Năm Người
Mùng mười hai tháng tám, sáng sớm.
Sương chưa tan, cổng ngoại môn vắng, chỉ có năm người đứng ở bậc thềm đá trước lối đi phía đông.
Lâm Nhàn đứng giữa, mặc áo ngoại môn cũ, tay không, mặt bình thản. Bên trái là Thanh Huyền, áo trưởng lão chỉnh tề, kiếm đeo lưng, biểu cảm như đá. Bên phải là Hàn Phong, lưng thẳng, kiếm ngang hông, mắt nhìn tiền bối không chớp. Phía sau bên trái là Tô Mộc Thanh, tóc buộc cao, kiếm đeo chéo lưng, khuôn mặt lạnh và im. Phía sau bên phải là Lục Cẩu, vai hơi co, tay cầm túi vải nhỏ đựng đồ ăn dự trữ, mặt trắng nhợt.
Một Nguyên Anh, một Trúc Cơ đỉnh phong, một Trúc Cơ hậu kỳ, một Luyện Khí tầng năm. Và tôi, Luyện Khí tầng ba, đứng chính giữa, dẫn đầu.
Nếu kiếp trước ai bảo tôi sẽ làm trưởng đoàn thám hiểm bí cảnh cổ, tôi sẽ hỏi họ uống gì.
Vân Thiên đứng cách mười bước, tay chắp sau lưng, mặt ôn hòa. Ông đưa cho Lâm Nhàn một ngọc giản nhỏ, bề mặt mờ đục, có vết nứt thời gian.
– Đệ tử tìm được trong kho lưu trữ. Ngọc giản này có niên đại tổ sư đời thứ hai. Bên trong có bản đồ sơ lược, chỉ ghi đường vào, không ghi đường ra.
Lâm Nhàn nhận ngọc giản. Nặng hơn trông, và khi linh căn chạm vào, hắn cảm nhận thoáng qua: đường nét mờ nhạt, giống sơ đồ tầng hầm vẽ vội, có cầu thang, có hành lang, có ký hiệu hắn không hiểu.
Chỉ có đường vào.
– Tiền bối, Vân Thiên nói, giọng thấp, chỉ đủ năm người nghe. Đệ tử sẽ chờ trên mặt đất. Nếu ba ngày không có tin, đệ tử sẽ xuống.
Ba ngày. Ba ngày là deadline. Nếu không lên sau ba ngày, nghĩa là có chuyện.
Lâm Nhàn gật đầu, cất ngọc giản vào tay áo.
Vân Thiên nhìn cả năm người, lần lượt. Dừng ở Thanh Huyền lâu nhất, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật.
Rồi ông lui lại, nhường đường.
Đoàn năm người đi theo lối mòn phía đông, qua rặng trúc, xuống dốc. Nắng sáng xiên qua lá, vệt sáng nhảy nhót trên đường đá. Bình thường, đây là đoạn đường Lâm Nhàn đi mỗi chiều, quen đến mức nhắm mắt cũng không vấp. Nhưng hôm nay, bốn người đi theo hắn, và cảm giác khác hoàn toàn.
Hàn Phong đi ngay sau, cách đúng ba bước, vị trí hộ pháp quen thuộc. Lưng thẳng, kiếm ngang hông, mắt quét hai bên đường mòn theo thói quen tuần tra. Hắn đã dậy từ canh tư, luyện kiếm một canh giờ, tắm nước lạnh, ăn hai chén cơm, kiểm tra kiếm ba lần. Mọi thứ đều theo quy trình, như mỗi ngày hắn phục vụ tiền bối.
Tô Mộc Thanh đi cạnh, lặng lẽ, mắt quan sát xung quanh nhưng đôi lúc liếc về phía Lâm Nhàn. Cô nhận lệnh từ Thanh Huyền tối qua, không hỏi, chỉ gật. Sư phụ đã dặn phục tùng. Nhưng từ lúc biết đoàn sẽ vào bí cảnh cổ, cô đã mài kiếm suốt đêm, lưỡi kiếm sắc hơn bình thường nửa phân.
