Ngoại Nhân
Một tháng trôi qua.
Lâm Nhàn đã quen với cuộc sống mới, nếu "quen" là từ đúng cho việc bị coi là cao nhân ẩn thế.
Mỗi sáng, Chu Minh chuẩn bị linh thực. Trưa, trà sẵn trên bàn. Chiều, tu luyện, vẫn cuốn Thanh Vân Đạo Kinh sơ cấp, mỗi ngày vài trang. Tối, ngồi hiên nhìn sao. Rồi ngủ. Đều đặn, yên tĩnh, gần như bình thường. Ngoại trừ việc có thị giả Trúc Cơ đứng xa mười bước suốt ngày, và mỗi ba ngày Hàn Phong mang trái cây đến cúi đầu.
Và ngoại trừ việc mỗi khi hắn ra ngoài, ngoại môn đệ tử đều tránh đường, cúi đầu, gọi "tiền bối."
Hắn không đi nhà ăn nữa. Lần cuối hắn đến đó, hơn hai mươi người đứng dậy cúi đầu, hắn mất luôn cảm giác muốn ăn.
Lục Cẩu trở thành người duy nhất đối xử với hắn bình thường.
— Huynh, hôm nay trà vị gì?
— Trúc diệp linh trà. Ngon.
— Cho ta thử.
Hai người ngồi hiên, uống trà, nói chuyện linh tinh. Về thời tiết, về bữa ăn, về côn trùng kêu ban đêm. Những chuyện bình thường mà bây giờ trở thành xa xỉ.
— Lục Cẩu.
— Hừm?
— Cảm ơn.
— Cảm ơn cái gì?
— Coi ta là người bình thường.
Lục Cẩu nhìn hắn, cười méo:
— Huynh ơi, ta ở cùng phòng với huynh. Ta thấy huynh ngáy. Ta thấy huynh quên rửa chén. Ta thấy huynh sợ gián.
— ...Đừng nhắc chuyện gián.
— Cao nhân sợ gián. Chắc gián là thần thú cổ đại.
— ...
Lâm Nhàn không cười, nhưng khóe miệng hơi nhếch. Đây là lúc duy nhất trong ngày hắn cảm thấy mình còn là Lâm Nhàn.
Ngoài những lúc đó, hắn tu luyện.
Thật sự tu luyện. Cuốn Thanh Vân Đạo Kinh sơ cấp, mỗi ngày vài trang. Hắn không hiểu hết, nhưng hiểu được phần cơ bản: vận khí theo kinh mạch, dẫn linh khí vào đan điền, tích lũy dần. Chậm. Rất chậm. Một tháng trời, tu vi hắn không tăng, vẫn Luyện Khí tầng ba. Nhưng hắn cảm thấy cơ thể khỏe hơn, đầu óc tỉnh táo hơn.
Có lẽ nhờ linh thực. Có lẽ nhờ linh trà. Không chắc có phải nhờ tu luyện.
Dù sao, Luyện Khí tầng ba. Không thay đổi.
Hắn cũng thử vận khí theo cách khác, nhắm mắt, tập trung, cố "cảm nhận" linh khí xung quanh như sách viết. Kết quả: không. Hoặc rất yếu. Như nghe radio lúc sóng yếu, có gì đó, nhưng không rõ.
Yếu nhất tông môn. Vẫn vậy.
Ít nhất ta cố gắng rồi.
· · ·
Một buổi chiều, Chu Minh gõ cửa. Sớm hơn giờ trà.
— Tiền bối. Có tin từ trưởng lão.
— Gì?
— Nhạc Dương Tông, tông môn bạn hữu, sẽ đến giao lưu. Phái đoàn mười lăm người, đến sau hai ngày nữa. Trưởng lão muốn hỏi: tiền bối có muốn tránh mặt không?
Tránh. Tất nhiên tránh.
— Ta ở phòng. Không tiếp khách.
— Vâng. Đệ tử sẽ chuyển lời.
Chu Minh lui ra. Lâm Nhàn quay lại đọc sách.
Lục Cẩu nhìn hắn:
— Sao phải báo huynh? Bình thường ngoại môn đệ tử đâu cần biết tông môn đón khách.
— Vì ta không phải "ngoại môn đệ tử bình thường" nữa.
Lâm Nhàn uống trà, suy nghĩ. Hắn hiểu logic phía sau: họ sợ người ngoài phát hiện ta. Hoặc sợ người ngoài làm phiền ta.
— Nhạc Dương Tông là tông môn gì?
— Tông bạn hữu. Cùng thuộc chính đạo, ở phía đông nam, cách đây ba ngày đường. Mỗi năm giao lưu một lần, đệ tử tỉ thí, trưởng bối uống trà. Bình thường thôi.
