Chương 82: Đá Nứt Dưới Chân
Mùng hai hai tháng mười. Sáng, trời lạnh hơn hôm qua, sương trắng phủ nhẹ trên mái ngói.
Hắn thức dậy, mở linh căn theo thói quen mới. Một nhịp thở. Mở. Phong ấn ổn, Cố Vân Thâm nhịp thở đều, ý niệm nhẹ kiểu gật đầu buổi sáng. Hai nhịp đập hẹp thêm một chút, kiểu mỗi sáng đều tiến thêm một bước nhỏ mà không ai ra lệnh.
Ra sân. Nhìn phiến đá trước thềm, chỗ nứt hôm qua. Nứt thêm. Vết cũ dài bằng gang tay, bây giờ dài gần bàn chân, rẽ nhánh ở giữa kiểu rễ cây lan trên mặt đá. Hai mảnh đá hai bên vết nứt hơi chênh, kiểu đất dưới đá bị ép, mặt đá không còn phẳng.
Đá cũ nứt tiếp. Nước sương ngấm vào vết nứt, đêm lạnh nở ra, đá vỡ thêm. Kiến thức vật lý cơ bản.
– Huynh, Lục Cẩu nói từ trong phòng, đang gấp chăn. Đá trước thềm nứt rộng hơn.
– Ừ. Tôi thấy.
– Huynh nghĩ nên thay?
– Nên. Kiếm phiến đá phẳng ở bờ suối phía nam, kích thước tương đương.
Lục Cẩu bước ra, nhìn phiến đá. Quỳ xuống, đặt ngón tay lên vết nứt, sờ chậm từ đầu đến cuối. Đứng dậy, phủi tay.
– Đệ thay cho huynh.
– Không cần, hắn nói. Tôi đi lấy đá. Bờ suối gần.
Lục Cẩu muốn nói gì đó, nuốt lại. Gật.
Sáng muộn. Hàn Phong đến luyện kiếm.
Hàn Phong bước qua sân, kiểu mỗi sáng, nhưng dừng giữa bước. Nhìn phiến đá nứt. Nhìn lâu, kiểu nhìn thứ gì đó không đúng. Rồi quỳ xuống, áp bàn tay lên mặt đá. Ngón tay chạy dọc vết nứt, chậm, kiểu người đọc sách bằng ngón tay. Linh thức Trúc Cơ hậu kỳ quét nhẹ qua đá, mỏng, kiểu Hàn Phong đã học cách quét nhẹ từ khi biết tiền bối không thích bị quét.
Hàn Phong đứng. Mặt không biểu lộ. Nhìn hắn, hắn đang ngồi bậc thềm pha trà, kiểu mỗi sáng.
– Tiền bối, Hàn Phong nói, giọng thận trọng, chọn từ. Phiến đá này nứt từ khi nào?
– Hôm qua. Đá cũ, mục bên trong.
Hàn Phong gật. Không nói thêm. Quay đi luyện kiếm.
Nhưng hắn biết, nhìn lưng Hàn Phong khi quay đi: gã không tin. Hàn Phong nhìn vết nứt kiểu người biết vết nứt đó không phải do đá cũ. Hàn Phong kiểu đó, kiểu người đã sống bên cạnh hắn mười tháng, kiểu người ghi mỗi lời hắn nói thành kinh văn. Gã sẽ ghi.
Đúng. Mười lăm phút sau, giữa hai đường kiếm, Hàn Phong mở giản trúc, viết. Nét nhanh, chắc, kiểu khắc bia. Hắn không đọc được từ xa, nhưng biết nội dung sẽ tương tự: "Tiền bối bước nhẹ, đá gốc vỡ ba."
Ngữ Lục sẽ dày thêm. Câu gì? 32? 33? Tôi đã mất đếm từ lâu. Hàn Phong ghi mọi thứ, kể cả lời tôi không nói, kể cả hành động tôi không chủ ý. Kiểu người chép sử: sự kiện xảy ra, sử ghi, không cần người trong cuộc đồng ý.
Hàn Phong luyện xong, chắp tay, bước đi. Kiếm hôm nay nặng hơn hôm qua, mỗi nhát cắt gió sắc, kiểu dày thêm từng ngày. Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch đang nuôi Hàn Phong từ bên trong, kiểu mạch nước ngầm nuôi cây trên mặt đất mà cây không biết nước từ đâu.
Gần trưa. Main đi bộ ra bờ suối phía nam, tìm đá thay.
Đường đi quen, mười một tháng đi về mỗi tuần ít nhất hai lần. Lối mòn giữa rừng trúc, lá vàng rải trên đất, ánh nắng chiếu xiên qua kẽ lá tạo vệt sáng dài trên mặt đất. Suối vẫn chảy, đá cuội trắng dưới lòng nước, cá nhỏ quẫy bóng khi bóng hắn đổ lên mặt nước.