Lục Cẩu đi sát Lâm Nhàn, vai gần chạm vai, như sợ rời ra sẽ mất. Túi vải trên vai đầy: bốn nắm cơm vắt, hai bầu nước, một bọc muối, một gói thuốc cầm máu mua từ Đan Phong bằng nửa tháng lương. Hắn không biết bí cảnh cổ cần gì, nhưng biết bụng đói thì chân chậm.
Thanh Huyền dẫn đầu một đoạn, rồi dừng lại để Lâm Nhàn bước lên trước. Cô lùi về phía sau, tự nhiên, không ai bảo.
Nguyên Anh nhường đường cho Luyện Khí tầng ba.
Lâm Nhàn không bình luận. Hắn đã quen. Và đó mới là thứ đáng sợ.
Đến bãi đất. Tuần tra đã giải tán theo lệnh tông chủ, chỉ còn vùng cỏ vàng úa ngày một rộng và lớp đá cũ bên trên. Vân Thiên đã mở sẵn đường: ở góc đông bắc bãi đất, một lỗ vuông đã được đào, phía dưới lộ ra bậc thang đá cổ dẫn xuống tối.
Không khí lạnh bốc lên từ miệng hố. Không phải cái lạnh của đất, mà là cái lạnh của linh khí đặc. Lâm Nhàn hít vào, phổi hơi tê, như uống nước đá đầu mùa đông.
Thanh Huyền bước tới, nhìn xuống.
– Linh khí đặc hơn bên ngoài gấp năm. Bậc thang đá có trận pháp phụ trợ, nhưng đã ngủ. Không có sát cơ.
– Ta đi trước thăm dò, cô nói, nhìn Lâm Nhàn chờ.
Lâm Nhàn lắc đầu.
– Đi cùng.
Thanh Huyền hơi ngạc nhiên, nhưng gật ngay. Tiền bối muốn giữ cả đoàn cùng nhau. Cẩn thận. Đúng phong thái cao nhân.
Thật ra tôi sợ đi một mình, nhưng nói vậy thì mất mặt.
Hàn Phong mở miệng.
– Đệ tử xin đi đầu, dò bẫy cho tiền bối.
Lâm Nhàn muốn đồng ý, vì dò bẫy bằng Trúc Cơ hậu kỳ hợp lý hơn dò bằng Luyện Khí tầng ba. Nhưng nếu đồng ý, "Đại Thừa" nấp sau Trúc Cơ sẽ trông lạ.
– Không cần. Cùng xuống.
Hàn Phong chắp tay, không hỏi thêm.
Lục Cẩu siết chặt quai túi vải, nuốt nước bọt, rồi cười gượng.
– Huynh, ta có nên cầu nguyện không?
– Cầu gì?
– Cầu... sống.
– Sống không cần cầu. Cần chân nhanh.
Lục Cẩu phì cười, nhẹ, run. Hàn Phong nhìn, không hiểu đùa gì, nhưng lặng lẽ ghi vào đầu. Tối nay, nếu còn sống, sẽ ghi vào Ngữ Lục.
Tô Mộc Thanh đứng lặng suốt từ đầu. Cô nhìn lỗ hố, nhìn bậc thang, nhìn lại Lâm Nhàn. Trong đầu cô, câu hỏi nằm từ lần đầu gặp vẫn chưa có đáp án: người này thật sự là ai?
Đại sư tỷ nội môn, Trúc Cơ đỉnh phong, thiên tài kiếm đạo. Cô đã thấy tông chủ Hóa Thần cúi đầu trước hắn. Đã thấy Kim Đan ngoại tông quỳ. Đã nghe lời hắn và lĩnh ngộ kiếm ý sâu hơn bất kỳ bài giảng nào trong đời. Nhưng cô cũng thấy: hắn mặc áo ngoại môn cũ, tay không vũ khí, bước chân bình thường không có linh lực hộ thân, và khi nhìn xuống hố tối, đồng tử hắn co lại.
Đồng tử co lại. Giống sợ.
Nhưng Đại Thừa không sợ bóng tối.
Cô gạt ý nghĩ sang bên. Sư phụ đã dặn: đừng dò xét, đừng thử, đừng tò mò. Phục tùng. Cô sẽ phục tùng.
Nhưng mắt cô vẫn nhìn lưng Lâm Nhàn khi hắn bước xuống bậc thang đầu tiên.
