Chương 91: Họp
Mùng bảy tháng mười một. Gió bắc thổi cả đêm, sáng dậy mặt đất phủ sương mỏng, cỏ trắng đầu, trúc lạnh cứng.
Hắn quét sân. Sương ướt chổi, từng nhát quét để lại vệt đen trên đá xám. Lục Cẩu nấu cháo trong bếp, khói bay ngang, mùi gạo loãng trộn mùi gió lạnh. Mọi thứ bình thường, kiểu mười một tháng nay, kiểu bình thường là thứ duy nhất hắn còn kiểm soát được.
Nhưng không bình thường.
Hắn nghe được. Linh căn ba trăm trượng, lúc này nghe được hết. Nghe nội môn xôn xao từ sáng sớm, đệ tử chạy qua lại, ngọc giản truyền tin liên tục. Nghe họp ở Kiếm Phong, kiếm tu tập trung, giọng Lý Thanh Phong trầm, giọng Tô Mộc Thanh ngắn gọn. Nghe Đan Phong, Trận Phong, Phù Phong đều có người ra vào.
Vân Thiên triệu họp tối qua. Sáng nay cả tông môn đang chuẩn bị. Chuẩn bị gì thì không rõ, linh căn nghe được âm thanh nhưng không nghe được nội dung ở khoảng cách đó. Nhưng nhìn cách mọi người di chuyển thì biết: nhanh, gấp, kiểu người có việc cần làm trước thời hạn.
Hàn Phong đến sớm hơn thường lệ. Không luyện kiếm, mà đứng trước sân, chắp tay.
– Tiền bối. Tông chủ đã họp các phong tối qua. Quyết định ba việc.
Hắn dựa chổi vào tường, quay lại. Hàn Phong mắt sáng, giọng rành mạch, kiểu quân nhân báo cáo.
– Một: tăng tuần tra mười lăm dặm quanh tông. Ba tổ, mỗi tổ hai Kim Đan dẫn đầu, luân phiên mỗi hai canh giờ.
Hàn Phong ngừng, đợi. Hắn gật.
– Hai: kích hoạt hộ tông đại trận. Trận pháp phòng thủ bao quanh Thanh Vân Sơn, đã ngủ ba mươi năm, cần bảy ngày để kích hoạt hoàn toàn. Mộ Thanh Vân trưởng lão phụ trách.
Hắn gật lần nữa.
– Ba: gửi thư liên minh cho bốn tông phái lân cận. Dao Huyền Tông, Thanh Liên Tông, Nhạc Dương Tông, Vạn Kiếm Các. Thư đã phát sáng sớm nay.
Bốn tông phái. Vân Thiên gửi thư liên minh. Kiểu gọi đồng minh. Thất Ma Cung nuốt ba tông phái nhỏ, di chuyển về phía nam, Vân Thiên muốn có người bên cạnh trước khi bão đến. Đúng. Kiến thức chiến lược kiếp trước: không bao giờ chiến đấu một mình nếu không cần thiết.
– Tiền bối có ý kiến gì không?
Hắn nhìn Hàn Phong. Hàn Phong mắt sáng, kiểu mỗi lần hỏi, kiểu thật sự muốn nghe, không phải hỏi cho phải phép.
Tôi có ý kiến gì? Tôi biết gì về phòng thủ tông môn? Tôi biết gì về trận pháp, liên minh, tuần tra? Không. Nhưng tôi biết một thứ: khi có người mạnh đến đánh, thứ quan trọng nhất không phải tường cao hay đồng minh nhiều. Mà là biết đối phương muốn gì.
– Họ muốn gì? hắn nói.
Hàn Phong chớp mắt.
– Thất Ma Cung di chuyển về phía nam, nuốt tông phái nhỏ. Đánh lấn, không đánh thẳng. Vân Thiên phân tích là họ mở rộng lãnh thổ, thu tài nguyên, tích lũy trước khi đánh mục tiêu lớn.
– Mục tiêu lớn là ai?
Hàn Phong im. Nghĩ.
– Chưa rõ. Thanh Vân Tông, Dao Huyền Tông, Nhạc Dương Tông đều nằm trong phạm vi di chuyển.
