Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 97: Chương 97: Nghìn Kiếm
Chương 97

Chương 97: Nghìn Kiếm

Mùng mười lăm tháng mười một. Sáng. Mây xám, gió bắc, tuyết nhẹ.

Hắn đứng ở bãi đất phía đông khi kèn chiến vang. Tiếng kèn từ phía bắc, trầm, dài, kiểu kèn đồng chiến tranh cổ, vang qua núi, qua rừng, qua trận pháp hộ tông. Cả Thanh Vân Sơn nghe thấy.

Tiếng kèn thứ hai. Tiếng thứ ba. Rồi tĩnh.

Ba tiếng kèn. Trong sách binh pháp tu tiên mà Hàn Phong cho tôi đọc tháng trước, ba tiếng kèn là tuyên chiến. Kiểu gõ cửa trước khi đạp cửa.

Linh căn mở hết cỡ. Ba trăm năm mươi trượng, kiểu mắt mở lớn nhất. Phía bắc: nhiều. Rất nhiều. Linh lực dày đặc, kiểu bức tường linh lực đang tiến về phía Thanh Vân Sơn. Không còn mờ qua linh mạch Cố Vân Thâm mà trực tiếp trong tầm linh căn.

Họ vào tầm. Còn hai mươi dặm, có thể. Linh lực cộng dồn nghìn hai người, dày đến mức linh căn nhìn thấy trước linh thức. Kiểu đám mây lớn: thấy trước khi mưa.

Vân Thiên linh thức từ Vân Đỉnh Các quét ra, phủ mười dặm. Hắn cảm nhận: linh thức Hóa Thần như sóng lớn, nhẹ nhàng nhưng bao trùm, mọi thứ trong phạm vi đều bị đọc.

Ngọc giản phát sáng trong tay Hàn Phong ở tuyến hai. Lệnh Vân Thiên: giữ vị trí. Không xuất kích. Đợi chúng vào hộ tông đại trận.

Đúng. Để chúng vào trận. Trận giảm năm mươi phần trăm linh lực. Nghìn hai tu sĩ mà mất nửa sức, thì thật ra chỉ còn sáu trăm. Sáu trăm vs ba trăm tu sĩ Thanh Vân Tông có trận pháp hỗ trợ, cân hơn.

Nửa canh giờ. Thất Ma Cung dừng ở rìa hộ tông đại trận. Linh căn nhìn thấy: hàng nghìn điểm sáng xếp thành hình vòng cung, bao quanh nửa phía bắc Thanh Vân Sơn. Rộng. Dày. Kiểu quân bao vây thành.

Ba nguồn linh lực lớn. Nguyên Anh. Đứng giữa, hơi lui, kiểu chỉ huy phía sau. Một nguồn lớn nhất, mạnh nhất, nặng nhất: cung chủ. Nguyên Anh đỉnh phong, linh lực dày đến mức linh căn của hắn cảm nhận được áp lực, kiểu đứng trước đèn pha.

Cung chủ. Mạnh. Mạnh hơn Lý Thanh Phong, mạnh hơn Thanh Huyền, kiểu khác hẳn. Nguyên Anh đỉnh phong, một bước nữa là Hóa Thần. Linh lực nặng, tối, kiểu linh lực ma đạo: ăn mòn thay vì nuôi dưỡng.

Vân Thiên mạnh hơn. Hóa Thần cao hơn Nguyên Anh đỉnh phong một cảnh giới. Nhưng cung chủ không đến một mình. Nghìn hai người, ba Nguyên Anh. Vân Thiên đánh cung chủ thì hai Nguyên Anh còn lại tự do.

Tiếng nói vang qua hộ tông đại trận, được khuếch đại bởi linh lực, nghe khắp Thanh Vân Sơn:

– Thanh Vân Tông. Thất Ma Cung cung chủ Hắc Uyên xin gặp tông chủ.

Giọng trầm, đều, không hào hứng không đe dọa. Kiểu người tự tin đến mức không cần dọa.

Vân Thiên đáp từ Vân Đỉnh Các, giọng phủ rộng:

– Hắc Uyên đạo hữu. Tông này không hẹn khách ngày hôm nay.

