Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 103: Linh Mạch Tự Sửa
Chương 103

Linh Mạch Tự Sửa

Mùng ba tháng mười hai.

Mộ Thanh Vân gọi Vân Thiên đến trận pháp thất lúc sáng sớm. Hắn biết vì linh căn cảm nhận linh thức Vân Thiên bay qua phía đông, nhanh, kiểu người nhận tin gấp.

Một canh giờ sau, Hàn Phong đến.

– Tiền bối. Tông chủ mời tiền bối lên Vân Đỉnh Các. Có tin quan trọng.

Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu gật nhẹ.

Vân Đỉnh Các, ba trăm bậc đá. Hắn leo chậm, thở nặng ở bậc hai trăm, đúng kiểu mọi lần. Lục Cẩu đi sau, không nói. Gió trên cao lạnh hơn dưới, tuyết mỏng phủ bậc đá, trơn.

Vân Thiên đã ngồi sẵn. Trà đã rót. Bên cạnh Vân Thiên: Mộ Thanh Vân, mặt tái nhưng mắt sáng, kiểu người vừa phát hiện điều gì đó không tin nổi.

– Tiền bối, Vân Thiên nói. Đứng dậy, cúi đầu nhẹ. Mời ngồi.

Hắn ngồi. Uống trà. Chờ.

Quy tắc Lục Cẩu: để người khác nói trước. Uống trà, chờ. Người nào nói trước, người đó lộ ý trước.

Vân Thiên nhìn Mộ Thanh Vân. Mộ Thanh Vân hít sâu.

– Tiền bối. Hộ tông đại trận đang tự sửa.

Im lặng.

Tự sửa. Trận pháp tự sửa? Mộ Thanh Vân nói ba đến bốn tháng sửa, đệ tử Trận Phong rót linh lực hàng ngày. Bây giờ "tự sửa"?

– Lão phu phát hiện sáng nay, Mộ Thanh Vân tiếp. Vết nứt mặt nam đêm qua dài mười trượng. Sáng nay: tám trượng.

Mười giảm xuống tám. Hai trượng tự lành qua một đêm. Tốc độ đó không phải do đệ tử Trận Phong rót linh lực. Họ rót cả ngày mới lành nửa trượng.

– Lão phu kiểm tra linh lực trong trận. Mộ Thanh Vân nói chậm, đặt ngọc giản lên bàn. Không phải linh lực đệ tử. Linh lực từ linh mạch. Chảy lên qua mặt đất, vào trận, lấp vết nứt.

Vân Thiên nhìn hắn. Mắt Vân Thiên: kính sợ pha biết ơn pha thứ gì đó khác, kiểu người nhìn thần tích mà biết mình đang đứng trong thần tích.

Linh mạch. Linh mạch tôi nhận chủ, linh mạch nuôi cả Thanh Vân Sơn. Đang chảy lên lấp vết nứt hộ tông.

Tôi không ra lệnh. Tôi không biết cách ra lệnh. Cố Vân Thâm không nói gì về việc này.

Vậy ai?

Hắn nhắm mắt. Linh căn mở. Dò xuống. Ba mươi trượng, phong ấn sáu lớp, Cố Vân Thâm bên trong.

Cố Vân Thâm gửi ý niệm: bình thản. Không phải "tôi làm", không phải "không phải tôi." Bình thản kiểu "chuyện đương nhiên."

Cố Vân Thâm không ra lệnh linh mạch sửa trận. Linh mạch tự sửa. Vì linh mạch coi hộ tông là phần của hệ thống, kiểu cơ thể tự lành vết thương. Trước khi tôi nhận chủ, linh mạch bị phong ấn kiểm soát, không tự do chảy. Bây giờ viên đá lõi ở trong tôi, phong ấn vẫn chạy nhưng linh mạch có chủ, chủ ở trên mặt đất, linh mạch theo chủ, chảy lên, gặp vết nứt, lấp.

Kiểu hệ miễn dịch. Hộ tông là da, linh mạch là máu, vết nứt là vết thương. Cơ thể tự chữa.

