Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 31: Hai Từ
Chương 31

Hai Từ

Mộ Thanh Vân đến đúng hẹn.

Đầu tháng, như thỏa thuận. Lão mang theo hộp ngọc giản nhỏ, bên trong ba tấm mới, viết tay. Nét chữ của người già cầm bút bốn mươi năm, mỗi nét gọn, không thừa, không thiếu.

Lâm Nhàn tiếp lão ở hiên phòng ngoại môn. Hàn Phong kê thêm bàn trà nhỏ, đặt hai chén, rồi rút ra xa mười trượng, mặt hướng bắc, linh thức mở rộng quanh khu vực. Lục Cẩu biến mất từ lúc thấy đạo bào trắng của Trận Phong trưởng lão xuất hiện đầu đường.

Mộ Thanh Vân ngồi xuống, đặt hộp ngọc giản lên bàn, nhưng không mở ngay. Lão nhìn Lâm Nhàn, mắt sáng, kiểu người đã chờ đợi cuộc gặp này cả tháng.

– Tiền bối, ghi chú tháng này. Ba tấm. Tấm đầu là tổng hợp lại cấu trúc lớp ba, tấm hai là giả thuyết mới về mối liên hệ giữa lớp ba và lớp bốn. Tấm ba là câu hỏi.

– Câu hỏi gì?

– Lớp bốn rung đều, giữ cố định. Nhưng giữ cái gì? Bốn mươi năm, lão không tìm ra đáp án. Tiền bối cho biết hướng, lão sẽ tự đi.

Lâm Nhàn mở hộp, xem lần lượt. Tấm đầu: tổng hợp lớp ba (hô hấp trận), Mộ Thanh Vân vẽ thêm sơ đồ dao động, đánh dấu ba chu kỳ lão đo được trong tháng qua, kèm ghi chú: "Chu kỳ thứ ba ngắn hơn hai chu kỳ trước. Có thể do thay đổi mùa, chưa kết luận." Tấm hai: giả thuyết lớp ba và lớp bốn phối hợp, lớp ba điều tiết dòng chảy, lớp bốn giữ cố định, hai lớp tạo thành hệ thống "van và khung." Hắn đọc lướt, hiểu khoảng sáu mươi phần trăm, phần còn lại là thuật ngữ chuyên môn trận pháp mà hắn chưa gặp.

Tấm ba: câu hỏi. Chữ Mộ Thanh Vân khắc rõ: "Lớp 4 dao động tần số cố định. Vật thể bên trong (nếu có) ở trạng thái nào? Tĩnh, động, hay đang chuyển hóa?"

Lão hỏi đúng. Lớp bốn giữ cố định. Tôi biết nó giữ gì: người ngồi kiết già. Nhưng tôi không nói được. Nếu nói "giữ người," câu hỏi tiếp theo sẽ là "bằng cách nào tiền bối biết," và tôi không có câu trả lời an toàn.

Hắn đặt ngọc giản xuống. Nhìn Mộ Thanh Vân. Lão ngồi thẳng, tay để trên đùi, kiên nhẫn. Sáu trăm tuổi, bốn mươi năm nghiên cứu, đợi thêm vài phút không thành vấn đề.

– Lão không cần biết lớp bốn giữ gì. Lão cần biết lớp năm.

Mộ Thanh Vân chớp mắt.

– Lớp năm? Lão chỉ xác nhận được đến lớp bốn. Lớp năm nằm quá sâu, thiết bị trận pháp của Trận Phong không đủ độ nhạy.

– Gương.

Một từ. Mộ Thanh Vân không phản ứng ngay. Lão nhìn Lâm Nhàn, tay trái đang cầm chén trà dừng giữa chừng. Chén trà lơ lửng cách miệng ba phân.

– Gương, lão lặp lại, chậm, như nhai từng chữ. Lớp năm là gương?

– Phản chiếu.

Mộ Thanh Vân đặt chén trà xuống. Động tác rất nhẹ, nhưng mặt bàn gỗ vẫn kêu khẽ. Lão rút tấm ngọc giản trắng từ ống tay áo, loại dùng để ghi chép nhanh, và bắt đầu khắc.

– Gương. Phản chiếu. Lớp năm phản chiếu linh khí, hay linh thức?

