Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 19: Người Ở Ngoài Rào
Chương 19

Người Ở Ngoài Rào

Sáng.

Hàn Phong đến sớm, như mọi ngày. Nhưng lần này Lâm Nhàn mở miệng trước khi hắn kịp ngồi xuống hiên.

— Hôm nay, ngươi ở đây qua đêm.

Hàn Phong chớp mắt. Một lần. Hai lần. Rồi quỳ:

— Đệ tử tuân mệnh.

— Không phải quỳ. Mang chăn và gối đến.

— Vâng.

Hắn đứng dậy, mắt sáng, kiểu sáng của người vừa được thăng chức. Quay đi, bước nhanh về phía nội môn.

Lục Cẩu đứng trong cửa, mặt bí xị.

— Huynh biết hắn sẽ hiểu thành gì, đúng không?

— Biết.

— "Tiền bối cho phép đệ tử tùy tùng qua đêm. Đây là khảo nghiệm đặc biệt."

— Có lẽ.

— Và huynh không sửa.

— Không cần. Mục đích đạt rồi.

Lục Cẩu nhìn hắn. Mắt hẹp:

— Mục đích là Hàn Phong ngủ ở đây. Vì người phía bắc.

— Đúng.

— Trúc Cơ hậu kỳ, có kiếm khí. Nếu có chuyện, ít nhất có người phản ứng nhanh hơn ta.

— Đúng.

— Huynh dùng Hàn Phong làm lá chắn.

— Không phải lá chắn. Hàn Phong tự nguyện ở đây. Ta chỉ... tạo cơ hội.

Lục Cẩu thở dài. Không phản đối. Logic đúng, nhưng cảm giác vẫn lạ. Kiểu cảm giác khi thấy bạn mình bắt đầu giống "cao nhân" thật.

— Huynh nghĩ người đó tối nay sẽ lại đến?

— Không biết. Nhưng nếu đến, Hàn Phong ở đây. Linh thức Trúc Cơ hậu kỳ cảm nhận được Kim Đan nếu gần đủ. Và ngược lại, Kim Đan sẽ biết có Trúc Cơ hậu kỳ cạnh ta.

— Nên sẽ không dám hành động.

— Hoặc sẽ phải thay đổi cách tiếp cận.

— Cách nào?

Lâm Nhàn không đáp. Vì không biết. Hắn chỉ đoán, dựa trên logic: người quan sát bị phát hiện có đồng hành sẽ không tấn công trực diện. Nhưng có thể tiếp cận bằng cách khác. Công khai. Ngụy trang. Hoặc thử gián tiếp.

Kim Đan sẽ không sợ Trúc Cơ hậu kỳ. Nhưng tấn công đệ tử cạnh "cao nhân", là khiêu khích.

Nếu người đó tin ta là Đại Thừa, sẽ không khiêu khích.

Nếu không tin, sẽ thử.

Dù gì, có Hàn Phong ở đây, ta có thêm vài giây. Vài giây đủ để Thanh Huyền cảm nhận dao động linh lực.

Vài giây. Có thể sống. Có thể chết.

Tốt hơn không có gì.

· · ·

Trưa. Hàn Phong quay lại, mang theo không chỉ chăn gối. Còn có hai cuộn trúc giản, một thanh kiếm dự phòng, và ba quả đào tiên mà nội môn phát hàng tháng.

— Tiền bối. Đệ tử đã chuẩn bị.

Lâm Nhàn nhìn đống đồ. Nhiều hơn mức cần thiết cho một đêm.

— Ngươi định ở bao lâu?

— Tiền bối cho phép bao lâu, đệ tử ở bấy lâu.

Vĩnh viễn. Hắn sẽ dọn sang đây nếu ta không nói rõ.

— Ba ngày. Sau đó xem tình hình.

— Vâng.

Hàn Phong sắp xếp đồ đạc, gọn gàng, ngăn nắp, kiểu quân nhân. Chọn vị trí: hiên phòng, cạnh cột gỗ, mặt hướng bắc.

Hướng bắc.

Lâm Nhàn để ý. Hắn không nói cho Hàn Phong lý do thật. Nhưng Hàn Phong tự chọn hướng bắc, nơi rừng trúc, nơi người lạ đến.

