Chương 84: Gió Không Thổi Mà Cây Lay
Mùng hai lăm tháng mười. Trời trong, không mưa, gió nhẹ.
Hắn ngồi bậc thềm, dò phong ấn. Một nhịp thở, linh căn mở, quen, kiểu mở cửa phòng mình. Lớp sáu: Cố Vân Thâm nhịp thở đều, ý niệm nhẹ, kiểu gật đầu buổi sáng quen thuộc.
Nhưng hôm nay Cố Vân Thâm không chỉ gật đầu. Cố Vân Thâm gửi tới thứ gì đó khác. Không phải ý niệm mờ kiểu mọi lần, mà rõ hơn, nặng hơn, kiểu ai đó mở cửa phòng cho người ta nhìn vào bên trong.
Hắn thấy hình ảnh. Mờ, kiểu nhìn qua nước đục, nhưng là hình. Một người ngồi kiết già, tóc dài buông, lưng thẳng kiểu cây trụ. Quanh người đó, kiếm ý xoay chậm, lười biếng, kiểu lá rụng xoay trong gió nhẹ. Kiếm ý không sắc, không hung, chỉ hiện diện, kiểu thở. Mỗi vòng xoay mang theo ý niệm nhẹ: không phải lời, không phải chữ, mà là cảm giác về thời gian, về kiên nhẫn, về sự chờ đợi dài đến mức người chờ quên mất mình đang chờ gì.
Người đó không mở mắt, nhưng hắn biết người đó đang nhìn hắn. Nhìn qua phong ấn, qua linh mạch, qua đá, qua đất, qua mười bốn tầng trận pháp. Nhìn bằng cách khác, bằng kiếm ý thay cho mắt.
Cố Vân Thâm cho tôi xem. Lần đầu tiên, không chỉ gửi ý niệm mà gửi hình ảnh. Ông ta ngồi trong phong ấn, kiếm ý xoay quanh, ba trăm năm mà kiếm ý vẫn không tắt. Kiểu lửa không cần củi, kiểu đèn không cần dầu. Kiếm ý Cố Vân Thâm là thứ gì đó vượt qua năng lượng thông thường, kiểu đã trở thành một phần của ông ta, kiểu tay chân.
Và ông ta cho tôi xem. Tại sao? Kiểu người bệnh chỉ cho bác sĩ xem vết thương? Không. Không phải vết thương. Kiểu cha cho con xem nhà, kiểu nói "đây là nơi ta ở, đây là cách ta sống." Ông ta muốn tôi hiểu.
Hình ảnh kéo dài hai nhịp thở rồi tắt, kiểu ai đó đóng cửa lại. Nhẹ, không đột ngột. Cố Vân Thâm đóng vì mệt, không phải vì không muốn. Ba trăm năm trong phong ấn, gửi được hai nhịp thở hình ảnh đã là nỗ lực lớn, kiểu người liệt giường vươn tay chạm mặt bàn rồi rụt lại.
Hắn mở mắt. Choáng nhẹ, kiểu đứng dậy quá nhanh. Nhắm lại, mở lại. Chớp vài lần, bình thường.
Nhìn quanh sân. Dừng.
Trúc lay. Mười mấy bụi trúc quanh sân, lá xanh đậm cuối thu, đang lay nhẹ. Đều, chậm, kiểu sóng lan từ một tâm. Tâm đó là hắn. Trúc gần lay mạnh hơn, trúc xa lay yếu hơn, kiểu ném sỏi xuống ao, sóng lan rộng dần rồi mất.
Nhưng không có gió. Hắn ngồi bậc thềm, tóc không bay, lá khô trên mặt đất không xê dịch. Chỉ có trúc lay.
Gió. Chắc gió trên cao, trúc cao nên bắt gió. Dưới đất gió yếu hơn.
Trúc lay thêm vài nhịp rồi dừng. Kiểu ai đó thở ra một hơi dài xong thì tĩnh lại.
Lục Cẩu từ trong phòng bước ra, tay cầm chổi. Nhìn trúc, nhìn huynh, nhìn lá khô trên đất nằm yên.
