Nhốt
Giấy đen lần thứ tư đến vào sáng mùng mười tháng tư.
Hàn Phong mang vào. Bước chân đều, không nhanh không chậm, kiểu bước đã quen việc mang thứ không ai muốn nhận. Đặt trên bàn, cạnh bát cháo, đúng vị trí cũ. Giấy đen, chữ trắng, gấp đôi, kiểu gấp quen thuộc. Hàn Phong không nói gì, chỉ nhìn giấy một lần rồi nhìn hắn, kiểu nhìn chờ phản ứng.
Hắn mở ra. Năm chữ.
"Thú vị hơn tôi nghĩ."
Nét bút giống ba lần trước, kiểu người viết chậm, cố ý, mỗi nét đặt đúng chỗ. Không dấu vết linh lực. Không tông phái. Không mùi, không bụi.
Hắn đặt giấy xuống. Không ăn cháo.
"Thú vị hơn tôi nghĩ." Lần một, tháng mười một: "Thú vị." Lần hai, tháng giêng: "Thật thú vị." Lần ba, mùng năm tháng hai: "Tôi đến mùng mười." Lần bốn, hôm nay: "Thú vị hơn tôi nghĩ."
Bốn lần. Cùng giấy đen. Cùng kiểu chữ. Cùng cách gấp. Cùng một người.
Nhưng Tống Cửu chết rồi.
Lục Cẩu ngồi đối diện, tay cầm chén trà nguội, mắt nhìn giấy. Đọc. Mặt phẳng, kiểu mặt phẳng khi não đang chạy nhanh hơn biểu cảm. Rồi mắt mở rộng, nhẹ, chỉ một chút, kiểu mắt khi não xử lý xong và kết quả không tốt.
– Huynh.
– Gì.
– Tống Cửu không phải người gửi giấy đen.
Im lặng. Tiếng gió qua hiên đông, nhẹ, mang mùi hoa đào từ sườn nam. Nắng sáng vào phòng, chéo, vạch một đường sáng ngang bàn, chia giấy đen thành hai nửa: nửa sáng nửa tối.
– Giải thích.
Lục Cẩu đặt chén trà xuống. Ngồi lại cho ngay ngắn, lưng thẳng, kiểu người sắp nói điều quan trọng và muốn từng chữ rõ ràng.
– Giấy đen lần một: tháng mười một năm ngoái. Năm chữ: "Thú vị." Lần hai: tháng giêng năm nay. Bốn chữ: "Thật thú vị." Lần ba: mùng năm tháng hai. Sáu chữ: "Tôi đến mùng mười." Lần bốn: hôm nay, mùng mười tháng tư. Năm chữ: "Thú vị hơn tôi nghĩ."
– Ừ.
– Lần ba khớp Tống Cửu. Ông ta báo trước ngày đến, đến đúng hẹn, đúng kiểu nhà nghiên cứu thích lên lịch và giữ lịch. Kiểu người viết "tôi đến mùng mười" vì tin mình đúng và không cần bất ngờ.
Lục Cẩu dừng. Uống trà. Đặt chén.
– Nhưng lần một và hai. Tháng mười một và tháng giêng. Tống Cửu khi đó ở đâu?
Đúng. Câu hỏi đúng.
– Tống Cửu tự giới thiệu là Trúc Cơ trung kỳ, du khách, bảy năm nghiên cứu bảy trường hợp giả. Ông ta gọi tôi là trường hợp thứ tám. Trường hợp thứ tám.
Lục Cẩu gật.
– Trường hợp thứ tám. Nghĩa là Tống Cửu biết huynh sau khi đã nghiên cứu bảy trường hợp trước. Ông ta tìm đến huynh gần đây, sau khi tiếng tăm huynh lan rộng, sau Tiêu Nguyên Hóa, sau ba Đại Thừa. Sớm nhất là cuối thu. Nhưng giấy đen lần một là tháng mười một.
– Khớp thời gian thì sao?
– Không khớp. Tống Cửu đến Thanh Vân ngày mùng mười tháng hai. Ông ta nói ở ba ngày. Nghĩa là ông ta đến vùng này sớm nhất cuối tháng giêng, để chuẩn bị, để quan sát từ xa. Nhưng giấy đen lần một là tháng mười một. Hai tháng trước khi Tống Cửu có mặt ở khu vực này.
