Tám Phần Trăm
Mùng mười bốn tháng chín. Sáng sớm. Ngày giao lưu cuối cùng.
Lưu Ngọc Hà thức cả đêm.
Nàng ngồi trước đan lò nhỏ trong phòng khách xá, lửa đã tắt từ canh tư, nhưng hơi ấm còn phảng phất trên đỉnh lò. Trước mặt nàng, trên đĩa sứ, ba viên đan nhỏ bằng hạt đậu, màu vàng nhạt, bề mặt mịn, hương thảo dược loãng.
Bình thường, đan thành của nàng dao động quanh bảy mươi phần trăm. Mười lăm năm tu Đan đạo, Kim Đan sơ kỳ, bảy mươi là ổn định, không xuất sắc nhưng đủ dùng. Thầy nàng ở Thanh Liên Tông đan thành bảy mươi lăm, đã được gọi là bậc thầy.
Ba viên đan trên đĩa: bảy mươi tám phần trăm.
Nàng kiểm tra lại. Ngọc giản đo, linh khí bên trong viên đan đều, đặc, không bọt khí, không vệt tạp. Bảy mươi tám. Không phải bảy mươi. Không phải bảy mươi hai.
Tám phần trăm. Trong một đêm.
Nàng không thay đổi nguyên liệu (cùng dược thảo mua ở Bạch Vân Thành). Không thay đổi đan phương (hỏa tâm đan cấp thấp, quen tay). Thay đổi duy nhất: cách kiểm soát lửa.
Đêm qua, khi ngồi ở sân khách xá nhìn hơi nước bốc lên từ phòng tầng hai, nàng nhận ra một điều: lửa trong phòng đó không dao động. Không phải theo cách hỏa phù cấp cao duy trì ổn định, mà theo cách tự nhiên, giống lửa đã quen tay người đốt, giống nước chảy theo dòng mà không cần đê.
Nàng áp dụng cùng nguyên lý. Không ép lửa đều, mà để lửa tự tìm nhịp. Giảm can thiệp. Bớt kiểm soát bằng ý niệm, thêm kiểm soát bằng quan sát. Nghe lửa thay vì bảo lửa.
Tám phần trăm.
Gõ cửa. Trần Diệp Thanh đứng ngoài, tóc chải gọn, kiếm không mang, mắt tỉnh nhưng có quầng nhẹ. Cũng thức khuya.
– Luyện đan rồi?
Nàng đưa viên đan ra. Trần Diệp Thanh cầm, quay trong tay. Hắn không phải Đan tu, nhưng Kim Đan có linh thức đủ mạnh để cảm nhận phẩm chất đan dược.
– Khác hôm qua.
– Tám phần trăm, nàng nói.
Trần Diệp Thanh đặt viên đan lại đĩa. Không hỏi tám phần trăm so với gì. Hắn hiểu.
– Một đêm nhìn lửa?
– Một đêm nhìn hơi nước.
Hắn gật. Không nói thêm. Nhìn lên trần, hướng tầng hai, phòng trung tâm.
– Ta cũng không ngủ, hắn nói. Nghĩ về kiếm ý và lửa. Có điểm chung: kiểm soát tốt nhất là khi không cần kiểm soát.
Lưu Ngọc Hà nhìn hắn.
– Ngươi cũng thấy?
– Chưa chắc. Nhưng ta muốn hỏi cao nhân một câu.
Lâm Nhàn tỉnh dậy khi Lục Cẩu gõ cửa. Ba tiếng, đều, cách nhau nửa giây. Quy ước cũ: ba tiếng là bình thường, hai tiếng là gấp, một tiếng là chạy.
Mở cửa. Lục Cẩu đứng ngoài, tay cầm khay gỗ: cháo, rau luộc, đĩa đậu phụ kho nhỏ.
– Sáng cuối. Giao lưu kết thúc hôm nay. Ngày mai luận đạo.
Hắn ngồi ăn. Đậu phụ mặn hơn hôm qua. Lục Cẩu nấu mặn khi lo lắng, một thói quen mà Lâm Nhàn không bao giờ nói ra.
– Có gì không?
Lục Cẩu ngồi đối diện.