Hắn gật. Quay lại nhặt chổi, quét tiếp.
– Biết họ muốn gì thì biết họ đến hay không.
Hàn Phong đứng lại. Im một lúc. Rồi rút giản trúc, viết. Hắn không cần nhìn cũng biết: Ngữ Lục thêm một câu.
"Biết họ muốn gì thì biết họ đến hay không." Câu bà ngoại nói khi có người lạ gõ cửa bán bảo hiểm: "Xem nó muốn gì trước rồi mở cửa." Bây giờ thành kiếm đạo chiến lược.
Trưa. Thanh Huyền đến ngoại môn, lần đầu sau vụ kiếm.
Không đi một mình. Dẫn theo hai Kim Đan sơ kỳ, bước nhanh, mặt nghiêm. Đến trước phòng hắn, Lục Cẩu chắn cửa như mọi lần, nhưng Thanh Huyền không hỏi gặp main. Thanh Huyền đi thẳng đến bãi đất phía đông, nơi vách đá đổ mùng hai chín, nơi bãi đất cấm mà Vân Thiên tăng tuần tra.
Hắn ngồi trong phòng, linh căn theo dõi. Ba Kim Đan đứng giữa bãi đất, linh thức quét xuống, quét sâu, quét kỹ. Thanh Huyền đứng lâu nhất, nhắm mắt, trán nhăn. Kiểu người đang đọc thứ gì đó ở rất sâu dưới đất.
Trận pháp cổ. Phong ấn sáu lớp. Thanh Huyền đang kiểm tra tình trạng sau khi hai nhịp trùng. Mộ Thanh Vân nói lớp sáu ổn định nhất bảy mươi năm. Nhưng Thất Ma Cung đang đến, Vân Thiên muốn chắc chắn phong ấn không phải điểm yếu.
Phong ấn không phải điểm yếu. Phong ấn là điểm mạnh nhất Thanh Vân Tông mà không ai biết. Cố Vân Thâm bên trong, linh mạch nuôi cả núi, trận pháp cổ bảy trăm năm. Nếu Thất Ma Cung biết thứ bên trong, chúng sẽ không đánh Thanh Vân Tông. Chúng sẽ chạy.
Hoặc chúng sẽ muốn có nó.
Thanh Huyền quay lại, gặp main ở sân. Không hẹn, chỉ đi ngang. Hắn đứng dưới mái hiên, cầm chổi, Lục Cẩu đứng cạnh.
Thanh Huyền dừng. Nhìn main. Mắt trưởng lão Kim Đan trung kỳ nhìn ngoại môn đệ tử, nhưng không có chút khinh thường nào, chỉ có cẩn trọng.
– Phong ấn ổn định, Thanh Huyền nói, giọng ngắn, kiểu báo cáo. Không có dấu hiệu bất thường.
Hắn gật.
– Nhưng lão phu muốn hỏi tiền bối. Thanh Huyền hạ giọng, hai Kim Đan sơ kỳ lùi ra xa. Nếu... Thất Ma Cung tìm đến. Phong ấn phía đông có thể chịu được giao chiến bên trên không?
Câu hỏi hay. Nếu chiến đấu xảy ra trên Thanh Vân Sơn, linh lực đánh nhau phía trên có ảnh hưởng trận pháp phong ấn phía dưới không? Mộ Thanh Vân sẽ biết rõ hơn tôi. Nhưng Thanh Huyền hỏi tôi vì Thanh Huyền nghĩ tôi biết nhiều hơn Mộ Thanh Vân.
Tôi không biết. Nhưng tôi cảm nhận được: dò phong ấn mỗi tối, linh mạch nối trực tiếp, cảm giác phong ấn sáu lớp vững, đầy, kiểu bức tường dày ba thước. Linh lực bên trên đánh nhau, bên dưới sâu ba mươi trượng, cách nhiều lớp đá. Kiểu đánh nhau trên mái nhà, tầng hầm không lung lay.
– Sâu, hắn nói.
Thanh Huyền chờ.
– Sâu và vững.