Hai tháng. Giấy đen bắt đầu hai tháng trước khi Tống Cửu đến. Timeline không khớp.
– Và có thể Tống Cửu gửi từ xa, hắn nói, kiểu tự bác nhưng muốn nghe Lục Cẩu bác lại.
– Có thể. Nhưng nếu Tống Cửu gửi từ xa, tại sao lần ba lại viết "tôi đến mùng mười"? Người gửi từ xa không cần báo ngày đến. Người đến mới cần báo. Lần ba là Tống Cửu vì ông ta sắp đến. Lần một và hai là người khác, người đã ở đây từ trước, hoặc người có cách quan sát mà không cần ở gần.
Im lặng. Hắn nhìn giấy đen trên bàn. Vạch nắng đã dịch, giấy bây giờ nằm gọn trong nửa tối.
– Và lần bốn. Tống Cửu chết rồi. Ai gửi?
Lục Cẩu gật. Chậm, nặng, kiểu gật xác nhận điều cả hai đã nghĩ nhưng chưa ai nói ra.
– Tống Cửu chết ngày mùng ba tháng ba. Hôm nay mùng mười tháng tư. Giấy đen vẫn đến. Người gửi không phải Tống Cửu. Chưa bao giờ là Tống Cửu, trừ lần ba. Hoặc cả lần ba cũng không phải.
Dù cách nào thì kết luận giống nhau: có người ngoài Tống Cửu đang quan sát tôi.
– Hàn Phong, hắn gọi.
Hàn Phong đã đứng cạnh cửa, lưng dựa khung, kiểu đứng sẵn sàng từ lúc nào không biết. Bước vào, lấy giấy đen, quét linh tức. Chậm, kỹ, ngón tay lướt qua mặt giấy, qua mép gấp, qua góc.
– Không bụi, Hàn Phong nói. Sạch. Không vết tích. Không dấu linh lực. Không mùi. Giấy thường, mực thường, không có gì đặc biệt ngoài chữ.
Sạch. Lần ba có bụi phía tây vì Tống Cửu từ phía tây đến. Lần bốn sạch. Hai giải thích: người gửi lần bốn không từ phía tây, hoặc người gửi lần bốn biết lần ba để lại bụi, nên lần này cẩn thận hơn.
Biết lần ba để lại bụi. Nghĩa là biết chúng ta đã kiểm tra. Quan sát không chỉ tôi, mà cả cách chúng ta phản ứng.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại, mắt hẹp.
– Người gửi biết mình, hắn nói.
– Và biết cả em, Lục Cẩu nói. Biết em kiểm bụi. Nên lần này không để.
Im lặng dài. Gió ngoài hiên ngừng.
Lục Cẩu nhìn ra cửa. Mắt hẹp, kiểu mắt tính toán, kiểu mắt đếm những thứ không đếm được.
– Huynh. Người này quan sát từ tháng mười một. Năm tháng rồi. Qua bốn sự kiện lớn. Ông ta biết Cổ Thiên Cơ cúi đầu. Biết Thiên Vân Tử hỏi kiếm. Biết Tiêu Nguyên Hóa quỳ. Biết Tống Cửu bị sét. Biết mọi thứ. Và sau mỗi sự kiện, ông ta gửi một giấy đen, mỗi lần dài hơn một chút, nhiều chữ hơn một chút, kiểu người xem kịch mà kịch hay hơn ông ta tưởng.
Xem kịch. Đúng. Người gửi xem tôi như kịch. "Thú vị." "Thật thú vị." Rồi bây giờ: "Thú vị hơn tôi nghĩ." Ông ta đánh giá thấp ban đầu, rồi phải nâng lên. Kiểu khán giả vào rạp không kỳ vọng, rồi bị cuốn.
– Và sau Tống Cửu, sau sét, sau linh mạch giết người ở khoảng cách hai trăm dặm, người gửi vẫn gửi giấy. Vẫn "thú vị." Không sợ.
Hắn nghe Lục Cẩu nói và cảm thấy lạnh ở gáy. Không phải lạnh vì gió, lạnh vì hiểu.
Không sợ. Người gửi biết linh mạch giết Tống Cửu qua mạch đất hai trăm dặm. Biết và vẫn gửi giấy đen đến phòng ngoại môn. Nghĩa là người gửi nghĩ mình nằm ngoài tầm. Hoặc nghĩ mình chịu được sét. Hoặc nghĩ linh mạch không coi mình là mối đe dọa.
