nay, ngoài năm ghế chính còn thêm hàng ghế phụ cho quan sáu bộ, tổng đốc kinh thành, và đặc biệt, Hoài Viễn vương gia ngồi ở ghế khách phía đông, nơi mà theo nghi thức, chỉ dành cho hoàng thân khi có việc quốc gia.

Gã đã chuẩn bị. Không phải chuẩn bị kiểu vội vàng, mà chuẩn bị kiểu người đợi cơ hội lâu rồi, cơ hội đến thì chỉ cần ngồi vào đúng ghế.

Hắn nhìn Lục Thanh Dao, và Thiên Diễn Đồng đọc: mệt, kiểm soát, căng. Nàng đã biết điều này sẽ xảy ra, nàng đã cảnh báo hắn ở hành lang lúc gần sáng, nhưng biết trước không có nghĩa là ngăn được. Cá đã chết, lúa đã héo, và Hoài Viễn đã ngồi vào ghế.

Phạm Đình Chương đứng lên đầu tiên, đọc tấu:

– Bẩm hội đồng, đêm qua, cá hồ Nguyệt Quang trong cung chết hết, ba trăm con nổi bụng trắng. Cùng lúc, ba làng phía tây kinh thành báo lúa héo trong một đêm: Thanh Trúc, Yên Hạ, Phú Lâm, tổng cộng bốn trăm mẫu. Hai giếng phía nam, giếng Bạch Ngọc và giếng Tả Hà, cạn khô. (Gã dừng, nhìn quanh, giọng từ báo cáo chuyển sang nặng.) Dân chợ phía đông đã ngừng bán hàng từ sáng, vì tin rằng đây là điềm trời phạt.

Hắn nghe, và nghĩ: gã đọc chính xác. Quá chính xác. Tên làng, số mẫu, tên giếng, phản ứng dân. Gã có số liệu trước khi cá chết, vì gã có người ở mỗi trấn, và gã chuẩn bị tấu chương này không phải từ đêm qua, mà từ lâu hơn. Chỉ chờ cái cớ.

Im lặng. Quan lại nhìn nhau, kiểu nhìn mà hắn đã quen: lo, nhưng không dám nói trước, vì nói trước tức là chọn phe, và chọn phe sai thì mất đầu.

Rồi Hoài Viễn đứng lên.

Gã mặc áo xanh thẫm, không phải áo hoàng gia lễ phục, mà áo thường nhật, kiểu ăn mặc mà hắn nhận ra là tính toán: giản dị, khiêm tốn, như người lo cho dân chứ không phải kẻ đòi ngai. Thiên Diễn Đồng đọc: tự tin, kiểm soát, và sâu dưới cùng, một lớp hưng phấn mỏng mà gã giấu rất kỹ.

– Bẩm Nhiếp Chính Vương, thần không có chức trong hội đồng, nhưng với tư cách hoàng thân dòng chính, thần xin được nói.

Lục Thanh Dao gật, quạt gấp trên tay:

– Vương gia nói.

– Cá hồ Nguyệt Quang chết, lúa héo, giếng cạn, dân hoảng. (Gã nói chậm, từng chữ, kiểu nói mà hắn nhận ra giống chính mình khi bịa tiên tri: nhịp, dừng, để người nghe tự điền nghĩa.) Các hiện tượng này, xưa nay, triều đình gọi là "thiên bất thuận." Và thiên bất thuận xảy ra khi nào? (Gã nhìn quanh.) Khi ngôi trời khuyết. Khi thiên hạ không có thiên tử. Khi trời không biết ban phước cho ai.

Gã đang nói rằng trời giận vì không có vua. Đúng như Lục Thanh Dao dự đoán.

– Đại Ly không có hoàng đế đã bảy tháng. (Gã tiếp, giọng thêm nặng.) Vua băng, nhiếp chính tạm quyền, nhưng tạm bao lâu? Bảy tháng, dân vẫn đợi. Nhưng dân đợi không có nghĩa trời đợi. Cá chết là lời cảnh báo đầu tiên. Nếu hội đồng không hành động, lời cảnh báo tiếp theo sẽ không phải cá.