Vân Thiên không từ chối gặp. Nói "không hẹn." Kiểu ngoại giao: cho đối phương cơ hội rút mà không mất mặt. "Không hẹn" nghĩa là "quay lại lúc khác." Vân Thiên đang cho Thất Ma Cung lối ra.

– Bổn cung nghe nói Thanh Vân Tông có bí cảnh cổ.

Hắc Uyên cười, kiểu cười nghe qua linh lực, lạnh.

– Bổn cung muốn mượn xem. Không lâu. Mượn rồi trả.

Mượn. "Mượn" bí cảnh. Kiểu cướp mà nói mượn. Cung chủ muốn vào phong ấn phía đông, muốn Cố Vân Thâm hoặc thứ Cố Vân Thâm đang giữ. "Mượn rồi trả" là dối.

Vân Thiên im ba giây. Rồi:

– Đạo hữu nhầm. Tông này không có bí cảnh.

Vân Thiên phủ nhận. Đúng. Nếu thừa nhận có bí cảnh, Thất Ma Cung có cớ chính đáng "mượn." Phủ nhận thì Thất Ma Cung phải đánh mà không có cớ. Trong tu tiên giới, đánh không cớ bị các tông phái khác lên án. Không phải Vân Thiên sợ bị lên án, mà Vân Thiên muốn Thất Ma Cung chịu áp lực dư luận.

Hắc Uyên cười lần nữa.

– Vậy thì bổn cung sẽ tự tìm.

Kèn chiến lần thứ tư. Ngắn, sắc, kiểu lệnh.

Thất Ma Cung tấn công.

Hộ tông đại trận rung. Nghìn hai tu sĩ đồng loạt phóng thuật pháp vào trận, linh lực đủ loại, kiểu mưa đá đập vào kính. Trận hấp thụ, giảm, nhưng rung. Mộ Thanh Vân thiết kế trận chịu được, nhưng nghìn hai người đồng thời thì trận cũng rung.

Hắn cảm nhận qua linh căn: trận pháp như lớp da bị đấm, lõm vào rồi bật ra, lõm rồi bật, kiểu hít thở dưới áp lực. Trận giữ được. Nhưng không giữ mãi.

Trận giảm năm mươi phần trăm, nhưng nghìn hai người đồng thời, năm mươi phần trăm của nghìn hai vẫn là sáu trăm. Sáu trăm người đấm vào trận cùng lúc. Trận chịu được vài canh giờ? Nửa ngày? Một ngày?

Mộ Thanh Vân dù ngất vẫn nối linh thức vào trận, kiểu bệnh nhân nằm giường mà tay vẫn giữ nút. Đệ tử Trận Phong hỗ trợ, bốn người, linh lực rót vào trận liên tục.

Tuyến hai giữ vị trí. Hàn Phong kiếm rung, ánh sáng mạnh hơn, kiểu kiếm ý đang đợi. Nhưng không ra. Lệnh Vân Thiên: giữ.

Và Vân Thiên hành động.

Linh thức Hóa Thần bùng. Hắn cảm nhận: sóng linh lực khổng lồ từ Vân Đỉnh Các phóng ra, xuyên qua hộ tông đại trận, nhắm thẳng vào cung chủ Hắc Uyên. Không phải tấn công, kiểu thăm dò. Kiểu Hóa Thần nói "ta ở đây" bằng linh lực.

Hắc Uyên chặn. Nguyên Anh đỉnh phong, linh lực bùng đáp, va vào sóng Vân Thiên giữa không trung. Tiếng nổ trầm, rung, mây xám bị xé ra, hở một mảng trời trắng.

Vân Thiên ra tay. Hóa Thần vs Nguyên Anh đỉnh phong. Đỉnh núi vs đỉnh núi. Khi hai cao thủ đánh nhau, mọi thứ bên dưới đều rung.

Vân Thiên rời Vân Đỉnh Các, bay lên cao, áo dài trắng, tóc bạc, kiểu tiên nhân. Hắc Uyên bay lên đáp, áo đen, tóc dài, kiểu bóng tối. Hai người đánh nhau trên mây, linh lực va nhau tạo sóng xung kích, sóng lan xuống, cây rung, đá nứt.

