Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 48: Chạm
Chương 48

Chạm

Viên đá rung.

Không phải rung vì chấn động bên ngoài, không phải vì trận pháp hay linh khí chảy qua. Nó rung từ bên trong, nhẹ, đều, giống nhịp tim. Lâm Nhàn đứng cách bệ đá ba bước, linh căn mở hết biên độ, và cảm nhận rõ ràng: nhịp rung của viên đá không phải ngẫu nhiên. Nó có tần số. Có chu kỳ. Và tần số đó đang dần thay đổi, kéo về phía nhịp tim hắn.

Hắn lùi nửa bước.

Viên đá tối đi một chút, nhịp rung chậm lại, giống con vật vừa bị chủ bước xa. Hắn tiến lại. Sáng hơn. Nhanh hơn. Linh căn trong ngực hắn rung theo, không chủ ý, không kiểm soát, giống hai dây đàn cùng tần số đặt gần nhau, một dây gảy thì dây kia tự rung.

Cộng hưởng.

Hắn biết từ này. Vật lý lớp mười. Hai vật thể có tần số dao động gần nhau sẽ tự truyền năng lượng khi đặt đủ gần. Không cần chạm. Không cần lực. Chỉ cần đúng tần số.

Viên đá đang cộng hưởng với linh căn hắn.

Lâm Nhàn hít thở sâu. Phòng tròn nhỏ hơn hắn tưởng, đường kính chỉ khoảng năm trượng, tường đá trơn nhẵn không ký hiệu, trần thấp vừa đủ đứng thẳng. Không trang trí, không trận pháp, không ghi chú. Chỉ có bệ đá ở giữa, thấp ngang đầu gối, và viên đá trong suốt nằm trên.

Đơn giản đến mức kỳ lạ. Ba trăm năm, sáu lớp phong ấn, hành lang dài, phòng ảo trận, phòng gương, tất cả chỉ để bảo vệ một viên đá nhỏ bằng nắm tay.

Nhưng viên đá này là lõi linh mạch.

Hắn nhớ những gì đã đọc trên tường thư viện. Linh mạch có ý thức. Nó biết. Nó chọn. Nó chờ. Ba trăm năm chờ đợi, phong ấn tự phá dần, và giờ lớp thứ sáu đang co lại, mỏng dần, yếu dần. Không phải vì phong ấn hỏng. Mà vì linh mạch đang lớn lên bên trong, đẩy ra.

Hắn không muốn chạm.

Lý do rất đơn giản: hắn không hiểu hậu quả. Chạm vào lõi linh mạch nghĩa là gì? Nhận chủ nghĩa là gì? Hắn Luyện Khí tầng ba, kinh mạch bình thường, đan điền bình thường, linh lực bình thường. Thứ duy nhất không bình thường là linh căn, và hắn còn chưa hiểu linh căn từ đâu ra. Nhận một linh mạch cổ đại có ý thức vào người, giống như cho một đứa trẻ cầm quả bom hạt nhân rồi bảo "giữ cẩn thận."

Sàn rung.

Nhẹ, nhưng rõ. Lâm Nhàn nhìn xuống. Dưới chân hắn, lớp đá phẳng đang có vết nứt mảnh chạy ngang, dài chừng hai gang tay. Linh căn quét xuống: lớp sàn chính là lớp thứ sáu của phong ấn, và nó đang mỏng hơn so với khi hắn bước vào phòng. Không phải ảo giác. Lớp sáu đang co nhanh hơn. Gần hơn. Nóng hơn.

Tại sao bây giờ?

Câu trả lời hiện ra ngay: vì hắn ở đây. Linh mạch cảm nhận được người nó chọn đang đứng ngay trên, và nó đang phản ứng. Giống con vật bị nhốt lâu ngày, nghe thấy tiếng chân chủ nhân, bắt đầu cào cửa.

Vết nứt lan thêm nửa gang.

Bụi rơi từ trần. Không nhiều, chỉ vài hạt, nhưng đủ để Lâm Nhàn hiểu: phòng này không phải vĩnh cửu. Đá tường đang chịu áp lực từ bên dưới, từ linh mạch đang cố vươn lên. Nếu hắn không làm gì, lớp sáu sẽ vỡ. Và khi lớp sáu vỡ...

Hắn nhớ. Ghi chú trên tường: nếu không có chủ khi ấn vỡ, hút hết linh khí nghìn dặm. Đất chết. Cây chết. Người chết.

Sàn rung lần nữa, mạnh hơn. Vết nứt tách đôi, chạy về hai phía, gặp nhau ở chân bệ đá. Viên đá trên bệ sáng lên, nhịp rung nhanh hơn, giống nhịp tim khi hoảng. Nó đang vội.

