Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 40: Gió Chưa Dừng
Chương 40

Gió Chưa Dừng

Nhạc Dương Tông cáo từ vào sáng mùng bảy.

Đoàn bốn người đứng ở sân chính, ánh sáng sớm rải trên mái ngói cũ. Trương Chính Dương đứng giữa, Diệp Thanh và Lưu Trường Thanh hai bên, thị giả phía sau giữ hành lý. Vân Thiên tiễn ở bậc thang đá, Thanh Huyền đứng cách ba bước, tay chắp sau lưng.

Lâm Nhàn đứng ở hiên phòng ngoại môn, cách sân chính ba mươi trượng. Hàn Phong đứng phía sau, lưng thẳng.

Trương Chính Dương bước đến, cúi đầu sâu.

– Lâm tiền bối, bốn ngày qua được tiền bối chỉ dạy, Chính Dương ghi lòng tạc dạ.

Chỉ dạy cái gì? Tôi nói đúng bốn câu suốt bốn ngày. "Ừ", "Được", "Gió từ ngoài thổi vào, gió từ trong thổi ra", và "Không có gì, gió thổi." Hai câu trước là vì không biết nói gì. Hai câu sau là vì nhìn thấy gió.

Lâm Nhàn gật.

– Ừ.

Trương Chính Dương rút từ trong tay áo ra một hộp gỗ nhỏ, sơn đen, khóa bằng linh ấn bạc. Mở nắp: bên trong nằm trên lụa trắng là một viên ngọc bội tròn, trong suốt, ánh sáng lấp lánh dịu bên trong.

– Ngọc bội này đệ tử mang từ kho Nhạc Dương Tông, loại Kim Đan cấp. Bên trong chứa linh khí tinh thuần, có thể hộ thân, có thể bổ trợ tu luyện, có thể trấn định tâm thần. Xin tiền bối nhận cho.

Kim Đan cấp. Tôi Luyện Khí tầng 3. Đeo ngọc bội Kim Đan cấp thì giống trẻ con đeo vòng vàng ông nội.

Hắn nhìn viên ngọc bội. Đẹp. Rõ ràng quý. Và rõ ràng vô dụng với hắn.

Nhưng hắn đã qua giai đoạn từ chối.

– Ta nhận.

Trương Chính Dương thở phào, hai tay dâng hộp. Lâm Nhàn cầm lấy, đặt xuống bàn bên cạnh, không mở thêm lần nào.

Lục Cẩu sẽ nói gì nhỉ? "Phòng ngoại môn mà thành kho báu." Đúng rồi. Kho báu mà chủ kho không mở nổi khóa.

Trương Chính Dương vẫn đứng, tay chắp, mắt nhìn xuống. Chờ.

Lâm Nhàn nhìn ra sân. Gió sáng thổi từ phía đông, nhẹ, mang mùi cỏ ẩm. Gió quen thuộc. Hắn đã đứng chỗ này bốn tháng, cảm nhận gió từ mọi hướng.

– Gió từ trong thổi ra mạnh hơn.

Trương Chính Dương ngẩng lên. Mắt sáng.

– Đệ tử ghi nhớ.

Gió từ trong thổi ra mạnh hơn. Tôi nói vì sáng nay gió đông yếu hơn mọi ngày, còn gió từ trong sân thổi ra hành lang lại mạnh, do nắng hâm nóng nền đá. Hiệu ứng đối lưu đơn giản.

Nhưng ông ta sẽ hiểu gì? Gió nội bộ mạnh hơn gió bên ngoài. Sức mạnh từ trong. Nội lực quyết định. Phải rồi, câu "gió" hôm trước đã dạy ông ta dùng ngoại hoạn dẹp nội loạn. Bây giờ câu này sẽ dạy ông ta: nhưng nội lực mới là nền tảng thật.

Tôi bịa thêm một triết lý nữa. Bằng cách mô tả thời tiết.

Hàn Phong đứng phía sau, tay khẽ chạm bút.

Ngữ Lục câu 19.

Diệp Thanh không đến cùng Trương sư thúc.

Gã đợi ở cổng ngoại môn, lưng tựa cột gỗ, tay cầm quạt gấp không mở. Khi thấy Lâm Nhàn đi ngang qua hiên sau bữa tiễn, nàng bước ra.

– Tiền bối.

