Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 14: Tiếng Hét Giữa Đêm
Chương 14

Tiếng Hét Giữa Đêm

Ba ngày sau khi Diệp Thanh đi, mọi thứ yên ổn.

Lâm Nhàn quay lại nhịp sống cũ, đọc sách, uống trà, ngồi hiên nhìn trời. Chu Minh vẫn đứng xa mười bước, lưng thẳng, không hỏi không nói. Lục Cẩu vẫn gặm trái cây linh và kể chuyện nhà ăn.

Tin đồn về ván cờ đã lan khắp nội môn. Nhiều phiên bản.

— Tiền bối dùng thiên nguyên khai cuộc, đại đạo chí giản, vạn pháp quy nhất.

— Không, gã dừng giữa chừng để dạy thiên kiêu ngoại tông rằng cờ đời không có thắng thua.

— Sai. Gã nói "ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng" — đó là lời dạy về thiên đạo.

Lâm Nhàn nghe Lục Cẩu kể lại, thở dài:

— Có bao nhiêu phiên bản?

— Ít nhất bảy.

— Và phiên bản nào gần sự thật nhất?

— Không có. Sự thật là huynh đi bừa vì không biết đánh cờ. Nhưng phiên bản đó không tồn tại.

— ...

Hắn uống trà, nhìn mây. Quen rồi.

· · ·

Ngày thứ tư. Đêm.

Lâm Nhàn đang ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng động.

Không phải tiếng gõ cửa. Là tiếng rung, nhẹ, đều, từ mặt đất. Như ai đó đang đập búa dưới lòng núi. Hoặc như nhịp tim của thứ gì đó rất lớn.

Hắn mở mắt, ngồi dậy.

— Lục Cẩu. Ngươi có nghe không?

Lục Cẩu đã thức, ngồi trên giường, mắt mở to:

— Nghe. Cái gì vậy?

Tiếng rung mạnh hơn. Chén trà trên bàn lắc nhẹ. Rồi, một tia sáng bùng lên phía nội môn, sáng rực ba nhịp thở rồi tắt.

Im lặng.

Rồi tiếng hét.

Xa, mờ, nhưng rõ ràng. Từ phía nội môn, lưng chừng núi. Tiếng hét của ai đó đang đau, không phải đau thể xác, mà kiểu đau từ bên trong, như linh lực mất kiểm soát.

Lâm Nhàn nhận ra giọng đó.

Hàn Phong.

— Lục Cẩu. Đó là...

— Hàn Phong. Ở luyện công thất nội môn.

Lâm Nhàn đứng dậy, bước ra cửa. Bên ngoài, Chu Minh đã đứng sẵn, mặt nghiêm trọng, lần đầu tiên mất đi vẻ bình thản kỷ luật.

— Tiền bối. Hàn Phong sư huynh đang tu luyện ở Huyền Thiên Thất. Có vẻ... gặp vấn đề.

Vấn đề gì?

— Vấn đề gì?

— Đệ tử không rõ. Nhưng linh lực biến động mạnh. Thanh Huyền trưởng lão đã lên đường.

Lâm Nhàn nhìn về phía nội môn. Ánh sáng vừa rồi đã tắt, nhưng trong không khí vẫn còn gì đó bất ổn, như tĩnh điện trước bão.

Hàn Phong.

Đệ tử tự phong. Mang trái cây ba ngày một lần. Ghi chép mọi lời ta như kinh điển.

Hắn gặp nguy.

Ta nên... làm gì?

Nếu ta chạy đến, bọn họ sẽ nghĩ ta đi cứu.

Nếu ta không đi, bọn họ sẽ nghĩ ta đang khảo nghiệm.

Dù sao... hắn là đệ tử tự phong. Nếu hắn chết, ta không ổn. Không phải vì vai diễn. Mà vì... hắn là người tốt. Ngốc, nhưng tốt.

— Dẫn ta lên.

Chu Minh hơi sững. Rồi cúi đầu:

— Vâng.

Lục Cẩu chạy ra:

— Huynh! Huynh đi đâu?

— Lên nội môn.

