Nhận Chủ
Sáng sớm mùng mười ba, Vân Thiên ngồi trong thư phòng Tông Chủ Điện, sổ bọc da rồng mở trên bàn. Trang cuối cùng có chữ, viết đêm qua, mực chưa khô hẳn:
"Mùng 12 tháng 8. Tiền bối xuống bí cảnh. Linh khí bãi đất phía đông thay đổi hoàn toàn. Phong ấn ổn định lại. Ta quỳ."
Ông nhìn ba chữ cuối. Ta quỳ. Hóa Thần quỳ trước Luyện Khí tầng ba. Viết ra thì ngắn, sống qua thì dài. Ông đã quỳ trước sư phụ khi bái sư. Đã quỳ trước linh vị tổ sư khi nhận chức tông chủ. Nhưng cả hai lần đó, ông biết mình đang quỳ ai, quỳ vì gì. Lần này ông quỳ vì đầu gối tự khuỵu, vì linh lực Hóa Thần trong cơ thể nhận ra thứ gì đó lớn hơn chính nó, và phản ứng bằng cách cúi xuống.
Ông gập sổ. Không ghi thêm. Có những chuyện ghi lại rồi cũng không ai dám tin.
Bên ngoài cửa sổ, bình minh chiếu qua Thanh Vân Sơn. Linh khí trên toàn sơn hôm nay khác. Không nhiều hơn, nhưng đều hơn, ổn định hơn, giống dòng sông chảy phẳng thay vì chảy xiết. Ai có linh thức từ Trúc Cơ trở lên đều cảm nhận được. Trước khi ngày kết thúc, sẽ có người hỏi.
Ông đã chuẩn bị câu trả lời: "Trận pháp tổ sư tự điều chỉnh. Bình thường."
Không ai sẽ tin. Nhưng không ai sẽ hỏi thêm, vì khi tông chủ nói "bình thường" bằng giọng không bình thường, người thông minh biết nên dừng.
Ông đứng dậy, bước ra hành lang, nhìn về phía đông. Bãi đất đã thay đổi hoàn toàn qua một đêm: cỏ xanh mướt, đất ẩm, không khí trong hơn. Mấy gốc tùng già dọc đường mòn phía đông trông như trẻ lại mười năm, lá dày hơn, cành vươn rộng hơn. Linh khí từ dưới đất chảy lên đều đặn, không qua trận pháp lọc như trước mà trực tiếp, giống ai đó đã mở van.
Ai đó. Vân Thiên nghĩ. Ngoại môn đệ tử Luyện Khí tầng ba.
Ba trăm năm sư phụ dặn: "Đừng chạm. Đừng mở. Giữ nguyên." Ông đã giữ. Và giờ, thứ mà ba đời tông chủ không dám chạm, một người quét sân đã nhận vào người trong im lặng.
Ông không biết nên biết ơn hay sợ hãi.
Kiếm Phong, luyện kiếm đài.
Tô Mộc Thanh ngồi trên tảng đá phẳng, kiếm nằm ngang đùi, mắt nhìn xuống thung lũng phía đông. Nàng đã ngồi đây từ canh tư, trước khi trời sáng. Không luyện kiếm. Chỉ ngồi.
Mảnh gương vẫn trong tay áo. Nàng lấy ra, đặt trên lòng bàn tay. Hình ảnh trong gương gần như biến mất, chỉ còn vệt sáng mờ, giống ký ức đang phai. Nhưng nàng nhớ rõ: tiền bối trong gương mặc áo trắng, ngồi kiết già, cực mạnh, đang cười.
Và tiền bối ngoài gương, khi bước ra từ hành lang tối, mặc áo ngoại môn cũ, tóc xõa, mắt bình thản. Không cười. Không uy phong. Chỉ nói hai từ: "Đứng dậy."
Hai từ đó nặng hơn kiếm ý của sư phụ nàng.