Lâm Nhàn nhìn viên đá. Nhỏ bằng nắm tay, trong suốt, phát quang nhẹ từ bên trong, ánh sáng ấm, không chói. Nhịp rung truyền qua không khí, qua linh khí đặc quánh, vào linh căn hắn, rồi từ linh căn xuống ngực, đầu ngón tay, gót chân. Toàn thân hắn đang rung theo mà không hay.

Tôi không có lựa chọn.

Không phải câu hỏi nữa. Hắn nhìn vết nứt trên sàn, nhìn bụi rơi từ trần, nhìn viên đá đang sáng dần. Nếu hắn quay đi, lớp sáu sẽ vỡ trong vài ngày, có thể vài giờ. Linh mạch sẽ phá ấn. Linh khí nghìn dặm bị hút sạch. Thanh Vân Tông, tông nhân, cây cối, suối phía đông, tất cả. Lục Cẩu đang đợi ngoài kia.

Hắn hít thở.

Không phải hít thở để bình tĩnh. Hắn đã bình tĩnh. Đây là hít thở để nhớ cảm giác bình thường lần cuối, trước khi làm một việc mà hắn biết sẽ thay đổi mọi thứ.

Bước đầu tiên. Khoảng cách ba bước rút còn hai.

Linh căn rung mạnh hơn, cộng hưởng sâu hơn, không chỉ ở ngực mà lan xuống bụng, lên đỉnh đầu. Viên đá sáng rõ, ánh sáng bên trong không phải trắng thuần mà có lớp, có chiều sâu, giống nhìn vào mắt ai đó đang chờ đợi rất lâu.

Bước thứ hai.

Hắn đứng ngay trước bệ đá. Viên đá ngang tầm eo, nhỏ bằng nắm tay, rung đều. Nhịp rung bây giờ gần như trùng với nhịp tim hắn, lệch chỉ nửa phách, giống hai người đi bộ cạnh nhau đang dần bước cùng nhịp.

Lâm Nhàn giơ tay phải.

Ngón tay run. Không phải sợ. Là linh căn phản ứng, cộng hưởng quá mạnh khiến cơ bắp co theo. Hắn nhìn bàn tay mình: bình thường, không vết chai kiếm, không vết đan dược, chỉ là bàn tay của người quét sân.

Viên đá rung nhanh hơn. Ánh sáng mạnh hơn. Sàn nứt thêm một đường dài, chạy từ bệ đá đến tường. Bụi rơi dày hơn.

"Được rồi," hắn nói, lần thứ hai trong mười phút. Nhưng lần này không phải nói với linh mạch.

Nói với chính mình.

Hắn chạm.

Đầu ngón tay chạm bề mặt viên đá.

Lạnh trước, rồi ấm, rồi nóng. Không phải nóng bỏng, mà nóng từ bên trong, giống máu chảy ngược từ đầu ngón tay lên cánh tay, qua vai, vào ngực. Linh căn bùng ra, không phải mạnh mà rộng, tràn qua thành phòng, qua hành lang, qua phòng gương vỡ, qua phòng ảo trận, qua phòng thư viện, qua ba ngã rẽ, qua cánh cửa đá, lên bậc thang, ra bãi đất phía đông.

Rộng. Rộng hơn bất kỳ lần nào hắn mở linh căn.

Viên đá nóng dần dưới ngón tay. Hắn muốn rút ra nhưng không được, không phải bị giữ mà vì linh căn đang kết nối, đang trao đổi, đang nói chuyện với thứ gì đó bên trong viên đá bằng ngôn ngữ hắn không hiểu. Ánh sáng từ viên đá tràn lên bàn tay, bao phủ cổ tay, lan lên cánh tay. Không đau. Ấm. Như ai đó đang nắm tay hắn rất chặt, rất lâu.

Viên đá bắt đầu tan.

Không phải vỡ. Không phải bốc hơi. Tan, như đường trong nước, từ rìa vào trong, ánh sáng hòa vào da hắn, chìm qua lớp da, qua cơ, qua xương, và biến mất. Bệ đá trống.

Phòng im.

Một giây. Hai giây. Lâm Nhàn đứng bất động, tay vẫn giơ, ngón tay chạm không khí nơi viên đá từng nằm. Linh căn vẫn mở rộng, bao phủ toàn bộ bí cảnh, và hắn cảm nhận được mọi thứ: mỗi vết nứt trên tường, mỗi hạt linh khí trong không khí, mỗi ký hiệu cổ trên đá, mỗi nhịp rung của sáu lớp trận pháp.