— Bọn họ mạnh không?
— Ngang Thanh Vân Tông. Tông chủ bọn họ cũng Hóa Thần, nhưng nghe nói yếu hơn Vân Thiên tông chủ.
— Vậy không có gì đáng lo.
— Đáng lo là tin đồn. Nếu bọn họ biết "Thanh Vân Tông có cao nhân ẩn thế" — tin sẽ lan. Nhạc Dương Tông biết, tức các tông môn liên minh biết. Rồi ma đạo biết. Rồi ẩn thế gia tộc biết.
Lâm Nhàn đặt chén trà xuống.
Hắn nói đúng. Tin đồn lan trong tông môn thì còn kiểm soát được. Nhưng nếu lan ra ngoài...
Sẽ có người đến. Thử thách. Kiểm chứng.
Và ta chỉ Luyện Khí tầng ba.
— Hy vọng yên ổn.
· · ·
Hai ngày sau, phái đoàn Nhạc Dương Tông đến.
Lâm Nhàn đứng ở cửa sổ nhìn xuống. Mười hai đệ tử trẻ trong đạo bào vàng, ba trưởng bối. Thanh Huyền ra đón, nụ cười ôn hòa, chào hỏi rồi dẫn phái đoàn lên nội môn.
Không liên quan đến ta.
Hắn quay vào, tiếp tục đọc sách.
Hai ngày đầu, yên ổn. Phái đoàn ở nội môn, giao lưu tỉ thí trên luyện công trường. Tin tức chỉ đến tai hắn qua Lục Cẩu, lão bạn vẫn ra nhà ăn, vẫn nói chuyện, vẫn thu thập tin đồn.
— Nhạc Dương Tông mạnh không?
— Trung bình. Ngang Thanh Vân Tông. Đệ tử bọn họ thua Hàn Phong và đại sư tỷ. Nhưng có một đứa khá, Diệp Thanh.
— Diệp Thanh?
— Thiên kiêu của bọn họ. Mười sáu tuổi, Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng chiến lực ngang trung kỳ. Hôm qua tỉ thí hạ hai nội môn đệ tử trong mười chiêu.
— Giỏi thật.
— Giỏi, nhưng kiêu. Loại hay tò mò.
Lâm Nhàn gật đầu, không để ý lắm. Không liên quan đến hắn.
Nhưng ngày thứ ba, Lục Cẩu chạy về, mặt khẩn trương:
— Huynh.
— Gì?
— Nhạc Dương Tông nghe tin rồi.
Lâm Nhàn đặt sách xuống.
— Tin gì?
— "Thanh Vân Tông có cao nhân ẩn thế." Bọn nội môn nói hớ. Hoặc cố ý khoe, ta không biết. Nhưng phái đoàn đã biết. Đặc biệt có một đứa...
— Đứa nào?
— Diệp Thanh. Thiên kiêu của Nhạc Dương Tông. Mười sáu tuổi, Trúc Cơ sơ kỳ, chiến lực ngang trung kỳ. Nó hỏi: "Cao nhân ở đâu? Có thể gặp không?"
...
Tin đã lan ra ngoài.
— Trưởng lão nói gì?
— "Lâm tiền bối không tiếp khách." Rồi thôi. Nhưng đứa đó không chịu.
— Không chịu?
— Nó nói: "Nếu tiền bối không gặp, đệ tử sẽ chờ."
Giống Hàn Phong.
Thiên kiêu nào cũng giống nhau. Nghe tin có cao nhân là lao đến.
— Trưởng lão sẽ ngăn.
— Hy vọng vậy.
· · ·
Chiều hôm đó, khi Lâm Nhàn ra hiên hóng gió, hắn thấy bóng người ở đầu lối đi.
Trẻ. Mười sáu tuổi. Đạo bào vàng Nhạc Dương Tông. Khuôn mặt non nớt nhưng mắt sáng, cằm hơi ngẩng, khí thế tự tin. Tay cầm quạt gấp, đứng đó nhìn hắn.
Chu Minh bước lên, chắn giữa:
— Vị này, đây là khu vực riêng. Không được tiến lại.
Diệp Thanh cười. Nụ cười thanh niên trẻ, tự tin, hơi ngạo mạn:
— Ta chỉ đứng nhìn. Không phiền. Tiền bối có cấm nhìn không?
Chu Minh quay đầu nhìn Lâm Nhàn, ánh mắt hỏi ý.
Lâm Nhàn nhìn thiếu niên. Ánh mắt sáng, tự tin, giống Hàn Phong lúc mới xuống ngoại môn. Loại thiên kiêu không chịu được từ "không."
Nếu ta đuổi, hắn sẽ tò mò hơn. Thiên kiêu bị từ chối = thêm quyết tâm.