Bản năng chiến đấu. Hoặc trùng hợp.

Hoặc, Hàn Phong cảm nhận được gì đó. Linh thức Trúc Cơ hậu kỳ, mạnh hơn ta nhiều. Có thể hắn đã nhận ra có điều bất thường mà không nói.

Nếu vậy, hắn im, vì nghĩ "tiền bối đã biết." Và đang chờ ta ra lệnh.

Mọi sự im lặng đều thành bằng chứng.

· · ·

Chiều.

Lâm Nhàn ngồi bên suối phía đông. Một mình, Hàn Phong ở hiên luyện kiếm, Lục Cẩu đi lấy cơm.

Không quét thần thức hôm nay. Đầu còn nhức nhẹ, dư chấn từ hôm qua. Chỉ ngồi. Nghe nước chảy. Nhìn cá.

Bí cảnh phía dưới, bốn mươi lăm trượng. Trận pháp phong ấn nhiều lớp. Vật thể bên trong.

Và ta, người duy nhất ngoài tông chủ biết.

Nếu ta tiếp tục khám phá, cần tăng thần thức. Muốn tăng thần thức, cần tu luyện đều đặn. Mỗi đêm buông thần thức quét, như tập cơ. Sẽ mạnh dần.

Nhưng chậm. Rất chậm. Luyện Khí tầng ba, giới hạn rõ.

Hoặc, đến gần hơn. Vào sâu hơn phía đông.

Nhưng sâu hơn, là khu vực cấm. Không cấm chính thức, nhưng ngoại môn đệ tử không có lý do đến.

Trừ khi, "cao nhân" muốn "tản bộ."

Cao nhân đi đâu cũng hợp lý. Vì cao nhân không cần lý do.

Hắn bỏ suy nghĩ đó lại. Chưa phải lúc. Người phía bắc chưa giải quyết, chưa nên mạo hiểm thêm chuyện phía đông.

Một lúc một việc. Sống qua đêm nay trước.

· · ·

Đêm.

Hàn Phong ngồi thiền trên hiên, lưng dựa cột, kiếm ngang đùi. Không ngủ, hoặc đúng hơn, thiền định thay ngủ. Linh thức mở nhẹ, phạm vi hai mươi trượng.

Lâm Nhàn nằm trong phòng. Lục Cẩu cạnh cửa sổ, ngủ thật, vì tin Hàn Phong đủ mạnh.

Canh hai.

Lâm Nhàn nhắm mắt, buông thần thức nhẹ, không quét sâu, chỉ cảm nhận bề mặt. Phía bắc.

Mười lăm trượng. Xa hơn hôm qua.

Xa hơn?

Hắn tập trung. Linh lực, vẫn là loại bị nén đó. Cùng người. Nhưng đứng xa hơn.

Cảm nhận được Hàn Phong. Nên lùi lại.

Đúng như dự đoán.

Hắn tiếp tục theo dõi. Người đó đứng yên, mười lăm trượng, phía bắc, giữa rừng trúc. Không tiến. Không lùi. Chờ.

Rồi, linh lực dao động nhẹ. Không phải di chuyển. Là gì đó khác.

Trên hiên, Hàn Phong mở mắt.

Lâm Nhàn biết, không phải vì nhìn thấy, mà vì cảm nhận linh lực Hàn Phong chuyển từ "tĩnh" sang "cảnh giác." Kiếm khí run nhẹ, như dây đàn bị gảy.

Im lặng. Dài.

Hàn Phong không đứng dậy. Không rút kiếm. Chỉ mở mắt, nhìn ra phía bắc. Rừng trúc đen trong bóng đêm.

Rồi, linh lực phía bắc tắt. Hoàn toàn. Người đó biến mất.

Hàn Phong ngồi yên thêm một khắc. Rồi nhắm mắt, trở lại thiền.

Không nói gì. Không vào báo.

Hắn cảm nhận được. Và chọn im.

Vì nghĩ "tiền bối biết." Vì "ta đã bảo hắn ở đây." Trong mắt Hàn Phong, ta biết trước, sắp xếp trước, tất cả trong tầm kiểm soát.