– Hai chuyện. Một: Lưu Ngọc Hà gửi ngọc giản đến sáng sớm, đặt dưới cửa. Hỏi về hỏa hầu. Kỹ thuật, chi tiết, thuật ngữ ta không hiểu. Hai: Trần Phổ Nghi, trưởng lão Vạn Kiếm Các, đề nghị tiền bối ngồi hàng đầu luận đạo ngày mai. Vân Thiên đã chuyển lời.
Lâm Nhàn đặt đũa xuống.
– Hàng đầu.
– Hàng đầu. Nghĩa là ngồi cùng hàng với chưởng môn các tông phái. Nghĩa là ai cũng nhìn, ai cũng chờ, và huynh không thể uống trà im lặng suốt năm canh giờ.
Hắn nhìn ngọc giản Lưu Ngọc Hà trên bàn. Chưa mở.
– Ngọc giản trước.
Lục Cẩu đưa. Hắn mở, đọc. Chữ viết ngay ngắn, kiểu chữ Đan tu quen ghi chép: mỗi nét đều, không hoa mỹ. Nội dung: câu hỏi về kiểm soát nhiệt trong đan lò, kèm ba sơ đồ nhỏ vẽ phân bố nhiệt khi luyện hỏa tâm đan. Phía dưới, một dòng: "Thiếp đã thử áp dụng nhịp ổn định thay vì kiểm soát cưỡng chế, đan thành tăng tám phần trăm. Xin tiền bối chỉ giáo thêm."
Hắn nhìn Lục Cẩu.
– Tám phần trăm.
– Nghe quen. Cô ấy nhìn huynh ăn lẩu tối qua, sáng nay đan thành tăng tám phần trăm.
Hắn đọc lại ba sơ đồ. Thuật ngữ đan dược. Hắn không hiểu ký hiệu nào trong đó.
– Tôi không kiểm soát lửa tối qua. Cậu kiểm soát.
Lục Cẩu nhìn hắn. Ba giây.
– Ta biết. Nhưng cô ấy không biết. Và huynh không thể nói "hầu cận của tôi nấu lẩu, tôi chỉ ăn." Bởi vì...
– Bởi vì Đại Thừa dùng đệ tử nấu bếp cũng là đang truyền đạo.
– Đúng. Huynh hiểu nhanh hơn trước.
Hắn không trả lời. Ăn tiếp. Cháo đã nguội nhưng hắn vẫn ăn hết.
– Trả lời ngọc giản sao? Lục Cẩu hỏi.
– Không trả lời.
– Không trả lời cũng là một loại trả lời. Cô ấy sẽ hiểu: Đại Thừa đã chỉ điểm đủ rồi, phần còn lại tự ngộ.
Lâm Nhàn đặt bát cháo rỗng xuống bàn.
– Cậu có bao giờ nghĩ rằng nếu tôi thật sự trả lời, họ sẽ phát hiện tôi không biết gì?
Lục Cẩu nghiêng đầu.
– Có. Nhưng ta cũng nghĩ: nếu huynh trả lời, huynh sẽ vô tình nói đúng điều gì đó, và mọi thứ sẽ tệ hơn.
Buổi sáng, giao lưu cuối diễn ra bình lặng. Dưới sân, thiên kiêu tỉ thí, nhưng ít trận hơn mọi ngày. Các tông phái đã đánh giá xong nhau qua ba ngày trước, trận nào cần đánh đã đánh, trận nào không cần tránh đã tránh. Hàn Phong không ra tay. Tô Mộc Thanh cũng không. Khu cờ hiệu Thanh Vân Tông vẫn trống hơn mọi khu khác, hai kiếm tu ngồi yên, kiếm ý tỏa ra không cần biểu diễn.
Lâm Nhàn ở tầng trưởng bối. Trà trước mặt, hơi nước bốc nhẹ. Trần Phổ Nghi ngồi cách hai ghế, không hỏi, không nhìn, chỉ thỉnh thoảng hít sâu khi uống trà, kiểu người có thói quen tĩnh tọa. Vân Thiên bên phải, mắt theo dõi sân bên dưới, nhưng Lâm Nhàn biết: ông ta đang nghĩ về ngày mai.
Buổi chiều, sân giao lưu vãn dần. Lâm Nhàn xuống tầng, đi về phòng.
Hành lang tầng hai, trận pháp cách âm mỏng, tiếng kiếm va vọng xa. Lục Cẩu đi bên cạnh, mang khay trà rỗng, bước đều, mắt quét trước mười trượng theo thói quen.
