Thiên Hạ Rung
Tin tức lan nhanh hơn gió. Năm ngày sau trận, tu chân giới đã biết: Thiên Ma Cung tấn công Thanh Vân Tông lần hai, mạnh gấp đôi, bốn Nguyên Anh cộng một Hóa Thần, bại.
Nhưng tin tức không dừng ở đó.
Lý Thanh Phong ngồi trước hiên ngoại môn. Kiếm trên đùi. Sẹo trên kiếm tâm không nhìn thấy bằng mắt, nhưng Lý Thanh Phong biết nó ở đó, kiểu người bệnh biết khối u dù không sờ được.
Hắn nhìn Lý Thanh Phong từ trong phòng. Mắt Lý Thanh Phong bình tĩnh, nhưng vai hơi thấp hơn lần trước. Kiểu vai người mang nặng nhưng không muốn ai thấy.
– Ngồi.
Lý Thanh Phong đã ngồi rồi. Nhưng gật, kiểu gật người nghe lệnh dù lệnh không cần thiết.
– Kiếm tâm sao rồi?
Lý Thanh Phong im. Hai nhịp thở. Ba. Kiểu người đang cân nhắc nói thật hay nói nhẹ.
– Yếu hơn trước. Sẹo ăn sâu hơn sau trận. Chặn Nguyên Anh trung kỳ vẫn được, nhưng không lâu.
Không lâu. Ba canh giờ. Có thể hai. Rồi một. Rồi không.
– Đau?
Lý Thanh Phong nhìn hắn. Mắt hẹp. Kiểu mắt kiếm tu bị hỏi chuyện không liên quan đến kiếm.
– Không đau. Yếu. Khác nhau.
Không đau mà yếu. Kiếm tâm sẹo không làm đau. Nó chỉ ăn mòn, kiểu gỉ sét trên thanh kiếm, chậm, đều, không dừng. Một ngày nào đó kiếm sẽ gãy giữa trận, không phải vì bị chém mà vì gỉ đã ăn qua lõi.
– Nếu không đánh nữa?
Lý Thanh Phong nhìn kiếm trên đùi. Lâu. Kiểu nhìn người nhìn bạn cũ.
– Sẹo vẫn ăn. Chậm hơn. Mười năm, có thể hai mươi. Kiếm tâm sẽ tản, tu vi rơi về Kim Đan, rồi Trúc Cơ. Cuối cùng thành phàm nhân.
Phàm nhân. Lý Thanh Phong, Nguyên Anh trung kỳ, kiếm tu hàng đầu Thanh Vân Tông, cuối cùng sẽ thành phàm nhân.
Tôi bắt đầu là phàm nhân. Ông ta sẽ kết thúc là phàm nhân. Khác nhau ở chỗ tôi chưa bao giờ mạnh, còn ông ta đã mạnh rồi sẽ mất.
– Nếu đánh?
– Nhanh hơn. Mỗi trận mất hai phần. Trận vừa rồi mất ba. Ba trận nữa, có lẽ.
Ba trận nữa. Ba lần rút kiếm. Ba lần bảo vệ tông môn. Rồi hết.
Hắn nhìn Lý Thanh Phong. Lý Thanh Phong nhìn lại. Không có nỗi sợ trong mắt. Không có buồn. Chỉ có bình tĩnh, kiểu bình tĩnh người đã biết kết quả từ lâu và đã chấp nhận.
– Tiền bối gọi đệ tử đến, chắc không phải để hỏi chuyện kiếm tâm.
Ông ta nghĩ tôi có cách. Ông ta nghĩ thiên hạ đệ nhất cao nhân gọi đến là để chữa, hoặc dạy, hoặc ban phép gì đó.
Tôi không có cách. Tôi Luyện Khí tầng ba. Tôi không biết kiếm tâm là gì.
Nhưng Cố Vân Thâm biết.
Nhịp đập thứ hai rung. Nhẹ, kiểu gõ cửa. Cố Vân Thâm đang nghe.
Ông biết cách chữa kiếm tâm sẹo không?
Cố Vân Thâm gửi qua linh mạch. Chậm, rõ, kiểu người suy nghĩ kỹ trước khi nói.
Không chữa. Kiếm tâm sẹo không chữa được. Nhưng có thể chậm lại. Nếu kiếm tâm được nuôi.
Nuôi bằng gì?
Kiếm ý thuần. Không phải kiếm ý bản thân. Kiếm ý từ ngoài, tinh khiết, không tạp chất. Như nước sạch rửa vết thương.