"Tiền bối bảo đệ tử ngủ đây. Tức là tiền bối biết sẽ có người đến. Đệ tử chỉ cần canh giữ, không cần hỏi."

Logic hoàn hảo. Sai hoàn toàn.

Nhưng, kết quả đúng. Người đó lùi. Hàn Phong canh. Ta an toàn.

Đêm nay sống.

Hắn xoay người. Nhắm mắt.

Ngày mai, phải nghĩ tiếp. Người đó không bỏ cuộc. Lùi không có nghĩa rút.

Và ta không thể giữ Hàn Phong ở đây mãi. Ba ngày, hắn sẽ hỏi.

Không. Hắn không hỏi. Hàn Phong không bao giờ hỏi lý do.

Nhưng người khác sẽ hỏi. "Tại sao thiên kiêu ngủ trước phòng ngoại môn đệ tử?" Tin đồn. Lại tin đồn.

"Tiền bối khảo nghiệm Hàn Phong, bắt ngủ trước cửa ba đêm ba ngày, không được dùng linh lực." "Không phải, tiền bối đang bảo vệ đệ tử khỏi thứ gì đó." "Không phải, tiền bối đang truyền đạo qua giấc ngủ."

Cái nào cũng não bổ. Cái nào cũng sai. Cái nào cũng có người tin.

Mệt.

Nhưng sống. Đêm nay sống.

· · ·

Sáng hôm sau.

Hàn Phong vẫn ngồi trên hiên, tư thế y hệt, như chưa từng động. Mắt mở khi Lâm Nhàn bước ra.

— Tiền bối. Đêm qua bình an.

— Tốt.

Im lặng. Lâm Nhàn chờ, xem Hàn Phong có nhắc đến linh lực phía bắc không. Xem hắn nói gì.

Hàn Phong không nói gì thêm.

Đúng. Không hỏi, không báo. Vì "tiền bối biết hết."

Ta giao nhiệm vụ. Hắn hoàn thành. Đơn giản.

Lâm Nhàn gật:

— Tiếp tục.

— Vâng.

Hàn Phong quay lại tư thế thiền. Kiếm ngang đùi, mặt hướng bắc.

Lục Cẩu lò dò ra, ngáp, xoa mắt. Nhìn cảnh tượng: Hàn Phong ngồi trước cửa như tượng, Lâm Nhàn đứng hiên với tách trà. Bình minh chiếu xiên, mây sáng phía đông.

— Huynh. Đêm qua có gì không?

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Rồi nhìn Hàn Phong, mắt nhắm, thiền, không nghe (hoặc không tỏ ra nghe).

— Lùi xa hơn. Mười lăm trượng.

— Vì Hàn Phong.

— Đúng.

— Hiệu quả.

— Tạm thời.

Lục Cẩu gãi đầu. Rồi nhỏ giọng:

— Huynh nghĩ sẽ kéo dài bao lâu?

Lâm Nhàn uống trà. Đắng nhẹ, loại trà nội môn, Hàn Phong mang xuống.

— Không biết. Người đó muốn gì, ta chưa rõ. Nếu chỉ quan sát, có thể vài ngày nữa. Nếu có mục đích khác, sẽ hành động sớm.

— Và nếu hành động?

— Thì ta xem hành động gì. Rồi phản ứng.

— Phản ứng kiểu nào? Huynh là Luyện Khí tầng ba.

— Phản ứng kiểu cao nhân. Im lặng. Nhìn. Đợi người khác giải quyết.

Lục Cẩu nhìn hắn lâu. Rồi:

— Đôi khi ta không biết huynh đang diễn hay thật.

Lâm Nhàn không đáp.

Vì hắn cũng không biết.

· · ·

Trưa. Tin tức.

Thanh Huyền, thông qua thị giả Chu Minh, gửi xuống ngoại môn một ngọc giản nhỏ. Nội dung ngắn: "Đội tuần tra phát hiện dấu vết linh lực lạ phía bắc ngoại môn đêm qua. Không xác định nguồn. Tăng cường tuần tra. Đệ tử ngoại môn hạn chế ra khỏi khu vực sau canh ba."