Vì ông ta không nghi ngờ tôi. Ông ta chỉ xem.
Buổi chiều. Hiên đông.
Hàn Phong mài kiếm. Nhưng hôm nay khác mọi ngày.
Kiếm ý từ toàn thân tỏa ra dày, nặng, kiểu không khí trước cơn giông khi áp suất đè xuống và tai ù nhẹ. Hắn đứng cách Hàn Phong mười bước, dựa tường, cầm chén nước nguội, và vẫn cảm thấy kiếm ý ấn lên da mặt, kiểu sóng nước chạm bờ mà bờ không thấy nước.
Xương kiếm đã hoàn chỉnh.
Hắn mở linh căn, quét nhẹ, và thấy rõ: đường xương kiếm bắt đầu từ ngón tay phải, nơi Hàn Phong cầm chuôi kiếm bốn trăm ngày. Chạy qua lòng bàn tay, lên cổ tay, qua khuỷu, dọc cánh tay, qua vai. Từ vai lên cổ, dọc theo gân cổ bên phải. Và hôm nay, lần đầu tiên, chạm đỉnh đầu.
Từ ngón tay đến đỉnh đầu. Một đường liền, không đứt, kiểu rễ cây xuyên đất: âm thầm, chậm, nhưng khi nào nhìn lại đã xuyên tới đâu không biết.
Xương kiếm hoàn chỉnh. Hàn Phong sắp đột phá.
Tô Mộc Thanh đứng ở hiên tây, cách hai mươi bước, lưng dựa cột, kiếm đặt ngang đùi. Không nói. Kiếm tu cảm nhận kiếm tu, kiểu đồng loại nghe tiếng gọi mà không cần lời. Kiếm ý từ Tô Mộc Thanh rung nhẹ, đáp lời kiếm ý Hàn Phong, kiểu hai mặt hồ cộng hưởng qua vách núi mỏng.
Vân Thiên đứng trên Vân Đỉnh Các, nhìn xuống. Hắn không nhìn lên nhưng biết Vân Thiên ở đó, vì gió từ Vân Đỉnh mang theo linh lực dày, kiểu tông chủ Hóa Thần đang tập trung quan sát mà cố giấu. Mắt Vân Thiên nếu hắn nhìn sẽ thấy: lo và hy vọng, cùng lúc, kiểu mắt người đặt cược vào điều mình không kiểm soát.
Hắn quét sân lần nữa. Linh căn mở rộng hơn. Cảm nhận Hàn Phong rõ hơn bao giờ hết. Kiếm ý bên trong Hàn Phong xoay, nén, xoáy vào tâm rồi bùng ra rồi nén lại, kiểu nước sôi trong nồi đậy vung: sắp bùng mà chưa bùng, áp lực tăng mỗi giây.
Mười chín tuổi. Nếu Hàn Phong đột phá hôm nay, hoặc ngày mai, hoặc tuần sau, Nguyên Anh mười chín tuổi. Trẻ nhất lịch sử Thanh Vân Tông. Có thể trẻ nhất tu chân giới trong ba trăm năm.
Và thiên hạ sẽ nghĩ tôi dạy. Sẽ nghĩ Luyện Khí tầng ba ẩn tu dạy ra thiên tài kiếm đạo. Sẽ nghĩ bốn trăm ngày mài kiếm trên hiên là bài luyện tôi thiết kế.
Não bổ tối thượng. Não bổ lớn nhất kể từ khi tôi đặt chân lên Thanh Vân Sơn. Và tôi không cần làm gì. Chỉ cần đứng đây, dựa tường, cầm chén nước nguội, nhìn.
Và lúc đó hắn cảm nhận điều khác.
Linh mạch.
Nhịp đập dưới chân. Quen thuộc, đều, kiểu nhịp đã theo hắn mười ba tháng. Nhưng hôm nay nhịp hơi nhanh. Không nhanh nhiều, chỉ nhanh một chút, kiểu tim người bình thường bỗng nhảy thêm một nhịp mỗi phút.
Linh mạch phản ứng với kiếm ý Hàn Phong. Lần đầu tiên tôi cảm thấy linh mạch... gấp.
