Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 5: Thiên Kiêu Số Một
Chương 5

Thiên Kiêu Số Một

Tin đồn có hai chân, nhưng lần này nó có bốn.

Nguồn thứ nhất từ ngoại môn. Trần Bách luyện thêm ba viên đan, đan dược giá rẻ lan khắp ngoại môn, và mỗi lần ai hỏi bí quyết, gã đều chỉ về phía phòng Lâm Nhàn. Câu chuyện "nấu canh luận đạo" đã biến tướng thành "dùng ẩm thực ngộ thiên đạo." Vài ngoại môn đệ tử thậm chí bắt đầu đứng xa xa nhìn Lâm Nhàn nấu ăn, cố bắt chước cách hắn cầm muôi.

Nguồn thứ hai từ nội môn. Tô Mộc Thanh thay đổi.

Nàng không luyện kiếm nữa.

Suốt ba năm, mỗi ngày Tô Mộc Thanh đều luyện kiếm từ sáng đến tối, kiếm khí xé gió vang khắp nội môn. Đó là âm thanh quen thuộc đến mức không ai để ý. Nhưng khi âm thanh đó biến mất, mọi người mới giật mình.

Đại sư tỷ ngồi thiền. Không cầm kiếm.

Các đệ tử nội môn xì xào. Trưởng lão Thanh Huyền nghe báo, nhíu mày nhưng không nói gì. Và trong số những người tò mò, có một người không chỉ tò mò mà còn bất an.

Hàn Phong.

· · ·

Hàn Phong mười chín tuổi, Trúc Cơ trung kỳ, thiên kiêu số một Thanh Vân Tông.

Danh hiệu này không phải tự phong. Gã nhập môn năm mười hai tuổi, mười lăm tuổi đột phá Trúc Cơ, phá kỷ lục trẻ nhất tông môn trong ba trăm năm. Năm mười tám tuổi, Trúc Cơ trung kỳ, ổn định, vững chắc, mỗi bước đều nhanh hơn đồng môn cùng lứa ít nhất hai năm.

Thiên tài.

Nhưng thiên tài cũng có nỗi khổ của thiên tài.

Hàn Phong luyện công mười sáu canh giờ mỗi ngày. Ăn ít, ngủ ít, nói ít. Gã không giao du, không tham gia hoạt động tông môn, không uống rượu, không chơi cờ. Mỗi ngày chỉ có một việc: tu luyện.

Mọi người nói gã là cuồng tu.

Gã không phủ nhận. Bởi vì đối với Hàn Phong, tu luyện là tất cả. Không tu luyện thì làm gì? Sống để làm gì nếu không mạnh hơn ngày hôm qua?

Nhưng gần đây, gã gặp vấn đề.

Trúc Cơ trung kỳ đã nửa năm, tu vi không nhúc nhích. Mỗi ngày vẫn luyện mười sáu canh giờ, nhưng linh lực trong kinh mạch như đã đầy, không nhét thêm được nữa. Gã đổi công pháp, đổi phương thức, thử đủ mọi cách. Không tiến.

Gã biết đây là bình cảnh. Mọi tu sĩ đều gặp. Nhưng Hàn Phong chưa bao giờ gặp bình cảnh. Từ nhỏ đến lớn, gã luôn tiến, tiến, tiến. Đây là lần đầu tiên gã đứng yên, và cảm giác đó khiến gã phát điên.

Rồi gã nghe hai tin.

Tin thứ nhất: ngoại môn có người chỉ điểm đan đạo cho Trần Bách, chỉ bằng một câu nói.

Tin thứ hai: Tô Mộc Thanh, đại sư tỷ bế tắc ba năm, bỗng thay đổi hoàn toàn phương thức tu luyện. Buông kiếm, thiền định. Và trên khuôn mặt lạnh lùng vạn năm không đổi của nàng, lần đầu tiên có biểu cảm khác.

Hy vọng.

Hàn Phong không phải kẻ hay tò mò. Nhưng hai tin cùng lúc, cùng chỉ về một hướng, gã không thể bỏ qua.

Gã tìm Tô Mộc Thanh.

— Sư tỷ, nghe nói gần đây sư tỷ thay đổi cách tu luyện?

Tô Mộc Thanh đang ngồi thiền, mở mắt nhìn gã. Ánh mắt bình thản, nhưng sâu hơn trước.

