Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 102: Ba Mươi Người Kể Chuyện
Chương 102

Ba Mươi Người Kể Chuyện

Cuối tháng mười một. Tuyết đầu mùa rơi trên Thanh Vân Sơn.

Hắn ngồi hiên phòng ngoại môn, nhìn tuyết. Mỏng, nhẹ, tan khi chạm đá. Linh căn mở nhẹ: bốn trăm trượng rõ. Rộng hơn tuần trước. Mỗi ngày rộng thêm vài trượng, kiểu cây mọc rễ, chậm nhưng không dừng.

Lục Cẩu ngồi cạnh, chăn quàng vai, trước mặt là ba chồng ngọc giản và bảy cuộn giấy.

– Tổng hợp tuần này, Lục Cẩu nói. Bảy lá thư. Ba ngọc giản. Hai gói quà.

– Từ ai?

Lục Cẩu mở cuộn giấy đầu tiên.

– Trần Diệp Thanh. Vạn Kiếm Các. Hỏi thăm sức khỏe tiền bối sau trận. Nói: "Kiếm của đệ tử đang trên đường đến." Kèm theo một thanh kiếm thật, đang gửi qua phi kiếm truyền tin. Dự kiến đến trong ba ngày.

Trần Diệp Thanh gửi kiếm. Gã đánh cờ thua tôi, ngồi sân xem tôi ăn lẩu, đứng cạnh Tô Mộc Thanh giữ mặt đông. Bây giờ gửi kiếm riêng. Kiểu gì cũng bị não bổ: "Cao nhân cần kiếm tốt hơn kiếm ngọc sư tổ."

Tôi không biết dùng kiếm. Bộ sưu tập sẽ thêm một món.

– Lưu Ngọc Hà. Thanh Liên Tông. Gửi mười hai viên hồi linh đan, đan thành tám mươi hai phần trăm. Kèm thư: "Đan này luyện theo nhịp, không theo ý. Nhờ tiền bối mà đệ tử hiểu." Có ngọc giản ghi sơ đồ hỏa hầu mới.

Lưu Ngọc Hà đan thành tám mươi hai. Trước Thiên Kiêu Đại Hội là bảy mươi, sau quan sát Lục Cẩu nấu lẩu lên bảy tám, bây giờ tám hai. Cô ấy sẽ lên chín mươi trong vài năm, và toàn bộ Thanh Liên Tông sẽ gọi đó là "hỏa đạo từ Thanh Vân."

– Nhạc Dương Tông. Trương Chính Dương đích thân viết. Nội dung: Nhạc Dương nghe tin Thanh Vân Tông bị tấn công, tông chủ Nhạc Dương muốn gửi quân hỗ trợ nhưng xa quá. Trương Chính Dương hỏi: "Gió từ trong đã thổi ra chưa?" Kèm ba Kim Nguyên Đan tặng riêng tiền bối, không qua tông chủ.

"Gió từ trong đã thổi ra chưa." Trương Chính Dương vẫn nhớ câu tôi bịa từ nhìn gió ngoài cửa sổ. Ba Kim Nguyên Đan, mỗi viên trị giá hàng trăm linh thạch. Tặng riêng, không qua Vân Thiên.

Nhạc Dương bây giờ nợ tôi. Trương Chính Dương tin tôi cứu Nhạc Dương khỏi nội loạn bằng một câu gió. Nếu tôi cần, Nhạc Dương sẽ gửi quân.

Tôi không cần. Nhưng Vân Thiên cần. Và Vân Thiên sẽ biết.

Lục Cẩu lật thư tiếp.

– Dao Huyền Tông. Lý Đạo Huyền chưởng môn viết. Khen Thanh Vân Tông anh dũng. Hỏi: tiền bối có muốn đến Dao Huyền Tông "tĩnh dưỡng"? Ý là mời.

– Từ chối.

– Em biết. Đã từ chối bằng thư, ký tên huynh, một chữ "Cảm."

Lục Cẩu ký thư thay tôi. Một chữ. Đúng phong cách. Ngắn, mơ hồ, bị hiểu là lịch sự kiểu cao nhân.