Quan lại xì xào, nhỏ nhưng đủ nghe: "đúng," "có lý," "nhưng ai?" Hắn đếm: ít nhất bảy người gật đầu nhẹ khi Hoài Viễn nói, trong đó có ba người mà hắn biết là phe Phạm Đình Chương.

Bảy. Bảy người gật trong mười lăm. Gần nửa. Và đây mới là lần nói đầu tiên.

Hoài Viễn chưa dừng:

– Thần không dám tiến cử ai. Nhưng thần xin hội đồng xem xét việc mở quy trình chọn tự quân. Theo lệ Đại Ly, hoàng thân dòng chính trên hai mươi tuổi đều có thể được xét. Thần xin hội đồng lập ban tuyển chọn, mời đại diện sáu bộ, tổng đốc các trấn, và Quốc Sư phủ tham gia. (Gã dừng, nhìn hắn, và trong ánh mắt đó hắn đọc được: thách thức.) Quốc Sư phán quốc vận, thì quốc vận cần người đứng đầu. Nếu Quốc Sư xem Thiên Cơ mà thấy ngôi trời không nên khuyết, xin Quốc Sư cho lời.

Gã kéo mình vào. Nếu mình ủng hộ, gã có cớ chính thống. Nếu mình phản đối, gã nói mình giữ ngôi trời trống vì lý do riêng. Nếu mình im, gã nói Quốc Sư cũng không phản đối. Cả ba lựa chọn đều có lợi cho gã.

Lão Tạ Cảnh Minh kiếp trước gặp kiểu này mỗi tuần: đối tác dồn mình vào góc mà mọi cánh cửa đều mở về phía họ. Cách duy nhất là mở cánh cửa thứ tư, cánh mà đối phương không biết là có.

Hắn đứng lên, chậm, kiểu đứng mà hắn đã luyện: không vội, không ngại, kiểu Quốc Sư đứng.

– Vương gia nói cá chết vì ngôi trời khuyết. (Hắn nói, giọng đều, không sắc, không mềm, kiểu giọng mà Phùng Thanh Hư dạy gọi là "giọng ghi chép": trình bày sự thật mà không phán xét.) Ta đã xem Thiên Cơ đêm qua.

Im lặng. Cả sảnh im, vì khi Quốc Sư nói "đã xem Thiên Cơ," mọi người ngừng thở, kể cả Hoài Viễn, vì dù gã tính toán giỏi, gã không biết Thiên Cơ thật sự nói gì.

– Cá chết không phải vì ngôi trời khuyết. (Hắn nói, và câu này nặng, vì hắn đang bác bỏ luận điểm trung tâm của Hoài Viễn.) Cá chết vì dòng chảy Thiên Cơ bị nhiễu. Và nhiễu không phải do thiếu vua, mà do quá nhiều người nói thay trời. (Hắn dừng, để câu đó ngấm.) Khi một người xưng nói cho trời mà trời không ủy quyền, dòng chảy bị chồng. Nhiều người xưng, nhiều lớp chồng, và lưới méo.

Hoài Viễn nhíu mày, nhẹ, kiểu nhíu mà hắn đọc: bất ngờ, nhưng chưa hoảng.

– Quốc Sư nói "nói thay trời" nghĩa là ai?

– Ta không chỉ ai. Ta nói hiện tượng. (Hắn nhìn quanh sảnh, từng mặt.) Cá chết ở hồ cung. Lúa héo ở tây thành. Giếng cạn ở nam thành. Ba nơi, cùng lúc, không liên quan. Nếu trời phạt, trời phạt một chỗ, không phạt ba chỗ cùng lúc theo ba hướng khác nhau. Đây không phải trời phạt. Đây là lưới chịu quá tải.

Hắn biết mình đang bluff. Không hoàn toàn bluff, vì lưới đúng là méo, nhưng cách hắn giải thích cho triều đình khác cách Phùng Thanh Hư giải thích cho hắn. Hắn bỏ đi phần Nguyệt Thi, bỏ đi phần Thiên Ngoại Các, chỉ giữ phần "quá nhiều người xưng nói thay trời" vì phần đó vừa đúng (sợi mờ), vừa có thể hiểu ngầm là chỉ Hoài Viễn, mà không cần nói thẳng.