Nàng đặt mảnh gương xuống đá. Nhặt kiếm lên. Rút ra. Lưỡi kiếm sáng trong ánh bình minh, sắc, sạch, rung nhẹ theo kiếm ý của nàng. Kiếm ý dày hơn tháng trước. Dày hơn tuần trước. Nhưng lần đầu tiên, nàng nhìn lưỡi kiếm và không nghĩ đến kiếm đạo.
Nàng nghĩ đến tay tiền bối khi chạm vai nàng trong phòng ảo trận. Ấm. Không linh lực. Kinh mạch trống hoàn toàn.
Rồi áp lực từ cuối hành lang, khi viên đá tan. Không phải linh lực. Không phải tu vi. Mà thứ gì đó rộng hơn, sâu hơn, giống đứng trước biển lần đầu.
Kiếm tu đo mọi thứ bằng kiếm. Đối thủ mạnh hay yếu, dùng kiếm quét biết ngay. Nhưng nàng không thể dùng kiếm đo tiền bối. Mỗi lần thử, kiếm ý đi vào hư vô, không phản hồi, không điểm tựa, giống chém vào nước.
Nàng tra kiếm. Đứng dậy.
Sư phụ nói: phục tùng tiền bối tuyệt đối. Trước đó, nàng phục tùng vì lệnh. Bây giờ, sau phòng gương, sau hành lang, sau ánh sáng xanh nhạt lan qua bí cảnh...
Nàng không biết mình phục tùng vì gì nữa. Nhưng nàng biết một điều: nàng sẽ không rời.
Phòng Hàn Phong, nội môn.
Hắn ngồi ở bàn, Ngữ Lục mở, bút chấm mực, tay treo trên trang giấy. Đã nửa canh giờ. Chưa viết được chữ nào.
Vấn đề không phải không có gì để viết. Vấn đề là quá nhiều.
Đêm qua, khi ánh sáng xanh nhạt từ bí cảnh lan ra, khi sáu lớp trận pháp rung cùng nhịp, khi cả bí cảnh thức dậy dưới chân tiền bối, Hàn Phong quỳ. Hắn đã quỳ nhiều lần trước tiền bối, nhưng lần này khác. Lần này hắn khóc mà không biết, nước mắt chảy qua gò má, rơi xuống đất đá, và hắn chỉ phát hiện khi cảm thấy mặn ở môi.
Kiếm trên đùi rung. Không phải kiếm ý của hắn. Là nhịp. Nhịp gì đó từ cuối hành lang truyền ra, đều, ấm, và kiếm hắn rung theo, giống kiếm nhận ra chủ nhân thật sự.
Hắn chấm bút lần nữa. Viết:
"Mùng 12 tháng 8. Câu 21."
Dừng. Xóa. Viết lại:
"Câu 21: Đứng dậy."
Hai chữ. Tiền bối nói hai chữ, và Nguyên Anh lẫn Trúc Cơ đều đứng lên ngay. Không phải vì uy áp. Không phải vì mệnh lệnh. Vì hai chữ đó mang theo thứ gì đó không giải thích được bằng tu vi.
Hắn ghi thêm một dòng bên dưới, chữ nhỏ hơn:
"Tiền bối đi vào nơi không ai theo được. Một mình. Khi trở ra, bí cảnh ba trăm năm sáng lần đầu."
Rồi dòng cuối:
"Tiền bối nói: Đứng dậy. Không giải thích. Không cần."
Hắn gấp Ngữ Lục. Đặt bút xuống. Nhìn ra cửa sổ, về phía ngoại môn.
Tiền bối giờ đang ngủ. Hắn biết, vì đêm qua hắn đứng ngoài hiên phòng ngoại môn từ canh hai đến canh năm, và không nghe thấy gì bên trong. Không trở mình. Không nói mớ. Chỉ im lặng tuyệt đối.