— Ừ.

— Có phải vì... có người chỉ điểm?

Tô Mộc Thanh im lặng một lúc. Rồi nàng nói, giọng nhẹ:

— Hàn sư đệ, có những thứ tự mình lĩnh ngộ mới có ý nghĩa.

Nàng không nói thêm. Đóng mắt, tiếp tục thiền.

Hàn Phong đứng ngoài cửa, nhíu mày.

Sư tỷ không phủ nhận. Nàng cũng không xác nhận. Nhưng sự thay đổi của nàng là thật. Ba năm bế tắc, bỗng nhiên buông kiếm thiền định, mà khuôn mặt lại thanh thản đến vậy.

Có người chỉ điểm.

Ngoại môn. Người đó ở ngoại môn.

Hàn Phong không phải kẻ do dự. Gã quyết định rồi là làm ngay. Chiều hôm đó, gã xuống ngoại môn.

· · ·

Lâm Nhàn đang đun nước.

Gọi là "đun nước" cho sang, thật ra hắn đang đun một nồi nước sôi để trụng mấy sợi mì tự chế. Mì làm từ bột mì ngoại môn phát, nhào tay, cán bằng thanh gỗ, cắt bằng dao, phơi khô nửa ngày. Xấu xí, dày mỏng không đều, nhưng ăn được.

Hắn ngồi trước hiên, nhìn nồi nước, chờ sôi.

Bình yên.

Hai ngày nay không có chuyện gì xảy ra. Tin đồn ngoại môn vẫn có, nhưng Lâm Nhàn đã quen. Hắn im lặng, quét lá, nấu ăn, tu luyện tí chút cho có, rồi ngủ. Tô Mộc Thanh không xuất hiện lại. Nội môn đệ tử tò mò kia cũng chưa thấy bóng dáng.

Có lẽ mọi chuyện đang lắng xuống thật.

Lục Cẩu nói đúng. Vài ngày là quên.

Hắn gắp mì bỏ vào nồi, dùng đũa khuấy nhẹ. Nước sôi sùng sục, hơi nước bốc lên trắng xóa.

Thiếu gia vị. Chỉ có muối. Mà muối ngoại môn phát cũng thô, mặn chát. Kiếp trước ít nhất còn có nước tương, tiêu, hành lá...

Đúng lúc đó, Lục Cẩu từ phía sau chạy đến, mặt xanh lè.

— Lâm huynh!

— Gì?

Lâm Nhàn không ngước lên, tiếp tục khuấy mì. Lục Cẩu hoảng suốt, hắn đã bắt đầu miễn nhiễm.

— Huynh! Có người tìm huynh!

— Ai?

— Hàn Phong!

Lâm Nhàn dừng tay.

— Ai?

— Hàn Phong! Thiên kiêu số một! Trúc Cơ trung kỳ! Đệ tử nội môn được trưởng lão khen ngợi nhất! Gã ấy đang đi xuống ngoại môn, hỏi thăm phòng huynh!

Muôi rơi xuống nồi, chìm nghỉm trong nước sôi.

Thiên kiêu số một?

Tìm ta?

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu, hy vọng gã đang đùa.

Lục Cẩu không đùa. Mặt gã tái đến mức trông như sắp ngất.

— Huynh, gã ấy Trúc Cơ! Linh thức gã mạnh hơn ngoại môn đệ tử gấp mấy lần! Nếu gã quét tu vi huynh...

— Ta biết.

Xong rồi. Lần này xong thật rồi.

Tô Mộc Thanh là Trúc Cơ đỉnh phong, quét linh thức không thấy tu vi của ta, nàng tưởng ta ẩn giấu. Nhưng Hàn Phong là Trúc Cơ trung kỳ. Trúc Cơ trung kỳ quét Luyện Khí tầng ba...

Gã sẽ thấy ngay. Ta chỉ là Luyện Khí tầng ba. Không ẩn giấu gì cả.

Rồi gã sẽ nói cho cả nội môn biết: gã Lâm Nhàn ngoại môn chỉ là phế vật Luyện Khí tầng ba, tin đồn toàn bịa.

Thật ra... như vậy cũng tốt? Tin đồn sụp đổ, ta quay lại làm ngoại môn đệ tử bình thường?