– Thanh Liên Tông chính thức. Khác thư Lưu Ngọc Hà riêng. Tông chủ Thanh Liên gửi lời hỏi thăm. Kèm ba mươi viên đan dược hồi phục cho tu sĩ Thanh Vân Tông bị thương. Không đòi gì, chỉ gửi.

– Vạn Kiếm Các. Trần Phổ Nghi trưởng lão viết. Ngắn. "Vạn Kiếm Các ghi nhận. Nếu Thanh Vân Tông cần, cứ gọi." Bảy chữ.

Bảy chữ từ Nguyên Anh Vạn Kiếm Các. "Nếu cần, cứ gọi." Trước Thiên Kiêu Đại Hội, Vạn Kiếm Các chưa biết Thanh Vân Tông tồn tại. Bây giờ Nguyên Anh nói bảy chữ.

– Hai lá cuối, Lục Cẩu nói. Giọng thấp hơn.

– Gì?

– Không rõ nguồn. Một: không ký tên, giấy đen, mực bạc. Nội dung: "Thú vị." Một chữ.

Một chữ. "Thú vị." Giấy đen mực bạc. Kiểu thư ẩn danh, không muốn lộ nguồn, nhưng muốn người nhận biết ai đó đang nhìn.

– Lục Cẩu, tôi hỏi. Giấy đen mực bạc là gì?

Lục Cẩu nhìn hắn. Mắt Lục Cẩu bình tĩnh nhưng sáng hơn bình thường, kiểu mỗi khi Lục Cẩu nghĩ nhanh hơn miệng nói.

– Em không chắc. Nhưng Hắc Thổ có thói dùng giấy đen. Ma đạo, ẩn thế, hoặc tổ chức cũ. Ai dùng giấy đen đều không muốn bị tìm.

Ma đạo. Hoặc ai đó khác. "Thú vị", một từ, không thiện không ác. Quan sát. Đánh giá. Chờ.

– Lá cuối?

– Giấy trắng thường. Ký tên: "Cổ Thiên Cơ." Nội dung: "Lão phu muốn uống trà." Năm chữ.

Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại.

– Huynh không biết Cổ Thiên Cơ, Lục Cẩu nói. Không phải câu hỏi.

– Không.

– Cổ Thiên Cơ. Em cũng không chắc. Nhưng khi em ở Hắc Thổ mười năm, có nghe tên này một lần. Lão nhân ẩn thế, không thuộc tông phái nào, đi lang thang uống trà với người lạ. Không ai biết tu vi, không ai biết tuổi, không ai biết ở đâu.

Ẩn thế lão nhân. Đi uống trà với người lạ. Nghe giống tôi trước khi bị hiểu lầm.

– Tu vi?

– Không rõ. Nhưng, Lục Cẩu dừng, mắt nhìn xuống. Người ở Hắc Thổ khi nhắc tên này, giọng khác đi. Kiểu nhắc đến thứ gì đó cũ hơn tông phái. Cũ hơn cảnh giới.

Lục Cẩu nói "cũ hơn cảnh giới." Lục Cẩu mười sáu tuổi, sống mười năm ở Hắc Thổ, không phải người hay phóng đại. Nếu Lục Cẩu nói giọng người khác đi khi nhắc tên này, thì tên này nặng.

– Ông ta biết tôi từ đâu?

– Không biết. Nhưng thư đến cùng lúc với sáu lá kia. Ai đó gửi qua bưu truyền phàm nhân, không phải phi kiếm. Nghĩa là ông ta ở gần.

Im lặng.

– Lục Cẩu. Ông ta muốn uống trà. Tôi nên?

Lục Cẩu nghĩ. Lâu. Lục Cẩu ít khi nghĩ lâu, thường phân tích nhanh rồi đưa đáp án. Lần này, lâu.

– Nếu Cổ Thiên Cơ là người em nghĩ, thì từ chối không được. Ông ta sẽ đến dù huynh có đồng ý hay không. Kiểu gió: không xin phép mới thổi.

– Vậy đồng ý.