Lần đầu tiên trong ba tháng hắn đứng canh, tiền bối ngủ yên đến thế.
Phòng ngoại môn. Sáng.
Lâm Nhàn tỉnh dậy và nằm im một lúc lâu.
Nhịp đập thứ hai vẫn ở đó. Đêm qua hắn ngủ không mơ, và sáng nay tỉnh dậy với cảm giác lạ: không mệt. Không phải "đỡ mệt" hay "kha khá." Là không mệt. Cơ thể nhẹ hơn, đầu óc tỉnh táo hơn, giống ngủ đủ mười hai tiếng dù hắn chỉ nằm sáu.
Hắn ngồi dậy. Nhìn tay. Bình thường. Nhịp đập dưới da vẫn đều, sáu mươi lần mỗi phút, lệch nửa phách so với tim. Hắn thử mở linh căn.
Rộng hơn hắn tưởng.
Linh căn mở ra không cần gắng sức, tràn qua tường phòng, qua hành lang ngoại môn, qua sân, qua nhà ăn, qua suối phía đông, đến bãi đất. Hắn cảm nhận được tuần tra Trúc Cơ ở bìa rừng đông, hai ngoại môn đệ tử đang ăn sáng, và Hàn Phong ngồi ở hiên phòng hắn, mắt nhắm nhưng không ngủ.
Biên độ linh căn lớn hơn hẳn hôm qua. Gấp ba, có thể gấp bốn.
Hắn thu linh căn lại. Nhanh. Không phải vì đau mà vì sợ. Linh căn mạnh hơn đồng nghĩa với nhiều thứ hơn: thấy nhiều hơn, cảm nhận nhiều hơn, và khó giấu hơn. Trước đây, linh căn hắn mở phạm vi tối đa hai mươi trượng, và chỉ người rất nhạy cảm (như Ninh Dạ) mới phát hiện. Bây giờ, nếu hắn mở hết, ai có linh thức Trúc Cơ trở lên đều sẽ cảm nhận được.
Giả thêm một lớp nữa.
Hắn đã giả Đại Thừa trước mặt cả tông. Đã giả cao nhân trước mặt Kim Đan. Đã giả bình thản trước mặt Hóa Thần. Giờ thêm một lớp: giả chủ nhân bí cảnh. Không, không phải giả. Hắn thật sự là chủ nhân. Viên đá đã tan vào tay hắn, linh mạch đang sống trong người hắn, sáu lớp trận pháp rung theo nhịp tim hắn.
Vấn đề là: linh mạch không biết hắn đang giả. Nó chọn hắn vì hắn "không có gì." Nó không biết "không có gì" của hắn là thật sự không có gì, không phải vì hắn đã buông bỏ, mà vì hắn chưa bao giờ có.
Hắn mặc áo, ra ngoài. Hàn Phong đứng dậy từ hiên:
– Tiền bối.
– Ừ.
Hắn đi ăn sáng. Cháo, rau muống luộc, đậu phụ kho. Lục Cẩu ngồi cách hai bàn như mọi khi, nhưng mắt thỉnh thoảng nhìn sang, nhanh rồi quay đi, giống kiểm tra thứ gì đó mà không muốn bị bắt gặp.
Nhà ăn ngoại môn bình thường. Không ai biết đêm qua chuyện gì xảy ra dưới lòng đất. Triệu Vân Phi vẫn ngồi ở góc xa nhất, nhìn main bằng ánh mắt sùng kính quen thuộc, vẫn thì thầm với đệ tử bên cạnh.
Bình thường. Mọi thứ trông bình thường.
Nhưng dưới da hắn, nhịp đập thứ hai vẫn đập. Và mỗi khi hắn vô tình chạm tay vào bàn gỗ, linh khí trong gỗ rung nhẹ, giống đàn cá nhỏ bơi về phía tay chủ nhân khi chủ nhân chạm mặt nước.
