Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 75: Giấc Mơ Mượn
Chương 75

Giấc Mơ Mượn

Mùng mười lăm tháng mười. Trời trong sau mưa.

Hắn tỉnh dậy sớm hơn bình thường. Không phải vì thói quen, mà vì giấc mơ. Hai người đánh kiếm trên sân đá, nắng, gió, tiếng kim loại. Không phải giấc mơ của hắn, không phải ký ức của hắn, nhưng rõ ràng, sắc nét, kiểu nhìn qua cửa sổ người khác.

Ngồi dậy. Tay trên ngực. Ba nhịp. Tim (đã chậm lại so với đêm qua), linh mạch (ấm, đều), thứ bên trong (yên, kiểu người đã nói xong lời muốn nói).

Lục Cẩu đã dậy, cháo nóng trên bàn đá, trứng luộc cạnh bát.

– Huynh ngủ được không?

– Mơ.

– Lại mơ?

– Không phải mơ của tôi. Mơ của ông ta. Từ đêm qua, hình ảnh ông ta gửi vẫn còn, ngấm vào giấc ngủ.

Lục Cẩu đặt đũa xuống.

– Ý huynh là... ký ức người bị phong ấn đi vào giấc mơ huynh?

– Đúng.

– Đó có phải chuyện bình thường không?

– Không có gì bình thường trong mười một tháng qua cả.

Lục Cẩu nhìn hắn. Ba giây. Rồi gật, kiểu gật quen: chấp nhận, lo, tiếp tục.

Ăn cháo. Trứng luộc, muối, cháo gạo nấu đặc. Bổ dưỡng đúng như Lục Cẩu hứa.

Quét sân. Hai chổi. Lão Cố quét chậm, nhịp quen, không dừng lâu giữa mỗi nhát nữa. Kiểu người đã đọc xong linh mạch qua mặt đất, bây giờ quét chỉ vì quen.

Sân sạch. Ngồi bậc thềm. Trà. Nắng sớm sau mưa, ấm hơn những ngày trước, đá sân bốc hơi nhẹ.

Hắn quyết định nói. Không đợi Lão Cố hỏi.

– Đêm qua tôi thử, hắn nói, giọng bình thường, kiểu nói chuyện thời tiết. Truyền tên ông ta vào trong. Qua linh mạch.

Lão Cố đang uống trà. Tay dừng giữa chừng. Chén trà cách môi một phân, không uống, không đặt. Ba giây.

Rồi ông lão hạ chén. Chậm. Đặt lên đá. Nhìn hắn.

Mắt không hẹp. Mở. Lần đầu tiên hắn thấy mắt Lão Cố mở hết, không nheo, không đánh giá, chỉ mở, kiểu người nghe thứ gì đó mà phải mở rộng mắt để tiếp nhận.

– Cậu, Lão Cố nói, giọng khác, thấp hơn, khàn hơn, kiểu người cố giữ giọng bình thường mà không giữ được. Cậu truyền tên hắn vào?

– Cố Vân Thâm. Qua nhịp đập linh mạch. Đợi nhịp trùng, nghĩ tên, linh mạch mang theo.

– Hắn... nghe?

– Nghe. Và gửi lại.

Lão Cố không nói. Mười giây. Hai mươi giây. Gió sáng thổi qua sân, mang mùi đất ướt sau mưa. Tay ông lão trên đầu gối, ngón tay siết vải quần, kiểu người đang giữ thứ gì đó bên trong mà không muốn để rơi.

– Gửi gì? Lão Cố hỏi. Hai chữ, nhỏ, kiểu hỏi mà sợ đáp.

– Ký ức. Hình ảnh hai người trẻ luyện kiếm trên sân đá. Một cao gầy, mặt nghiêm. Một thấp hơn, vai rộng, cười.

Lão Cố nhắm mắt.

Im lặng. Lâu. Gió thổi, lá rơi, rơi trên bậc thềm giữa hai người, nhưng không ai nhặt.

Khi ông lão mở mắt, mắt đỏ. Không khóc, nhưng đỏ, kiểu nước dâng đến bờ mà chưa tràn.

– Sân đá phía tây, Lão Cố nói, giọng nhẹ, kiểu nói với chính mình hơn là nói với hắn. Sân luyện kiếm cũ. Bây giờ chắc đã bị cỏ mọc lấp. Lão cao gầy. Hắn thấp hơn, vai rộng, lúc nào cũng cười.

Ông ta xác nhận. Hình ảnh đúng. Ký ức thật. Cố Vân Thâm ba trăm năm bên trong phong ấn gửi ký ức luyện kiếm hồi trẻ, và Lão Cố nhận ra ngay: sân đá phía tây.