Ở khúc quanh, Lưu Ngọc Hà đứng đợi.
Nàng cúi đầu ngay khi thấy hắn. Không quỳ, nhưng cúi sâu, kiểu cúi của người biết ơn và biết phận.
– Tiền bối, thiếp là Lưu Ngọc Hà, Thanh Liên Tông.
Hắn dừng. Lục Cẩu dừng theo, đứng lệch phải, che một phần thân hắn. Phản xạ.
– Thiếp đã gửi ngọc giản sáng nay. Không biết tiền bối có đọc...
– Đọc rồi, hắn nói.
Lưu Ngọc Hà ngẩng lên. Mắt nàng sáng, kiểu sáng mà Lâm Nhàn đã thấy nhiều lần trước đó: ở Hàn Phong khi hắn lĩnh ngộ "đừng luyện nữa", ở Trương Chính Dương khi ông quỳ trước cửa phòng ngoại môn. Ánh sáng của người tin rằng mình vừa tìm thấy thầy.
– Thiếp đã thay đổi cách kiểm soát hỏa hầu theo nguyên lý của tiền bối. Đan thành tăng tám phần trăm.
Nguyên lý gì.
– Mười lăm năm tu Đan, chưa bao giờ tăng nhanh như vậy. Nàng nói, giọng kiềm chế nhưng ngón tay siết chặt ống tay áo.
Hắn không biết nói gì. Hắn không kiểm soát lửa. Lục Cẩu kiểm soát. Hỏa phù cấp thấp, điều chỉnh bằng tay, bằng kinh nghiệm nấu bếp ngoại môn. Không có nguyên lý, không có hỏa đạo, không có bí quyết. Chỉ có thịt dê, rau cải, và một nồi lẩu.
Nhưng nàng đang đứng trước mặt hắn, mắt sáng, lưng cúi, tin rằng hắn vừa thay đổi mười lăm năm Đan đạo của nàng bằng một bữa tối.
– Tiền bối, nàng hỏi. Kiểm soát hỏa hầu, bằng ý niệm hay bằng nhịp?
Hắn nghe từ "nhịp." Nhịp đập thứ hai rung nhẹ trong ngực, đều, ấm, lệch phách. Hắn đang nghĩ đến thứ khác hoàn toàn: viên đá, linh mạch, nhịp tim, và khoảng cách giữa hai tần số đang ngày càng ngắn.
– Có thể.
Hai từ. Nàng cúi đầu sâu hơn. Quay đi. Bước nhẹ, nhanh, kiểu người vừa nhận được thứ cần mang về gấp.
Lục Cẩu đợi nàng khuất hành lang. Rồi nhìn hắn.
– Huynh vừa nói "có thể" với Kim Đan Đan tu.
– Tôi biết.
– Cô ấy sẽ về Thanh Liên Tông, luyện đan bằng nhịp, và nếu thành công, toàn bộ Đan giới sẽ gọi đó là phái mới. Nguồn gốc: cao nhân Thanh Vân Tông, ngộ tại Bạch Vân Thành, truyền qua nồi lẩu.
Hắn bước tiếp. Không trả lời. Vì Lục Cẩu đã đúng về mọi thứ từ bảy tháng trước, và xác nhận không thay đổi điều gì.
Tối. Phòng khách xá. Cửa đóng, trận pháp cách âm.
Lục Cẩu ngồi trên ghế, giấy trải trên bàn, viết. Danh sách. Hắn luôn viết danh sách trước mỗi ngày nguy hiểm, thói quen từ mười năm ở Hắc Thổ, nơi danh sách là thứ phân biệt giữa sống và chết.
– Luận đạo khác giao lưu ở ba điểm. Một: không đánh nhau, chỉ nói. Hai: trưởng bối tham gia, không chỉ thiên kiêu. Ba: có đề tài, chủ tọa được mời phát biểu.
Lâm Nhàn nằm trên giường, nhìn trần.
– Đề tài gì?
– "Đạo chi bản nguyên." Nguồn gốc của đạo.
Im lặng. Bên ngoài, tiếng tu sĩ đi lại trong hành lang, thu dọn sau ngày giao lưu cuối.
– Huynh biết đạo là gì không?
– Không.
