Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 58: Nếu Không Từ Đâu
Chương 58

Nếu Không Từ Đâu

Mùng mười sáu tháng chín. Luận đạo ngày hai.

Lục Cẩu mang đến bữa sáng và tin tức. Cháo trước, tin sau.

– Đêm qua, mười hai tông phái bàn tán "Không từ đâu cả" đến canh ba. Sáng nay, ta đếm được bốn bài luận viết trên ngọc giản, truyền tay nhau ở hành lang Đại Hội Trường. Bài dài nhất nghìn hai trăm chữ, phân tích ý nghĩa ẩn dụ từ góc nhìn thiên đạo. Bài ngắn nhất bốn chữ, chép lại nguyên văn, bên dưới ghi "đủ rồi."

Hắn ăn cháo. Mặn hơn hôm qua.

– Cậu lo.

– Ta nấu mặn khi lo. Huynh biết.

– Nên lo cái gì?

Lục Cẩu ngồi xuống đối diện, tay chắp trên bàn, mắt thẳng.

– Hôm qua huynh nói bốn từ, mười hai tông phái thức đêm. Hôm nay nếu huynh nói thêm bốn từ nữa, hai mươi ba tông phái sẽ không ngủ. Và nếu huynh im, họ sẽ nói Đại Thừa chỉ nói một lần, còn lại để thiên hạ tự ngộ. Cả hai đều tệ. Nhưng im tệ hơn.

– Tại sao?

– Vì hôm qua huynh đã mở miệng. Mở rồi đóng, giống người nói nửa câu. Đóng rồi mở lại, giống người bình thường. Cả hai đều không giống Đại Thừa. Nên hôm nay, nếu ai hỏi, huynh trả lời. Ngắn. Không quá hai câu. Và mỗi câu phải giống câu hôm qua: thật, nhưng nghe như sâu.

Thật nhưng nghe như sâu. Đó là toàn bộ bảy tháng qua gói gọn trong sáu chữ.

– Có điều thứ hai, Lục Cẩu nói. Hàn Phong báo: Trần Diệp Thanh đêm qua không về phòng. Ngồi ở sân khách xá Dao Huyền Tông, nhìn trăng, từ canh hai đến sáng. Không ngồi thiền, không luyện kiếm. Chỉ ngồi.

Lâm Nhàn dừng đũa.

– Đang nghĩ.

– Đúng. Câu huynh nói hôm qua đánh trúng hắn. "Không từ đâu cả" với đa số là triết lý. Với Trần Diệp Thanh, nó là thứ gì đó khác. Ta không chắc là gì.

Đại Hội Trường đông hơn hôm qua. Hàng tám, trước đó còn trống vài chỗ, giờ đầy. Phía sau, một số thiên kiêu đứng, không có ghế, không phàn nàn. Không khí khác: mùi trà nặng hơn, linh khí dao động nhẹ, kiểu phòng đầy tu sĩ đang chờ đợi.

Lâm Nhàn ngồi vào ghế chủ tọa. Lý Đạo Huyền gật đầu chào, mắt khác hôm qua, sáng hơn, kiểu người tìm được thứ hứng thú. Trần Phổ Nghi rót trà cho hắn, tự tay. Hành động đó nhỏ, nhưng mọi người nhìn thấy: Nguyên Anh trưởng lão Vạn Kiếm Các rót trà cho cao nhân Thanh Vân Tông. Hôm qua không ai rót. Hôm nay có người rót. Sự khác biệt nằm ở bốn từ.

Lục Cẩu đứng phía sau, vị trí cũ, tay chắp, mắt quét. Hàn Phong hàng năm, kiếm trên bàn. Tô Mộc Thanh cạnh, ngồi thẳng, kiếm trên lưng. Trần Diệp Thanh hàng ba, mắt tỉnh nhưng quầng thâm đậm hơn hôm qua, kiểu người thức cả đêm và chọn không ngủ bù.

Lý Đạo Huyền mở đầu ngắn hơn hôm qua.

– Luận đạo ngày hai. Tiếp tục.

Không ai tranh phát biểu đầu tiên. Im lặng ba mươi giây, dài, nặng, kiểu phòng đầy người mà không ai muốn nói trước vì sợ câu mình nhạt so với bốn từ hôm qua.

Rồi trưởng lão Dao Huyền Tông đứng dậy. Người cao, gầy, mắt sâu, tóc bạc buộc gọn, giọng chậm nhưng mỗi từ rõ ràng.

– Hôm qua Lâm tiền bối nói "Không từ đâu cả." Lão phu suy nghĩ suốt đêm. Xin hỏi tiền bối: nếu đạo không từ đâu, tại sao lại đến?

Đúng câu mà Lâm Nhàn đã nghĩ đêm qua. Đúng câu mà hắn không có đáp án.