Thanh Huyền nhìn hắn, lâu. Rồi thở phào, nhẹ, kiểu trưởng lão Kim Đan không thở phào kiểu người thường nhưng mắt dịu đi nửa giây.
– Đa tạ tiền bối.
Quay đi, bước nhanh, kiểu người được câu trả lời mình cần và không ở lại lâu hơn cần thiết.
Lục Cẩu đợi Thanh Huyền đi khuất, rồi quay sang:
– Huynh nói "sâu và vững" là ý gì?
– Phong ấn sâu ba mươi trượng, vững. Không bị ảnh hưởng bởi giao chiến phía trên.
– Huynh... chắc không?
– Không. Nhưng cảm giác vậy.
Lục Cẩu nhìn huynh. Gật chậm.
– "Cảm giác" của huynh bây giờ đúng hơn "kiến thức" của nhiều người. Huynh biết điều đó.
Lục Cẩu nói đúng. Linh căn ba trăm trượng, hai nhịp đập gần trùng, mười một tháng dò phong ấn mỗi tối. "Cảm giác" của tôi về phong ấn chắc chắn hơn sách vở của bất kỳ ai. Nhưng tôi vẫn không thoải mái khi trưởng lão Kim Đan hỏi tôi như hỏi chuyên gia.
Chiều. Thám tử thứ hai mất liên lạc.
Hàn Phong truyền tin: thám tử biên giới phía bắc, người thứ hai trong năm ngày không gửi báo cáo. Người đầu tiên mất tín hiệu từ mùng ba, lúc đó cho là trục trặc ngọc giản. Bây giờ người thứ hai, Vân Thiên bắt đầu lo.
Hắn nghe từ Hàn Phong, ngồi uống trà, mặt không đổi.
Hai thám tử mất liên lạc. Thất Ma Cung đang mở rộng, nuốt tông phái nhỏ trên đường đi. Thám tử là mắt và tai của Vân Thiên ở biên giới. Mất thám tử là mất tầm nhìn. Vân Thiên đang bị mù một hướng.
Chiến tranh bắt đầu bằng việc chọc mù mắt đối phương. Ai cũng biết điều đó, từ Tôn Tử đến phim chiến tranh kiếp trước. Thất Ma Cung chọc mù Vân Thiên trước, rồi mới tiến.
Nhưng "họ đi ngang" mà. Tôi nói hôm qua. Đi ngang chưa đánh mình. Thám tử mất liên lạc có thể vì Thất Ma Cung di chuyển qua vùng đó, nuốt luôn, không phải nhắm vào Thanh Vân Tông.
Có thể. Nhưng cũng có thể không.
– Tông chủ có thay đổi kế hoạch không? hắn hỏi.
– Chưa, Hàn Phong nói. Nhưng tông chủ thêm một tổ tuần tra hướng bắc, nâng thành bốn tổ. Và gửi thêm một lá thư, riêng, cho Nhạc Dương Tông. Nội dung đệ không biết.
Thư riêng cho Nhạc Dương Tông. Vân Thiên và Trương Chính Dương có giao tình, mấy tháng trước mời đoàn đến thăm. Vân Thiên đang kéo đồng minh gần nhất về phía mình.
– Có tin gì từ Ninh Dạ không?
Hàn Phong lắc đầu.
– Thất Ma Cung nội bộ, đệ không có nguồn tin.
Ninh Dạ. Thánh nữ Thất Ma Cung. Đến đây mùng năm tháng tám, giả thôn nữ, bị tôi "hù" đi. Rút về Thất Ma Cung. Kết luận "hổ giả heo ăn thịt hổ." Cung chủ ra lệnh quan sát xa. Bây giờ Thất Ma Cung di chuyển về phía nam, Ninh Dạ có trong đoàn không? Nàng biết Thanh Vân Tông có trận pháp cổ phía đông. Nàng biết có "cao nhân" ẩn thế. Nếu cung chủ hỏi ý kiến, Ninh Dạ sẽ nói gì?
Sẽ nói: đáng đánh. Có bí cảnh cổ. Có thứ bên trong đáng giá. Nhưng cũng sẽ nói: nguy hiểm. Có "cao nhân" không thăm dò được. Hóa Thần tông chủ.