Hóa Thần đánh Nguyên Anh đỉnh phong. Vân Thiên mạnh hơn. Nhưng Hắc Uyên dai. Nguyên Anh đỉnh phong, tu hàng trăm năm, có kinh nghiệm, có bí thuật. Vân Thiên thắng, nhưng không nhanh.

Và hai Nguyên Anh còn lại hành động.

Một hướng bắc, đánh vào tuyến hai. Linh lực Nguyên Anh phóng xuyên hộ tông đại trận, giảm một nửa nhưng vẫn đủ mạnh để thổi bay mười tu sĩ Trúc Cơ. Lý Thanh Phong nghênh chiến, kiếm ra vỏ, kiếm ý bùng. Nguyên Anh vs Nguyên Anh. Lý Thanh Phong kiếm tâm có sẹo, yếu năm đến mười phần trăm, nhưng kiếm pháp ba trăm năm, kiếm bảo tốt. Ngang. Cầm cự.

Nguyên Anh thứ ba. Hướng đông.

Hắn cảm nhận trước khi thấy. Linh căn bắt: nguồn linh lực Nguyên Anh di chuyển nhanh, xuyên qua hộ tông đại trận hướng đông, kiểu mũi tên xuyên nước. Giảm một nửa sức nhưng vẫn Nguyên Anh. Nhắm thẳng vào bãi đất phía đông.

Đến rồi. Nguyên Anh thứ ba. Hướng đông. Hướng bí cảnh. Hướng tôi.

Tô Mộc Thanh đứng dậy, kiếm ra, lưỡi sáng trắng. Trần Diệp Thanh rút kiếm, kiếm ý bùng, mạnh, sắc. Hai kiếm tu, Trúc Cơ đỉnh phong và Kim Đan sơ kỳ, sẵn sàng chặn Nguyên Anh.

Không đủ. Tô Mộc Thanh Trúc Cơ đỉnh phong, dù giỏi, chênh hai cảnh giới với Nguyên Anh. Trần Diệp Thanh Kim Đan sơ kỳ, chênh một cảnh giới. Hai người cộng lại, cầm cự được vài nước. Không lâu.

Lục Cẩu đứng cạnh hắn, mặt trắng nhưng mắt sáng.

– Huynh.

Hắn gật. Nhắm mắt.

Cố Vân Thâm. Tôi cần ông. Bây giờ.

Linh mạch rung. Cố Vân Thâm đáp. Mạnh, rõ, kiểu người đã đợi lâu và sẵn sàng.

Hai nhịp đập. Tim và linh mạch. Gần nhau. Rất gần. Hắn tập trung, buông kiểm soát, để hai nhịp tự tìm nhau.

Trùng.

Hai nhịp trùng. Không phải năm nhịp thở kiểu lần trước. Lâu hơn. Mười nhịp thở. Hai mươi. Ba mươi. Hai nhịp khóa vào nhau, kiểu hai bánh răng ăn khớp. Và mọi thứ sáng lên.

Linh căn bùng. Không phải ba trăm năm mươi trượng. Xa hơn. Nhiều hơn. Cảm nhận toàn bộ Thanh Vân Sơn, từng linh mạch, từng mắt trận, từng tu sĩ, từng cành cây. Cảm nhận Vân Thiên đánh Hắc Uyên trên mây, Lý Thanh Phong đánh Nguyên Anh phía bắc, Hàn Phong kiếm ý rực phía tuyến hai. Cảm nhận Nguyên Anh thứ ba đang lao về phía đông, nhanh, mạnh, sắc.

Bây giờ.

Cố Vân Thâm bên dưới, phong ấn rung theo nhịp trùng. Sáu lớp đồng loạt rung, linh mạch rung theo, mặt đất rung.

Hắn buông.

Không buông nhịp kiểu lần trước, vô hướng, vô kiểm soát. Lần này Cố Vân Thâm hướng. Phong ấn rung, linh mạch rung, nhưng không tỏa tứ phía mà tập trung: hướng đông. Về phía Nguyên Anh đang lao đến.