– Ba trăm năm, Lão Cố nói, mắt nhìn xuống chén trà, giọng thấp hơn nữa. Hắn bị ấn ba trăm năm mà nhớ sân luyện kiếm.

Không phải câu hỏi. Là nhận định. Là cách ông lão xử lý tin rằng bạn cũ ba trăm năm bên trong đất vẫn nhớ ngày hai đứa mười mấy tuổi đánh kiếm trên sân đá.

Hắn không nói thêm. Uống trà. Để ông lão có thời gian.

Một khắc. Hai khắc. Nắng lên cao hơn, bóng mái hiên thu ngắn.

Lão Cố nói, giọng đã bình thường lại, kiểu người đã nén xong:

– Ngày phong ấn, lão đứng nhìn.

Hắn đặt chén xuống. Lắng nghe.

– Tổ sư bảo mọi người ra ngoài. Chỉ tổ sư với hắn. Nhưng lão trốn lại, núp sau bức tường đá phía bắc, nhìn qua khe.

Lão Cố nhìn phía đông, mắt xa xăm, kiểu nhìn xuyên ba trăm năm.

– Hắn ngồi xuống. Ngay chỗ đó. Không nói, không khóc, không giận. Ngồi kiết già, kiểu ngồi thiền mỗi sáng. Tổ sư đặt lớp thứ nhất, hắn nhắm mắt. Đặt lớp thứ hai, hắn thở chậm. Đặt lớp thứ ba, thứ tư, thứ năm, hắn không động. Đến lớp thứ sáu, lớp cuối, tổ sư nói: "Chịu nổi không?" Hắn cười. Cười kiểu hắn hay cười: vai rộng rung, răng sáng, mắt nheo. Nói: "Sư phụ, đệ tử từng chịu nổi sư phụ đánh roi bảy mươi hai roi. Sáu lớp thì nhằm nhò gì."

Lão Cố cười. Nhẹ, kiểu người nhớ lại thứ gì đó buồn cười giữa cái buồn.

– Bảy mươi hai roi. Lão cũng bị bảy mươi hai roi hôm đó. Vì cả hai trốn đi câu cá thay vì luyện kiếm. Tổ sư đánh mỗi đứa bảy mươi hai roi, một roi mỗi canh giờ mà hai đứa trốn.

Bảy mươi hai roi. Trốn đi câu cá. Cố Vân Thâm, kiếm ý thuần túy, mạnh nhất đời tổ sư, từng trốn đi câu cá với Trần Cố. Và câu cuối cùng trước khi bị phong ấn là nhắc chuyện bảy mươi hai roi.

Ông ta mạnh. Nhưng ông ta cũng là người. Từng trẻ, từng trốn, từng bị đánh, từng cười.

– Sau đó? hắn hỏi.

– Lớp sáu đóng. Mặt đất run. Sân đá nứt. Tổ sư quỳ, kiểu người dùng hết sức. Lão chạy ra, đỡ tổ sư. Tổ sư nhìn lão. Không nói. Không cần nói. Lão hiểu: hắn ở dưới đó rồi, không lên được, và không ai muốn lên.

Gió thổi mạnh hơn. Lá thông rơi trên sân vừa quét, rơi đúng chỗ Lão Cố ngồi, ông lão nhặt, bẻ nhỏ, kiểu tay cần việc làm khi miệng kể chuyện.

– Tổ sư chết năm sau. Kiệt lực. Sáu lớp cho một Đại Thừa, kiểu dùng sợi chỉ buộc con rồng mà sợi chỉ là mạng mình. Lão đào mộ. Chôn ở sườn tây, chỗ tổ sư hay ngồi uống trà. Rồi đi.

– Đi đâu?

– Khắp nơi. Ba trăm năm khắp nơi. Câu cá mọi con suối, mọi dòng sông, mọi bờ hồ. Không tìm gì. Chỉ đi. Vì ở lại thì phải nhìn ngọn núi mà biết bạn ở bên trong.

Ba trăm năm lang bạt. Không tìm gì, chỉ đi. Kiểu người chạy trốn ký ức mà ký ức nằm dưới đất một chỗ, không theo, không đuổi, chỉ đợi.

Và rồi ông ta quay lại. "Đến khi câu được." Câu bạn ra? Phá phong ấn? Hay chỉ ngồi gần, kiểu người biết không làm được gì nhưng vẫn muốn gần?

Trưa. Hắn ngồi sân một mình. Lão Cố về phòng, nằm nghỉ, cần câu dựa tường. Hắn dò qua linh mạch: vùng trắng nằm yên, nhịp thở đều, kiểu người già ngủ trưa.