Lâm Nhàn dừng lại. Nhìn gã. Mười sáu tuổi, mắt sáng, miệng hơi cong lên, không giống người sắp nói lời chia tay.

– Ván cờ tiếp theo, ta sẽ thắng thật.

Giọng đều. Không thách thức, không kiêu ngạo. Chỉ là sự thật mà gã tin.

– Tốt.

Nàng chắc chắn sẽ thắng. Vì tôi chơi dở thật. Lần trước thua nước 60, lần sau có khi thua nước 40.

Diệp Thanh cười. Nụ cười nhẹ, khác với lần trước ở Vân Đỉnh Các. Lần đó gã cười vì hiểu. Lần này gã cười vì chưa hiểu hết.

– Tiền bối nói "có lúc" buồn. Ta nhớ.

Gã quay lưng, đi về phía sân chính, quạt gấp đập nhẹ vào lòng bàn tay theo nhịp bước.

Lâm Nhàn đứng nhìn theo. Bóng gã nhỏ dần giữa sân, tóc bay trong gió sáng.

Gã nhớ câu "có lúc". Trong tất cả những gì tôi nói, câu thật duy nhất lại là câu gã nhớ nhất.

Kỳ lạ.

Ninh Dạ dừng chân trên đỉnh đồi phía tây, cách Thanh Vân Sơn hơn hai trăm trượng.

Nàng đã chạy suốt đêm, nhưng khi ánh sáng đầu tiên chiếu lên mái ngói xa xa, nàng quay lại nhìn.

Đoàn Nhạc Dương Tông đang rời cổng chính. Bốn bóng người, hành lý gọn, di chuyển theo đường cái phía nam. Trương Chính Dương đi sau cùng, lưng thẳng, bước chậm hơn bình thường. Kiểu người vừa học được điều gì đó lớn, cần thời gian tiêu hóa.

Kim Đan trung kỳ, quỳ trước Đại Thừa, rồi bước đi trông như thiếu niên vừa xuống núi lần đầu.

Nàng nhìn thêm một lúc. Thanh Vân Sơn im lặng trong nắng sáng, mái ngói phủ rêu, tường đá loang lổ, cổ thụ nghiêng bóng. Trông như bức tranh cũ đã bạc màu.

Nhưng bên trong bức tranh có Đại Thừa. Có trận pháp cổ. Có bí mật mà Kim Đan sơ kỳ không đủ tư cách chạm vào.

Nàng quay mặt, tiếp tục chạy. Phía bắc, Thất Ma Cung đang chờ. Cung chủ sẽ muốn nghe mọi chi tiết, đặc biệt là phần "nhắm mắt một giây."

"Đừng đi phía đông. Nguy hiểm."

Câu đó vẫn văng vẳng. Không phải vì đe dọa. Mà vì giọng nói bình thường quá. Nhắc nhở bình thường quá. Như người lớn nói với trẻ con đừng chơi gần bờ ao.

Ta là Kim Đan sơ kỳ. Và lão nhắc ta như nhắc trẻ con.

Nàng nghiến răng, chạy nhanh hơn.

Vân Thiên đứng trên Vân Đỉnh Các, nhìn đoàn Nhạc Dương Tông khuất sau dãy núi phía nam.

Vai lão hạ xuống. Chỉ khi không có ai nhìn, Hóa Thần mới cho phép mình thở phào.

Bốn ngày. Bốn ngày tiếp khách Kim Đan, giữ bí mật phía đông, che chắn cho tiền bối, và cầu nguyện không ai hỏi sai câu. Bốn ngày mà lão già đi mười năm.

Tiền bối xử lý tốt hơn lão phu tưởng. Hai câu cả buổi. Gõ chén. Nhìn cửa sổ. Trương Chính Dương quỳ mà lão phu không kịp can.

Nhưng ổn. Tất cả ổn. Nhạc Dương Tông ra về mà tin Thanh Vân có Đại Thừa. Tin này sẽ lan. Tốt hay xấu?

Lão đi vào trong, ngồi xuống bàn. Trên bàn có một ngọc giản nhỏ, là bức thư gốc của Mộ Thanh Vân gửi lên trước khi khách đến. Lão đã đọc bảy lần. Bây giờ đọc lần thứ tám.

Hai từ. "Gương." "Co."

Lớp năm phản chiếu. Giải thích tại sao Lý Thanh Phong bị thương. Lớp sáu đang co lại. Phong ấn ba trăm năm ổn định, bây giờ đang thay đổi.