— Huynh điên à? Lên đó làm gì? Huynh không biết chữa thương! Không biết trận pháp! Không biết gì!

— Ta biết.

— Vậy sao đi?

Lâm Nhàn dừng lại. Nhìn Lục Cẩu.

— Vì nếu Hàn Phong chết, và "sư phụ" của hắn không đến, bọn họ sẽ hỏi tại sao. Và ta không có câu trả lời.

Lục Cẩu im. Rồi chạy theo:

— Ta đi cùng.

· · ·

Huyền Thiên Thất nằm lưng chừng núi nội môn, giữa rừng trúc. Bảy gian phòng đá xếp vòng cung, mỗi gian là một thất tu luyện riêng biệt. Trận pháp bảo vệ xung quanh, bình thường sáng nhẹ màu lam, nhưng lúc này đang nhấp nháy bất thường. Đỏ, xanh, đỏ, xanh. Như chuông báo động.

Khi Lâm Nhàn đến, đã có người ở đó.

Thanh Huyền đứng trước cửa thất thứ ba, mặt nghiêm trọng. Hai nội môn đệ tử đứng phía sau, một người đang dùng pháp quyết duy trì trận pháp bảo vệ. Tô Mộc Thanh cũng có mặt, đạo bào trắng, kiếm sau lưng, mặt lạnh nhưng mắt lo lắng.

Bên trong thất thứ ba, ánh sáng đỏ nhấp nháy. Tiếng rung dữ dội hơn, như tảng đá đang bị nghiền nát từ bên trong.

Thanh Huyền quay đầu. Thấy Lâm Nhàn.

Lão sững lại.

— L-Lâm tiền bối?

Mọi người quay đầu. Tô Mộc Thanh mắt sáng lên. Hai nội môn đệ tử cúi đầu. Cả Chu Minh cũng lùi lại một bước, nhường đường.

Mọi người nhìn ta. Chờ đợi.

Họ nghĩ ta đến để cứu.

Nhưng ta không biết gì. Ta chỉ đến vì... vì...

— Tình hình sao?

Thanh Huyền lập tức báo cáo, giọng nhanh, rõ ràng, như đang báo cáo cấp trên:

— Bẩm tiền bối. Hàn Phong đang đột phá Trúc Cơ hậu kỳ. Nhưng linh lực hút vào quá nhiều, thân thể không chịu nổi. Kinh mạch có dấu hiệu nứt. Nếu không dừng trong một khắc, sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Tẩu hỏa nhập ma.

Kinh mạch nứt.

Hắn đang chết.

— Sao không ngăn?

— Trận pháp hút linh. Hàn Phong dùng Huyền Thiên trận để hút linh khí đột phá, nhưng mất kiểm soát. Trận pháp tự vận hành, hắn ở bên trong không thoát ra được. Nếu lão thần phá trận từ ngoài, linh lực sẽ bùng phát, cả thất sẽ nổ. Hàn Phong chết chắc.

Không phá được từ ngoài. Không vào được từ trong.

Vậy... không có cách?

— Lão thần đang tìm cách cắt nguồn linh khí. Nhưng trận pháp này do tổ sư đặt, phức tạp hơn hiểu biết của lão thần. Cần ít nhất một khắc nữa để tìm mắt trận.

Một khắc. Mười lăm phút. Nhưng Thanh Huyền vừa nói, một khắc nữa thì Hàn Phong tẩu hỏa.

Không đủ thời gian.

Lâm Nhàn nhìn vào thất thứ ba. Qua lớp trận pháp nhấp nháy, hắn thấy, mờ mờ, bóng người ngồi xếp bằng giữa phòng. Quanh người phủ ánh sáng đỏ, như lửa bao bọc. Và dưới mặt đất, mạng lưới trận pháp phát sáng, đường vẽ phức tạp, xoắn vào nhau.

Trận pháp.

Ta không biết gì về trận pháp.

Ta không biết gì về tu luyện.

Ta...

Hắn nhìn kỹ hơn. Mạng lưới trận pháp trên mặt đất, đường vẽ xoắn vào trung tâm, nơi Hàn Phong ngồi. Như xoáy nước hút mọi thứ vào giữa.