Hắn rút tay lại. Ăn cháo bằng thìa thay vì đũa, để tay không chạm bàn.
Chiều. Vân Đỉnh Các.
Lâm Nhàn ngồi uống trà một mình, nhìn về phía đông. Thói quen mỗi chiều. Nhưng hôm nay khác.
Hắn nhìn bãi đất và linh căn tự mở, nhẹ, không cố ý. Sáu lớp trận pháp dưới đất rung đều theo nhịp tim hắn, hắn cảm nhận được mỗi lớp rõ ràng như đếm nhịp tim chính mình. Lớp một khóa. Lớp hai khung. Lớp ba hô hấp. Lớp bốn cố định. Lớp năm phản chiếu. Lớp sáu ấn chủ. Tất cả đang chạy, ổn định, không có vết nứt mới.
Phong ấn không còn co lại. Linh mạch không còn đẩy. Vì linh mạch đã rời khỏi phong ấn, nằm trong người hắn.
Phong ấn giờ phong cái gì?
Câu hỏi hiện ra, và hắn không có câu trả lời. Sáu lớp trận pháp vẫn chạy, vẫn lọc linh khí, vẫn nuôi Thanh Vân Sơn. Nhưng thứ mà nó từng giữ đã biến mất. Giống cái lồng mà con chim đã bay đi, nhưng lồng vẫn đóng, vẫn đung đưa trong gió.
Hắn uống trà. Chén đầu là nước. Chén sau mới là trà.
Nhịp đập thứ hai rung nhẹ khi trà ấm chảy xuống cổ họng. Linh mạch thích hơi ấm. Hắn không biết tại sao hắn biết điều này, nhưng hắn biết, giống biết mình đang đói hay đang khát, một nhận thức tự nhiên không cần suy luận.
Tiếng bước chân phía sau. Hắn không quay lại, vì linh căn đã cho hắn biết: Thanh Huyền, Nguyên Anh, một mình, không mang vũ khí.
Thanh Huyền bước đến, quỳ một gối cách bàn trà ba bước. Đúng vị trí, đúng khoảng cách, đúng lễ nghi. Đầu cúi.
– Tiền bối.
– Ngồi.
Thanh Huyền ngồi xuống ghế đối diện. Không phải vì lệnh, mà vì tiền bối nói "ngồi" chứ không phải "quỳ." Cô rót trà cho mình, tay run nhẹ.
– Linh khí toàn sơn đã ổn định, cô nói, giọng kiềm chế. Đệ tử trong tông có hỏi. Tông chủ nói trận pháp tổ sư tự điều chỉnh.
Lâm Nhàn gật. Câu trả lời tốt. Không cần thêm gì.
Thanh Huyền nhìn hắn. Mắt cô đỏ, không phải vì khóc mà vì linh lực Nguyên Anh vẫn đang phản ứng. Cô muốn hỏi. Hắn thấy rõ: hàng chục câu hỏi xếp hàng sau ánh mắt đó, nhưng cô kìm lại, vì 320 năm tu dưỡng dạy cô biết khi nào nên im.
– Đừng lo, hắn nói. Rồi nhìn ra phía đông.
Thanh Huyền không biết "đừng lo" nghĩa là gì trong ngữ cảnh này. Đừng lo về linh khí? Đừng lo về phong ấn? Đừng lo về tông môn?
Nhưng cô gật đầu, uống hết chén trà, đứng dậy, cúi đầu, rồi đi.
Lâm Nhàn ngồi lại một mình. Trà nguội. Gió chiều thổi nhẹ từ phía đông, ấm hơn bình thường, mang theo mùi đất ẩm và cỏ non.
Giống hai người đi bộ cạnh nhau, chưa quen bước.
Nhịp đập thứ hai lệch nửa phách. Nhưng sáng nay, hắn cảm thấy khoảng lệch hẹp hơn đêm qua một chút. Rất ít. Gần như không đáng kể.