Hắn cầm chén trà. Uống một ngụm. Nước ấm, đắng nhẹ, lá mới nhưng vị quen. Bốn trăm đôi mắt nhìn hắn uống trà, và hắn biết: mỗi giây im lặng đang được đếm.

Tại sao lại đến. Câu hỏi này hắn tự hỏi mỗi ngày từ khi xuyên không. Tại sao hắn ở đây. Tại sao Luyện Khí tầng ba nhưng có linh căn. Tại sao linh mạch chọn hắn. Tại sao mọi người quỳ. Không có câu trả lời nào, và đó chính là câu trả lời.

Hắn đặt chén xuống.

– Đến không cần lý do.

Năm từ. Lục Cẩu phía sau không động, nhưng ngón tay trái co lại nhanh, kiểu ghi nhận.

Trưởng lão Dao Huyền Tông nhìn hắn ba giây, mắt sâu hơn. Rồi gật. Ngồi xuống. Không tranh luận, không hỏi thêm. Kiểu người nhận đủ rồi.

Tiếng xì xào nhỏ. Ngọc giản được rút ra ở ít nhất năm bàn, chữ viết nhanh, ghi chép.

Ba câu hỏi tiếp theo đến nhanh hơn hôm qua. Mọi người không còn ngại.

Thiên kiêu Huyền Thiên Các, trẻ, mắt sáng, kiếm tu, đứng thẳng:

– Nếu đến không cần lý do, vậy tu luyện có cần lý do không?

Lâm Nhàn nghĩ ba giây. Tu luyện. Hắn tu luyện vì sợ chết. Vì không muốn Lục Cẩu chết. Vì Hàn Phong sẽ chết nếu hắn không đủ mạnh để giữ bí mật. Tất cả là sợ, không phải lý tưởng. Nhưng sợ cũng là lý do.

– Có. Nhưng lý do không quan trọng bằng việc bắt đầu.

Mười hai chữ. Lục Cẩu hít nhẹ lần thứ hai. Thiên kiêu Huyền Thiên Các cúi đầu, mắt sáng, kiểu người vừa nghe câu sẽ nhớ lâu.

Trưởng lão Thanh Liên Tông, người hôm qua nói về hư vô, đứng dậy. Ông ta nhìn hắn lâu trước khi nói, kiểu đánh giá lại từ đầu.

– Tiền bối nói đến không cần lý do. Nhưng đi thì sao? Rời đi cần lý do không?

Câu này khó hơn. Rời đi. Hắn nghĩ đến Thanh Vân Tông: phòng ngoại môn, sân quét mỗi sáng, bãi đất phía đông, linh mạch trong ngực, nhịp đập thứ hai. Nếu rời đi, linh mạch sẽ teo lại, tông sẽ yếu đi, Hàn Phong sẽ mất thầy (dù chưa bao giờ có thầy). Nếu ở lại, bao lâu nữa sẽ bị phát hiện. Nếu chọn, chọn vì ai.

Hắn không nhìn Lục Cẩu. Không cần. Câu trả lời không nằm trong danh sách Lục Cẩu viết.

– Rời đi không cần lý do. Ở lại mới cần.

Phòng im mười lăm giây. Dài nhất từ đầu đại hội. Tiếng thở nhẹ của bốn trăm người bỗng rõ, đều, giống gió qua khe núi.

Trưởng lão Thanh Liên Tông nhìn hắn, môi mấp máy, không nói. Rồi ông ta ngồi xuống, chậm, tay đặt trên đầu gối, lưng cong hơn lúc đứng. Hắn không biết câu đó đúng hay sai về mặt triết lý. Nhưng hắn biết nó đúng với hắn: hắn đến Thanh Vân Tông không có lý do, nhưng ở lại có lý do. Đến là ngẫu nhiên. Ở lại là chọn lựa.

Lý Đạo Huyền quay sang nhìn hắn, mắt lặng, gật nhẹ, kiểu ghi nhận mà không bình luận. Trần Phổ Nghi gõ vỏ kiếm ba lần, chậm hơn hôm qua, nặng hơn.

Và lại một lần nữa, câu thật trở thành câu hay nhất trong phòng.

Giữa buổi chiều, luận đạo chuyển hướng. Không còn ai hỏi về bản nguyên. Chủ đề mới, tự phát: "đạo và hành." Làm sao biết mình đang đi đúng đường. Câu "ở lại mới cần" xé phòng luận thành hai phe: phe cho rằng ở lại là chấp niệm (ý chí giữ mình tại chỗ), phe cho rằng ở lại là giác ngộ (chọn lựa có ý thức).

Hai Nguyên Anh tranh luận. Linh khí trong phòng dao động nhẹ khi giọng họ nặng hơn, kiểu tu sĩ cao cấp để cảm xúc ảnh hưởng linh lực mà không tự biết.