Sóng. Sóng linh lực từ lòng đất phóng lên, xuyên qua ba mươi trượng đá, vỡ ra mặt đất, lan về phía đông. Không phải sóng phá hủy, kiểu đánh. Kiểu đẩy. Kiểu gió cực mạnh thổi thẳng vào mặt.

Nguyên Anh đang lao đến, cảm nhận sóng, dừng. Không phải dừng vì muốn, dừng vì bị đẩy. Linh lực Nguyên Anh va vào sóng linh mạch, kiểu thuyền đâm vào sóng ngược. Chậm. Lùi. Chậm thêm.

Tô Mộc Thanh lao ra. Kiếm trắng, kiếm ý bùng, một đường chém thẳng vào Nguyên Anh đang bị sóng chậm. Nguyên Anh chặn, nhưng chậm hơn bình thường vì sóng. Tô Mộc Thanh kiếm chạm khiên linh lực, tia lửa bắn, Tô Mộc Thanh bật lùi mười trượng, máu rỉ khóe miệng.

Trần Diệp Thanh theo sau. Kiếm ý thuần túy, mỏng, sắc. Chém vào mặt bên Nguyên Anh. Nguyên Anh quay, chặn, nhưng sóng vẫn đẩy, vẫn chậm. Trần Diệp Thanh chém ba nước, mỗi nước đều bị chặn, nhưng mỗi nước ép Nguyên Anh lùi thêm.

Đang hiệu quả. Sóng đẩy, Tô Mộc Thanh và Trần Diệp Thanh đánh. Nguyên Anh mạnh hơn cả hai cộng lại, nhưng sóng Cố Vân Thâm cản. Kiểu đánh người đang đứng trong nước: người đó vẫn mạnh, nhưng chậm hơn, nặng hơn.

Nhưng tôi không thể giữ mãi. Hai nhịp trùng... ba mươi nhịp thở rồi. Lâu nhất từ trước đến giờ. Nhưng bắt đầu lệch. Cố Vân Thâm gửi ý niệm: mệt. Phong ấn đang chịu áp lực, rung nhiều quá, lớp ba bắt đầu dao động.

Nguyên Anh gầm. Linh lực bùng, mạnh hơn, ép sóng lùi. Sóng yếu dần. Tô Mộc Thanh lao lại, bị đánh bật, rơi xuống đất, nằm. Trần Diệp Thanh chặn, kiếm va kiếm, Trần Diệp Thanh lùi hai mươi trượng, tay run.

Sóng sắp hết. Hai nhịp lệch. Cố Vân Thâm mệt. Tôi mệt. Máu mũi.

Hắn đưa tay lên mũi. Máu. Kiểu mỗi lần dùng linh mạch quá sức. Nhưng ít hơn thời Cố Vân Thâm mới tỉnh. Kiểu cơ thể đã quen hơn.

Không đủ. Sóng không đủ lâu. Nguyên Anh sắp xuyên qua. Tô Mộc Thanh nằm. Trần Diệp Thanh cầm cự nhưng không lâu.

Cần gì đó khác. Cần... tôi.

Hắn nhìn kiếm trên kệ. Kiếm ngọc Lý Thanh Phong tặng, nằm yên trong phòng cách bãi đất năm mươi trượng. Không cầm theo vì sợ.

Nhưng bây giờ.

Không. Không cầm kiếm. Tôi vung kiếm thì chém nát vách đá, nhưng vung vào Nguyên Anh thì sao? Tôi không biết kiếm pháp. Đường kiếm vô chiêu vô thế, Nguyên Anh chặn dễ dàng.

Nhưng sóng. Sóng nữa. Nhiều hơn.

Hắn nhắm mắt. Gọi Cố Vân Thâm. Cố Vân Thâm đáp, yếu hơn, nhưng vẫn đáp.

Một lần nữa. Ông giúp tôi một lần nữa.

Cố Vân Thâm gửi ý niệm. Không phải "sẵn sàng" kiểu trước. Kiểu gật đầu mệt mỏi nhưng không từ chối.

Hai nhịp. Tìm nhau. Lệch. Gần. Lệch. Gần hơn. Trùng.