Nếu ta kệ, hắn đứng một lúc rồi chán.
— Kệ. Muốn đứng thì đứng.
Hắn quay vào phòng.
Qua cửa sổ, hắn thấy Diệp Thanh vẫn đứng đó. Quạt mở, phẩy nhẹ. Tự nhiên. Nhàn nhã. Như đi dạo chiều và tình cờ dừng lại.
Mười phút. Hắn nhìn quanh, nhìn cây, nhìn mái nhà.
Hai mươi phút. Hắn nhìn về phía cửa sổ. Lâm Nhàn biết, hắn không nhìn thấy mình qua rèm, nhưng hắn biết có người nhìn.
Ba mươi phút. Diệp Thanh gấp quạt, cúi đầu nhẹ về phía phòng, rồi quay người bước đi.
Cử chỉ cuối cùng đó, cúi đầu nhẹ, không phải kính sợ. Là chào tạm biệt. Kiểu "ngày mai gặp lại."
Hắn sẽ quay lại. Chắc chắn.
Lâm Nhàn thở dài. Lục Cẩu ngồi bên cạnh, giọng nhỏ:
— Đứa đó dai thật.
— Ừ.
— Giống Hàn Phong hồi đó.
— Khác. Hàn Phong ngưỡng mộ. Đứa này... tò mò. Và nghi ngờ.
— Huynh nhìn ra?
— Ánh mắt khác. Hàn Phong nhìn ta bằng mắt của người đã tin. Đứa này nhìn ta bằng mắt của người muốn xác nhận.
Lục Cẩu im lặng. Rồi nói:
— Nếu nó muốn xác nhận... nó sẽ thử huynh.
— Ta biết.
— Huynh có kế hoạch không?
— Im lặng. Bình thản. Đừng phản ứng. Đừng nói bừa.
— Lần nào huynh cũng nói vậy. Lần nào cũng thất bại.
— ...Lần này sẽ khác.
— Hy vọng.
· · ·
Tối. Phòng Hàn Phong trên nội môn.
Diệp Thanh ngồi đối diện Hàn Phong, hai tách trà giữa bàn. Đây là buổi "giao lưu" giữa thiên kiêu hai tông, truyền thống mỗi lần phái đoàn đến.
— Hàn huynh. Ta muốn hỏi thẳng.
Hàn Phong nhìn thiếu niên, mặt bình thản:
— Hỏi.
— "Cao nhân ẩn thế" của Thanh Vân Tông. Gã có thật không?
Hàn Phong đặt chén trà xuống. Mắt hắn sáng lên, mỗi khi nhắc đến "tiền bối," hắn đều như vậy.
— Lâm tiền bối là vị mà ta kính phục nhất trên đời.
— Huynh phục gã sao? Huynh là thiên kiêu số một Thanh Vân Tông.
— So với tiền bối, ta chỉ là hạt cát.
Diệp Thanh nheo mắt:
— Huynh nói thế, ta càng muốn gặp. Gã mạnh cỡ nào? Hóa Thần? Nguyên Anh?
— Tu vi tiền bối không thể đo bằng cảnh giới thông thường.
— Thế huynh đã thấy gã ra tay chưa?
Hàn Phong im lặng một lúc.
— Tiền bối không cần ra tay.
— ...Không ra tay?
— Tiền bối chỉ cần nói. Một câu. Đủ thay đổi vận mệnh.
Diệp Thanh nhìn Hàn Phong. Ánh mắt thiếu niên khó đoán, nửa tin nửa ngờ. Rồi hắn cười:
— Thú vị.
Diệp Thanh đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ:
— Hàn huynh, ta hỏi thêm. Tiền bối tu vi cảnh giới nào? Huynh có biết không?
— Không ai biết. Linh thức Trúc Cơ, Kim Đan đều không cảm nhận tu vi tiền bối.
— Vậy có thể gã không có tu vi.
Hàn Phong nhìn Diệp Thanh, ánh mắt lạnh đi:
— Diệp huynh đệ, ta khuyên ngươi một câu. Đừng khinh suất với tiền bối.
— Ta không khinh suất. Ta chỉ tò mò.
— Tò mò với đại năng ẩn thế, ranh giới giữa tò mò và tìm chết rất mỏng.
Diệp Thanh cười, không đáp. Đứng dậy:
— Cảm ơn Hàn huynh. Ta đã hiểu hơn rồi.
Hàn Phong nhìn hắn đi, nhíu mày.
Thiếu niên này... muốn thử tiền bối?
Nếu gã dám vô lễ...
Hàn Phong nắm chặt tay dưới bàn. Rồi buông ra.
Không. Tiền bối không cần ta bảo vệ. Tiền bối tự xử lý được.
Nhưng ta sẽ để ý.