Kỹ thuật kiếp trước: nói một phần sự thật, phần mà có lợi cho mình, bỏ phần còn lại. Không phải nói dối, chỉ là nói chưa hết.

Lục Thanh Dao nhìn hắn, quạt khẽ gõ lên tay, và hắn đọc: nhẹ nhõm nhưng không an tâm. Nàng biết hắn đang mua thời gian, không phải giải quyết.

Hoài Viễn không lùi. Gã mỉm cười, kiểu cười mà hắn nhận ra là nguy hiểm, vì gã cười khi gã đã chuẩn bị nước tiếp:

– Quốc Sư nói lưới quá tải vì nhiều người xưng nói thay trời. Vậy giải pháp là gì? Bớt người xưng, hay bầu một người mà trời thật sự ủy quyền?

Gã giỏi. Gã xoay câu trả lời của mình thành câu hỏi cho mình. "Bầu một người mà trời ủy quyền" = bầu vua. Gã dùng chính logic của mình để quay về đề xuất ban đầu.

Hắn nhìn gã, và trong giây phút đó, hắn thấy một thứ mà Thiên Diễn Đồng đọc rõ hơn mọi thứ khác: Hoài Viễn không phải kẻ xấu. Gã thật sự tin rằng Đại Ly cần vua. Gã thật sự tin rằng mình là lựa chọn tốt nhất. Và gã thật sự tin rằng cá chết, lúa héo là dấu hiệu trời giận. Sợi Thiên Cơ quanh gã không phải sợi mờ, mà sợi thật, sáng, đậm, kiểu sợi của kẻ tin bằng cả người.

Đó mới là vấn đề. Gã không phải lừa đảo. Gã tin. Và kẻ tin thì nguy hiểm hơn kẻ lừa, vì kẻ tin không dừng lại khi bị phản bác, kẻ tin chỉ tin mạnh hơn.

Hắn cần câu trả lời. Ngay bây giờ. Cả sảnh đợi, Hoài Viễn đợi, Lục Thanh Dao đợi, và hắn không có câu trả lời hoàn hảo, vì câu trả lời hoàn hảo không tồn tại.

Vậy thì dùng câu trả lời không hoàn hảo.

– Vương gia nói đúng một phần. (Hắn nói, và cả sảnh hơi giật vì Quốc Sư hiếm khi nhượng bộ.) Đại Ly cần ổn định. Ngôi trời không thể khuyết mãi. Nhưng chọn vua khi lưới đang méo cũng giống xây nhà khi đất đang rung. Nhà sẽ lệch. (Hắn dừng.) Ta đề xuất: trước khi bàn chọn tự quân, hội đồng cho phép ta ổn định Thiên Cơ. Khi lưới hết méo, khi hiện tượng dừng, khi dân không còn hoảng, khi đó bàn chọn vua mới là bàn đúng lúc.

Im lặng. Dài. Hoài Viễn nhìn hắn, tính toán, và hắn đọc: gã đang cân giữa phản đối và chấp nhận. Phản đối thì lộ ra gã vội, chấp nhận thì mất thời cơ. Cuối cùng gã hỏi, chậm:

– Bao lâu?

– Ta không biết. Thiên Cơ không có lịch.

– Một tháng?

– Có thể hơn.

– Nửa năm?

– Có thể.

Gã nhìn hắn, và lần đầu tiên trong buổi họp, hắn đọc được thứ gì đó sắc trong mắt gã, không phải giận, mà kiểu sắc của kẻ nhận ra đối thủ đang kéo dài thời gian:

– Quốc Sư, thần kính trọng Thiên Cơ. Nhưng dân không ăn được Thiên Cơ. Lúa héo, giếng cạn, chợ đóng. Dân cần câu trả lời hôm nay, không phải "có thể nửa năm."

Phạm Đình Chương đứng lên bổ sung, đúng lúc, như đã tập dượt:

– Bẩm hội đồng, thiệt hại hiện tại: bốn trăm mẫu lúa, hai giếng, ba trăm con cá. Nếu hiện tượng lan thêm một tuần, ước tính thiệt hại gấp ba. Dân đã bắt đầu tích trữ lương thực. Giá gạo chợ đông tăng hai phần kể từ sáng nay. Nếu giá tiếp tục tăng, trong mười ngày sẽ có nạn đói cục bộ.

