Chương 98: Vỡ
Trận chiến kéo dài qua trưa.
Hắn ngồi bãi đất phía đông, lưng tựa phiến đá, máu mũi đã khô trên cằm. Lục Cẩu ngồi cạnh, chăn quàng vai, mắt nhìn phía bắc nơi ánh sáng thuật pháp nhấp nháy liên tục, kiểu đèn chớp trong bão.
Hộ tông đại trận rung. Không phải rung đều kiểu sáng nay, mà rung lệch, kiểu nhịp tim bất thường. Hắn cảm nhận qua linh căn: bốn hướng, nghìn tu sĩ Thất Ma Cung vẫn đập, linh lực đập vào trận liên tục, không nghỉ. Mộ Thanh Vân nối linh thức vào trận từ sáng, bốn đệ tử Trận Phong rót linh lực hỗ trợ, nhưng sáu canh giờ rồi. Sáu canh giờ liên tục chịu đòn từ nghìn hai người.
Trận đang yếu. Sáng nay giảm năm mươi phần trăm, bây giờ có lẽ bốn mươi. Hoặc ba mươi lăm. Linh lực rò rỉ nhiều hơn, kiểu áo mưa bắt đầu thấm.
Tô Mộc Thanh nằm cách năm bước, mắt nhắm, thở nông. Máu khóe miệng khô, nhưng ngực rõ ràng đau, kiểu xương sườn nứt hoặc gãy. Trúc Cơ đỉnh phong chịu một đòn Nguyên Anh, may mà sống. Trần Diệp Thanh ngồi cạnh Tô Mộc Thanh, kiếm vắt đùi, tay phải run nhẹ, kiểu cầm kiếm quá lâu. Hàn Phong nằm ngửa cách mười bước, mắt nhìn trời, kiếm ý tắt hẳn, kiểu đèn hết dầu.
Bốn người phòng thủ phía đông. Một nằm, một run, một hết dầu, một chảy máu mũi. "Phòng thủ" nghe đẹp quá so với thực tế.
***
Giữa trưa. Tiếng nổ lớn phía bắc.
Hắn mở linh căn hết cỡ. Lý Thanh Phong và Nguyên Anh thứ hai đánh nhau phía bắc từ sáng, ngang, kiểu hai con bò húc nhau. Nhưng Lý Thanh Phong kiếm tâm có sẹo, yếu năm đến mười phần trăm. Sáu canh giờ liên tục, sẹo bắt đầu ảnh hưởng. Kiếm ý Lý Thanh Phong mờ dần, kiểu lửa cháy lâu mà không thêm củi.
Nguyên Anh thứ hai đánh mạnh hơn. Một đòn linh lực phá khiên kiếm Lý Thanh Phong, Lý Thanh Phong bật lùi trăm trượng, rơi xuống gần tuyến hai phía bắc. Tu sĩ tuyến hai la lên, kiểu thấy tướng bị thương.
Lý Thanh Phong thua. Không phải thua hẳn, nhưng kiếm ý vỡ phòng thủ, bị đẩy về tuyến hai. Nguyên Anh thứ hai tự do, có thể đánh bất kỳ hướng nào.
Lý Thanh Phong đứng dậy, máu góc miệng, kiếm run trong tay. Sẹo kiếm tâm nhói, hắn cảm nhận được qua linh mạch Cố Vân Thâm, kiểu sợi dây đàn bị kéo quá căng, rung lệch. Lý Thanh Phong cố đứng, kiếm giơ, nhưng chậm hơn. Yếu hơn.
Nguyên Anh thứ hai không đuổi Lý Thanh Phong. Quay. Nhìn tuyến hai.
Đánh tuyến hai. Nguyên Anh đánh ba trăm tu sĩ Trúc Cơ và Kim Đan. Kiểu sói vào bầy cừu.
Nguyên Anh xuyên qua hộ tông đại trận (giảm ba mươi lăm phần trăm bây giờ, không còn năm mươi), linh lực bùng, quét ngang tuyến hai phía bắc. Mười hai tổ, ba trăm tu sĩ, thuật pháp phòng thủ đồng loạt dựng. Nhưng Nguyên Anh là Nguyên Anh. Linh lực một người bằng trăm Trúc Cơ. Quét ngang, khiên phòng thủ nứt, hai mươi tu sĩ bật ra, năm bất tỉnh.