Kiếm ý thuần. Ai có kiếm ý thuần?
Hắn nhìn ra sân. Cây ngô đồng trơ cành. Phía xa, hướng đông, nơi phong ấn sáu lớp nằm dưới đất.
Cố Vân Thâm. Kiếm tu ba trăm năm. Kiếm ý thuần nhất tu chân giới.
Nhưng Cố Vân Thâm bị phong ấn. Kiếm ý chỉ truyền qua linh mạch. Và linh mạch qua tôi.
Tôi là cái ống. Kiếm ý Cố Vân Thâm có thể qua tôi, đến Lý Thanh Phong, nuôi kiếm tâm.
Có thể.
– Ngồi yên, hắn nói với Lý Thanh Phong.
Lý Thanh Phong ngồi yên. Không hỏi. Kiểu kiếm tu nghe lệnh tiền bối.
Hắn đặt tay lên sàn gỗ. Nhắm mắt. Tập trung vào nhịp đập thứ hai.
Cố Vân Thâm. Thử.
Cố Vân Thâm gửi kiếm ý. Không mạnh, không sắc. Nhẹ, mỏng, kiểu sợi tơ. Qua linh mạch, qua đất, qua sàn, qua tay hắn, lên ngực, ra vai, xuống cánh tay, đến ngón tay.
Hắn giơ tay phải. Ngón trỏ chạm vai Lý Thanh Phong.
Lý Thanh Phong rùng mình. Toàn thân rùng, kiểu người bị nước lạnh đổ lên đầu giữa mùa hè. Mắt mở to, kiếm trên đùi rung, kiếm tâm trong ngực Lý Thanh Phong rung theo.
Kiếm ý Cố Vân Thâm qua tôi chạm kiếm tâm Lý Thanh Phong.
Tôi không biết có hiệu quả không. Tôi chỉ là cái ống. Nước chảy qua ống, ống không biết nước rửa được vết bẩn hay không.
Ba nhịp thở. Năm. Mười. Cố Vân Thâm dừng. Kiếm ý rút. Nhịp đập thứ hai tĩnh lại.
Lý Thanh Phong mở mắt. Mắt sáng, kiểu sáng của người vừa thấy thứ gì đó không ngờ.
– Tiền bối.
– Ừ.
– Kiếm tâm... bớt nặng. Không phải hết. Nhưng bớt. Kiểu... kiểu vết thương được rửa sạch lần đầu.
Được rồi. Cố Vân Thâm kiếm ý có thể nuôi kiếm tâm Lý Thanh Phong.
Nhưng linh mạch vừa hồi phục. Cố Vân Thâm vừa xả mười bốn canh giờ. Mười nhịp thở kiếm ý đã là giới hạn.
Cần thời gian. Mỗi ngày một ít. Chậm.
– Mỗi ngày đến đây. Sáng. Ngồi. Ta sẽ làm lại.
Lý Thanh Phong nhìn hắn. Lâu. Mắt biến đổi, từ ngạc nhiên sang hiểu, từ hiểu sang thứ gì đó sâu hơn, thứ gì đó kiểu tông trọng lẫn biết ơn lẫn kinh sợ.
Ông ta nghĩ tôi đang dùng nội lực Đại Thừa nuôi kiếm tâm cho ông ta. Thực ra Cố Vân Thâm đang làm, tôi chỉ ngồi đó cho kiếm ý chảy qua.
Nhưng kết quả giống nhau. Kiếm tâm sẹo được nuôi. Lý Thanh Phong sống thêm. Tông môn giữ được một kiếm tu.
Giả hay thật, nếu kết quả thật, thì còn quan trọng không?
Lý Thanh Phong quỳ một gối.
– Đa tạ tiền bối.
– Đứng dậy.
Lý Thanh Phong đứng. Vai thẳng hơn lúc đến. Kiếm trên lưng, rung nhẹ, kiểu kiếm vừa được tưới nước.
Hắn nhìn Lý Thanh Phong bước đi. Bước chân nhanh hơn lúc đến, nhẹ hơn, kiểu người vừa đặt xuống thứ gì đó nặng.
Ngày thứ bảy. Tin tức trở lại dày hơn.
Hàn Phong mang bản tổng hợp từ Vân Đỉnh Các.
– Tiền bối. Tin thiên hạ.
Hàn Phong làm việc này từ bao giờ? Báo cáo tin tức cho tôi? Kiểu sĩ quan tình báo báo cáo chỉ huy.
Lục Cẩu bảo hắn làm. Chắc chắn.