Bậc thang đá cổ rộng vừa đủ hai người đi song song, ướt nhẹ, rêu phong bám hai bên tường. Linh thạch cổ gắn trên trần phát sáng nhạt, xanh lam, đủ để thấy đường nhưng không đủ để xóa bóng tối ở các góc.
Mười bậc. Hai mươi bậc. Không khí đặc hơn mỗi bước. Lâm Nhàn cảm thấy linh khí ép vào da, dày, ẩm, như đi trong sương đặc. Phổi phải làm việc nhiều hơn, nhưng không khó chịu, chỉ lạ.
Lục Cẩu đi sát bên, thở nhanh hơn.
– Huynh, linh khí ở đây... nặng quá.
Lâm Nhàn gật nhẹ. Hắn cũng cảm nhận, nhưng bằng linh căn. Linh khí ở đây không chỉ đặc, mà có nhịp. Nhẹ, chậm, đều, giống nhịp đập hắn cảm nhận hôm trước từ trên mặt đất. Gần hơn giờ, rõ hơn.
Ba mươi bậc. Hết thang.
Một cánh cửa đá.
Cao gấp rưỡi người đứng, rộng bằng hai người đi song song, bề mặt xám nhẵn, khắc ký hiệu cổ giống hình xoắn ốc lồng nhau. Lâm Nhàn nhận ra: ký hiệu này giống kiểu trận pháp phong ấn bên trên, nhưng khác, giản lược hơn, nguyên thủy hơn. Như bản nháp trước khi thành bản chính.
Thanh Huyền bước tới, đặt tay lên cửa, nhắm mắt. Thần thức Nguyên Anh thả ra, quét.
Cửa đẩy lùi cô ba bước.
Không mạnh, không hung. Nhưng dứt khoát. Như ai đó nói "không" bằng lực.
Thanh Huyền nhíu mày, nhìn Lâm Nhàn.
– Có trận pháp phòng hộ. Cấp... đệ tử không chắc. Cao hơn Nguyên Anh.
Tô Mộc Thanh bước tới không hỏi, đặt tay lên cửa. Bị đẩy mạnh hơn, lùi năm bước, kiếm trên lưng rung nhẹ.
Hàn Phong thử. Bay ngược, đập lưng vào tường đối diện. Đứng dậy, phủi áo, không nói gì.
Nguyên Anh bị đẩy. Trúc Cơ đỉnh phong bị đẩy mạnh hơn. Trúc Cơ hậu kỳ bay ngược.
Và tôi, Luyện Khí tầng ba, phải...
Lâm Nhàn không muốn thử. Nhưng bốn người đang nhìn hắn. Bốn cặp mắt, bốn mức kỳ vọng khác nhau nhưng hướng về cùng một chỗ.
Hắn bước tới.
Đứng trước cửa đá. Nhìn ký hiệu xoắn ốc. Đặt tay lên.
Linh căn mở, không chủ ý, giống phản xạ. Và cửa rung.
Ký hiệu xoắn ốc sáng lên, xanh nhạt, từ ngoài vào trong, lần lượt, như đèn bật theo dây chuyền. Cánh cửa đá nặng hàng nghìn cân di chuyển, chậm, nặng, nhưng di chuyển. Hé mở. Khe hở vừa đủ một người bước vào.
Từ bên trong, linh khí ùa ra, đặc hơn ngoài gấp bội, ấm, có mùi đá cũ pha thứ gì đó ngọt nhẹ, như hoa khô ép trong sách cổ.
Lâm Nhàn đứng im, tay vẫn trên cửa. Nhìn khe hở.
Nó mở cho tôi. Cả Nguyên Anh không mở nổi, mà nó mở cho Luyện Khí tầng ba.
Tại sao?
Hắn quay lại. Bốn người đứng sau, mỗi người một biểu cảm.
Thanh Huyền quỳ một gối, đầu cúi, không nói. Nguyên Anh bại trước cửa đá, nhưng tiền bối chỉ chạm là mở. Cô không cần thêm bằng chứng nào nữa.
Hàn Phong quỳ theo, mắt sáng rực. Tiền bối quả nhiên...
Tô Mộc Thanh không quỳ. Cô đứng yên, mắt nhìn thẳng Lâm Nhàn, lần đầu tiên có thứ gì đó trong ánh mắt cô mà hắn không đọc được. Không phải sợ. Không phải kính. Giống... hoang mang.