Sóng thứ hai. Mạnh hơn sóng thứ nhất vì tuyệt vọng. Cố Vân Thâm dồn mọi thứ, phong ấn rung đến mức mặt đất nứt dưới chân hắn. Sóng phóng ra, hướng đông, đẩy.

Nguyên Anh bị đẩy. Lùi. Mạnh hơn lần trước. Lùi mười trượng, hai mươi trượng. Kiểu bị sóng biển đánh, kiểu không cưỡng được.

Hàn Phong ở tuyến hai, cảm nhận sóng, kiếm ý bùng đáp. Không phải Hàn Phong cố ý, kiểu kiếm ý tự phản ứng với Cố Vân Thâm kiếm ý trong sóng. Hàn Phong lao ra khỏi tuyến, bay về phía đông, kiếm ra, kiếm ý sáng rực.

– Hàn Phong! hắn hét.

Nhưng Hàn Phong đã đi.

Hàn Phong đến. Kiếm ý hóa hình, sáng như sao, kiểu Trúc Cơ mà kiếm ngang Kim Đan. Hàn Phong chém vào Nguyên Anh đang bị sóng đẩy. Một nước. Kiếm ý của Cố Vân Thâm trong sóng cộng hưởng với kiếm ý Hàn Phong, khuếch đại, kiểu hai âm thanh cùng tần số cộng hưởng.

Nguyên Anh bị kiếm khí Hàn Phong cắt qua khiên, máu rỉ vai. Nguyên Anh giật mình, nhìn Hàn Phong, nhìn bãi đất, nhìn sóng từ lòng đất.

Sợ rõ ràng. Kiểu sợ thứ không hiểu.

Nguyên Anh rút.

Lùi. Nhanh. Bay ngược hướng đông, xuyên lại hộ tông đại trận, ra ngoài. Không phải thua kiểu kiếm gãy, thua kiểu chiến lược: mục tiêu có phòng thủ ngoài dự kiến, rút về tính lại.

Rút. Nguyên Anh rút. Sóng + Tô Mộc Thanh + Trần Diệp Thanh + Hàn Phong = đủ để ép một Nguyên Anh lùi.

Hai nhịp lệch. Sóng tắt. Cố Vân Thâm gửi ý niệm mệt, kiểu thở hổn hển không có phổi. Phong ấn rung nhẹ, kiểu máy vừa chạy quá tải.

Hắn ngồi thụp xuống. Máu mũi chảy, ít, nhưng đầu quay. Lục Cẩu đỡ vai.

– Huynh!

– Ổn, hắn nói. Giọng khô.

Tô Mộc Thanh nằm cách mười bước, mắt mở, máu khóe miệng. Trần Diệp Thanh đứng, tay run, kiếm chống đất. Hàn Phong quỳ, kiếm cắm đất, thở nặng, kiếm ý tắt.

Bốn người. Phía đông. Nguyên Anh rút.

Giữ được. Phía đông giữ được. Nguyên Anh rút. Nhưng đây chỉ là trận đầu. Cung chủ vẫn đánh Vân Thiên. Nguyên Anh phía bắc vẫn đánh Lý Thanh Phong. Nghìn tu sĩ vẫn đập hộ tông đại trận.

Và Cố Vân Thâm mệt. Tôi mệt. Sóng thứ ba chắc không có.

Tiếng va chạm trên mây. Vân Thiên và Hắc Uyên vẫn đánh. Sóng xung kích rung cả núi, mây xé, trời hở. Hắn nhìn lên: hai bóng ánh sáng, trắng và đen, xoáy vào nhau kiểu rồng đánh rắn.

Vân Thiên đang thắng. Chậm, nhưng thắng. Hóa Thần mạnh hơn. Nhưng Hắc Uyên dai. Cần thêm thời gian.

Thời gian. Thứ duy nhất cần. Giữ cho đến khi Vân Thiên kết thúc, rồi Vân Thiên quay lại quét sạch.

Giữ. Ở đây. Giữ.

Lục Cẩu đắp chăn lên vai hắn. Máu mũi ngừng. Gió bắc lạnh, mang theo mùi khói và mùi máu từ phía bắc, nơi tuyến hai đang giao chiến.

Chiến tranh mới bắt đầu. Và hắn ở đây.

Ch.97/130
2.633 từ