Sư phụ trước khi tọa hóa: "Phía đông có thứ không được chạm. Giữ nguyên, đừng hỏi, đừng mở."

Ba trăm năm lão giữ nguyên. Không hỏi. Không mở. Không cho ai đến gần.

Nhưng nó đang tự thay đổi. Không phải lão mở. Nó tự co.

Lão đặt ngọc giản xuống, nhắm mắt. Im lặng kéo dài.

Rồi lão đứng dậy, bước ra ngoài, gọi Thanh Huyền bằng truyền âm.

Thanh Huyền đến trong nửa khắc, cúi đầu.

– Tông chủ.

– Tuần tra phía đông, từ nay gấp ba. Trúc Cơ trở lên. Không ai được vào khu vực bãi đất phía đông ngoại môn. Bất kỳ ai, bất kỳ lý do gì.

Thanh Huyền gật, không hỏi tại sao. Bà đã quen với những mệnh lệnh không giải thích của tông chủ. Đặc biệt là mệnh lệnh liên quan phía đông.

– Còn... tiền bối?

– Tiền bối là ngoại lệ.

Thanh Huyền gật lần nữa, quay lưng đi.

Vân Thiên đứng một mình trên Vân Đỉnh Các, nhìn về phía đông. Rừng trúc, bãi đất, và xa hơn, dưới lòng núi, thứ mà ba trăm năm trước ai đó đã phong ấn bằng cái giá khiến cả tông suy tàn.

Tiền bối đang xử lý. Lão phu tin tiền bối.

Nhưng "co" nghĩa là gì? Đang yếu đi? Hay đang tỉnh dậy?

Lâm Nhàn ngồi trong phòng, cửa đóng.

Trên kệ gỗ bên tường, từ trái sang phải: một lọ linh đan Trúc Cơ cấp (uống vào chết), một áo bào tông chủ trắng viền bạc (mặc vào lộ), một thanh kiếm ngọc sư tổ đời thứ tư (múa không nổi), và một hộp gỗ đen chứa ngọc bội Kim Đan cấp (đeo vào thừa).

Lục Cẩu ngồi đối diện, xỉa răng bằng que tre, nhìn kệ.

– Huynh có thể mở tiệm. Linh đan, áo bào, kiếm cổ, ngọc bội. Đủ bốn ngành. Chỉ thiếu biển hiệu.

– Không món nào tôi dùng được.

– Đúng. Nhưng mỗi món đại diện một người. Linh đan là Vân Thiên. Áo bào cũng Vân Thiên. Kiếm là Lý Thanh Phong. Ngọc bội là Trương Chính Dương. Bốn món, ba người, không ai biết huynh Luyện Khí tầng ba.

Im lặng.

– Hàn Phong sáng nay ghi thêm một câu vào Ngữ Lục. "Gió từ trong thổi ra mạnh hơn." Câu 19.

– Tôi biết.

– Huynh nói câu đó vì...?

– Vì gió đông sáng nay yếu hơn mọi ngày. Nắng hâm nóng nền đá, gió từ trong sân thổi ra mạnh hơn bình thường.

Lục Cẩu cười khẩy, lắc đầu. Không phải cười vì buồn cười, mà vì đã nghe quá nhiều lần. Huynh nói vì lý do bình thường. Người ta hiểu vì lý do phi thường. Và kết quả luôn giống nhau.

– Huynh, Trương Chính Dương rời đi rồi. Ninh Dạ cũng im. Nhưng còn chuyện phía đông. Người theo dõi. Huynh đã đổi lịch, nhưng tối qua không đi, đúng không?

– Đúng. Theo lời ông, đổi ngày đổi đường.

– Tốt.

Im lặng kéo dài. Gió chiều thổi qua khe cửa sổ, nhẹ.

– Huynh, ta hỏi lại. Huynh có chắc huynh vẫn là Luyện Khí tầng ba không?

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu.

– Tại sao ông hỏi?

– Vì sáng nay thôn nữ đó, huynh nhắm mắt một giây rồi nói "cho đi." Huynh biết cô ta có gì đó. Trúc Cơ hậu kỳ không thấy, nhưng huynh thấy. Tháng trước huynh cũng thấy kẻ xâm nhập phía bắc trước cả tuần tra. Bốn tháng trước huynh nhìn ra mắt trận cổ cứu Hàn Phong. Linh căn, trận pháp, bí cảnh, phong ấn.