Thanh Huyền từ mặt đông bay sang hỗ trợ. Bốn Kim Đan mặt đông để lại, Thanh Huyền một mình chặn Nguyên Anh thứ hai. Kim Đan hậu kỳ vs Nguyên Anh, chênh một cảnh giới. Cầm cự. Nhưng chỉ cầm cự.
Mặt đông trống Kim Đan. Bốn Kim Đan đi, còn tu sĩ Trúc Cơ canh. Nếu Nguyên Anh thứ ba quay lại...
***
Hắn nhìn phía đông. Linh căn dò. Xa, ngoài hộ tông đại trận, Nguyên Anh thứ ba vẫn đứng đó. Không rút hẳn. Đứng ngoài trận, chờ.
Chờ. Nguyên Anh thứ ba chờ. Chờ mặt đông yếu, chờ sóng Cố Vân Thâm không còn, rồi vào lại.
– Huynh.
Lục Cẩu giọng thấp, bình tĩnh, kiểu Lục Cẩu khi tình hình xấu nhất.
– Tôi biết, hắn nói.
– Thanh Huyền trưởng lão chặn Nguyên Anh thứ hai phía bắc. Mặt đông trống. Nguyên Anh thứ ba đang chờ.
– Tôi biết.
– Huynh còn sóng không?
Hắn nhắm mắt. Dò Cố Vân Thâm. Phong ấn bên dưới rung yếu, kiểu máy vừa chạy quá tải, cần nghỉ. Cố Vân Thâm gửi ý niệm mờ: mệt. Phong ấn lớp ba vẫn dao động, chưa ổn.
– Không.
Lục Cẩu gật. Không hỏi thêm. Mắt Lục Cẩu nhìn Tô Mộc Thanh nằm, Trần Diệp Thanh run, Hàn Phong hết dầu.
– Tôi tính rồi, Lục Cẩu nói. Hộ tông còn hai đến ba canh giờ. Vân Thiên thắng Hắc Uyên cần thêm ba đến bốn canh giờ. Không khớp.
Không khớp. Hộ tông vỡ trước khi Vân Thiên thắng. Khi hộ tông vỡ, nghìn tu sĩ Thất Ma Cung tràn vào. Ba trăm tu sĩ Thanh Vân Tông không giữ được.
– Dao Huyền Tông?
– Ngày mai. Sớm nhất sáng mai.
Ngày mai. Sáng nay Thất Ma Cung đánh, chiều nay hộ tông vỡ, tối nay có thể xong. Dao Huyền Tông đến sáng mai thì đến xác.
Hắn nhìn trời. Vân Thiên và Hắc Uyên vẫn đánh trên mây, hai luồng sáng xoáy vào nhau, trắng và đen. Vân Thiên mạnh hơn, nhưng Hắc Uyên dai, bám, kiểu đỉa. Không rời. Vân Thiên muốn kết thúc nhanh cũng không được vì Hắc Uyên chỉ cần cầm, không cần thắng. Cầm đủ lâu để quân dưới phá trận, vào tông.
Chiến lược Thất Ma Cung rõ ràng. Hắc Uyên cầm Vân Thiên. Hai Nguyên Anh phá tuyến. Nghìn quân phá trận. Khi trận vỡ, Vân Thiên một mình không đủ bảo vệ cả tông.
Và tôi ngồi đây. Luyện Khí tầng ba. Máu mũi chưa khô. Cố Vân Thâm kiệt. Sóng không có. Kiếm không biết dùng. Ngồi trên phong ấn ba trăm năm mà phong ấn cũng mệt.
***
Đầu giờ thân. Hộ tông đại trận nứt.
Không phải vỡ, nứt. Mặt nam, hướng không ai canh, trận mỏng nhất, nứt một đường dài ba trượng. Linh lực Thất Ma Cung xuyên qua vết nứt, mạnh hơn, ít bị giảm. Mộ Thanh Vân trong trận pháp thất ho ra máu, bốn đệ tử Trận Phong mặt trắng.
Hắn cảm nhận qua linh căn: vết nứt kiểu da bị rạch, mép rách hở, linh lực rò qua. Không phải rò nhẹ, rò mạnh, kiểu nước chảy qua khe. Mười phút, hai mươi phút, vết nứt rộng thêm.
Nứt rồi. Nam mỏng nhất vì không có ai phụ trách. Châu Nguyên ở tây, Thanh Huyền chuyển bắc, nam trống. Mộ Thanh Vân thiết kế trận chịu được, nhưng không có người bổ sung linh lực mặt nam, trận tự hao.