Nhưng dưới đất, lớp sáu thay đổi. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn sau đêm qua: nhịp thở từ lớp sáu không chỉ ấm lạnh nữa. Có nhịp, có giai điệu, kiểu người đang hát thầm. Và giữa giai điệu đó, thỉnh thoảng, hình ảnh lóe lên: sân đá, nắng, kiếm. Rồi tắt. Rồi lóe. Kiểu đèn lồng trong gió.

Kể từ khi tôi truyền tên, kết nối mạnh hơn. Hai chiều thay vì một chiều. Ông ta gửi ký ức không chỉ qua dòng ấm mà qua hình ảnh. Có phải vì tôi mở cửa? Hay vì ông ta đang thức dậy?

Mộ Thanh Vân đến.

Không phải tình cờ. Ông ta đến vì dữ liệu: sổ mở, bút sẵn, mặt nghiêm.

– Tiền bối, Mộ Thanh Vân nói, giọng thấp, kiểu báo cáo mật. Lớp sáu dao động bất thường từ đêm qua. Biên độ nhỏ nhưng tần suất cao hơn mọi khi. Kiểu đang phát tín hiệu thay vì chỉ thở.

Ông ta phát hiện. Đương nhiên. Mộ Thanh Vân sống bên trận pháp cả đời, mọi thay đổi nhỏ ông ta đều biết.

– Đúng, hắn nói. Nó đang phát tín hiệu.

– Về phía nào?

– Về phía tôi. Và qua tôi, về phía vị khách.

Mộ Thanh Vân ghi. Bút nhanh, kiểu người ghi chép khẩn.

– Vị khách có liên quan đến vật thể bên trong phong ấn?

– Bạn cũ.

Mộ Thanh Vân ngừng viết. Nhìn lên. Mắt rộng hơn bình thường, kiểu nghe thứ gì đó mà cần mở rộng nhận thức.

– Bạn cũ, Mộ Thanh Vân lặp. Ba trăm năm. Vật thể bên trong có bạn cũ đang ở trên núi.

– Đúng.

– Và phong ấn?

– Phong ấn không phản ứng phòng thủ. Kiểu chấp nhận.

Mộ Thanh Vân ghi thêm. Rồi đóng sổ. Nhìn hắn.

– Lão phu có một câu hỏi không thuộc phạm vi trận pháp, Mộ Thanh Vân nói, giọng nhẹ hơn, kiểu hỏi riêng chứ không phải hỏi công vụ. Tiền bối định làm gì?

Định làm gì. Câu hỏi lớn nhất. Phá phong ấn? Giữ nguyên? Để hai bạn cũ gặp nhau qua sáu lớp phong ấn mà không bao giờ chạm? Hay tìm cách phá, liều cả núi, liều cả tông môn?

– Chưa biết, hắn nói. Nhưng lớp sáu đang thay đổi. Linh mạch đang mạnh hơn. Có thể đến lúc câu trả lời tự đến.

Mộ Thanh Vân gật. Đứng dậy. Ở cửa sân, quay lại:

– Lão phu sẽ theo dõi lớp sáu sát hơn. Mỗi ngày thay vì mỗi tuần. Nếu có thay đổi đột ngột, lão phu sẽ báo.

– Cảm ơn, hắn nói. Hai chữ. Mộ Thanh Vân gật, đi.

Chiều muộn. Hàn Phong luyện kiếm xong, ngồi cạnh hắn, mồ hôi đầm đìa.

– Huynh, Hàn Phong nói, mắt nhìn phía đông. Kiếm đệ hôm nay khác. Không chỉ mạnh hơn. Kiểu kiếm ý có hướng.

– Hướng nào?

– Phía đông. Kiếm tự hướng đông. Đệ không điều khiển. Kiểu kiếm muốn đến đó.

Kiếm muốn đến phía đông. Nơi Cố Vân Thâm bị phong ấn. Kiếm ý thuần túy, bốn mươi hai năm, vẫn còn ảnh hưởng. Kiếm của Hàn Phong cộng hưởng linh mạch, linh mạch nối phong ấn, phong ấn giữ kiếm tu. Kiếm gọi kiếm.

– Đừng kháng, hắn nói. Để kiếm tự nhiên.

Hàn Phong gật. Đứng dậy, cúi đầu, đi.

Hắn ngồi một mình. Nhắm mắt. Ba nhịp. Và dưới đất sâu, kiểu người nghe tiếng kiếm quen mà trở mình, nhịp thở từ lớp sáu thay đổi: nhanh hơn, ấm hơn, kiểu người đang mỉm cười trong giấc ngủ.