– Huynh, sáng nay trúc lay lạ. Không có gió.
– Có gió trên cao.
Lục Cẩu nhìn ngọn trúc đã dừng. Nhìn lá khô dưới chân, nằm im kiểu chưa bao giờ có gió. Nhìn huynh ngồi bậc thềm, tóc không bay, áo không phất.
Không nói. Quét sân. Nhưng tay quét chậm hơn bình thường, kiểu người đang nghĩ thứ khác.
Bảy, Lục Cẩu đếm trong đầu.
Trưa. Hắn ngồi phòng, ăn cháo Lục Cẩu nấu. Cháo nóng, hành lá, mùi quen. Ăn chậm, nghĩ về hình ảnh Cố Vân Thâm sáng nay.
Cố Vân Thâm cho tôi xem hình ảnh. Kiếm ý xoay quanh người ông ta kiểu thở. Ba trăm năm phong ấn mà kiếm ý không tắt. Bằng cách nào? Phong ấn mười bốn tầng khóa mọi thứ, linh khí không ra, linh lực không vào. Nhưng kiếm ý vẫn xoay.
Kiểu ý chí. Kiểu người bị nhốt trong phòng kín, mất tay mất chân, nhưng vẫn nghĩ, vẫn nhớ, vẫn muốn. Phong ấn khóa được năng lượng, không khóa được ý chí. Và kiếm ý, với Cố Vân Thâm, không phải kỹ thuật. Là ý chí. "Kiếm không ở trong kiếm." Câu tôi nói bừa, mà Cố Vân Thâm đã sống theo ba trăm năm trước khi tôi nói.
Đặt bát cháo xuống. Chén trà bên cạnh rung nhẹ, sóng lan trên mặt nước. Hắn nhìn, rồi bỏ qua. Quen rồi. Chén rung đã thành chuyện bình thường, kiểu tiếng chuông đồng hồ mỗi giờ, nghe quen thì không nghe nữa.
Chiều. Nắng vàng nhạt, kiểu nắng cuối thu không muốn đốt ai.
Hắn ra sân, luyện tập bài quyền cơ bản mà Lục Cẩu dạy từ tháng đầu, kiểu tập thể dục. Bài quyền ngoại môn cấp thấp nhất, mười hai thế, dùng cho đệ tử mới nhập môn. Mười một tháng nay hắn tập mỗi chiều, kiểu giữ thói quen hơn là luyện công. Bài quyền này không tăng tu vi, không luyện linh khí, chỉ giữ cơ thể dẻo dai. Kiểu tập dưỡng sinh đời trước.
Thế thứ nhất, hai, ba. Bình thường. Tay ra, chân trụ, hít thở theo nhịp. Bốn, năm. Bình thường. Thế thứ sáu: tay phải đẩy ra, bàn chân trụ, hông xoay. Hắn đẩy. Gió thổi từ tay. Không phải gió thật, kiểu luồng khí nhẹ, kiểu quạt tay mạnh trước mặt. Nhưng lá trên đất bay, cách hai bước.
Tập nặng tay. Cánh tay dài, quạt gió mạnh hơn bình thường. Bài quyền này tôi tập mười một tháng, chắc tay đã quen, lực ra hơn.
Tiếp. Thế bảy: chân trái đá ngang, thấp, kiểu gạt chân. Đất dưới chân trụ rung nhẹ, kiểu ai gõ nhẹ xuống. Tám, chín: hai tay vòng, kiểu ôm tròn rồi đẩy ra. Gió đẩy ra hai bên, lá bay xa ba bước. Mười, mười một: tay trái chém ngang, tay phải đâm thẳng. Mỗi thế, lá bay xa hơn một chút. Cành trúc gần nhất rung nhẹ.
Thế mười hai, tay chém xuống, kiểu kết bài, lực dồn vào bàn tay. Hắn chém. Gió đập xuống đất, bụi bay mỏng, lá cuốn vòng. Cành trúc gần nhất lay mạnh, kiểu ai vỗ vào thân.