Tu sĩ Thất Ma Cung phát hiện vết nứt. Mấy trăm người dồn về mặt nam, đập tập trung, kiểu tìm được chỗ yếu thì đục. Vết nứt rộng thêm. Hai trượng. Ba trượng. Mười trượng.
Linh lực Thất Ma Cung bắt đầu xuyên qua mặt nam, không còn bị giảm nhiều. Tu sĩ Trúc Cơ Thất Ma Cung tràn vào, mười, hai mươi, ba mươi người. Thanh Vân Tông không có quân ở mặt nam. Gần nhất là Đan Phong của Châu Nguyên ở mặt tây, cách nửa canh giờ đường bay.
Vỡ. Mặt nam vỡ. Quân Thất Ma Cung vào. Đan Phong phải chuyển hướng, mặt tây trống. Khi mặt tây trống, thêm quân vào. Sập dây chuyền.
Lục Cẩu đứng dậy. Mặt trắng nhưng giọng vẫn phẳng.
– Mặt nam vỡ. Đan Phong chuyển hướng. Khoảng nửa canh giờ nữa, mặt tây cũng trống.
Hắn gật.
– Huynh, Lục Cẩu nói, nhìn thẳng. Em tính mọi cách. Không có cách nào giữ đến sáng mai.
Im lặng nặng.
Không giữ được. Ba trăm tu sĩ, hộ tông nứt, hai Nguyên Anh tự do, cung chủ cầm Vân Thiên. Dao Huyền Tông đến sáng mai. Sáng mai không có nghĩa gì nếu tối nay không còn tông.
Tôi muốn đi.
Ý nghĩ đến, rõ, sắc, kiểu dao cắt.
Tôi muốn đi. Rời đây. Xuống núi. Chạy. Về phía nam, về bất kỳ đâu không có kèn chiến, không có Nguyên Anh, không có nghìn tu sĩ muốn thứ dưới chân tôi. Tôi Luyện Khí tầng ba. Tôi không thuộc về trận chiến này. Tôi không thuộc về bất kỳ trận chiến nào.
Mười một tháng. Mười một tháng tôi ở đây, giả cao nhân, giả hiểu, giả mạnh. Và bây giờ giả hết nổi. Trận chiến thật, Nguyên Anh thật, máu thật. Tôi chảy máu mũi vì cố gắng, không phải vì mạnh. Cố hết sức mà chỉ đẩy được một Nguyên Anh lùi một lần. Một lần.
Tôi muốn đi.
Hàn Phong ở phía sau, nằm, mắt nhìn trời. Tô Mộc Thanh nằm, thở nông. Trần Diệp Thanh ngồi, tay run. Lục Cẩu đứng cạnh, mặt trắng nhưng không run.
Họ ở đây vì tôi. Hàn Phong ở phía đông vì nghĩ tôi cần bảo vệ bí cảnh. Tô Mộc Thanh ở đây vì lệnh Lý Thanh Phong bảo vệ tôi. Trần Diệp Thanh đến vì muốn học kiếm từ tôi. Lục Cẩu ở đây vì tin tôi.
Nếu tôi đi, họ sẽ ở lại. Và chết.
Nếu tôi ở lại, họ cũng có thể chết. Và tôi cùng.
Nhưng "có thể" khác "chắc chắn."
Hắn nhìn tay mình. Máu khô trên ngón, nứt nẻ. Tay run nhẹ, kiểu mệt chứ không sợ. Hoặc cả hai.
Tôi muốn đi. Nhưng tôi không đi được. Không phải vì dũng cảm. Vì Lục Cẩu mười sáu tuổi ngồi cạnh tôi, tin tôi, và tôi không thể là người đứng dậy bỏ đi khi nó còn ngồi.
Vậy thì ở. Ở và làm gì? Cố Vân Thâm kiệt. Sóng không có. Kiếm không biết dùng. Tôi có gì?
Tôi có cái mà mọi người nghĩ tôi có. "Cao nhân." "Đại Thừa." "Tiền bối." Không phải sức mạnh thật, nhưng là sức mạnh trong mắt họ. Nếu tôi đứng, họ đứng. Nếu tôi bước ra, họ tin. Mười một tháng não bổ, mười một tháng hiểu lầm, bây giờ là lúc dùng.
Đứng dậy. Bước ra phía trước. Để họ thấy.
Hắn đứng dậy.
Chân run. Đầu hơi quay. Máu mũi muốn chảy lại nhưng kìm được. Áo bào trắng dính bụi và vệt máu khô, tóc rối, mặt tái. Không giống cao nhân. Giống người sắp ngã.