Hắn nghĩ thêm.

Không. Không tốt. Nếu tin đồn sụp đổ, Trần Bách sẽ mất mặt. Tô Mộc Thanh sẽ nghĩ ta lừa nàng. Và ta sẽ trở thành kẻ giả mạo cao nhân trong mắt cả tông môn.

Giả mạo cao nhân... có bị phạt không?

Chắc có.

Chết rồi.

— Lâm huynh, huynh tính sao?!

Lục Cẩu đang nhảy chân sáo, mắt đảo lung tung.

Lâm Nhàn hít một hơi sâu, vớt muôi lên, vắt mì ra bát.

— Ta... pha trà.

— Hả?!

— Gã tìm ta thì ta tiếp. Chạy trốn mới đáng nghi. Ta pha trà, ngồi nói chuyện, bình thường.

— Huynh pha trà bằng gì?! Chúng ta có trà đâu!

Lâm Nhàn nhìn nồi nước sôi.

— ...Nước sôi cũng được.

— Nước sôi?!

— Đổ vào chén, gọi là "bạch thủy trà." Kiếp trước sếp ta hay uống nước lọc rồi gọi là detox.

— Detox là cái gì?

— Không quan trọng. Đi lấy hai cái chén.

Lục Cẩu muốn nói gì đó, nhưng nhìn mặt Lâm Nhàn, gã nuốt lời, chạy vào phòng lấy chén.

Lâm Nhàn rót nước sôi vào hai cái chén sứt miệng. Hơi nước bốc lên, trắng xóa, trông cũng ra dáng trà.

Bình tĩnh. Bình tĩnh.

Gã là thiên kiêu, tu vi cao, nhưng mới mười chín tuổi. Mười chín tuổi thì sao? Kiếp trước tôi hai mươi hai, còn bị lừa mua khóa học online ba triệu đồng. Mười chín tuổi không đáng sợ.

Đáng sợ là tu vi của gã.

Thôi, kệ. Nước đến chân mới nhảy.

Hắn ngồi xuống ghế gỗ trước hiên, đặt hai chén "trà" trên bàn, bát mì giấu vào trong phòng. Lưng tựa vào cột gỗ, mặt bình thản.

Ba đêm mất ngủ tuần trước để lại quầng thâm chưa hết, khuôn mặt mệt mỏi nhưng không hoảng loạn, nhìn qua thì giống một người đã trải qua quá nhiều chuyện lớn đến mức không còn gì khiến hắn động lòng.

Trên thực tế, hắn đang hoảng đến mức não trắng xóa, không kịp hoảng nữa. Kiểu "quá sợ nên không sợ nổi."

Lục Cẩu núp sau cánh cửa phòng, thò đầu ra nhìn.

Bước chân vang lên ở cuối lối đi.

· · ·

Hàn Phong bước vào khu ngoại môn lần đầu tiên kể từ khi nhập nội môn.

Gã không nhớ ngoại môn trông như thế nào. Bảy năm trước, gã ở đây đúng ba tháng rồi được chọn vào nội môn, từ đó không quay lại. Bây giờ nhìn lại, gã mới thấy ngoại môn tàn tạ đến mức nào. Phòng ốc cũ kỹ, sân đất lồi lõm, áo quần đệ tử vá chằng vá đụp.

Nhưng Hàn Phong không quan tâm đến cảnh vật. Gã đang tìm người.

Dọc đường, ngoại môn đệ tử nhìn gã như nhìn thần tiên giáng trần. Đồ nội môn vải trắng viền xanh, kiếm đeo bên hông, bước chân vững chắc, khí thế Trúc Cơ trung kỳ tỏa ra nhè nhẹ. Ai cũng nhận ra: đây là đệ tử nội môn.

Gã hỏi một sư huynh ngoại môn:

— Phòng Lâm Nhàn ở đâu?

Sư huynh kia mắt mở to, vội chỉ đường.

Hàn Phong gật đầu, bước tiếp.

Lâm Nhàn. Luyện Khí tầng ba. Ngoại môn đệ tử.

Nhưng Trần Bách luyện đan thành công nhờ gã. Và Tô sư tỷ thay đổi sau khi gặp gã.

Luyện Khí tầng ba không thể làm được những việc đó.