Hắn dừng. Nhìn tay. Tay bình thường. Không linh lực, không kiếm khí, không gì cả. Nhưng lá bay và trúc lay.
Bài quyền ngoại môn cấp thấp nhất. Mười hai thế. Đệ tử ngoại môn luyện mười năm cũng không tạo được gió bằng tay không. Tôi luyện mười một tháng, mỗi thế quạt gió. Hoặc bài quyền có bí mật mà không ai phát hiện. Hoặc tay tôi có thứ gì đó mà trước đây không có.
Kiểu linh lực ở tay, rò ra khi vận động. Kiểu chén rung khi chạm. Kiểu đá nứt khi bước. Linh lực không ở trong kinh mạch mà ở trong cơ, trong xương, trong da. Kiểu nước ngấm vào đất, không thấy nhưng ướt.
Nhưng tôi Luyện Khí tầng ba. Luyện Khí tầng ba không có linh lực trong cơ thể. Linh lực chỉ ở đan điền, ít ỏi, kiểu nước đáy giếng. Vậy thứ đang rò ra từ tay tôi là gì?
Không nghĩ tiếp. Vào trong uống nước. Câu hỏi để đó, kiểu để quần áo bẩn trong góc phòng, biết phải giặt nhưng chưa muốn giặt.
Cùng lúc. Vân Đỉnh Các. Trên đỉnh Thanh Vân Sơn.
Vân Thiên ngồi trong điện chính, đọc ngọc giản từ các phong. Kiểu mỗi chiều, công việc tông chủ Hóa Thần, xử lý chuyện lớn nhỏ của một tông phái vạn đệ tử. Kiếm Phong báo cáo luyện tập, Dược Phong ghi nhận sản lượng đan dược tháng này, ngoại môn quản sự trình đơn mua vật liệu. Bình thường, nhàm, kiểu nhàm của người đã làm mấy trăm năm.
Nhưng giữa hai dòng ngọc giản, Vân Thiên dừng. Linh thức Hóa Thần quét qua tông, thói quen, kiểu thở. Quét bắc: tuần tra bình thường. Quét đông: trận pháp ổn. Quét tới ngoại môn, chỗ Lâm Nhàn.
Dao động. Nhẹ, rất nhẹ, kiểu gợn sóng trên mặt hồ tĩnh. Linh khí quanh ngoại môn dày hơn bình thường, kiểu sương buổi sáng nhưng đến chiều chưa tan. Không mạnh, không nguy hiểm, nhưng có. Và có nguồn: phòng ngoại môn đệ tử, chỗ Lâm Nhàn ngồi. Linh lực tràn ra tự nhiên, không hướng, không chủ đích, kiểu nước tràn bờ vì thùng đầy quá.
Vân Thiên nhíu mày. Quét kỹ hơn. Lâm Nhàn đang luyện bài quyền cơ bản ngoài sân, mười hai thế, kiểu mỗi chiều. Nhưng mỗi thế, linh lực tràn ra theo tay, theo chân, lan quanh sân mười trượng. Trúc lay. Lá bay. Đất rung nhẹ.
Gã đang rò rỉ linh lực qua bài quyền ngoại môn cấp thấp nhất. Bài quyền này không có linh lực, chỉ có thế tay thế chân. Nhưng linh lực gã tràn ra theo mỗi cử động, kiểu cơ thể gã là cái bình đầy, hơi lay là đổ.
Luyện Khí tầng ba không đổ được gì. Giếng cạn thì lay cũng không tràn. Vậy giếng gã không cạn. Vậy gã không phải Luyện Khí tầng ba.
Nhưng ta đã biết điều đó từ lâu. Câu hỏi không phải gã là gì. Câu hỏi là gã đang đi đâu.
Vân Thiên đặt ngọc giản xuống. Đứng, bước ra ban công. Nhìn xuống phía ngoại môn, xa, qua rừng, qua mây. Gió chiều thổi qua đỉnh núi, lạnh, sạch. Vân Thiên đứng lâu, không nghĩ gì cụ thể, chỉ cảm nhận: linh khí quanh ngoại môn dày, quanh phòng Lâm Nhàn dày nhất, lan rộng dần mỗi ngày.