Thất Ma Cung có hai Nguyên Anh. Thanh Vân Tông có Vân Thiên Hóa Thần. Thất Ma Cung không dại đánh thẳng. Nhưng nếu Thất Ma Cung có thêm đồng minh, thêm người, thêm lực? Nếu nuốt đủ tông phái nhỏ, tích đủ tài nguyên, lực lượng tăng từ tám trăm lên nghìn, lên hai nghìn?
Chuẩn bị luôn tốt hơn không.
Tối. Hắn nằm, dò phong ấn.
Cố Vân Thâm hôm nay khác. Không gửi ý niệm ấm như mọi tối, mà gửi thứ gì đó sắc hơn, rõ hơn. Kiểu... cảnh giác. Kiểu người đang ngủ bỗng mở một mắt vì nghe tiếng lạ.
Cố Vân Thâm cảm nhận được gì đó. Ông ta bị phong ấn ba trăm năm, nhưng linh mạch nối ra ngoài qua tôi, qua phong ấn. Nếu có thứ gì lạ trong vùng linh mạch phủ, Cố Vân Thâm có thể cảm nhận. Kiểu mạng nhện, nhện ở giữa, bất kỳ sợi nào rung thì nhện biết.
Hắn gửi nhịp qua linh mạch. Hỏi, kiểu hỏi bằng cảm giác: có gì không?
Cố Vân Thâm đáp. Không bằng chữ, bằng hình ảnh. Lờ mờ, kiểu nhìn qua nước đục: một vùng tối, ở xa, phía bắc. Không rõ hình dạng, chỉ biết: nhiều. Linh lực tập trung, dày, nặng, kiểu đám mây mưa trước bão.
Cố Vân Thâm thấy Thất Ma Cung. Linh mạch Thanh Vân Sơn phủ rộng, Cố Vân Thâm cảm nhận được linh lực bất thường ở rìa phạm vi. Thất Ma Cung năm trăm đến tám trăm tu sĩ, linh lực cộng dồn, tạo thành vùng dày đặc mà linh mạch nhận ra.
Bao xa?
Cố Vân Thâm đáp. Cảm giác: xa. Nhưng gần hơn hôm qua.
Gần hơn hôm qua. Họ đang di chuyển. Về phía nào? Phía nam, theo báo cáo. Nhưng "phía nam" bao gồm cả Thanh Vân Tông.
Họ đi ngang, tôi nói thế. Nhưng đi ngang cũng phải đi qua đâu đó. Và đi ngang gần Thanh Vân Tông nghĩa là nếu họ muốn rẽ, chỉ cần nửa ngày.
Hắn nhắm mắt. Hai nhịp đập gần nhau, kiểu mỗi tối, nhưng hôm nay không trùng. Kiểu cả hai đều đang thức, đang canh, không đủ tĩnh để trùng.
Gió từ phía bắc. Mùa đông đến. Và có thứ gì đó đang đến cùng mùa đông.
Lục Cẩu nằm cạnh, mắt mở. Không ngủ. Nhìn trần nhà, nghe gió.
– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng nhỏ.
– Gì?
– Em nghe được. Nội môn đang rèn vũ khí. Lò đan đang nấu liệu dược. Kiếm Phong luyện kiếm ban đêm, lần đầu từ khi em đến.
Im. Gió thổi ngoài cửa, lạnh.
– Huynh, Lục Cẩu nói thêm. Nếu đánh thật... huynh tính thế nào?
Lục Cẩu hỏi thật. Lục Cẩu không hỏi kiểu lo lắng, hỏi kiểu cần biết để chuẩn bị. Lục Cẩu là người lên kế hoạch, kế hoạch cần biết huynh nghĩ gì.
– Tôi không biết, hắn nói. Thật.
Lục Cẩu im. Lâu.
– Em biết huynh không biết, Lục Cẩu nói, giọng nhẹ. Nhưng huynh luôn nói đúng khi không biết. Đó là phần đáng sợ.
Gió bắc thổi suốt đêm. Cả Thanh Vân Sơn không ai ngủ sâu.