Hoặc gã không phải Luyện Khí tầng ba.

Gã rẽ qua góc cuối, nhìn thấy dãy phòng ngoại môn phía hậu sơn.

Trước hiên một căn phòng, có người ngồi.

Hàn Phong nhìn kỹ.

Một thanh niên, mặc đồ ngoại môn vải xám bạc, ngồi trước hiên, trước mặt là bàn gỗ với hai chén trà. Hắn ta ngồi tựa lưng vào cột, mắt nhìn xa xa về phía núi, khuôn mặt trầm tư, tĩnh lặng.

Hàn Phong dừng bước.

Bản năng tu sĩ khiến gã tự động triển khai linh thức, nhẹ nhàng quét qua.

Linh thức chạm vào thân thể thanh niên kia.

...Không có gì.

Hàn Phong nhíu mày, quét lại. Kỹ hơn. Sâu hơn.

Vẫn không có gì. Không tu vi, không linh lực, không khí tức. Hoàn toàn trống rỗng.

Tim gã đập mạnh.

Giống hệt lời đồn. Tu vi ẩn tàng, linh thức không thăm dò nổi.

Trúc Cơ trung kỳ của ta cảm nhận không ra. Điều đó có nghĩa...

Gã mạnh hơn ta. Mạnh hơn rất nhiều.

Hàn Phong hít một hơi sâu. Gã không sợ. Gã không biết sợ. Nhưng gã biết kính trọng.

Gã bước tới, dừng cách bàn gỗ năm bước, chắp tay, cúi người.

— Vãn bối Hàn Phong, đệ tử nội môn Thanh Vân Tông. Xin bái kiến tiền bối.

· · ·

Lâm Nhàn nhìn Hàn Phong, nội tâm sụp đổ.

Lại một người nữa.

Và lần này là thiên kiêu số một.

Vải trắng viền xanh, kiếm bên hông, đứng thẳng như cây thông, chắp tay cúi đầu, gọi ta là "tiền bối."

Mười chín tuổi, Trúc Cơ trung kỳ, phá kỷ lục tông môn. Quỳ... à không, cúi đầu trước ta.

Ta Luyện Khí tầng ba.

Chết rồi.

Nhưng mặt hắn không biểu lộ gì. Không phải vì hắn giỏi diễn, mà vì hắn đã hoảng quá mức. Khi hoảng đến cực điểm, biểu cảm khuôn mặt sập nguồn, không cười, không khóc, không nhăn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng trống rỗng.

Trông rất giống bình thản.

Trông rất giống cao nhân.

Hắn nhấp một ngụm "trà." Nước sôi đã hơi nguội, vị nhạt, không mùi.

— Ngồi.

Một chữ. Ngắn gọn. Lạnh nhạt.

Thật ra hắn chỉ không nghĩ ra câu nào dài hơn.

Hàn Phong ngồi xuống, thẳng lưng, nghiêm chỉnh. Gã nhìn chén trà trước mặt, rồi nhìn Lâm Nhàn.

Tiền bối đã chuẩn bị sẵn hai chén trà. Hai chén. Nghĩa là tiền bối biết ta sẽ đến.

Cao nhân thật sự biết trước.

Thực tế, chén thứ hai là của Lục Cẩu.

Hàn Phong nâng chén lên, uống một ngụm.

Nước lọc. Không vị.

Gã hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu.

Bạch thủy. Nước tinh khiết, không pha gì. Tiền bối dùng nước lọc thay trà. Phản phác quy chân. Đại đạo chí giản.

Trà cao sang là hư danh. Nước trong là bản chất.

Tiền bối đang dạy ta ngay từ chén nước đầu tiên.

Lâm Nhàn nhìn Hàn Phong uống nước lọc mà gật gù nghiêm túc, nội tâm muốn khóc.

Gã uống nước lọc mà mặt như đang thưởng trà thiên niên. Mấy người nội môn não bổ kiểu gì vậy?

Hàn Phong đặt chén xuống, ánh mắt sáng rực.

— Tiền bối, vãn bối có điều muốn thỉnh giáo.

Đến rồi.

— Nói.

— Vãn bối tu luyện bảy năm, Trúc Cơ trung kỳ. Nhưng nửa năm nay, tu vi không tiến. Vãn bối đã thử đổi công pháp, thay phương thức, tăng cường độ tu luyện. Nhưng vẫn không nhúc nhích.