Quay vào. Ngồi. Tiếp tục đọc ngọc giản.
Tối muộn. Ngọc giản từ Mộ Thanh Vân.
Vân Thiên cầm ngọc giản mới, linh thức đọc. Chữ của Mộ Thanh Vân ngắn gọn, kiểu người quen báo cáo trận pháp bằng con số:
"Tông chủ. Phong ấn lớp sáu dao động giảm thêm mười lăm phần trăm so với tuần trước. Xu hướng ổn định tiếp tục. Nhưng có hiện tượng mới: mật độ linh khí quanh khu vực ngoại môn, đặc biệt bán kính mười trượng quanh phòng Lâm Nhàn, dày hơn mức bình thường. Không phải do trận pháp rò. Nguồn phát: từ bên trong phòng. Đệ đề xuất quan sát thêm, chưa cần điều chỉnh trận pháp."
Vân Thiên đọc xong, đặt ngọc giản xuống. Nhắm mắt.
Mộ Thanh Vân cũng phát hiện. Trận pháp sư Trúc Cơ trung kỳ, không nhạy bằng Hóa Thần, nhưng giỏi đo bằng con số. Mười lăm phần trăm giảm, linh khí dày quanh ngoại môn. Hai dữ kiện cùng hướng: phong ấn ổn hơn, linh lực quanh Lâm Nhàn tăng. Linh lực đó không từ phong ấn ra. Từ Lâm Nhàn.
Vân Thiên viết ngọc giản phản hồi, bốn chữ:
"Quan sát. Không can thiệp."
Rồi viết thêm ngọc giản cho Hàn Phong:
"Kiếm luyện thế nào?"
Hàn Phong sẽ phản hồi trước sáng mai. Hàn Phong luôn phản hồi trước sáng mai, kiểu người không bao giờ ngủ khi có ngọc giản từ sư phụ chưa trả lời.
Vân Thiên đứng, bước ra ban công lần nữa. Đêm, trăng hai lăm mỏng, sáng yếu, kiểu đèn sắp hết dầu. Phía dưới, ngoại môn tối, vài ánh đèn dầu le lói. Phòng Lâm Nhàn tắt đèn.
Linh thức quét nhẹ, nhẹ nhất có thể, kiểu lướt qua mà không chạm. Lâm Nhàn nằm, nhắm mắt, thở đều. Hai nhịp đập trong ngực: tim, linh mạch. Lệch nhau hẹp hơn tuần trước. Lục Cẩu nằm cách hai bước, cũng nhắm mắt, nhưng Vân Thiên biết Lục Cẩu chưa ngủ. Lục Cẩu kiểu đó, kiểu nằm im suy nghĩ chứ không phải nằm im ngủ.
Gã đang ngủ. Linh lực vẫn rò nhẹ trong khi ngủ, kiểu người nóng bốc hơi mà không biết. Gã không kiểm soát được vì gã không biết mình đang rò. Và đó mới là phần cần chú ý nhất: khi gã biết, khi gã học cách kiểm soát, linh lực đó sẽ không rò nữa. Nó sẽ đi theo ý gã.
Lão Cố gọi gã "loại thứ ba." Loại thứ ba không đi theo đường ai đã đi. Lão Cố cũng không biết đường đó dẫn đến đâu. Và ta, Hóa Thần, nhìn gã mỗi ngày mạnh thêm một chút mà không biết nên mừng hay nên lo.
Nhưng ta tin gã. Không phải tin vì biết, mà tin vì đã chọn. Và khi đã chọn thì không lật.
Vân Thiên quay vào. Ngồi xuống, rót trà, uống chậm. Trà nguội từ lâu, nhưng Vân Thiên không phiền. Trà Hóa Thần luôn nguội vì người uống nghĩ quá nhiều trước khi đưa lên môi.
Khi nào gã muốn, gã sẽ nói. Ta chỉ cần đợi.
Đặt chén. Nhắm mắt. Đêm trên đỉnh Thanh Vân Sơn tĩnh, lạnh, kiểu đêm không cần ai thức cùng.