Xoáy nước.

Hút linh khí vào trung tâm.

Nếu trung tâm quá tải... thì phải có chỗ cho năng lượng thoát ra.

Van xả. Mỗi hệ thống kín đều cần van xả.

Kiếp trước, vật lý cơ bản. Áp suất. Nếu bình kín áp suất tăng quá mức, phải mở van.

Trận pháp có "van" không?

Hắn nhìn mạng lưới. Đường vẽ xoắn vào, nhưng ở bốn góc phòng, có bốn điểm sáng yếu hơn. Bốn nút, không phải trung tâm, nhưng nối với trung tâm.

Bốn điểm. Giống bốn van.

Nếu mở một trong bốn... linh khí sẽ thoát ra ngoài thay vì đổ hết vào Hàn Phong.

Nhưng mở bằng cách nào? Ta không biết pháp quyết.

Hắn nhìn xuống chân. Mạng lưới trận pháp kéo dài ra ngoài thất, mờ, gần như tàng hình, nhưng có. Một trong bốn đường nối chạy ra cửa, xuống bậc đá, và kết thúc ở... tảng đá phẳng cách cửa thất năm bước.

Tảng đá hắn đang đứng trên.

Đường nối chạy đến đây.

Nếu ta...

Hắn bước sang bên. Chân đặt lên đúng điểm, nơi đường nối trận pháp lộ ra ngoài mặt đất, phát sáng mờ nhạt dưới đá.

Và hắn nhảy lên.

Không phải pháp quyết. Không phải linh lực. Chỉ là, nhảy. Cả trọng lượng thân thể đè lên một điểm.

Tảng đá rung.

Rồi, ánh sáng bùng.

Đường nối trận pháp dưới chân hắn sáng rực. Từ tảng đá, ánh sáng chạy ngược vào thất, và một trong bốn nút góc phòng bùng phát. Linh khí phun ra, trắng, lạnh, cuồn cuộn. Tràn qua cửa thất, vỡ ra ngoài.

Gió linh lực quét qua mọi người. Tóc bay, áo phần phật. Thanh Huyền che mắt. Tô Mộc Thanh rút kiếm phản xạ. Lục Cẩu ngã ngồi.

Ba nhịp thở. Năm nhịp.

Rồi dừng.

Im lặng.

Ánh sáng đỏ trong thất... tắt. Trận pháp trên mặt đất mờ dần. Và bóng người bên trong, Hàn Phong, đổ nghiêng.

Không phải đổ vì chết. Đổ vì... ngất.

Thanh Huyền phản ứng đầu tiên. Lão lao vào thất, tay đặt lên ngực Hàn Phong, linh lực kiểm tra kinh mạch.

Ba nhịp thở.

— Sống. Kinh mạch nguyên vẹn. Linh lực ổn định. Hắn... đã đột phá. Trúc Cơ hậu kỳ.

Im lặng.

Rồi mọi người quay đầu nhìn Lâm Nhàn.

Hắn đứng trên tảng đá. Áo ngủ, tóc rối, dép lê. Mặt bình thản, vì não hắn vẫn đang xử lý chuyện vừa xảy ra.

Ta vừa... nhảy lên tảng đá.

Và trận pháp mở.

Tại sao?

Vì ta đạp lên mắt trận? Hay vì trọng lượng? Hay vì... linh lực Luyện Khí tầng ba của ta kích hoạt gì đó?

Ta không biết.

Nhưng... Hàn Phong sống rồi.

Thanh Huyền bước ra khỏi thất, mặt trắng bệch. Lão nhìn Lâm Nhàn. Rồi quỳ.

— Tiền bối cứu mạng đệ tử Thanh Vân Tông. Lão thần... lão thần không biết nói gì.

Tô Mộc Thanh cũng quỳ.

Hai nội môn đệ tử quỳ.

Chu Minh quỳ.

Lục Cẩu, đứng phía sau, mắt mở to, miệng há, không quỳ. Nhưng mặt hắn nói lên tất cả: "Cái quái gì vừa xảy ra?"