Hàn Phong nói một mạch, giọng nghiêm túc, mắt nhìn thẳng Lâm Nhàn.

— Vãn bối nghe nói tiền bối chỉ điểm Trần sư huynh chỉ bằng một câu. Tô sư tỷ gặp tiền bối xong cũng thay đổi. Vãn bối biết mình đường đột, nhưng... xin tiền bối chỉ điểm.

Gã cúi đầu, trán gần chạm bàn gỗ.

Lâm Nhàn nhìn cái đầu cúi thấp, rồi nhìn chén nước lọc, rồi nhìn trời.

Chỉ điểm? Tôi biết gì mà chỉ điểm?

Gã nói tu luyện bảy năm, Trúc Cơ trung kỳ, nửa năm không tiến. Tôi Luyện Khí tầng ba, có khi cả đời không lên tầng bốn. Tôi chỉ điểm gã cái gì?

Mà tôi cũng không dám nói "ta không biết." Nói vậy thì lộ. Gã sẽ hỏi: vậy sao Trần Bách luyện đan thành công? Sao Tô Mộc Thanh thay đổi?

Chết tiệt.

Nói gì bây giờ?

Hắn nhìn Hàn Phong. Thanh niên cúi đầu, lưng thẳng, cơ bắp căng cứng, cả người tỏa ra một thứ khí chất nặng nề, bức bối.

Gã này... căng thẳng quá. Nhìn gã mà tôi cũng mệt. Vai gồng cứng, hàm nghiến chặt, tay nắm chặt đến trắng đốt ngón. Gã không chỉ đang xin chỉ điểm, gã đang tuyệt vọng.

Mười chín tuổi, tu luyện mười sáu canh giờ mỗi ngày, bảy năm ròng. Không bạn bè, không thú vui, chỉ có tu luyện.

Gã giống mấy đứa intern ở công ty cũ. Làm việc mười hai tiếng, không nghỉ phép, không đi chơi, nghĩ rằng cố gắng thêm là sẽ được thăng chức. Rồi kiệt sức, burnout, nghỉ việc.

Sếp cũ từng nói gì nhỉ? "Mày nghỉ đi, đừng cố nữa, về nhà ngủ một giấc. Mai làm tiếp." Đại loại vậy.

Hàn Phong vẫn cúi đầu, chờ.

Lâm Nhàn mở miệng.

Hắn không định nói gì thâm sâu. Hắn chỉ muốn gã này đi cho hắn yên. Hắn muốn nói: đừng hỏi ta, ta không biết gì, đi đi, đừng phiền ta nữa.

Nhưng câu ra khỏi miệng lại là:

— Đừng luyện nữa.

Im lặng.

Hàn Phong ngẩng đầu, mắt mở to.

— Tiền bối nói... gì?

Lâm Nhàn nhìn gã, lặp lại, giọng bình thản:

— Đừng luyện nữa.

Ý hắn rất đơn giản: đừng phiền ta nữa, đi đi, về phòng đi, đừng luyện mấy cái kiểu hỏi ta nữa.

Nhưng Hàn Phong không nghe như vậy.

"Đừng luyện nữa."

Bốn chữ đánh thẳng vào đầu gã như sấm sét.

Tiền bối nói ta... đừng luyện nữa?

Nhưng tu luyện là tất cả của ta. Nếu không tu luyện, ta là ai? Ta sống để làm gì?

Gã đứng bật dậy, mặt trắng bệch.

— Tiền bối, vãn bối không hiểu. Xin tiền bối giảng rõ hơn!

Lâm Nhàn nhìn gã đứng dậy, giật mình.

Gã nổi giận? Chết rồi, ta nói sai gì à?

Nhưng Hàn Phong không giận. Gã hoang mang. Cặp mắt sáng rực run nhẹ, lồng ngực phập phồng. Đây là lần đầu tiên có ai nói với gã "đừng luyện nữa." Mọi người luôn nói: "Hàn sư huynh cố lên," "Hàn sư huynh là thiên tài," "Hàn sư huynh nhất định đột phá." Chưa ai bảo gã dừng lại.

Lâm Nhàn không biết nói gì thêm. Gã cầm chén nước lọc, uống một ngụm, mắt nhìn xa.