Số liệu. Cụ thể. Đáng sợ. Và Phạm đã có sẵn, vì gã luôn có sẵn, vì gã là kẻ giỏi nhất trong phòng này ở việc biến sự thật thành vũ khí.

Lục Thanh Dao lên tiếng, giọng bằng phẳng nhưng cắt:

– Hội đồng ghi nhận đề xuất của vương gia. Hội đồng cũng ghi nhận đề xuất của Quốc Sư. Cả hai đề xuất đều sẽ được xem xét. Tuy nhiên, việc chọn tự quân là quốc sự, không thể quyết trong một buổi sáng. Bản vương đề nghị: lập tiểu ban ba người xem xét quy trình, đồng thời cho Quốc Sư thời hạn mười lăm ngày ổn định Thiên Cơ. Sau mười lăm ngày, hội đồng họp lại đánh giá.

Mười lăm ngày. Nàng cho mình mười lăm ngày. Không dài, không ngắn, đủ để Hoài Viễn không thể nói nàng câu giờ, nhưng cũng đủ ngắn để hắn phải thật sự làm gì đó, không phải chỉ nói.

Hoài Viễn gật, chậm, vì gã biết đây là thỏa hiệp tốt nhất gã có thể lấy hôm nay:

– Thần đồng ý. Mười lăm ngày.

Hắn cũng gật, và trong đầu hắn đang đếm: mười lăm ngày để giảm sợi mờ từ bảy phần mười xuống sáu, để hiện tượng dừng, để dân hết hoảng. Mười lăm ngày, trong khi bộ lọc thất bại, Sở Kiểm Lời chưa xây, và Nguyệt Thi đang mơ.

Mười lăm ngày. Mình từng có mười lăm ngày để xoay mười tỷ kiếp trước. Thất bại. Nhưng kiếp trước mình không có Thiên Cơ, không có A Ly, không có Lục Thanh Dao đứng giữa mua thời gian cho mình bằng quạt gấp và giọng lạnh.

Mười lăm ngày. Bắt đầu từ bây giờ.

Hắn rời điện Thiên Chính, và ở hành lang phía đông, Diệp Trúc Khanh đợi.

Nàng đứng dựa cột, tay đặt trên chuôi kiếm, kiểu đứng mà hắn biết là nàng đã nghe hết, vì Diệp Trúc Khanh không đợi ở hành lang nếu không có lý do, và lý do duy nhất nàng đợi là vì nàng muốn nói gì đó mà nàng không nói được trong sảnh.

– Hoài Viễn có ba mươi người. (Nàng nói, không chào, kiểu nàng nói khi vấn đề quan trọng hơn phép tắc.)

– Ba mươi?

– Lính riêng, đóng ở phủ đệ, mới điều từ phía nam lên tuần trước. Không phải lính triều đình, là lính của trang viên gã ở Giang Nam. Tốt, kỷ luật, trang bị đầy đủ, kiểu trang bị không phải để giữ nhà mà để chiếm nhà.

Hắn nhìn nàng. Thiên Diễn Đồng đọc: lo, và dưới lo là giận, kiểu giận mà người kiếm sĩ giận khi thấy kẻ khác chuẩn bị kiếm mà mình chỉ có thể nhìn.

– Nàng muốn nói gã chuẩn bị cướp ngôi nếu hội đồng không bầu?

– Ta muốn nói gã có kế hoạch B. Hội đồng đồng ý thì gã lên ngôi hợp pháp. Hội đồng không đồng ý thì gã có ba mươi người, có Phạm Đình Chương giữ ngân sách, có lưới niềm tin phía nam. (Nàng dừng, nhìn hắn.) Mười lăm ngày không phải cho ngươi ổn định Thiên Cơ. Mười lăm ngày là cho gã chuẩn bị thêm.