Lâm Nhàn nhìn tất cả mọi người quỳ trước mặt. Rồi nhìn chân mình, đang đứng trên tảng đá, dép lê, quần ngủ.

Ta chỉ nhảy lên tảng đá.

Tại sao tất cả quỳ?

— ...Đứng lên. Đều đứng lên.

Giọng hắn bình thản, phản xạ đóng băng quen thuộc.

Mọi người đứng dậy. Thanh Huyền mắt đỏ, vì xúc động? Vì sợ? Cả hai.

— Tiền bối... tiền bối nhìn ra mắt trận chỉ trong một nhìn. Trận pháp này do tổ sư đặt ba trăm năm trước. Lão thần nghiên cứu hai mươi năm chưa tìm ra mắt trận ở ngoài. Tiền bối chỉ nhìn một lần...

Hai mươi năm. Lão nghiên cứu hai mươi năm.

Ta chỉ... nhìn thấy cái đường sáng trên mặt đất. Rõ ràng mà. Nó sáng.

— Trận pháp tổ sư... cũng chỉ là trận pháp.

Một câu. Giọng nhẹ. Rồi hắn bước xuống tảng đá, quay người.

— Ta về ngủ.

Hắn đi. Lục Cẩu chạy theo. Chu Minh cúi đầu, đứng yên không theo, lần đầu tiên.

Phía sau, Thanh Huyền nhìn bóng hắn xa dần. Lão nuốt nước bọt.

"Trận pháp tổ sư cũng chỉ là trận pháp."

Gã nói như thể... trận pháp ba trăm năm không đáng nhắc.

Và gã nhìn ra mắt trận trong một nhìn.

Hóa Thần? Không. Hóa Thần không nhìn ra được, ngay cả tông chủ cũng chưa giải được trận này.

Vậy...

Đại Thừa?

Lão quay vào thất, kiểm tra Hàn Phong lần nữa. Thanh niên ngất trên mặt đất, mặt trắng nhưng hơi thở đều. Tu vi, Trúc Cơ hậu kỳ. Ổn định. Kinh mạch nguyên vẹn, linh lực thuần khiết.

Đột phá thành công. Trong tình huống suýt chết.

Nhờ tiền bối.

Lão lấy ngọc giản, viết báo cáo gấp cho tông chủ.

· · ·

Trên đường về, Lục Cẩu nắm tay áo Lâm Nhàn, giọng run:

— Huynh.

— Gì?

— Huynh vừa làm cái gì?

— Ta nhảy lên tảng đá.

— Ta biết huynh nhảy lên tảng đá. Nhưng tại sao trận pháp mở?

— Ta... thấy đường sáng trên mặt đất. Nó dẫn đến tảng đá. Ta đạp lên.

— Đường sáng? Huynh nhìn thấy? Thanh Huyền nói lão nghiên cứu hai mươi năm không thấy.

— Nhưng nó sáng mà. Trên mặt đất. Rất rõ.

Lục Cẩu im lặng. Một lúc lâu.

— Huynh.

— Gì?

— Huynh có chắc huynh chỉ Luyện Khí tầng ba không?

Câu hỏi đó lại xuất hiện. Giống lần trước, sau khi trưởng lão không cảm nhận tu vi.

Lâm Nhàn không trả lời.

Vì hắn không chắc nữa.

· · ·

Về đến phòng, hắn ngồi xuống giường. Không ngủ được.

Ta nhìn thấy đường sáng. Rõ ràng. Sáng trắng trên mặt đất đá.

Thanh Huyền, Kim Đan hậu kỳ, ba trăm hai mươi tuổi, nói lão không thấy.

Vậy tại sao ta thấy?

Luyện Khí tầng ba. Yếu nhất tông môn.

Không có linh căn đặc biệt. Không có thiên phú.

Nhưng ta thấy. Và ta đạp lên. Và trận pháp mở.

Trùng hợp? Hay...

Hắn nhắm mắt. Nhớ lại, mỗi lần "trùng hợp" trước đây: Trần Bách luyện đan, Tô Mộc Thanh đột phá kiếm ý, Hàn Phong phá bình cảnh. Mỗi lần đều vì hắn nói hoặc làm gì đó "bình thường."