Cả hai. Nhưng nói "cả hai" thì lão sẽ hỏi tôi biết bằng cách nào.

– Lão thử cả hai hướng.

Mộ Thanh Vân gật, không hỏi thêm. Tay vẫn khắc. Nét chữ nhanh hơn bình thường, vẫn gọn nhưng bớt đều, như người viết đang nghĩ nhanh hơn tay.

Tôi vừa cho lão một manh mối lớn. "Gương" giải thích tại sao linh thức từ bên ngoài không thể thăm dò sâu hơn lớp bốn. Bốn mươi năm lão bị chặn ở lớp bốn, có thể vì lớp năm phản chiếu mọi thứ quay lại, khiến thiết bị đo của Trận Phong đọc được toàn tín hiệu giả.

Và nếu lão suy ra được điều đó, lão cũng sẽ hiểu tại sao Lý Thanh Phong bị thương.

Mộ Thanh Vân khắc xong, ngẩng lên.

– Tiền bối nói có hai từ. "Gương" là một.

– Co.

Tay Mộ Thanh Vân dừng lại. Lần này lão không lặp lại từ. Lão nhìn Lâm Nhàn, rồi nhìn xuống tấm ngọc giản vừa viết, rồi nhìn lại Lâm Nhàn.

– Co... lớp nào?

– Sáu.

Im lặng. Gió chiều thổi qua hiên, lật nhẹ mép trang ngọc giản trên bàn. Mộ Thanh Vân không động. Sáu trăm tuổi, bốn mươi năm nghiên cứu trận pháp, lão đã thấy nhiều thứ kỳ lạ. Nhưng hai từ vừa rồi khiến lão quên cả chén trà.

– Lớp sáu đang co. Lão nói chậm, như đang tự xác nhận với bản thân. Phong ấn tổ sư ba trăm năm ổn định, và lớp trong cùng đang thay đổi.

Lâm Nhàn gật.

Tôi không cần nói thêm. Lão hiểu nhiều hơn tôi từ hai từ. Lão biết ý nghĩa của việc lõi trận pháp co lại: hoặc phong ấn suy yếu từ trong, hoặc vật thể bên trong thay đổi kích thước, hoặc cả hai. Dù là trường hợp nào, đều không phải tin tốt.

Mộ Thanh Vân khắc thêm ba dòng vào ngọc giản, gấp lại, cất vào ống tay áo. Lão đứng dậy, cúi đầu sâu hơn bình thường.

– Cảm ơn tiền bối. Lão sẽ tính toán lại toàn bộ mô hình.

– Ừ.

– Tiền bối... cho phép lão hỏi thêm một câu?

– Hỏi.

– Co bao nhanh?

Tôi không biết. Tôi mới phát hiện lớp sáu có hai lần. Lần đầu tròn, lần sau dẹt ở đỉnh. Khoảng cách giữa hai lần là mười mấy ngày. Nhưng tôi không đo được chính xác. Linh căn đặc dị không phải thiết bị, không có thang đo.

– Chậm. Nhưng không dừng.

Mộ Thanh Vân gật. Mắt lão tối đi một chút, kiểu người vừa nhận tin mà mình đã nghi nhưng không muốn xác nhận. Lão ngồi yên thêm vài nhịp thở, nhìn xuống tấm ngọc giản trên tay, rồi cẩn thận cất vào ống tay áo bên trái, nơi lão giữ những ghi chép quan trọng nhất.

– Lão hiểu. Lão sẽ gửi kết quả tính toán cho tiền bối sớm nhất có thể. Không đợi tháng sau.

– Được.

– Và... lão xin phép báo tông chủ. Chuyện lớp sáu co lại, tông chủ cần biết.

Đúng như tôi nghĩ.

– Tùy lão.

Lão quay bước. Lưng gù, tóc bạc, đạo bào trắng phất theo gió chiều. Ở cửa hiên, lão dừng lại nửa bước, không ngoái lại.

– Ba trăm năm. Lão nói nhỏ, gần như nói với chính mình. Ba trăm năm không thay đổi, và bây giờ thay đổi.

Rồi lão bước đi, nhanh hơn lúc đến.