Nàng đúng. Hoài Viễn không đợi mười lăm ngày vì gã kiên nhẫn. Gã đợi vì mười lăm ngày đủ để gã xây thêm niềm tin, kéo thêm quan, điều thêm quân. Khi hết mười lăm ngày, nếu mình không giải quyết được, gã sẽ mạnh hơn bây giờ, không phải yếu hơn.

– Mình có bao nhiêu người?

Diệp Trúc Khanh nhìn hắn, và lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện, mắt nàng dịu, kiểu dịu mà nàng dịu khi biết câu trả lời sẽ làm người kia không vui:

– Lính phủ Quốc Sư: mười hai. Có thể xin thêm cấm quân từ Nhiếp Chính Vương, nhưng cấm quân nghe Nhiếp Chính Vương, không nghe ngươi. (Nàng dừng.) Và ngươi có ta.

Hắn nhìn nàng, và trong câu cuối cùng đó, hắn nghe thấy thứ mà Diệp Trúc Khanh hiếm khi nói: cam kết. Không phải cam kết theo lệnh, theo nghĩa vụ, mà cam kết kiểu người kiếm sĩ cam kết với người mà nàng tin đáng để giữ.

– Mười hai người và Diệp Trúc Khanh. (Hắn lặp lại, cười nhạt.) Đánh với ba mươi lính Giang Nam.

– Lính Giang Nam chưa quen địa hình kinh thành. Và chưa gặp ta.

Hắn cười. Lần đầu tiên hôm nay. Và tiếng cười đó ngắn, nhẹ, nhưng thật, kiểu cười mà hắn cười khi biết mình không đơn độc, dù số lượng không đủ.

Nhưng cười xong, hắn nghĩ: mười lăm ngày không phải để đánh. Mình không phải tướng, không biết cầm kiếm, không có quân. Mười lăm ngày là để nói. Nói đúng thứ, cho đúng người, để lưới hết méo, để dân hết hoảng, để Hoài Viễn mất cớ.

Vấn đề là: nói gì?

Bộ lọc thất bại. Sở Kiểm Lời chưa có. Sợi mờ bảy phần mười. Nguyệt Thi mơ. Thiên Ngoại Các muốn can thiệp.

Nói gì mà giảm được bảy phần mười xuống sáu trong mười lăm ngày?

Hắn đi về phủ, qua phố, và phố hôm nay khác mọi ngày. Không phải vắng, mà kiểu đông khác: người tụ thành nhóm nhỏ, thì thầm, chỉ trỏ, và khi hắn đi qua, tiếng thì thầm dừng, mắt nhìn, kiểu nhìn mà hắn nhận ra: đợi. Dân đang đợi Quốc Sư nói gì đó. Dân đang đợi lời phán sẽ giải thích cá chết, lúa héo, giếng cạn. Và dân đợi với kiểu đợi mà hắn sợ nhất: tin rằng hắn có câu trả lời.

Mình không có câu trả lời. Mình chưa bao giờ có. Mình chỉ giỏi làm như có.

Nhưng lần này, "làm như có" có thể giết thêm người. Vì sợi mờ sinh ra từ lời, và lời sai tạo sợi mờ, và sợi mờ méo lưới, và lưới méo giết cá, héo lúa, cạn giếng.

Nói sai = lưới méo hơn = dân chết.

Im = Hoài Viễn thắng = dân cũng chết, kiểu chết khác.

Nói đúng = dân nghi = Thiên Cơ yếu = lưới cũng méo.

Ba đường, đường nào cũng méo.

Hắn về đến phủ, vào thư phòng, đóng cửa, ngồi xuống, và lần đầu tiên trong nhiều tháng, hắn không biết phải làm gì tiếp.

Trên bàn, con tốt gỗ của Phùng Thanh Hư nằm im. Hắn cầm lên, xoay, và nghĩ rằng ở đâu đó dưới Trường Xuân Cung, lão cũng đang nhìn lưới méo, cũng đang nghĩ, nhưng lão không cần nói, vì lão là kẻ xem cờ, còn hắn là quân cờ, và quân cờ phải đi nước, dù nước nào cũng tệ.

Mười lăm ngày.

Ngày thứ nhất. Chưa có gì.

Ch.134/145
3.082 từ