Nhưng lần này khác.

Lần này ta THẤY thứ người khác không thấy.

Đó không phải trùng hợp. Đó là... năng lực?

Linh lực dưỡng thần, thần minh tắc trực giác sinh.

Lục Cẩu nói đúng?

Hay...

Hay thân xác này có thứ gì đó mà ta chưa biết?

Hắn mở mắt, nhìn bàn tay. Bàn tay mười tám tuổi, bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng dưới da, trong kinh mạch, linh lực Luyện Khí tầng ba chảy chậm, yếu ớt.

Yếu. Nhưng có.

Và hôm nay nó... làm được gì đó.

Hắn không ngủ được suốt đêm. Lục Cẩu cũng không. Hai người nằm trong bóng tối, mỗi người nghĩ riêng.

Cuối cùng, gần sáng, Lục Cẩu nói nhỏ:

— Huynh.

— Gì?

— Dù huynh là gì, Luyện Khí tầng ba, hay thứ gì khác, ta vẫn ở đây.

Im lặng.

— ...Cảm ơn.

— Nhưng nếu huynh bùng nổ linh lực giết ta trong lúc ngủ, ta sẽ rất tức.

— ...Ngủ đi.

· · ·

Tông chủ điện.

Vân Thiên đọc báo cáo khẩn từ Thanh Huyền. Đọc ba lần. Rồi đặt ngọc giản xuống.

Gã nhìn ra mắt trận Huyền Thiên chỉ trong một nhìn.

Trận pháp do tổ sư Thanh Vân đặt ba trăm năm trước. Chính ta, Hóa Thần, cũng chỉ hiểu được bảy phần mười. Mắt trận ẩn bên ngoài, ta không biết.

Và gã, bước ra, nhìn, rồi đạp.

Một nhìn.

Lão đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ngoài trời, bình minh đang ló. Thanh Vân Sơn chìm trong sương sớm.

Đạp lên mắt trận bên ngoài, nối linh lực vào, mở van xả, giải phóng linh khí dư thừa.

Cách giải duy nhất mà không phá trận, không giết người bên trong.

Ta ngồi đây, suy nghĩ cả đời, chưa chắc tìm ra.

Gã mặc đồ ngủ, đi dép lê, nhảy lên tảng đá. Xong.

Vân Thiên hít một hơi dài. Rồi thở ra, chậm.

Kết luận trước đây: ít nhất Nguyên Anh.

Kết luận bây giờ: sai.

Nguyên Anh không nhìn ra trận pháp tổ sư.

Hóa Thần không nhìn ra.

Vậy gã...

Lão nhắm mắt.

Đại Thừa. Phải là Đại Thừa.

Hoặc cao hơn.

Tồn tại đã vượt qua bảy cảnh giới.

Lão mở mắt. Nhìn ra cửa sổ. Phía xa, dưới chân núi, khu ngoại môn yên tĩnh. Khói bếp bắt đầu bốc lên, ai đó đang nấu ăn sáng.

Và gã vẫn ở đó. Ở ngoại môn. Uống trà lạnh. Đọc Đạo Kinh sơ cấp.

Đại Thừa giả làm Luyện Khí tầng ba.

Sao?

Ta không biết. Và ta không dám hỏi.

Lão quay lại bàn, viết lệnh:

"Từ hôm nay, Huyền Thiên Thất đóng cửa bảo trì. Không ai được vào. Không ai được nhắc đến chuyện đêm qua, ai lộ ra ngoài, trục xuất khỏi tông."

Lão niêm phong, gửi đi.

Rồi ngồi xuống, rót trà, uống. Tay hơi run.

Ba trăm năm ta xây dựng Thanh Vân Tông. Ba trăm năm.

Và dưới mái nhà của ta, có một tồn tại mà ta không thể đo lường.

Nếu gã muốn, Thanh Vân Tông không tồn tại trong nháy mắt.

Nhưng gã không muốn. Gã chỉ uống trà và đọc sách.

Vậy thì... cứ để gã yên.

Cứ để gã yên.

Ch.14/15
2.763 từ