Đừng nhìn ta. Đừng hỏi nữa. Xin mày.

Im lặng kéo dài.

Hàn Phong đứng đó, nhìn Lâm Nhàn uống nước, im lặng, bình thản, như thể bốn chữ kia đã là tất cả.

Tiền bối không giải thích thêm. Cao nhân nói ít, hiểu hay không là việc của mình.

"Đừng luyện nữa."

Đừng... luyện... nữa.

Gã cúi đầu.

— Vãn bối... xin ghi nhớ.

Rồi gã quay người, bước đi.

Lâm Nhàn nhìn bóng gã xa dần, thở phào.

Đi rồi. Gã đi rồi.

Chắc gã thất vọng. Hỏi ta chỉ điểm mà ta bảo "đừng luyện nữa." Nghe như đuổi khéo. Chắc gã sẽ về nói cho cả nội môn: gã ngoại môn Lâm Nhàn chẳng biết gì, nói toàn nhảm nhí.

Cũng tốt. Vậy cũng tốt.

Hắn quay vào phòng, bưng bát mì nguội ngắt ra ăn.

Lục Cẩu thò đầu ra từ sau cánh cửa.

— Xong chưa?

— Xong rồi.

— Huynh nói gì với gã?

— "Đừng luyện nữa."

Lục Cẩu chớp mắt.

— Huynh nói... thiên kiêu số một... đừng luyện nữa?

— Ừ.

— ...

— Ý ta là đừng phiền ta nữa.

— Ta biết ý huynh! Nhưng gã ấy có biết không?!

Lâm Nhàn ngừng ăn, suy nghĩ.

— ...Chắc biết? Nghe rõ ràng mà.

Lục Cẩu ôm đầu, ngồi thụp xuống.

— Xong rồi. Xong thật rồi.

— Sao lại xong?

— Huynh ơi, huynh nói "đừng luyện nữa" với Hàn Phong! Gã ấy cuồng tu! Cả đời chỉ biết tu luyện! Huynh nói câu đó, hoặc gã sẽ nghĩ huynh khinh gã, hoặc gã sẽ nghĩ huynh đang dạy gã điều gì đó cực kỳ thâm sâu!

— ...Gã sẽ chọn cái nào?

— Nhìn mặt gã lúc đi, chắc chắn là cái sau!

Lâm Nhàn đặt bát mì xuống, nhìn trần nhà.

Lại thêm một người não bổ.

Ta nói "đừng luyện nữa" mà cũng não bổ được?

Mà thôi. Ăn mì đã. Mì nguội rồi.

· · ·

Hàn Phong không về phòng.

Gã đi thẳng lên hậu sơn, tìm một tảng đá lớn, ngồi xuống.

"Đừng luyện nữa."

Gã nhắm mắt, lặp đi lặp lại bốn chữ đó trong đầu.

Bảy năm. Bảy năm gã chỉ biết luyện. Mỗi ngày mười sáu canh giờ. Ăn ít, ngủ ít, nói ít. Gã đã bỏ tất cả cho tu luyện. Không bạn bè, không gia đình, không niềm vui nào ngoài cảm giác tu vi tăng tiến.

Nhưng nửa năm nay, tu vi không tiến.

Và gã đã làm gì? Luyện thêm. Tăng cường độ. Ép bản thân mạnh hơn. Ngủ ít hơn. Ăn ít hơn. Như thể cố vắt thêm một giọt nước từ miếng vải đã khô kiệt.

"Đừng luyện nữa."

Tiền bối không nói "luyện nhiều hơn." Không nói "đổi công pháp." Không nói "tìm dược liệu." Tiền bối nói: dừng lại.

Tại sao?

Gió đêm thổi qua hậu sơn, lạnh. Hàn Phong ngồi trên tảng đá, mắt nhìn bầu trời đầy sao.

Gã nhớ lại lúc nãy. Lâm tiền bối ngồi trước hiên, uống nước lọc, mắt nhìn xa. Bình thản. Tĩnh lặng. Như thể không có gì trong thế gian này đáng để vội vàng.

Ta thì khác. Ta lúc nào cũng vội. Vội luyện công, vội đột phá, vội mạnh hơn. Mỗi ngày không tiến là một ngày phí hoài.