Hắn đứng bờ suối, nhìn xuống. Nước trong, thấy đáy. Mặt nước phản chiếu: một người đứng, vai rộng hơn nhớ (hay do góc nhìn?), lưng thẳng, mặt hồng hào. Không giống người mười tháng trước: xanh, gầy, mắt tránh ánh nhìn.
Người trong nước trông khác. Chắc do ánh sáng.
Tìm đá. Phiến đá phẳng ven bờ, nửa chìm trong bùn, rêu xanh phủ mặt. Kích thước vừa. Hắn cúi xuống, bẻ rễ cây quấn quanh. Rễ gãy dễ, kiểu bẻ cành khô. Rồi nắm mép đá, kéo.
Tảng đá bật lên. Bùn bung ra, nước bắn.
Nhẹ. Nhẹ hơn nhiều so với nhớ. Tảng đá cỡ này, tháng thứ hai hắn và Lục Cẩu khiêng một tảng nhỏ hơn, hai người, nửa canh giờ, tay rách, lưng đau ba hôm. Hôm nay hắn kéo một tay, đá bật khỏi bùn kiểu nhổ cỏ dại.
Đá nhẹ. Chắc đá xốp, ngấm nước lâu nên bở. Đá suối mềm hơn đá núi, ai cũng biết.
Hắn vác tảng đá lên vai. Đá nặng, đúng, có cảm giác, nhưng không nặng kiểu phải gồng. Kiểu vác bao gạo. Gạo ít.
Đi về. Lối mòn giữa trúc, nắng chiếu, gió nhẹ. Bước đều, thở đều, không mỏi. Tảng đá trên vai kiểu không có.
Nửa đường, dừng. Nhìn xuống chân. Dấu chân trên đất mềm sâu hơn bình thường, kiểu người nặng gấp đôi bước qua. Nhưng hắn không nặng gấp đôi. Hắn nặng như mười một tháng trước, có thể nhẹ hơn vì ăn ít.
Đất mềm sau mưa. Nên dấu chân sâu.
Đi tiếp. Không nghĩ thêm.
Lục Cẩu đứng trước sân, nhìn huynh vác đá đi tới từ xa. Mắt nheo, kiểu nheo không phải vì nắng mà vì tính.
Huynh đi từ suối phía nam. Nửa canh giờ đi, nửa canh giờ về. Bình thường. Nhưng không bình thường: trên vai huynh có tảng đá. Huynh vác một vai, tay phải giữ, tay trái đánh theo nhịp bước, kiểu đi dạo. Mặt không đỏ. Cổ không gân. Vai không oằn.
– Huynh, Lục Cẩu nói khi huynh đặt tảng đá xuống sân, nhẹ, kiểu đặt bát cháo. Huynh vác tảng đá đó một mình?
– Ừ. Nhẹ.
– Tảng đá đó ít nhất hai trăm cân.
Hắn dừng. Nhìn tảng đá dưới chân. Nhìn Lục Cẩu.
– Hai trăm cân?
– Đá gốc suối phía nam, đệ biết. Hồi mới đến, huynh với đệ từng khiêng một tảng nhỏ hơn, kê chân giường. Nửa canh giờ. Tay rách. Lưng đau ba hôm.
Đúng. Tảng đó chắc trăm cân. Tảng này to hơn gấp rưỡi. Và tôi vác một vai, nửa canh giờ, không thở nặng. Không tay rách. Không lưng đau.
Đá nhẹ hơn tôi tưởng. Hay tôi mạnh hơn tôi tưởng.
– Đá mềm hơn tôi nhớ, hắn nói, kiểu tìm lời giải thích.
Lục Cẩu nhìn hắn. Im, kiểu im quen thuộc, kiểu Lục Cẩu biết huynh đang tự lừa mình nhưng không ép.
– Hay huynh mạnh hơn huynh nhớ, Lục Cẩu nói, nhẹ. Rồi quay đi lấy xẻng đào phiến đá cũ.
Chiều. Hai người thay phiến đá.
Lục Cẩu đào phiến cũ ra. Đá cũ nứt thành ba mảnh khi đào, kiểu đá bên trong đã vỡ hết, chỉ còn mặt ngoài giữ hình. Lục Cẩu nhìn mặt cắt: vết nứt chạy thẳng từ trên xuống, sạch, kiểu bị lực ấn từ một điểm duy nhất.
Không phải mục. Không phải sương ngấm. Không phải thời tiết. Kiểu bị bước chân đè, lực truyền thẳng qua đá, vỡ từ trong ra. Đá gốc Thanh Vân Sơn chịu được linh khí trăm năm, ngoại môn đệ tử bước qua mỗi ngày không hề hấn. Huynh bước qua mười một tháng không hề hấn. Đến hôm qua.
Hôm qua có gì khác? Cố Vân Thâm tỉnh hẳn. Linh mạch ổn. Lão Cố đi. Và huynh... huynh mạnh hơn.