Lâm Nhàn ngồi lại một mình. Chén trà đã nguội. Hắn uống nốt, vị nhạt. Gió đông thổi qua hiên mang theo mùi trúc tươi và đất ẩm. Phía xa, Hàn Phong vẫn ngồi bất động, linh thức quét đều.

Tôi cho lão hai từ. Lão sẽ viết ba mươi trang từ hai từ đó. Và khi lão tính xong, lão sẽ biết nhiều hơn tôi.

Đó là lý do tôi cho lão biết. Tôi không đủ kiến thức để giải mã trận pháp. Tôi chỉ có mắt nhìn mà không có đầu hiểu. Mộ Thanh Vân có đầu, thiếu mắt. Ghép lại, có thể đủ.

Nhưng "co" sẽ khiến lão sợ. Và lão sợ thì sẽ báo Vân Thiên. Và Vân Thiên biết thì sẽ hành động.

Hành động gì? Tôi không kiểm soát được. Tôi chỉ biết: nếu giấu, và trận pháp thật sự có vấn đề, cả tông sẽ không kịp chuẩn bị. Nếu nói, ít nhất có người đang tính.

Hai từ. Gương. Co. Rẻ nhất trong tất cả những gì tôi có thể cho. Nhưng có lẽ cũng đắt nhất.

Hàn Phong xuất hiện ở cửa hiên khi Mộ Thanh Vân đi khuất.

– Tiền bối, Trận Phong trưởng lão ra về rồi. Biểu hiện... khác lúc đến.

– Khác thế nào?

– Nhanh hơn. Và tay cầm ngọc giản.

– Ừ.

Hàn Phong không hỏi thêm. Gã quay lại vị trí, ngồi xuống, linh thức mở. Mặt bình thản, kiểu người không cần hiểu để tin.

Hàn Phong nhận ra Mộ Thanh Vân khác lúc đến. Nhanh hơn, tay cầm ngọc giản. Lão sẽ suy ra tiền bối vừa nói gì đó quan trọng. Và sẽ ghi vào Ngữ Lục.

"Tiền bối nói hai từ, Trận Phong trưởng lão run tay." Câu mười lăm.

Lâm Nhàn ngồi lại thêm một lúc, nhìn ba tấm ngọc giản Mộ Thanh Vân để lại. Tấm một và hai là tài liệu mới, cần đọc kỹ. Tấm ba là câu hỏi mà hắn không trả lời. Hắn cất cả ba vào hộp, đặt dưới gối nơi giấu ghi chú trận pháp cũ.

Bốn mươi năm nghiên cứu, ba tấm ngọc giản mỗi tháng. Đổi lại, tôi cho hai từ mỗi tháng. Trao đổi này không công bằng. Nhưng Mộ Thanh Vân không nghĩ vậy. Với lão, hai từ của tôi đáng giá hơn ba mươi tấm ngọc giản. Vì tôi có thứ lão không có: mắt nhìn thấy lớp năm và sáu.

Và lão có thứ tôi không có: bốn mươi năm kiến thức để hiểu những gì tôi thấy.

Nếu đây là kiếp trước, người ta gọi là hợp tác nghiên cứu. Một bên có dữ liệu, bên kia có lý thuyết. Chỉ khác: bên có dữ liệu bị coi là thần tiên, bên có lý thuyết bị coi là đệ tử.

Lục Cẩu trở về khi trời sẩm tối, mang theo hai bát cháo hành và một đĩa đậu phụ chiên. Đặt xuống bàn, nhìn Lâm Nhàn.

– Xong chưa?

– Xong.

– Nói gì?

– Hai từ.

– Hai từ nào?

– Gương. Và co.

Lục Cẩu ngồi xuống, gắp miếng đậu phụ, nhai chậm. Nghĩ. Nuốt. Rồi hỏi:

– "Gương" là lớp năm?

– Ừ.

– "Co" là lớp sáu?

– Ừ.

– Huynh nói thật với lão ấy?

– Tôi nói thật. Lớp năm phản chiếu, lớp sáu đang co lại. Hai thứ tôi thấy bằng mắt.

Lục Cẩu gắp thêm miếng đậu phụ, nhưng không ăn, chỉ để trên đũa.

– Huynh biết lão ấy sẽ báo tông chủ không?

– Biết.

– Và tông chủ sẽ làm gì?

