Chương 95: Trận Đồ
Mùng mười ba tháng mười một. Hai ngày trước khi Thất Ma Cung đến.
Vân Thiên triệu họp lớn nhất kể từ khi bắt đầu chuẩn bị. Không phải ở Vân Đỉnh Các, mà ở đại điện trung tâm tông. Tất cả Kim Đan trở lên, phong chủ các phong, trưởng lão. Hai mươi ba người ngồi quanh bàn đá lớn.
Hắn không dự.
Hàn Phong truyền tin ngay sau họp, chi tiết, kiểu Hàn Phong luôn chi tiết: ghi nhớ mọi thứ, truyền lại không thiếu chữ.
– Tông chủ công bố tin mới từ... nguồn, Hàn Phong nói, không nói Ninh Dạ. Thất Ma Cung một nghìn hai trăm, ba Nguyên Anh bao gồm cung chủ Nguyên Anh đỉnh phong. Mục tiêu: bí cảnh phía đông. Dự kiến đến mùng mười lăm.
Hắn nghe, ngồi hiên, uống trà. Lục Cẩu ngồi cạnh. Tô Mộc Thanh đứng sân, lưng quay, kiểu đang nghe nhưng giả không nghe.
– Bố trí phòng thủ, Hàn Phong tiếp. Bốn tuyến.
Hàn Phong rút ngọc giản, chiếu sơ đồ lên không trung bằng linh lực. Hình ảnh mờ, kiểu bản đồ ánh sáng:
– Tuyến một: hộ tông đại trận. Bao quanh toàn bộ Thanh Vân Sơn, đường kính mười dặm. Mộ Thanh Vân trưởng lão điều khiển. Trận sẽ hoàn thành ngày mười bốn, trước một ngày. Chức năng: giảm linh lực tấn công xuyên qua năm mươi phần trăm, cảnh báo xâm nhập, chậm lại quân số.
Năm mươi phần trăm. Trận pháp ba mươi năm không dùng, kích hoạt gấp bảy ngày. Nếu được bảo trì đầy đủ, giảm bảy mươi phần trăm. Nhưng năm mươi vẫn đáng kể. Một nghìn hai tu sĩ đánh xuyên trận mà mất một nửa sức, kiểu chạy trong nước.
– Tuyến hai: vành đai ngoại. Ba trăm kiếm tu + đan tu bao quanh chân núi. Mười hai tổ, mỗi tổ hai Kim Đan dẫn đầu, hai mươi ba Trúc Cơ. Nhiệm vụ: chặn quân số, không cho tiến vào núi.
– Tuyến ba: phòng thủ sâu. Lý Thanh Phong mặt bắc với sáu kiếm tu Kim Đan tinh nhuệ. Thanh Huyền mặt đông với bốn Kim Đan. Châu Nguyên mặt tây với Đan Phong. Mặt nam để trống vì Thất Ma Cung đến từ bắc.
Mặt nam trống. Đúng nếu Thất Ma Cung đến từ bắc. Nhưng nếu Thất Ma Cung chia quân? Nếu một cánh vòng qua? Không. Thất Ma Cung đánh lấn kiểu lũ, không có chiến thuật phức tạp. Và Vân Thiên Hóa Thần linh thức phủ rộng, không có "mặt trống" thật sự.
– Tuyến bốn: Vân Thiên đích thân. Hóa Thần, nghênh chiến cung chủ tại đỉnh núi nếu cung chủ tiến vào.
Hàn Phong dừng. Nhìn main.
– Và... tiền bối.
Hắn nhìn Hàn Phong.
– Tông chủ nói: tiền bối ở ngoại môn. Bảo vệ bí cảnh phía đông. Tô Mộc Thanh và Trần Diệp Thanh hỗ trợ. Nếu... tình hình leo thang, tông chủ xin tiền bối... ra tay.
Vân Thiên xếp tôi ở ngoại môn, bảo vệ bí cảnh phía đông. Đúng. Nếu mục tiêu Thất Ma Cung là bí cảnh, nơi cần bảo vệ nhất là phía đông. Và Vân Thiên tin tôi bảo vệ được. Vì Cố Vân Thâm, vì linh mạch, vì hai nhịp đập.
"Ra tay" nghĩa là gì? Vân Thiên không nói rõ vì Vân Thiên không biết tôi có gì. Vân Thiên chỉ biết: tôi mạnh, tôi nối với phong ấn, tôi là "loại thứ ba." Vân Thiên tin tôi sẽ biết phải làm gì khi cần.
Vân Thiên tin sai. Tôi không biết.
– Khoảng trống, hắn nói.
Hàn Phong chờ.
– Ba Nguyên Anh. Vân Thiên đánh cung chủ. Lý Thanh Phong đánh một. Nguyên Anh thứ ba, ai chặn?
Hàn Phong im. Lâu.
– Tông chủ nói... tông chủ sẽ kết thúc nhanh với cung chủ, rồi quay lại chặn Nguyên Anh thứ ba.
Kết thúc nhanh. Hóa Thần đánh Nguyên Anh đỉnh phong, kết thúc nhanh. Có thể. Vân Thiên mạnh hơn cung chủ một cảnh giới. Nhưng Nguyên Anh đỉnh phong không phải nhặt rác. Cung chủ tu hàng trăm năm, có pháp bảo, có bí thuật. "Nhanh" với Hóa Thần là bao lâu? Một canh giờ? Ba canh giờ?
Trong thời gian đó, Nguyên Anh thứ ba tự do. Một Nguyên Anh tự do trong tông môn, kiểu sói vào chuồng gà. Kim Đan không chặn được. Trúc Cơ chết.
Lục Cẩu nói:
– Dao Huyền Tông?
– Một ngày sau, Hàn Phong nói. Mùng mười sáu.