Tối. Nấu ăn.

Lục Cẩu nấu, hắn rửa rau, Lão Cố ngồi ghế đá ngoài bếp. Ba phần cơm, rau luộc, cá kho, đậu phụ.

Ăn xong. Lão Cố đặt bát xuống. Nhìn hắn.

– Cậu nói hồi sáng, Lão Cố nói, giọng bình thường, kiểu hỏi lại chuyện thời tiết. Cậu truyền tên hắn vào. Hắn gửi ký ức lại. Cậu thấy gì?

– Sân đá. Hai người trẻ. Kiếm.

– Ai đứng bên trái?

– Người cao gầy. Mặt nghiêm.

Lão Cố gật. Chậm.

– Lão luôn đứng bên trái. Thói quen. Vì hắn thuận tay phải, kiếm bên phải rộng hơn, lão phải đứng trái để tránh. Ba trăm năm mà hắn vẫn nhớ ai đứng bên nào.

Hắn nhìn Lão Cố. Mắt ông lão không đỏ nữa, nhưng nếp nhăn quanh mắt sâu hơn, kiểu cười mà không cười, kiểu nhớ mà không nói.

– Tiền bối, hắn nói. Tôi có thể truyền thêm. Không phải tên. Có thể truyền thứ khác. Tiếng nói. Hoặc ký ức.

Lão Cố nhìn hắn. Lâu. Mắt hẹp, rồi mở, rồi hẹp lại. Kiểu người đang xử lý thứ gì đó quá lớn để phản ứng nhanh.

– Cậu, Lão Cố nói, giọng thấp, kiểu hỏi thật. Cơ thể cậu chịu được?

Ông ta hỏi cơ thể tôi chịu được. Giống Lục Cẩu. Giống nhau. Cả hai lo cho tôi hơn lo cho kết quả.

– Chịu được, hắn nói. Câu cũ, dùng lại, vì chưa có câu mới.

– Chịu được, Lão Cố lặp, mắt hẹp. Kiểu cậu nói "nó tự luyện." Cậu nói nhiều thứ mà lão không biết nên tin câu nào.

Ông ta không tin hoàn toàn. Đúng. Ông ta ba trăm năm, đã thấy quá nhiều người nói "chịu được" rồi không chịu được. Nhưng ông ta không ngăn. Vì mục đích ông ta quay lại lớn hơn sự lo lắng.

– Lão không xin cậu làm gì cả, Lão Cố nói, đứng dậy, cầm cần câu. Cậu tự quyết định. Nhưng nếu cậu truyền thêm...

Ông lão dừng. Nhìn xuống chén trà rỗng trên bàn đá.

– Nói với hắn là lão vẫn câu cá. Hắn sẽ hiểu.

Rồi đi. Dép cỏ trên đá, nhẹ, xa dần. Lục Cẩu nhìn ông lão đi, rồi nhìn hắn.

– "Lão vẫn câu cá," Lục Cẩu lặp. Ông ta muốn huynh truyền câu đó vào?

– Đúng.

– Huynh sẽ truyền?

Hắn nhìn phía đông. Rừng trúc, bãi đất cấm, nắng chiều cuối cùng trên tán cây. Dưới đất sâu, ba mươi trượng, sáu lớp phong ấn, người bạn cũ ba trăm năm đang mỉm cười trong giấc ngủ vì nghe tiếng kiếm.

– Sẽ, hắn nói.

Lão vẫn câu cá. Không phải câu thông tin. Là mật mã. Là ký ức chung: trốn đi câu cá, bảy mươi hai roi. Nghĩa là: tao vẫn là tao. Ba trăm năm mà vẫn là tao.

Và tôi sẽ truyền. Vì sợi dây duy nhất giữa hai người ba trăm năm là tôi, mười tám tuổi, Luyện Khí tầng ba, mặt trắng sau một lần truyền tên.

Nhưng sợi dây mỏng vẫn là dây. Và dây nối hai đầu nặng vẫn phải chịu lực.

Đêm. Nằm xuống. Ba nhịp. Tim, linh mạch, thứ bên trong. Và giữa ba nhịp, kiểu sợi dây giữa hai bạn cũ, hắn nằm yên, nghe cả hai bên rung, và đợi nhịp trùng.

Không truyền đêm nay. Cơ thể cần nghỉ. Ngày mai.

Ngủ. Mơ lại: sân đá, kiếm, nắng. Nhưng lần này có thêm tiếng cười, và mùi cá nướng bên bờ suối.

Ch.75/130
2.472 từ