Không phải giận. Không phải vui. Gấp. Kiểu nhịp thở người khi thấy điều gì đó quan trọng sắp xảy ra mà không biết nên vui hay lo.
Linh mạch lo.
Linh mạch lo lần đầu kể từ khi tôi quen nó.
Hắn nhìn xuống chân. Đá sân phẳng, cỏ dại mọc ở kẽ, kiến bò ngang. Bên dưới, sâu, linh mạch đập. Nhanh hơn bình thường. Gấp hơn bình thường.
Lo gì? Lo Hàn Phong đột phá? Tại sao lo? Hàn Phong đột phá thì tốt cho tôi, tốt cho danh tiếng, tốt cho lớp vỏ cao nhân.
Hay lo vì kiếm ý Nguyên Anh mạnh quá gần? Lo vì thứ gì đó trong xương kiếm Hàn Phong chạm đến thứ gì đó trong mạch đất?
Hắn không biết. Và linh mạch không giải thích. Chỉ đập, nhanh hơn một chút, gấp hơn một chút, rồi chậm lại, rồi nhanh, kiểu tim người đang cố bình tĩnh mà không bình tĩnh được.
Đêm. Phòng ngoại môn.
Cá kho. Cơm. Rau muống luộc. Muối mới mua. Bữa ăn giống trăm bữa trước, đũa giống trăm đũa trước. Nhưng không ai ăn nhanh.
Hàn Phong ăn trước, dọn, ra hiên. Kiếm ngang đùi. Không mài. Ngồi. Im. Kiểu kiếm tu trước đêm lớn: không luyện thêm, chỉ chờ.
Lục Cẩu ăn chậm. Hắn ăn chậm hơn. Cá kho mặn vừa, rau muống giòn, cơm dẻo. Hắn nhai và nghĩ về giấy đen, về linh mạch, về xương kiếm, về nhịp đập gấp dưới chân, về năm tháng bị quan sát mà không biết ai đang nhìn.
Lục Cẩu đặt đũa. Lau miệng. Nhìn hắn.
– Huynh. Tổng kết.
– Nói.
– Tống Cửu chết. Bài luận "Bảy Câu Hỏi" chết theo. Không ai dám nhắc lại, vì ai cũng nhớ sét đánh giữa trời trong. "Ai nghi ngờ Lâm tiền bối, trời đánh" thành câu cửa miệng. Liên minh tiếng nói của em vẫn chạy: Trần Diệp Thanh, Lưu Ngọc Hà, Trương Chính Dương đều đã phúc đáp, đều đứng về phía huynh. Danh tiếng huynh vững hơn bao giờ hết.
– Nhưng.
– Nhưng.
Lục Cẩu dừng. Uống nước. Kiểu dừng trước khi nói phần khó.
– Nhưng huynh bị nhốt. Linh mạch nhốt huynh trong vai cao nhân. Huynh không thể tự bóc mặt nạ vì linh mạch sẽ giết người tiếp theo phát hiện. Huynh không thể chạy vì mạch đất nối khắp nơi, đi đâu linh mạch ở đó. Huynh không thể kiểm soát linh mạch vì nó hành động độc lập, kiểu hệ miễn dịch không cần lệnh từ não.
Lục Cẩu nhìn ra hiên. Bóng Hàn Phong ngồi ngoài đó, lưng thẳng, kiếm ngang đùi, trăng mỏng chiếu nửa mặt.
– Và có người ngoài kia. Biết hết. Không sợ. Đang xem.
Nhốt. Đúng từ. Ba lớp nhốt. Lớp một: linh mạch, bức tường vô hình, bảo vệ bằng cách giết. Lớp hai: danh tiếng, cái khóa bằng tiếng tăm, mỗi ngày khóa chặt hơn, mỗi sự kiện mới thêm một lượt khóa. Lớp ba: người quan sát, ẩn ngoài tường, biết mọi thứ bên trong, và đang chờ.
Chờ gì?
"Thú vị hơn tôi nghĩ" không phải lời đe dọa. Là lời nhận xét. Kiểu giám khảo chấm điểm. Kiểu người nuôi thú xem thú lớn.
– Lục Cẩu.
– Dạ.
– Tôi mệt.
Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Mắt sáng nhưng không sắc, mắt mềm, kiểu mắt người thấy điều mình muốn thấy từ lâu nhưng thấy rồi thì đau.