Sáu lớp đang rung.

Không phải rung hỗn loạn. Rung đều, cùng tần số, cùng biên độ, và tần số đó... là nhịp tim hắn.

Lâm Nhàn hạ tay. Nhìn xuống. Bàn tay bình thường, không sáng, không nóng, không khác. Nhưng ở dưới da, ở đầu mỗi ngón tay, hắn cảm thấy thứ gì đó đang đập, nhẹ nhàng, đều đặn, ấm. Không phải tim hắn, vì tim hắn đập ở ngực, và thứ này đập ở khắp nơi, ở tay, ở chân, ở lưng, ở trán.

Nhịp đập thứ hai.

Sàn ngừng nứt. Vết nứt trước đó vẫn còn, nhưng không lan thêm. Bụi ngừng rơi. Nhiệt giảm. Lớp sáu dưới chân hắn, vừa mỏng đến mức sắp vỡ, giờ đang ổn định lại, giống vết thương bắt đầu lành. Không phải hồi phục, mà ngừng xấu đi, vì thứ bên trong đã có chỗ đi.

Linh mạch không còn đẩy phong ấn. Vì linh mạch giờ ở trong hắn.

Cả bí cảnh sáng lên.

Ký hiệu cổ trên tường phòng tròn phát quang, màu xanh nhạt, rồi lan ra hành lang, rồi tiếp, mỗi ký hiệu sáng lên từng cái một như đèn dây được bật theo chuỗi. Lâm Nhàn đứng giữa phòng, linh căn mở rộng, và nhìn ánh sáng lan đi, qua phòng gương, qua phòng ảo trận, qua thư viện, qua ba ngã rẽ, lên cầu thang.

Bí cảnh đang sáng. Lần đầu sau ba trăm năm.

Tô Mộc Thanh đứng ở cuối hành lang hẹp, chỗ bốn người bị chặn lại.

Nàng đã đứng đó từ khi tiền bối bước vào một mình. Hàn Phong ngồi dựa tường bên trái, mắt nhắm, kiếm ngang đùi, hơi thở đều nhưng nàng biết hắn không ngủ. Thanh Huyền ngồi xếp bằng bên phải, lưng thẳng, tay đặt trên gối, giữ tư thế của người đang chờ lệnh chứ không phải nghỉ ngơi. Lục Cẩu ngồi xa nhất, lưng dựa tường, hai tay ôm gối, mặt bình thản nhưng mắt không rời lối đi hẹp.

Không ai nói gì. Đã gần một canh giờ.

Nàng nhớ khoảnh khắc tiền bối bước vào. Thanh Huyền quỳ, Hàn Phong thề, nàng gật đầu. Nàng đã gật đầu. Lần đầu tiên nàng thừa nhận, không phải bằng lời mà bằng hành động, rằng người này có thứ gì đó mà nàng không hiểu. Không phải linh lực. Không phải tu vi. Thứ gì đó.

Mảnh gương vẫn nằm trong tay áo nàng. Mảnh nhỏ, sắc, lạnh. Hình ảnh trong gương: tiền bối mặc áo trắng, ngồi kiết già, cực mạnh, đang cười. Nàng đã nhìn mảnh gương ba lần kể từ đó, và mỗi lần hình ảnh mờ hơn một chút, như gương đang quên.

Sàn rung.

Nhẹ, nhưng cả bốn người đều cảm nhận. Hàn Phong mở mắt. Thanh Huyền đứng dậy. Lục Cẩu siết chặt gối. Rung lần nữa, mạnh hơn, truyền qua đá, qua tường, qua không khí. Bụi rơi từ trần hành lang.

Rồi im.

Im hoàn toàn. Linh khí trong không khí đang chuyển động, nhưng không phải chuyển động hỗn loạn. Nàng cảm nhận bằng linh thức Trúc Cơ đỉnh phong: linh khí toàn bộ bí cảnh đang chảy về một hướng. Về phía hành lang hẹp. Về phía phòng tròn. Về phía tiền bối.

Nàng rút kiếm.

Không phải muốn đánh. Phản xạ. Kiếm tu cảm nhận biến động linh khí lớn thì rút kiếm, giống thợ mỏ nghe tiếng nứt thì chạy. Lưỡi kiếm rung trong tay nàng, không phải vì kiếm ý mà vì linh khí trong kiếm đang bị kéo, bị hút, về phía cuối hành lang.

Thanh Huyền quỳ.