Nhưng tiền bối nói: đừng luyện nữa.

Đừng luyện... có phải tiền bối đang nói ta quá chấp?

Gã mở mắt, nhìn hai bàn tay mình. Chai sần, đầy vết kiếm, móng tay cắt cụt. Đôi tay của kẻ chỉ biết cầm kiếm và vận khí.

Ta chấp vào tu luyện. Chấp vào tiến bộ. Chấp vào mạnh hơn.

Nhưng chấp... có phải là chướng ngại?

Gã nhớ lại một đoạn trong tông môn cổ tịch, đọc lướt qua từ lâu nhưng chưa bao giờ hiểu:

"Đạo tại tự nhiên. Cưỡng cầu tắc bất đắc."

Đạo ở trong tự nhiên. Cưỡng ép thì không đạt được.

Nửa năm nay, ta đang cưỡng ép. Ta ép linh lực, ép kinh mạch, ép bản thân. Nhưng bình cảnh không phải bức tường để ta đâm đầu vào cho thủng. Bình cảnh là... dòng nước bị chặn. Và ta cứ dùng sức đẩy, trong khi lẽ ra phải tìm đường chảy tự nhiên.

"Đừng luyện nữa."

Tiền bối không bảo ta bỏ tu luyện. Tiền bối bảo ta bỏ cái chấp.

Ta quá chấp vào tu luyện, đến mức quên mất vì sao mình tu luyện.

Hàn Phong hít một hơi sâu, rồi từ từ thở ra.

Lần đầu tiên trong nửa năm, gã không vận khí. Không luyện công. Không cố gắng. Gã chỉ ngồi đó, thở, nhìn sao, nghe gió.

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Gió đêm lạnh nhưng gã không cảm thấy lạnh. Đầu óc dần trống rỗng, sạch sẽ, nhẹ bẫng. Lần đầu tiên trong bảy năm, gã không nghĩ về tu luyện.

Và trong sự tĩnh lặng đó, gã cảm nhận được gì đó.

Linh lực trong kinh mạch, bị gã ép chặt suốt nửa năm, bắt đầu chảy. Chậm. Nhẹ. Tự nhiên. Như nước suối tìm được khe hở, len lỏi, lan tỏa, không cần ai thúc đẩy.

Hàn Phong mở mắt, thân thể rung nhẹ.

Linh lực... đang lưu chuyển. Tự nhiên. Không cần ta ép.

Nửa năm ép buộc không bằng một đêm buông tay.

Mắt gã ướt. Gã không phải người hay xúc động, nhưng lúc này, gã hiểu.

Tiền bối dùng ba chữ phá vỡ cái chấp bảy năm của ta.

"Đừng luyện nữa."

Không phải đừng tu luyện. Mà là đừng chấp vào tu luyện.

Tiền bối... quả nhiên là cao nhân.

Gã đứng dậy, nhìn về phía khu ngoại môn phía dưới chân núi. Trong bóng tối, gã không thấy được căn phòng của Lâm Nhàn, nhưng gã biết tiền bối ở đó. Uống nước lọc, ăn mì, sống bình thường.

Sống bình thường.

Đó cũng là đạo.

Hàn Phong hít một hơi sâu, rồi bước xuống núi.

· · ·

Sáng sớm hôm sau, Lâm Nhàn bị đánh thức bởi tiếng Lục Cẩu.

— Lâm huynh! Lâm huynh! Dậy mau!

— Gì...

Hắn mở mắt, trời còn tờ mờ sáng. Lục Cẩu đứng bên giường, mặt trắng bệch, tay run run chỉ ra cửa.

— Ra... ra ngoài coi...

Lâm Nhàn lồm cồm bò dậy, dụi mắt, đi ra cửa.

Mở cửa.

Trước hiên, Hàn Phong đang quỳ.

Gã quỳ ngay ngắn, lưng thẳng, tay đặt trên đùi, mắt nhìn thẳng phía trước. Sương sớm đọng trên vai áo, chứng tỏ gã đã quỳ từ rất lâu. Có lẽ từ nửa đêm.

Lâm Nhàn đóng băng.

Hàn Phong ngẩng đầu, nhìn hắn, mắt sáng rực.

— Đệ tử Hàn Phong, xin bái Lâm tiền bối làm sư!

Ch.4/7
4.236 tu