Lục Cẩu không quỳ, không hoang mang. Hắn nhìn cửa đá, nhìn tay Lâm Nhàn, nhìn khe hở, rồi cắn môi.
Huynh ấy Luyện Khí tầng ba. Cửa này đẩy Nguyên Anh. Mà mở cho huynh ấy.
Huynh ấy... có thật sự là Luyện Khí tầng ba không?
Câu hỏi đó, Lục Cẩu đã hỏi nhiều lần. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, hắn không chắc đáp án.
Lâm Nhàn hít thở sâu, rồi bước vào.
Khe hở vừa đủ rộng. Vai hắn chạm nhẹ vào mép cửa đá, lạnh, nhưng không đẩy lùi. Ngược lại, hắn có cảm giác kỳ lạ: cánh cửa hơi nghiêng theo hướng hắn đi, như nhường chỗ.
Bên trong: hành lang dài, tường đá hai bên khắc đầy chữ cổ, ánh sáng xanh nhạt từ linh thạch gắn trần chiếu xuống. Không khí tĩnh, nặng, linh khí đặc đến mức gần như hữu hình. Mỗi bước chân vang nhẹ trên nền đá, tiếng vọng chạy xa rồi mất.
Bốn người bước theo. Cửa đá đằng sau vẫn hé mở, không đóng lại.
Hành lang rộng đủ ba người đi ngang, cao gấp đôi đầu người, hai bên tường phủ ký hiệu cổ nối tiếp nhau không ngắt quãng. Linh thạch trên trần vẫn sáng sau ba trăm năm, ánh sáng đều, không nhấp nháy, không suy yếu.
Thanh Huyền dùng thần thức quét hai bên.
– Ký hiệu trận pháp, cô nói thấp giọng. Cùng hệ với phong ấn sáu lớp phía trên, nhưng cổ hơn. Đệ tử đoán đây là phiên bản gốc, phong ấn bên trên là phiên bản phái sinh.
Lâm Nhàn gật đầu, không bình luận. Linh căn hắn đang cảm nhận nhiều hơn mắt thấy: mỗi ký hiệu trên tường có linh khí riêng, nhẹ, nhưng sống. Giống tế bào trong cơ thể, mỗi cái nhỏ nhưng cùng nhau tạo thành thứ gì đó lớn hơn tổng.
Nơi này sống. Không phải di tích chết. Linh khí vẫn chảy, linh thạch vẫn sáng, trận pháp vẫn hoạt động.
Ba trăm năm. Và vẫn sống.
Hàn Phong chạm tay lên tường, rồi rụt lại.
– Ấm, hắn nói khẽ. Đá ấm.
Lâm Nhàn cũng cảm nhận. Không chỉ ấm từ đá, mà ấm từ bên trong, từ linh khí đang chảy trong mạch trận khắc trên tường. Giống mạch máu trong cơ thể, nóng vì còn sống.
Lục Cẩu đi sát tường bên kia, mắt nhìn chữ cổ.
– Huynh, chữ gì đây? Ta không đọc được.
– Chữ cổ. Có lẽ trước cả thời khai sơn.
Lục Cẩu nuốt nước bọt. Hắn không sợ bóng tối hay chỗ chật, nhưng sợ thứ cũ quá. Thứ cũ ba trăm năm mà vẫn sống thì không nên chạm.
Hắn bước tiếp, đoàn theo sau. Hành lang dài, thẳng, không rẽ. Bước chân vang vọng, đều đặn, năm người trong lòng đất, đi về phía thứ mà không ai biết là gì.
Ngoài miệng hố, trên mặt đất, Vân Thiên đứng nhìn xuống. Năm bóng người đã mất hút trong bóng tối.
Ông chắp tay sau lưng, nhìn bầu trời sáng sớm.
Tiền bối, xin người dẫn họ về an toàn.
Gió thổi qua bãi đất, cỏ vàng lay nhẹ. Trên trần linh thạch xanh, dưới lòng đất sâu ba mươi trượng, năm người bước đi trong im lặng. Và thứ ở cuối hành lang, thứ đã ngủ ba trăm năm, lần đầu tiên cảm nhận tiếng bước chân.
Không ai trả lời. Nhưng dưới đất, có thứ lắng nghe.