Lâm Nhàn đọc. Lục Cẩu đọc. Nhìn nhau.

— Bọn họ cũng phát hiện rồi, Lục Cẩu nói, giọng nhẹ.

— Muộn hơn ta ba đêm. Nhưng phát hiện rồi.

— Vậy huynh không cần báo nữa.

— Đúng. Bây giờ, ta chỉ cần giả vờ mới biết. Ngạc nhiên nhẹ. Rồi tiếp tục sống bình thường.

— Và người phía bắc, sẽ biết tông môn đã cảnh giác.

— Sẽ khó tiếp cận hơn.

— Hoặc sẽ phải chọn cách khác. Công khai.

— Nếu công khai, tức phải có thân phận hợp lý. Du khách. Thương nhân. Đệ tử tông khác muốn giao lưu.

— Và lúc đó, sẽ đến gặp huynh.

— Có thể.

— Huynh sẵn sàng chưa?

Chưa. Không bao giờ sẵn sàng.

— Luôn sẵn sàng.

Lục Cẩu nhìn hắn, biết là nói dối. Nhưng không vạch. Vì nói dối là cách sống ở đây.

Gió trưa thổi qua, mang mùi cơm từ nhà ăn ngoại môn. Bình thường. An toàn. Giả.

· · ·

Chiều. Hàn Phong luyện kiếm trước hiên, một chiêu, lặp đi lặp lại. Kiếm khí rõ hơn mỗi lần. Ngoại môn đệ tử đi ngang dừng lại xem, rồi rúc rích bàn tán.

Lâm Nhàn ngồi trong, đọc Đạo Kinh sơ cấp. Trang hai mươi ba, chương về linh mạch. Không hiểu hết, nhưng cố. Vì bây giờ có linh căn nhìn thấy linh mạch, đọc lý thuyết có thể giúp hiểu thêm.

"Linh mạch phân ba loại: thiên mạch, địa mạch, nhân mạch. Thiên mạch từ trời xuống. Địa mạch từ đất lên. Nhân mạch, do tu sĩ tạo, dẫn dắt."

Dưới lòng núi, linh mạch bị bẻ cong, dẫn vào khối sáng. Tức là nhân mạch. Do ai đó tạo.

Tổ sư? Hay xa hơn?

Hắn lật trang. Tiếp tục đọc.

Ngoài hiên, Hàn Phong dừng kiếm. Quay lại, nhìn main đọc sách, mắt sáng lên kiểu sùng bái quen thuộc.

"Tiền bối đọc Đạo Kinh sơ cấp. Phản phác quy chân. Lại phản phác quy chân."

Hắn không nói ra. Chỉ quay lại, tiếp tục luyện kiếm. Cẩn thận hơn, vì tiền bối đang nhìn (dù main không nhìn).

· · ·

Đêm thứ hai. Hàn Phong ngồi hiên, thiền.

Canh ba.

Lâm Nhàn buông thần thức. Phía bắc.

Hai mươi trượng. Xa hơn nữa.

Lùi thêm. Biết tông môn tăng tuần tra.

Người đó đứng yên một khắc. Rồi linh lực tắt.

Hàn Phong mở mắt, muộn hơn đêm trước. Tức linh lực yếu hơn, xa hơn, khó cảm nhận hơn.

Rồi nhắm mắt lại.

Lâm Nhàn nằm yên. Thở đều.

Đêm thứ hai. Xa hơn. An toàn hơn.

Nhưng vẫn đến. Vẫn không bỏ.

Kiên nhẫn. Loại kiên nhẫn không phải của kẻ hiếu kỳ, mà của người có nhiệm vụ.

Ma đạo.

Sắp hành động.

Nhưng không phải đêm nay.

Hắn nhắm mắt. Ngủ, thật sự ngủ. Lần đầu trong ba đêm.

Vì biết: khi người ta lùi xa hơn, nghĩa là đang thay đổi kế hoạch. Và thay đổi kế hoạch cần thời gian.

Hắn có vài ngày.

Vài ngày, đủ để nghĩ ra cách sống tiếp.

Hoặc đủ để chuyện khác xảy ra trước.

Ch.19/130
2.167 từ