Hắn đứng dậy, bước ra cửa. Đêm lạnh, gió mang mùi tùng bách. Hắn nhìn về phía ngoại môn dưới chân núi, đèn vàng mờ, yên tĩnh.
Tiền bối đang ở đó. Ngủ hay thiền, không biết.
Nhưng nếu ai đó dám vô lễ...
Ta sẽ ra tay trước.
Hàn Phong quay vào phòng, ngồi xuống bồ đoàn, bắt đầu vận khí. Từ khi được tiền bối "chỉ điểm," tu vi hắn tiến bộ rõ rệt, Trúc Cơ trung kỳ ổn định, sắp chạm ngưỡng hậu kỳ. Nhanh gấp ba lần bình thường.
Tất cả nhờ tiền bối.
Một câu "đừng luyện nữa" — ta ngộ ra phá chấp.
Một câu "nóng lạnh tự biết" — ta ngộ ra tự tri.
Một câu "đạo ở khắp nơi" — ta ngộ ra vạn vật giai đạo.
Tiền bối chỉ cần nói, ta sẽ bảo vệ.
· · ·
Đêm. Phòng ngoại môn.
Lâm Nhàn nằm trên giường, nhìn trần nhà.
Kẻ ngoài đến rồi.
Nhạc Dương Tông là tông bạn hữu, lành. Nhưng thiên kiêu của bọn họ tò mò. Muốn "thử."
Nếu hắn thử ta...
Ta không biết đánh. Luyện Khí tầng ba. Một quyền từ Trúc Cơ sơ kỳ, ta gãy xương.
Nhưng hắn sẽ không đánh ta. Vì lệnh tông chủ. Vì trưởng lão ngăn. Vì... hắn không dám.
Hắn chỉ muốn xem. Xem ta phản ứng thế nào.
Vậy chiến lược vẫn như cũ: im lặng. Bình thản. Đừng nói bừa.
Đặc biệt đừng nói bừa.
Mỗi lần ta nói bừa, ai đó lĩnh ngộ.
Hắn nhắm mắt, cố ngủ.
Bên ngoài, ánh trăng rọi qua cửa sổ. Ở đâu đó trong dãy phòng khách, Diệp Thanh đang viết thư:
"Sư phụ kính. Đệ tử đã thấy gã. Ngoại hình bình thường, tu vi không cảm nhận được. Thái độ lạnh nhạt, không thèm tiếp.
Hàn Phong, thiên kiêu Thanh Vân Tông, sùng bái gã tuyệt đối. Nói gã 'chỉ cần một câu, thay đổi vận mệnh.'
Đệ tử chưa kết luận được. Có thể là cao nhân thật. Có thể là kẻ giả mạo giỏi.
Nhưng có một điều chắc chắn: gã hoàn toàn không có tu vi mà linh thức đệ tử cảm nhận được. Giống hệt tin đồn.
Hoặc gã giỏi ẩn giấu. Hoặc gã thật sự không có.
Đệ tử sẽ thử. Một lần. Nhẹ nhàng. Không gây sự.
Chỉ cần một lần, là biết."
Hắn niêm phong ngọc giản, đặt lên bàn.
Rồi nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng chiếu lên Thanh Vân Sơn, núi non trùng điệp, mây phủ đỉnh cao.
Cao nhân hay giả mạo. Chỉ cần thử một lần là biết.
Thiếu niên mười sáu tuổi, Trúc Cơ sơ kỳ, chưa biết sợ. Đó vừa là sức mạnh, vừa là điểm yếu.
Và ở phía bên kia tông môn, trong phòng trưởng lão, Thanh Huyền đang báo cáo Vân Thiên qua ngọc giản:
"Bẩm tông chủ. Đệ tử Nhạc Dương Tông tên Diệp Thanh đã hỏi về Lâm tiền bối. Lão thần đã từ chối nhưng thiếu niên tỏ ý muốn gặp bằng được. Xin chỉ thị."
Hồi âm đến sau một khắc. Ngắn gọn:
"Để gã tự xử lý. Đừng can thiệp. Quan sát."
Thanh Huyền đọc xong, suy nghĩ.
Tông chủ muốn xem tiền bối phản ứng thế nào khi bị thử.
Đây cũng là một lần kiểm chứng.
Lão đặt ngọc giản xuống, nhìn ra cửa sổ.
Thiếu niên ngây thơ. Nếu Lâm Nhàn thật sự là đại năng ẩn thế... Diệp Thanh không biết mình đang chọc vào cái gì.
Nhưng nếu gã không phải...
Thì đây là lần đầu tiên gã bị thử bởi kẻ ngoài tông môn. Kết quả sẽ rất thú vị.
Lão rót trà, uống chậm. Chờ đợi.