– Tôi không biết. Nhưng nếu trận pháp thật sự có vấn đề, tông chủ cần biết.

Lục Cẩu gật. Đặt miếng đậu phụ vào miệng, nhai, nuốt.

– Huynh bắt đầu quyết định thay họ rồi đó.

– Gì?

– Trước đây huynh chỉ phản ứng. Người ta hỏi, huynh trả lời. Người ta não bổ, huynh chịu. Bây giờ huynh chủ động cho thông tin. Huynh chọn ai biết, ai không biết, biết bao nhiêu. Đó không phải Luyện Khí tầng ba giả cao nhân. Đó là người thật sự đang quản lý tình huống.

Lục Cẩu đúng. Tôi không phản ứng nữa. Tôi hành động. Hai từ cho Mộ Thanh Vân không phải vì lão hỏi, mà vì tôi quyết định lão cần biết.

Ranh giới giữa giả và thật mờ thêm một chút.

– Ta chỉ làm điều hợp lý.

– Ta biết. Đó là phần đáng sợ.

Lục Cẩu húp cháo, tiếng xì xụp trong phòng nhỏ. Bên ngoài, trăng non treo trên mái ngói ngoại môn, ánh sáng mỏng như lớp sương. Phía đông, sâu dưới lòng núi, sáu lớp trận pháp vẫn xoay, và lớp trong cùng co lại thêm một chút, chậm, đều, như nhịp thở của người đang mơ.

Mộ Thanh Vân không về phòng ngay. Con đường từ ngoại môn lên Trận Phong dài nửa canh giờ, qua hai khúc cua và một đoạn dốc mà người trẻ cũng thở nặng. Lão đi không dừng, lưng gù hơn ngày thường, nhưng bước chân nhanh hơn. Đệ tử trực cổng Trận Phong nhìn lão đi qua mà không dám hỏi, vì mặt lão có vẻ gì đó mà họ chưa thấy bao giờ: không phải sợ, không phải mừng, mà là vẻ mặt của người vừa giải được câu đố bốn mươi năm và phát hiện đáp án đáng sợ hơn câu hỏi.

Lão ngồi xuống bàn nghiên cứu, mở tấm ngọc giản vừa khắc.

Hai từ.

"Gương." "Co."

Lão viết ra bốn giả thuyết trong nửa canh giờ đầu. Xóa hai. Viết thêm ba. Xóa một. Đến nửa đêm, bàn phủ đầy ngọc giản, mực khắc nham nhở, tay lão run nhẹ vì mệt chứ không phải vì sợ.

Gương giải thích tất cả. Bốn mươi năm ta không thể đo được gì quá lớp bốn, vì lớp năm phản chiếu mọi tín hiệu. Thiết bị đo linh khí, trận bàn, ngọc giản thăm dò, tất cả đều bị phản ngược ở lớp năm. Ta đọc được toàn tín hiệu giả mà tưởng là tín hiệu thật.

Và "co." Lớp sáu co lại. Ba trăm năm ổn định, bây giờ lõi đang thay đổi. Nếu vật thể bên trong không thay đổi kích thước, thì lớp sáu đang ép vào. Nếu lớp sáu ép vào, phong ấn sẽ đến ngưỡng mới. Ngưỡng gì? Ta không biết. Nhưng bất kỳ thay đổi nào trong trận pháp cổ ba trăm năm đều có thể phá vỡ cân bằng.

Lão dừng bút. Nhìn ra cửa sổ. Đêm tối, trăng mỏng, gió đông mang mùi trúc. Thanh Vân Sơn yên bình như mọi đêm.

Nhưng bên dưới, trận pháp đang thay đổi. Và chỉ có ba người biết: ta, tiền bối, và tông chủ sắp biết.

Mộ Thanh Vân rút một tấm ngọc giản mới, loại thông tin mật, chỉ tông chủ mở được. Khắc ba dòng:

"Bẩm tông chủ, phong ấn tổ sư đang thay đổi. Lớp năm: gương (phản chiếu). Lớp sáu: đang co. Nguồn tin: Lâm tiền bối. Xin chỉ thị."

Lão gấp ngọc giản, đóng ấn Trận Phong, gọi đệ tử trực đêm.

– Chuyển lên tông chủ điện. Ngay bây giờ.

Ch.31/130
2.384 từ