– Nói.
Hàn Phong ngồi thẳng lưng. Kiếm trên lưng, vai trái đã bỏ băng. Mắt sáng, giọng đều, kiểu giọng người quen tóm tắt.
– Dao Huyền Tông gửi thư chúc mừng. Lý Đạo Huyền chưởng môn đích thân viết, nói "Thanh Vân Tông chặn ma đạo hai lần, công lớn thiên hạ."
– Ừ.
– Vạn Kiếm Các gửi mười thanh linh kiếm cấp năm tặng tông, kèm thư Trần Phổ Nghi: "Kiếm ý từ Thanh Vân đáng kính."
– Ừ.
– Thanh Liên Tông gửi ba mươi lô đan dược hỗ trợ. Lưu Ngọc Hà kèm thư riêng cho tiền bối, đệ tử chưa mở.
Lưu Ngọc Hà. Cô gái đan tu học cách luyện đan từ nồi lẩu của Lục Cẩu.
– Để đó.
– Phía tây: Đại Phong Tông, Huyền Thiên Các, Nhạc Dương Tông đều gửi thư. Nội dung gần giống: xin liên minh chính thức.
Liên minh. Trước trận thứ nhất, Thanh Vân Tông là tông phái hạng trung không ai để ý. Trước trận thứ hai, đã có năm tông phái liên minh. Bây giờ, mười ba tông phái xin liên minh.
Vì sao? Vì một người đứng trên tường, linh khí bùng, hai Nguyên Anh lùi.
Người đó là tôi. Luyện Khí tầng ba.
– Và... Hàn Phong ngập ngừng.
– Nói.
– Có người tự xưng từ Vô Danh Sơn. Gửi ngọc giản. Nội dung: "Tiêu Nguyên Hóa kính bái, xin hỏi Lâm tiền bối một câu: hai nhịp đã trùng chưa?"
Hắn im.
Tiêu Nguyên Hóa. Đại Thừa hậu kỳ. Người quỳ trước tôi hỏi "trên Đại Thừa có gì?" Người được tôi trả lời "để sống" rồi ông ta khóc.
Ông ta hỏi hai nhịp đã trùng chưa.
Ông ta biết về hai nhịp? Sao biết?
Cố Vân Thâm gửi qua linh mạch. Ngắn.
Hắn cảm nhận được. Đại Thừa hậu kỳ đủ nhạy. Lần quỳ đó, hắn quét, thấy hai nhịp.
Đại Thừa hậu kỳ quét qua tôi và thấy hai nhịp. Và ông ta không nói cho ai. Ông ta chờ.
– Trả lời: "Gần."
Hàn Phong ghi vào ngọc giản. Không hỏi. Kiểu người ghi lời tiền bối mà không cần hiểu.
"Gần." Một chữ. Tiêu Nguyên Hóa sẽ hiểu. Hai nhịp chưa trùng nhưng gần. Một phần mười phách.
Và khi trùng, chuyện gì sẽ xảy ra?
Tôi không biết. Cố Vân Thâm không nói. Linh mạch không nói.
Nhưng gần.
Đêm. Hắn nằm trong phòng. Hai nhịp đập đều.
Nhịp tim: sáu mươi lăm. Nhịp linh mạch: sáu mươi lăm. Một phần mười phách. Gần hơn hôm qua một chút, kiểu hai dòng nước chảy sát nhau trong lòng đất, sắp gặp.
Mười bốn tháng. Từ nửa phách đến một phần mười phách. Chậm. Nhưng đều.
Khi trùng hẳn sẽ xảy ra gì? Tôi sẽ mạnh lên? Tôi sẽ chết? Tôi sẽ biến thành linh mạch? Linh mạch sẽ biến thành tôi?
Hay hai nhịp thành một, và tôi thành thứ gì đó không có tên.
Giả thành thật. Giả cao nhân thành thật cao nhân. Nhưng không phải vì tu vi tăng. Vì tôi và linh mạch thành một.
Một người yếu nhất tu chân giới, hợp nhất với linh mạch mạnh nhất tu chân giới.
Đó có phải là cao nhân không?
Gió đêm thổi qua cửa sổ. Mùi thông, mùi đất, mùi linh khí loãng. Cây ngô đồng rụng lá cuối cùng, cành trơ vươn lên trời tối.
Nhịp đập thứ hai ấm. Gần. Kiểu gần của thứ sắp đến nơi.
Ngữ Lục bốn mươi bốn câu. Vẫn không thêm.
Chưa đến lúc nói.