– Tốt. Không biết có hai cách hiểu. Một: dốt. Hai: đã siêu việt ngôn ngữ, đạo không thể diễn đạt bằng lời. Huynh là Đại Thừa, nên mọi người sẽ chọn cách hai.
Lâm Nhàn không trả lời.
Lục Cẩu viết tiếp.
– Chiến lược: huynh ngồi chủ tọa, uống trà, gật đầu khi ai đó nói hay, nhìn xa khi ai đó nói dở. Nếu bị hỏi trực tiếp, trả lời tối đa năm từ. Tốt nhất hai từ. Hai từ luôn an toàn.
– Nếu họ hỏi câu cần trả lời dài?
Lục Cẩu dừng bút.
– Thì huynh im. Im lặng, ở tầng này, là câu trả lời dài nhất.
Gõ cửa. Hàn Phong.
– Tiền bối, đệ tử báo. Chưởng môn Dao Huyền Tông, Lý Đạo Huyền, gửi thiệp mời tiền bối ngồi chủ tọa luận đạo ngày mai. Cùng hàng với chưởng môn và ba vị trưởng lão cao niên nhất.
Lâm Nhàn ngồi dậy.
– Chủ tọa.
– Đệ tử hiểu: chủ tọa không bắt buộc phát biểu. Nhưng theo lệ, chủ tọa được mời nói câu mở đầu hoặc câu kết.
Lục Cẩu đặt bút xuống. Mắt hắn không nhìn Lâm Nhàn, mà nhìn xuống danh sách vừa viết, nơi dòng cuối ghi: "Trường hợp xấu nhất: huynh phải nói trước hai mươi ba tông phái."
– Vân Thiên nói gì? Lâm Nhàn hỏi.
Hàn Phong ngập ngừng.
– Tông chủ nói: tùy tiền bối quyết định.
Tùy. Từ quen thuộc nhất trong bảy tháng.
– Đệ tử có thêm một chuyện.
Hắn chờ.
– Trần Diệp Thanh, Dao Huyền Tông, đến gặp đệ tử chiều nay. Hắn muốn hỏi tiền bối một câu trong luận đạo ngày mai. Không phải về kiếm, không phải về hỏa đạo.
– Về gì?
– Hắn nói: "Kiếm là lửa, lửa là đan, đan là đạo. Nếu tất cả là một, thì bắt đầu từ đâu?" Đệ tử không hiểu. Nhưng đệ tử ghi lại.
Hàn Phong cúi đầu. Lui ra. Cửa đóng.
Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại.
– "Kiếm là lửa, lửa là đan, đan là đạo." Hắn lặp lại câu Trần Diệp Thanh.
– Câu đó có nghĩa gì không? Lâm Nhàn hỏi.
Lục Cẩu nghĩ mười giây.
– Với hắn, có. Hắn nhìn kiếm ý Hàn Phong (từ tiền bối), nhìn hỏa hầu trong phòng (từ tiền bối), nhìn Lưu Ngọc Hà thay đổi cách luyện đan (từ tiền bối). Ba thứ khác nhau, cùng một nguồn. Hắn muốn biết nguồn đó là gì.
– Nguồn đó là nồi lẩu và một câu "đừng luyện nữa."
– Đúng. Nhưng huynh không thể nói vậy.
Im lặng. Lục Cẩu xếp giấy, đặt vào túi áo.
– Ta sẽ nghĩ câu trả lời cho huynh trước sáng mai. Hai từ. Ngủ đi.
Lâm Nhàn nằm xuống. Nhắm mắt.
Nhịp đập thứ hai rung trong bóng tối. Gần hơn đêm qua. Gần hơn chiều nay. Hai nhịp đang tiến về nhau, chậm, kiên nhẫn, giống hai con sông chảy song song sắp gặp nhau ở khúc quanh phía trước mà không ai nhìn thấy.
Ngày mai, hắn sẽ ngồi giữa phòng luận đạo, trước hai mươi ba tông phái. Ai đó sẽ hỏi "đạo là gì." Ai đó sẽ hỏi "bắt đầu từ đâu." Và bất kỳ câu trả lời nào, kể cả im lặng, đều sẽ trở thành thứ mà hắn không kiểm soát nổi.
Bên ngoài cửa sổ, Bạch Vân Thành tắt đèn dần. Ngày giao lưu cuối cùng kết thúc. Ngày mai, luận đạo bắt đầu.
Và Lâm Nhàn không có đáp án.