Không phải quỳ vì lễ nghi. Quỳ vì chân không đứng nổi. Áp lực từ cuối hành lang tràn ra, không phải sát khí, không phải uy áp, mà là thứ gì đó rộng lớn hơn, như đứng dưới bầu trời quang đãng sau cơn mưa và nhận ra mình rất nhỏ. Nguyên Anh tu vi của cô run rẩy, không phải sợ, mà kính.

Hàn Phong quỳ theo. Nước mắt chảy mà không hay. Kiếm trên đùi rung đều theo nhịp nào đó, nhịp mà hắn chưa bao giờ nghe nhưng cảm thấy quen, giống nhịp tim của ai đó rất gần.

Lục Cẩu không quỳ. Hắn đứng dậy. Mặt trắng bệch, tay nắm chặt, mắt nhìn vào hành lang tối. Hắn không có linh thức để cảm nhận, nhưng hắn cảm nhận bằng thứ khác: bạn hắn vừa làm điều gì đó không thể hoàn tác.

Ánh sáng.

Từ cuối hành lang hẹp, ánh sáng xanh nhạt lan ra. Ký hiệu trên tường sáng lên, từng cái, từ trong ra ngoài, giống mạch máu được bơm đầy sau khi tim đập lại. Ánh sáng chạy qua chỗ bốn người đứng, lan ra phòng gương, ra phòng ảo trận, ra thư viện, lên bậc thang.

Tô Mộc Thanh hạ kiếm. Không phải vì hết nguy hiểm.

Vì nàng hiểu: đây không phải chấn động. Đây là bí cảnh đang thức dậy.

Lâm Nhàn bước ra khỏi hành lang hẹp.

Hắn thấy bốn người. Thanh Huyền quỳ bên phải, đầu cúi, vai run nhẹ. Hàn Phong quỳ bên trái, mặt ướt, miệng mấp máy nhưng không ra tiếng. Tô Mộc Thanh đứng ở giữa, kiếm trong tay nhưng mũi chỉ xuống đất, mắt nhìn hắn theo cách hắn chưa từng thấy. Không phải nghi ngờ. Không phải kính sợ. Là thứ gì đó ở giữa, chưa có tên.

Lục Cẩu đứng xa nhất. Mặt trắng. Không quỳ. Không nói.

Hàn Phong mở miệng, giọng nghẹn:

– Tiền bối... trận pháp tổ sư...

– Đứng dậy.

Hắn nói, giọng bình thường. Không lệnh, không uy áp, chỉ là hai từ. Nhưng cả Hàn Phong lẫn Thanh Huyền đều đứng lên ngay, như thể hai từ đó nặng hơn bất kỳ mệnh lệnh nào.

– Đi ra.

Hắn quay lưng, bước về phía ba ngã rẽ. Không giải thích. Không phải vì muốn giữ bí mật, mà vì hắn không biết giải thích thế nào. Viên đá tan vào tay tôi. Linh mạch giờ ở trong người tôi. Tôi cảm thấy nhịp đập thứ hai. Nói ra sẽ chỉ khiến mọi thứ rối hơn.

Bí cảnh sáng. Ký hiệu trên tường phát quang, ánh sáng xanh nhạt dẫn đường, hành lang không còn tối. Ba ngã rẽ sáng rõ, lối về bên phải phát sáng mạnh hơn hai lối còn lại. Bí cảnh đang chỉ đường cho hắn. Chỉ đường cho chủ nhân.

Hắn đi. Bốn người theo sau. Không ai nói.

Cầu thang đá sáng dần khi hắn đặt chân lên bậc đầu tiên, mỗi bậc sáng lên khi hắn bước qua rồi giữ ánh sáng cho người phía sau. Ba mươi bậc. Ánh sáng mặt trời từ miệng lỗ chiếu xuống, hòa với ánh xanh nhạt của bí cảnh, tạo ra một thứ ánh sáng lạ, vừa ấm vừa lạnh.

Hắn bước lên bãi đất phía đông.

Vân Thiên đứng đó.

Tông chủ đã đợi. Hắn không biết từ bao giờ, nhưng Vân Thiên mặc đạo bào chính thức, tóc gọn, tay chắp sau lưng, dáng đứng của người đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Xung quanh bãi đất, linh khí đặc gấp nhiều lần so với sáng nay. Cỏ vàng úa đã hết. Thay vào đó, cỏ xanh hơn, tươi hơn, đất ẩm hơn, giống vừa mưa xong dù trời nắng.

Vân Thiên nhìn hắn bước lên. Mắt Hóa Thần quét qua: thân thể bình thường, tu vi vẫn trống, không linh lực. Nhưng bãi đất phía đông đã thay đổi hoàn toàn. Linh khí không còn chảy từ dưới lên theo trận pháp nữa, mà chảy theo một trung tâm mới. Trung tâm đang đứng trước mặt ông, mặc áo ngoại môn đệ tử, tóc xõa, mắt bình thản.