– Em sẽ chuẩn bị trà ở Vân Đỉnh Các. Nếu ông ta đến, huynh uống trà, nói ít, nhìn xa. Quy tắc cũ.

Quy tắc cũ. Ngồi thẳng, gật vừa, dưới năm câu, im khi hỏi tu vi, nhìn xa khi bí. Mười một tháng, quy tắc này giữ tôi sống qua trưởng lão, tông chủ, Kim Đan ngoại tông, Thiên Kiêu Đại Hội, và nghìn ma tu.

Bây giờ dùng cho ẩn thế lão nhân. Quy tắc cũ, đối thủ mới.

***

Đêm. Hàn Phong đến báo: Lâm Thái Hư gửi lời chào trước khi Dao Huyền Tông rút quân vòng ngoài chuyển sang tuần tra xa hơn. Hộ tông đã ổn đủ để Thanh Vân Tông tự giữ ba mặt, Dao Huyền Tông chỉ cần giữ mặt nam.

– Lâm trưởng lão có nói gì với tu sĩ Dao Huyền Tông không? hắn hỏi.

Hàn Phong nghĩ.

– Có. Đệ tử nghe được một câu. Lâm trưởng lão nói với Kim Đan phó đoàn: "Thanh Vân Tông không phải tông ta tưởng. Có người ở đó mà ta không dám quét lần hai."

"Không dám quét lần hai." Nguyên Anh nói với Kim Đan. Kim Đan sẽ nói với Trúc Cơ. Trúc Cơ sẽ kể ở quán trà. Quán trà sẽ truyền đến chợ. Chợ sẽ truyền đến tông phái khác.

Câu chuyện bắt đầu.

Hàn Phong quỳ.

– Tiền bối. Ngữ Lục đã ba mươi chín câu. Lâm trưởng lão hỏi xin sao chép. Đệ tử từ chối.

– Tốt.

– Nhưng tiền bối... Lâm trưởng lão nói sẽ tự viết từ trí nhớ. Ông ấy nhớ được mười bảy câu từ tu sĩ Thanh Vân Tông kể lại.

Mười bảy câu. Nguyên Anh nhớ mười bảy câu Ngữ Lục từ người khác kể. Về đến Dao Huyền Tông sẽ viết ra. Dao Huyền Tông có nghìn đệ tử. Mỗi đệ tử sẽ đọc.

Ngữ Lục. Ba mươi tám câu tôi nói bừa, Hàn Phong ghi thành kinh điển. Bây giờ Nguyên Anh ngoại tông tự viết lại từ trí nhớ.

Chúa ơi.

– Hàn Phong. Đứng dậy.

Hàn Phong đứng.

– Ngữ Lục là của ngươi. Ai muốn sao thì ngươi quyết. Ta không quan tâm.

"Ta không quan tâm." Thật ra quan tâm rất nhiều. Nhưng nếu tôi nói "đừng cho ai sao", Hàn Phong sẽ ghi: "Tiền bối giấu đạo, chỉ truyền cho đệ tử chân truyền." Và Ngữ Lục sẽ càng quý hơn.

Nói "không quan tâm" ít nhất giảm giá trị xuống. Hoặc tăng. Tôi không kiểm soát được.

Hàn Phong cúi đầu, bước đi. Kiếm ý theo bước chân: dày, nén, yên.

Lục Cẩu từ bếp ra, khăn vắt vai.

– Huynh nghe hết rồi?

– Ừ.

– Ba mươi Kim Đan Dao Huyền Tông. Mười bảy câu Ngữ Lục. Lâm Thái Hư "không dám quét lần hai." Sáu tông gửi thư. Ẩn thế lão nhân muốn uống trà. Giấy đen "thú vị."

Lục Cẩu gập khăn, đặt lên bàn.

– Huynh, tháng trước em nói sẽ có người mạnh hơn đến. Em sai.

– Sai?

– Không phải một người. Nhiều. Và nhanh hơn em tưởng.

Gió bắc lạnh hơn. Tuyết dày hơn. Thanh Vân Sơn đêm cuối tháng mười một, và tin đồn đang bay nhanh hơn tuyết.

Ch.102/130
1.598 từ