Tôi nói "tôi mệt" chứ không nói "ta mệt." Lục Cẩu nghe ra. Lục Cẩu luôn nghe ra.
– Em biết, huynh. Em cũng mệt.
Im lặng. Tiếng dế ngoài sân. Tiếng gió qua mái ngói. Tiếng Hàn Phong thở đều ở hiên, kiểu thở thiền định mà không thiền, kiểu thở người đang chờ cơ thể mình thay đổi.
Mười ba tháng. Giả cao nhân mười ba tháng. Bốn sự kiện lớn. Cổ Thiên Cơ, Thiên Vân Tử, Tiêu Nguyên Hóa, Tống Cửu. Bốn lần thiên hạ xác nhận tôi mạnh. Bốn lần tôi không thể phủ nhận. Mỗi lần xác nhận, tường dày thêm, khóa chặt thêm, và linh mạch đến gần thêm.
Bây giờ tôi không thể ngừng giả. Vì ngừng nghĩa là chết, hoặc người khác chết thay.
Tôi bị nhốt.
Cố Vân Thâm gửi đêm. Một chữ. Chữ mới.
"Chờ."
Hắn nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần tối. Chữ "chờ" đọng trong đầu, kiểu giọt nước rơi vào hang đá vang mãi không dứt.
Chờ. Chờ gì? Chờ ai? Chờ đến bao giờ?
Ba trăm năm ông chờ trong linh mạch. Ba trăm năm ông ngồi dưới đất, không thân, không xác, chỉ có ý thức và sóng. Và bây giờ ông bảo tôi chờ.
Ông biết gì mà tôi không biết? Ông thấy gì mà tôi không thấy?
Hay ông chỉ nói "chờ" vì ông cũng không biết nên làm gì, và "chờ" là câu trả lời của người ba trăm năm: khi không biết thì chờ, vì ba trăm năm dạy rằng mọi thứ đều đến, dù muốn hay không.
Ngữ Lục không thêm câu mới. Vẫn bốn mươi mốt. Hàn Phong không ghi tối nay, ngồi ngoài hiên, kiếm ngang đùi, mắt nhắm, thở đều, kiểu người đang nghe điều gì đó trong xương mình mà người khác không nghe được.
Hai nhịp đập. Một phần mười một phách. Gần hơn nữa. Mỗi tuần gần hơn.
Gần hơn. Linh mạch đến gần hơn sau khi giết. Như thú nuôi mang con mồi về cho chủ, rồi quấn chặt hơn. Mỗi lần bảo vệ, mỗi lần "thành công," linh mạch thưởng cho mình bằng cách đến gần chủ thêm một phần.
Tôi là chủ mà thú nuôi bảo vệ.
Tôi là tù nhân mà cai ngục yêu.
Và cai ngục mỗi ngày siết chặt hơn, không phải vì ghét, vì sợ mất.
Hắn trở mình. Giường tre kẽo kẹt. Bên ngoài, trăng mỏng, mây mỏng hơn trăng, gió nhẹ mang mùi hoa đào từ sườn nam.
Hoa đào nở. Mùa xuân. Hàn Phong sắp đột phá. Người lạ đang xem. Linh mạch đang gấp. Cố Vân Thâm nói "chờ."
Và tôi nằm đây, Luyện Khí tầng ba, trên giường tre, mười ba tháng giả cao nhân, không kiểm soát được gì ngoài việc nhắm mắt.
Hắn nhắm mắt. Không ngủ. Chỉ nhắm.
Ngoài hiên, Hàn Phong vẫn ngồi. Kiếm ngang đùi. Thở đều. Xương kiếm trong người rung nhẹ, kiểu dây đàn trước khi người chơi gảy nốt đầu tiên.
Dưới chân, dưới sân, dưới đá, dưới đất, linh mạch đập. Nhanh hơn một chút. Gấp hơn một chút. Rồi chậm lại. Rồi nhanh.
Kiểu tim người đang lo mà không nói cho ai nghe.
Hắn nhìn ra hiên qua khe cửa hé. Hoa đào nở trên sườn nam. Mùa xuân. Đẹp. Lạnh.
Và ở đâu đó ngoài kia, ngoài tường, ngoài sân, ngoài Thanh Vân Sơn, có người đang nhìn vào, không sợ, không vội, kiểu khán giả biết kịch chưa đến hồi cuối.