Vân Thiên quỳ.

Một gối chạm đất. Đầu cúi. Không hỏi. Không cần hỏi.

Lâm Nhàn nhìn tông chủ Hóa Thần quỳ trước mặt mình, và nghĩ: Lại thêm một người quỳ.

– Đứng dậy, hắn nói lần thứ hai trong mười phút. Mệt hơn.

Vân Thiên đứng lên. Mắt ông đỏ nhẹ, không phải khóc, mà là linh lực Hóa Thần phản ứng với biến động linh khí quá lớn. Ông không nói gì. Chỉ nghiêng người sang bên, nhường đường.

Hắn đi qua. Về phía phòng ngoại môn.

Bốn người theo sau. Vân Thiên đứng lại, nhìn bãi đất phía đông. Linh khí đang ổn định, không còn dao động, chảy đều, ấm, giống mạch máu trong cơ thể khỏe mạnh. Ông nhìn xuống lỗ vuông dẫn vào bí cảnh. Ánh sáng xanh nhạt vẫn sáng ở dưới, đều, không tắt.

Ba trăm năm. Bí mật của tổ sư. Phong ấn mà ông giữ cả đời.

Giờ thuộc về một ngoại môn đệ tử Luyện Khí tầng ba.

Phòng ngoại môn. Đêm.

Lâm Nhàn ngồi trên giường, lưng dựa tường. Phòng nhỏ, quen thuộc, mọi thứ vẫn như sáng nay: kệ gỗ với linh đan, áo bào, kiếm ngọc, ngọc bội xếp hàng. Bộ sưu tập đồ vô dụng. Giờ thêm một thứ nữa: linh mạch cổ đại nằm trong người hắn.

Cũng không biết dùng thế nào.

Hắn nhìn bàn tay. Bình thường. Không sáng, không nóng, không khác. Nhưng dưới da, ở mỗi đầu ngón tay, nhịp đập thứ hai vẫn ở đó, nhẹ nhàng, đều đặn, ấm. Không phải tim hắn. Tim hắn đập ở ngực, bảy mươi lần mỗi phút. Nhịp đập này ở khắp nơi, chậm hơn, sáu mươi lần, và lệch nửa phách so với tim.

Hai nhịp đập. Hai tần số. Chưa đồng bộ.

Tiếng gõ cửa.

– Vào.

Lục Cẩu bước vào, tay bưng khay gỗ: cơm, rau, cá kho mặn. Mùi quen thuộc. Hắn đặt khay xuống bàn, ngồi đối diện, không nói. Mắt nhìn main, nhìn tay main, nhìn mặt main.

Im lặng kéo dài.

Lục Cẩu mở miệng:

– Tay huynh nóng hơn trước.

Lâm Nhàn nhìn xuống. Đúng. Tay hắn ấm hơn bình thường, không nhiều, chỉ đủ để người quen nhận ra.

– Lục Cẩu, hắn nói. Tôi vẫn là tôi.

Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Mắt hắn không có linh thức, không quét được tu vi, không cảm nhận được linh khí. Nhưng mắt hắn có thứ khác: mười năm Hắc Thổ, mười năm đọc người, mười năm phân biệt thật giả.

– Ta biết, Lục Cẩu nói.

Nhưng giọng hắn không chắc như lời.

Lâm Nhàn cầm đũa. Ăn cơm. Cá kho mặn, vị quen, giống mọi bữa tối ở ngoại môn. Lục Cẩu ngồi đối diện, cũng ăn, nhưng chậm hơn bình thường, và mắt thỉnh thoảng liếc tay main.

Ăn xong. Lục Cẩu dọn bát. Đứng ở cửa, quay lại:

– Huynh, hắn nói nhẹ. Dưới đó... huynh có sợ không?

Lâm Nhàn nghĩ. Không phải nghĩ có nên nói thật hay không. Mà nghĩ câu trả lời thật là gì.

– Có, hắn nói. Nhưng không phải sợ viên đá. Sợ không kịp.

Lục Cẩu gật. Bước ra. Đóng cửa nhẹ.

Lâm Nhàn nằm xuống. Tay đặt trên ngực. Hai nhịp đập, tim hắn và linh mạch, lệch nhau nửa phách. Giống hai người đi bộ cạnh nhau, chưa quen bước.

Hắn nhắm mắt. Lần đầu tiên từ khi xuyên không, hắn ngủ không mơ.

Ch.48/130
3.219 từ