– Một ngày khoảng trống.
Im. Gió bắc qua cửa, lạnh.
Một ngày. Một ngày mà Nguyên Anh thứ ba tự do. Một ngày mà không ai chặn, trừ khi Vân Thiên kết thúc sớm, hoặc trừ khi...
– Tôi sẽ ở phía đông, hắn nói. Nếu Nguyên Anh thứ ba đến phía đông, tôi ở đó.
Hàn Phong nhìn. Mắt sáng, kiểu Hàn Phong luôn sáng khi nghe main nói.
– Tiền bối sẽ...
– Ở đó, hắn nói. Chỉ vậy.
Hàn Phong gật. Chắp tay. Rút giản trúc. Viết.
Ngữ Lục câu mới. Chắc là "ở đó." Hai chữ. Tôi nói "ở đó" nghĩa là tôi không biết sẽ làm gì, chỉ biết sẽ ở đó. Nhưng Hàn Phong nghe "ở đó" kiểu kiếm đạo: không cần chiêu, không cần thế, chỉ cần ở đó. Kiểu kiếm tu cao nhất: kiếm không ra, mà người ở đó, thế đã đủ.
Chiều. Hắn đi phía đông một mình.
Bãi đất cấm. Nơi vách đá đổ, nơi phong ấn sáu lớp sâu ba mươi trượng, nơi Cố Vân Thâm ngồi ba trăm năm. Bây giờ có bốn Kim Đan canh, hai Trúc Cơ tuần tra. Thấy main đến, tất cả chắp tay, lùi.
Hắn đứng giữa bãi đất. Nhắm mắt.
Linh căn mở. Cảm nhận xuống dưới. Qua đất, qua đá, qua ba mươi trượng. Phong ấn sáu lớp. Lớp một: lọc. Lớp hai: hướng. Lớp ba: hô hấp. Lớp bốn: giữ. Lớp năm: gương. Lớp sáu: mỏng hơn trước nhưng ổn định nhất bảy mươi năm.
Cố Vân Thâm bên trong. Ngồi kiết già, kiếm ý xoáy quanh, linh mạch nối ra ngoài qua sáu lớp. Tỉnh. Cảnh giác. Biết.
Hắn gửi nhịp. Cố Vân Thâm đáp. Hai nhịp chạy gần nhau, gần hơn mọi ngày, kiểu cả hai đều biết sắp có chuyện.
Ông ta biết. Cố Vân Thâm ba trăm năm phong ấn, linh mạch nối thế giới bên ngoài, cảm nhận mọi thứ trên linh mạch. Cố Vân Thâm biết Thất Ma Cung đang đến. Biết mục tiêu là ông ta. Biết nguy hiểm.
Cố Vân Thâm có sợ không? Ba trăm năm trước, ông ta mạnh nhất thế giới, tự nguyện bị phong ấn vì mạnh quá. Bây giờ có người đến muốn lấy ông ta. Cố Vân Thâm sợ không?
Hắn hỏi bằng cảm giác. Cố Vân Thâm đáp.
Không sợ. Bình tĩnh. Kiểu kiếm tu: kiếm không sợ kiếm. Cố Vân Thâm gửi ý niệm rõ hơn mọi lần, sắc, ngắn: tin.
Tin. Cố Vân Thâm tin tôi. Ba trăm năm phong ấn, người đầu tiên chạm được ông ta, người duy nhất nối linh mạch, và ông ta tin tôi.
Cố Vân Thâm không biết tôi yếu. Hoặc biết mà không quan tâm. Với Cố Vân Thâm, mạnh yếu không đo bằng cảnh giới. Lão Cố nói đúng: loại thứ ba.
Mở mắt. Nhìn bãi đất. Đất phủ sương mỏng, cỏ vàng, trúc trơ. Nơi này, hai ngày nữa, có thể là chiến trường.
Hắn ngồi xuống. Chéo chân. Kiểu Cố Vân Thâm ngồi ba trăm năm. Không vì lý do gì, chỉ vì muốn ngồi ở đây, ở nơi Cố Vân Thâm ở, ở nơi hắn sẽ bảo vệ.
Hai ngày. Hai ngày nữa Thất Ma Cung đến. Một nghìn hai. Ba Nguyên Anh. Cung chủ muốn bí cảnh. Vân Thiên sẽ đánh cung chủ. Lý Thanh Phong sẽ đánh Nguyên Anh. Nguyên Anh thứ ba sẽ vào. Và tôi ở đây.
Tôi không biết đánh. Tôi không biết kiếm pháp. Tôi chỉ biết quét sân, dò phong ấn, và nói những câu bị hiểu lầm.
Nhưng tôi ở đây. Và Cố Vân Thâm ở đây. Và linh mạch ở đây. Và hai nhịp đập ở đây.
Có thể đủ. Có thể không. Nhưng "ở đây" là thứ duy nhất tôi có.
Lục Cẩu đến, mang chăn, mang trà nóng.
– Huynh ngồi đây?
– Ừ.
– Lạnh.
– Biết.
Lục Cẩu ngồi cạnh. Đắp chăn lên vai huynh. Rót trà. Hai người ngồi giữa bãi đất cấm, phía đông Thanh Vân Sơn, trên đầu ba trăm năm phong ấn, dưới trời mùa đông xám.
– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng nhẹ, kiểu nói chuyện không phải phân tích. Nếu mọi thứ xong, huynh muốn làm gì?
– Nấu cháo. Quét sân. Ngủ sớm.
Lục Cẩu cười. Nhẹ, thật, kiểu cười hiếm.
– Em cũng vậy.
Gió bắc thổi. Tuyết rơi nhẹ, bông nhỏ, tan trên vai. Hai ngày.