Lâm Nhàn ngồi yên. Uống trà. Chén thứ tư. Nước loãng dần, vị nhạt, nhưng hắn vẫn uống. Hắn nhận ra phòng này giống phòng họp ở công ty cũ: mọi người tranh luận về một câu nói, mỗi người hiểu khác, không ai sai, không ai đúng, và người nói đã quên mình nói gì từ lâu.

Trần Diệp Thanh vẫn im. Suốt buổi, gã không hỏi, không ghi chép, không nói chuyện với người bên cạnh. Mắt nhìn hắn, rồi nhìn xuống tay mình, rồi nhìn hắn lại, lặp đi lặp lại, kiểu người đang lắp ghép mảnh vỡ trong đầu.

Khi luận đạo kết thúc, gã đứng dậy muộn hơn mọi người. Bước ra cửa, dừng ở ngưỡng, quay lại nhìn hắn một lần. Mắt không còn tò mò. Thay vào đó là thứ gì đó giống quyết tâm, nặng, tĩnh, kiểu người đã quyết định nhưng chưa nói.

Lưu Ngọc Hà ngồi hàng sáu, góc trái. Nàng ghi chép suốt buổi, ngọc giản xếp ba cái trên bàn, chữ nhỏ, dày. Mỗi lần hắn nói, nàng dừng viết, ngẩng lên, rồi viết nhanh hơn. Khi ra về, nàng ôm ba ngọc giản vào ngực, bước nhanh, kiểu người mang kho báu sợ bị cướp.

Hàn Phong đến trước mọi người, cúi đầu, nói một câu:

– Đệ tử đã ghi.

Lâm Nhàn gật. Không hỏi ghi gì. Hắn biết. Ngữ Lục sẽ có thêm câu mới. "Không từ đâu cả." "Đến không cần lý do." "Ở lại mới cần." Hai mươi hai câu sẽ thành hai mươi lăm.

Tối. Phòng khách xá. Cháo, đậu phụ kho, rau luộc. Bữa ăn giống bữa ở ngoại môn Thanh Vân Tông, giữa mười hai tông phái đang viết luận về lời hắn.

– Tổng kết, Lục Cẩu nói. Hai ngày luận đạo, huynh nói tổng ba câu, hai mươi mốt chữ. Hiện có ít nhất mười bài luận lưu hành, bảy bản sao Ngữ Lục, và một cuộc tranh luận giữa Thanh Liên Tông và Huyền Thiên Các về câu "ở lại mới cần" kéo dài hai canh giờ sau khi huynh rời đi.

Hắn ăn đậu phụ. Mặn vừa.

– Bớt lo rồi?

– Cháo tối nhạt hơn sáng. Đậu phụ vẫn mặn. Nhưng ta lo chuyện khác.

– Gì?

Lục Cẩu đặt đũa xuống. Nhìn hắn.

– Trần Diệp Thanh. Gã không hỏi hôm nay. Hôm qua hỏi câu lớn nhất. Hôm nay im. Im sau khi hỏi, đối với kiểu người như hắn, nghĩa là đã có câu trả lời cho riêng mình. Và câu trả lời đó ta không kiểm soát được.

Hắn nhìn ra cửa sổ. Bạch Vân Thành sáng đèn nhiều hơn mọi tối. Trong phòng trà của mười hai tông phái, tiếng bàn tán vọng qua trận pháp cách âm, mờ, đều.

– Còn ba ngày luận đạo, Lục Cẩu nói. Ngày mai, ngày kia, và ngày cuối. Sau đó tỉ thí. Phần tỉ thí huynh không lo. Thiên kiêu đánh nhau, trưởng bối xem. Huynh uống trà, gật đầu, về phòng. Luận đạo mới là chiến trường. Và huynh đang thắng dù không biết mình đang đánh.

Hắn không trả lời. Ăn tiếp. Cháo loãng, ấm, vị quen.

Nhịp đập thứ hai rung trong ngực. Đêm nay gần hơn mọi đêm. Hai nhịp chỉ lệch một phần mười phách, gần đến mức hắn không còn phân biệt được nhịp nào là tim, nhịp nào là linh mạch. Giống hai người đi bộ cùng nhau lâu đến mức bước chân trùng mà không ai bảo ai.

Ngày mai, hắn sẽ ngồi lại vào ghế đó. Ai đó sẽ hỏi. Và hắn sẽ nói thật. Vì hắn không biết nói gì khác.

Cách bảy. Tất cả là tai nạn. Quá đơn giản. Quá buồn.

Nhưng đúng.

Hắn nhắm mắt. Ngủ không mơ. Đêm thứ bảy liên tiếp.

Ch.58/130
1.970 từ