Gã đặt que tre xuống.

– Luyện Khí tầng ba không làm được những thứ đó.

Lục Cẩu nói đúng. Luyện Khí tầng ba không nhìn thấy trận pháp. Không cảm nhận linh lực nén chặt cách hai mươi trượng. Không nhìn xuyên qua sáu lớp phong ấn cổ.

Nhưng tôi làm được. Bằng linh căn mà tôi không hiểu. Bằng thứ gì đó có sẵn trong thân xác này mà chủ cũ không biết dùng.

Tôi có phải Luyện Khí tầng ba không? Tu vi thì có. Linh lực trong đan điền không đổi, yếu nhất tông môn, chạy mười bậc thang là thở. Nhưng linh căn thì không thuộc cảnh giới nào.

Tôi không biết mình là gì.

– Tôi vẫn Luyện Khí tầng ba, hắn nói. Tu vi không đổi. Nhưng linh căn... tôi không giải thích được. Có lẽ nó không liên quan tu vi.

Lục Cẩu nhìn hắn lâu.

– Có lẽ. Hoặc có lẽ huynh đang thay đổi mà không biết. Cái mà huynh gọi là "linh căn" bốn tháng trước chỉ nhìn thấy linh mạch dưới sàn. Bây giờ nhìn thấy sáu lớp phong ấn, cảm nhận linh lực nén cách hai mươi trượng, và nhìn xuyên qua giả dạng Kim Đan sơ kỳ.

Đúng. Linh căn mạnh hơn. Lúc đầu chỉ thấy đường sáng dưới sàn. Rồi nhìn thấy hai lớp ngoài trận pháp. Rồi ba, bốn, năm, sáu. Mỗi lần quá tải nhẹ dần. Lần đầu ngất. Lần sau chỉ đau thái dương.

Nếu cứ mạnh hơn thì sao? Sẽ đến lúc linh căn mạnh đến mức không giấu được?

– Tôi sẽ cẩn thận.

– Huynh nói câu đó mỗi tháng. Và mỗi tháng tình hình lại phức tạp hơn.

Lục Cẩu đứng dậy, vươn vai.

– Nhưng ổn. Tháng này qua rồi. Nhạc Dương Tông tin, Trương Chính Dương quỳ, Diệp Thanh chưa kết luận, kẻ xâm nhập biến mất. Tạm thời bình yên.

Gã mở cửa, ánh chiều tràn vào.

– Ta đi nấu cơm. Huynh ngồi nghỉ. Bốn ngày tiếp khách, huynh trông già đi mười tuổi.

Lâm Nhàn ngồi lại một mình.

Nhìn kệ. Linh đan. Áo bào. Kiếm ngọc. Ngọc bội. Bốn món, ba người tặng, không món nào dùng được.

Nhìn xuống tay. Tay người bình thường. Không linh lực, không kiếm khí, không đan hỏa. Mười ngón tay chỉ biết cầm đũa, lật sách, và gõ thành chén trà.

Nhưng có thứ khác đã thay đổi.

Bốn tháng trước, người ta cúi đầu, tôi hoảng. Hai tháng trước, người ta quỳ, tôi lo. Bây giờ, Trương Chính Dương quỳ, Hàn Phong ghi Ngữ Lục, Diệp Thanh nói "ván sau sẽ thắng thật", tôi chỉ gật.

Tôi gật.

Tôi bắt đầu quen. Quen nhìn người ta cúi đầu trước mình. Quen nhận đồ quý. Quen nói hai ba câu rồi người ta tự lĩnh ngộ.

Và đó mới là thứ nguy hiểm nhất.

Không phải ai đó phát hiện tôi giả. Mà là tôi quên rằng mình đang giả.

Gió chiều thổi qua cửa sổ. Nhẹ, mát, mùi cỏ. Giống mọi ngày.

Nhưng hôm nay hắn không đứng dậy đi ra ngoài. Hắn ngồi thêm, nhìn bốn món đồ trên kệ, và nghĩ về câu Lục Cẩu hỏi.

Huynh có chắc huynh vẫn là Luyện Khí tầng ba không?

Không trả lời. Không phải vì không muốn. Mà vì lần đầu tiên, hắn không chắc câu trả lời.

Ch.40/130
2.373 từ