Lục Cẩu vất ba mảnh đá cũ sang bên, không nói.
Main đặt phiến đá mới vào hố. Một tay nhấc, một tay đỡ, xoay, đặt. Khít, phẳng, kiểu đo sẵn. Lục Cẩu nhìn huynh nhấc tảng đá hai trăm cân bằng hai tay, đặt xuống hố kiểu đặt viên gạch.
Hàn Phong từ sân luyện nhìn sang. Mắt sáng. Thấy main khuân đá, mặt không đổi sắc, vai không oằn. Rút giản trúc, ghi. Lục Cẩu không cần nhìn cũng biết Hàn Phong đang ghi gì: "Tiền bối khuân đá hai trăm cân bằng một tay, mặt không đổi sắc."
Main bước lên phiến đá mới. Chắc. Không nứt.
Tốt. Đá mới chắc hơn đá cũ.
Lục Cẩu đứng cạnh, nhìn huynh bước lên phiến đá mới. Không nứt. Nhưng Lục Cẩu để ý: mặt đá hơi lõm dưới gót chân huynh. Nhẹ, gần như không thấy, kiểu đá bị ấn xuống nửa phân rồi đàn hồi lại. Kiểu đá đang chịu trọng lượng lớn hơn một người nên chịu.
Đá mới cũng sẽ nứt. Chỉ là chưa.
Tối. Trà nóng. Hai người ngồi bậc thềm, phiến đá mới dưới chân, lạnh và phẳng.
Trăng hai hai khuyết sâu, sáng yếu, vừa đủ thấy mặt nhau. Gió thổi nhẹ qua trúc, lá rụng trên sân, vài chiếc rơi trên ghế đá trống, chỗ Lão Cố.
– Huynh, Lục Cẩu nói, sau khi uống hết chén thứ hai, đặt chén xuống nhẹ. Đệ muốn nói thứ gì đó.
– Nói.
– Huynh mạnh hơn trước. Không phải kiểu linh căn mạnh, kiểu đó đệ biết từ lâu. Mà mạnh kiểu thể xác. Đá nứt dưới chân. Tảng đá hai trăm cân vác một vai. Chén trà rung khi huynh chạm, hai tuần trước. Và dấu chân trên đất mềm sâu hơn bình thường, đệ kiểm tra trên đường huynh về, sâu gấp đôi dấu chân người thường.
Hắn im. Lục Cẩu đã kiểm tra dấu chân. Lục Cẩu đi theo đường hắn về, đo dấu chân. Kiểu Lục Cẩu.
– Bốn điểm, Lục Cẩu nói. Tháng trước ba. Tháng trước nữa hai. Con số tăng đều.
Im.
– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng kiểu người chọn từ cẩn thận, kiểu nói thứ đã nghĩ lâu. Đệ không biết huynh đang trở thành gì. Nhưng huynh đang trở thành thứ gì đó. Và thứ đó không phải Luyện Khí tầng ba.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Mắt Lục Cẩu bình tĩnh, không sợ, không vui, kiểu phân tích thuần túy. Kiểu người đã sống mười năm ở Hắc Thổ bằng cách quan sát, kiểu người biết rằng dữ kiện quan trọng hơn cảm xúc.
– Huynh không cần trả lời bây giờ, Lục Cẩu nói. Nhưng huynh cần biết: đệ đang đếm. Và con số ngày càng lớn.
Hắn gật. Không nói thêm.
Lục Cẩu đang đếm. Đếm bằng chứng tôi thay đổi. Linh căn mạnh dần, chén trà rung, đá nứt, vác hai trăm cân, dấu chân sâu. Năm điểm. Tháng trước ba. Con số tăng đều, kiểu đường thẳng lên mà không có dấu hiệu dừng.
Tôi đang trở thành gì? Không biết. Nhưng hai nhịp trong ngực đang gần nhau hơn mỗi đêm. Và mỗi sáng linh căn mở dễ hơn. Và mỗi ngày tôi nói đúng nhiều hơn. Và bây giờ, tôi vác hai trăm cân mà không mỏi.
Giả thành thật. Mười một tháng, từ ngoại môn đệ tử yếu nhất đến... cái gì? Không phải Luyện Khí tầng ba. Vậy là gì?
Nhắm mắt. Hai nhịp đập. Tim, linh mạch. Lệch ít hơn hôm qua. Và lần này, trước khi ngủ, hắn thấy: hai nhịp gần đến mức gần như chạm, rồi tách, rồi gần, rồi tách. Kiểu hai bàn tay giơ ra, ngón tay suýt chạm rồi rụt lại, rồi giơ ra lần nữa.
Chúng đang thử.
Ngủ. Giấc mơ mượn: đường hầm, ánh sáng, người vai rộng đi về phía sáng. Và lần này, người đó đi nhanh hơn trước. Kiểu biết phía trước có gì. Không còn dò dẫm.