Nhưng hắn đứng.
Lục Cẩu nhìn lên. Mắt Lục Cẩu sáng, kiểu mỗi lần Lục Cẩu hiểu điều gì đó mà người khác chưa hiểu.
– Huynh định ra ngoài?
Hắn không trả lời. Nhìn phía trước. Phía đông, ngoài hộ tông đại trận, Nguyên Anh thứ ba vẫn đứng. Chờ.
Bước ra. Đứng ở chỗ mọi người nhìn thấy. Không cần đánh, không cần sóng. Chỉ cần đứng. "Cao nhân" đứng giữa trận, một mình, không kiếm, không thuật pháp. Hoặc họ sợ, hoặc họ không sợ. Nhưng ít nhất, người bên mình sẽ tin.
Điên. Kế hoạch điên nhất trong mười một tháng. Và mười một tháng đều là kế hoạch điên.
Hàn Phong nghe tiếng chân, quay đầu nhìn. Mắt Hàn Phong sáng lên, kiểu kiếm tu thấy kiếm ý.
– Tiền bối.
Tô Mộc Thanh mở mắt. Cố ngồi dậy, đau, nhưng ngồi. Nhìn hắn. Mắt Tô Mộc Thanh kiểu mỗi lần Tô Mộc Thanh hiểu lệnh không cần nói: sẵn sàng.
Trần Diệp Thanh đứng dậy. Tay vẫn run nhưng kiếm ra vỏ. Kiếm ý bùng, yếu, nhưng bùng.
Họ nghĩ tôi ra nghênh chiến. Họ nghĩ "cao nhân" quyết định tự mình đánh Nguyên Anh. Họ nghĩ tôi mạnh đến mức không cần sóng Cố Vân Thâm, không cần kiếm, chỉ cần bước ra.
Tôi chỉ đang cố không chạy.
Lục Cẩu đứng cạnh. Không hỏi. Mắt Lục Cẩu nhìn hắn, kiểu biết, kiểu luôn biết huynh không mạnh bằng họ nghĩ nhưng tin huynh sẽ làm điều gì đó.
– Em đi theo huynh.
– Không.
– Em đi theo.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Mười sáu tuổi, gầy, mặt trắng, chăn tuột vai, mắt sáng.
Được rồi.
Hai người bước về phía trước. Bãi đất phía đông, hướng ra vết nứt hộ tông đại trận, hướng ra Nguyên Anh đang chờ.
Và hắn cảm nhận.
Phía sau, tuyến hai phía đông, tu sĩ Trúc Cơ nhìn thấy hắn bước ra. Áo bào trắng, không kiếm, đi về phía trận tuyến. Người đứng bên cạnh tiền bối ở tường thành lần trước, người khiến cả núi rung, người mà cả tông gọi là cao nhân.
Kiếm ý bùng. Không phải Hàn Phong, không phải Tô Mộc Thanh. Tu sĩ Trúc Cơ, kiếm ý yếu, nhưng nhiều. Mười người, hai mươi, ba mươi. Kiếm ý cùng hướng, cùng mục tiêu, kiểu đàn chim bay theo con đầu đàn.
Họ đứng dậy vì tôi đứng. Tôi đi vì muốn chạy, nhưng họ thấy tôi đi vì muốn đánh.
Não bổ cuối cùng. Não bổ lớn nhất. Não bổ cứu mạng.
Nguyên Anh thứ ba bên ngoài hộ tông cảm nhận. Linh thức Nguyên Anh quét: người áo trắng bước ra, không linh lực, không kiếm ý, nhưng phía sau ba mươi tu sĩ đồng loạt bùng kiếm ý. Và sáng nay, người này tạo sóng đẩy Nguyên Anh lùi.
Nguyên Anh thứ ba không vào.
Đứng. Chờ thêm. Không dám thử lần hai khi không hiểu lần đầu.
Giữ được. Phía đông giữ được thêm.
Nhưng mặt nam vẫn vỡ. Mặt tây sắp trống. Lý Thanh Phong gãy. Vân Thiên chưa xong.
Giữ được bao lâu?
Gió bắc mang mùi khói, mùi máu, mùi tuyết. Trời xám, mây thấp, ánh sáng thuật pháp nhấp nháy tứ phía. Tiếng va chạm trên mây, tiếng hét phía bắc, tiếng trận pháp rung.
Hắn đứng. Lục Cẩu đứng cạnh. Ba mươi tu sĩ phía sau. Và Nguyên Anh phía trước, chờ.
Chờ ai gục trước.