Nhưng đang hẹp lại.
Đêm. Phòng ngoại môn.
Lục Cẩu gõ cửa. Mang cơm như mọi khi.
Hai người ăn trong im lặng. Cá kho mặn. Rau luộc. Cơm trắng. Bữa ăn giống hệt hôm qua, và hôm kia, và ba tháng trước. Nhưng Lục Cẩu ăn chậm hơn bình thường, đũa chạm bát đều hơn, giống đang tìm nhịp cho cuộc nói chuyện mà hắn chưa biết mở đầu thế nào.
Ăn xong. Lục Cẩu đặt đũa xuống.
– Huynh.
– Ừ.
– Dưới đó... viên đá đó... giờ ở đâu?
Lâm Nhàn nhìn bàn tay mình. Giơ lên, xòe ngón, xoay qua xoay lại trước mặt Lục Cẩu.
– Ở đây.
Lục Cẩu nhìn tay hắn. Bình thường. Không sáng. Không khác. Nhưng hắn đặt tay mình lên mu bàn tay main, và rút lại ngay.
– Nóng.
– Ấm.
– Nóng hơn ấm.
Im lặng.
– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng thấp. Linh mạch đó... nó có ý thức. Nó biết. Nó chọn. Tường viết thế. Nó chọn huynh vì huynh "không có gì." Nhưng huynh biết rõ hơn ta: huynh "không có gì" là thật, không phải vì đã buông bỏ. Nếu nó biết...
– Nó sẽ thất vọng?
Lục Cẩu ngừng. Nhìn main lâu.
– Ta không nghĩ nó biết thất vọng, hắn nói chậm. Nhưng ta nghĩ, nếu nó chọn sai người... hậu quả sẽ không nhỏ.
Lâm Nhàn nghĩ về điều đó. Hắn đã nghĩ suốt cả ngày, từ lúc tỉnh dậy đến lúc uống trà trên Vân Đỉnh Các. Và câu trả lời hắn tìm được không khiến hắn yên tâm hơn, nhưng ít nhất nó trung thực:
– Tôi không biết nó chọn đúng hay sai. Nhưng nó đã chọn. Và tôi đã chạm. Không hoàn tác được.
Lục Cẩu gật.
– Vậy ta chỉ còn một câu hỏi.
– Hỏi.
– Huynh... có thay đổi không?
Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Người bạn duy nhất. Người biết hắn thật sự là ai, hoặc ít nhất biết nhiều hơn bất kỳ ai khác. Mười năm Hắc Thổ, mười năm đọc người, và đôi mắt đó đang tìm trong mắt hắn thứ quen thuộc, thứ mà hắn sợ sẽ mất.
– Lục Cẩu, hắn nói. Tôi vẫn ăn cá kho mặn. Vẫn ngồi phòng này. Vẫn quét sân sáng mai.
Lục Cẩu nhìn hắn thêm ba giây. Rồi nở nụ cười mỏng, kiểu cười của người muốn tin và quyết định tin, dù chưa chắc hoàn toàn.
– Vậy ta sẽ mang cơm ngày mai, hắn nói. Rồi dọn bát, đứng dậy, bước ra.
Đóng cửa.
Lâm Nhàn nằm xuống. Tay đặt trên ngực. Hai nhịp đập, lệch nửa phách, nhưng gần hơn đêm qua.
Hắn nghĩ: Giống hai người đi bộ cạnh nhau. Hôm qua lệch nửa bước. Hôm nay gần hơn một chút. Ngày nào đó sẽ trùng.
Rồi hắn nghĩ: Khi hai nhịp trùng nhau, tôi sẽ thay đổi thật sự chứ?
Không có ai trả lời. Linh mạch đập đều dưới da, ấm, kiên nhẫn, giống nó đã đợi ba trăm năm và không ngại đợi thêm.
Hắn nhắm mắt. Đêm thứ hai, hắn ngủ không mơ.