Hắn mở mắt.

– Bao lâu? hắn hỏi.

Mộ Thanh Vân nhìn ngọc giản, tính.

– Nếu tốc độ này giữ đều... sáu tuần. Không phải ba tháng.

Vân Thiên thở ra. Nhẹ, kiểm soát, nhưng thở ra kiểu người vừa được tha mạng.

Sáu tuần thay vì ba tháng. Thất Ma Cung dự kiến quay lại trong một đến hai tháng. Ba tháng sửa thì Thất Ma Cung đánh lúc trận yếu. Sáu tuần thì trận xong trước khi Thất Ma Cung quay lại.

Và Vân Thiên sẽ nghĩ tôi làm. "Cao nhân" ra lệnh linh mạch sửa trận pháp. Mộ Thanh Vân sẽ nghĩ tôi làm. Cả tông sẽ nghĩ.

Tôi không làm gì cả.

– Tiền bối, Vân Thiên nói. Mắt Vân Thiên có nước. Không khóc, chỉ ướt nhẹ, kiểu nước mắt của người không khóc mấy trăm năm. Bổn tông chủ... không biết nói gì.

Vân Thiên không biết nói gì. Hóa Thần ba trăm năm, không biết nói gì. Vì ông nghĩ tôi đang âm thầm sửa hộ tông, cứu tông, bảo vệ họ, mà không cần ai biết.

Tôi cũng không biết nói gì. Vì tôi không làm.

– Không cần nói, hắn đáp.

Vân Thiên cúi đầu. Sâu. Mộ Thanh Vân cúi theo.

"Không cần nói." Ba chữ. Vân Thiên sẽ ghi vào sổ bọc da rồng. Mộ Thanh Vân sẽ ghi vào nhật ký nghiên cứu. Hàn Phong sẽ ghi Ngữ Lục.

Ba chữ. Tôi nói vì thật sự không cần ai nói gì. Họ hiểu: cao nhân khiêm tốn, làm không cần ghi nhận.

Chiều. Bãi đất phía đông.

Hắn ngồi trên phiến đá, linh căn mở sâu. Dò linh mạch dưới mặt đất: đúng, linh khí đang chảy lên qua vết nứt hộ tông, lấp dần. Không phải chảy mạnh, chảy nhẹ, kiểu mao mạch. Đều. Ổn định. Tự động.

Cơ thể tự chữa. Không cần lệnh. Linh mạch nhận tôi là chủ, nhưng không cần tôi ra lệnh từng việc. Giống tim đập: không cần não bảo đập, tự đập. Linh mạch tự biết hệ thống bị hỏng ở đâu, tự sửa.

Vấn đề: tôi không kiểm soát được. Nếu linh mạch tự sửa hộ tông, tốt. Nếu linh mạch tự làm thứ khác mà tôi không biết, có thể không tốt.

Cố Vân Thâm gửi ý niệm. Rõ hơn tuần trước. Hai từ.

"Bình thường."

Cố Vân Thâm nói bình thường. Ông biết nhiều hơn tôi về linh mạch, ông bị phong ấn ba trăm năm bên trong, ông thấy linh mạch tự sửa là chuyện bình thường.

Vậy thì bình thường.

Tô Mộc Thanh đến lúc hắn đang ngồi. Bước nhẹ, kiểu kiếm tu, không tiếng chân. Xương sườn vẫn băng nhưng đã đi lại được.

– Tiền bối.

Hắn nhìn. Tô Mộc Thanh đứng cách ba bước, tay không, kiếm trên lưng. Mắt Tô Mộc Thanh: bình tĩnh, sắc, nhưng có thứ gì đó khác. Không phải kính sợ kiểu cũ. Kiểu khác.

– Xương sườn, hắn nói.

– Đã tốt hơn. Châu Nguyên trưởng lão cho đan, bảy mươi phần trăm. Hai tuần nữa lành.

Hắn gật.

Tô Mộc Thanh đứng. Không nói. Đứng kiểu Tô Mộc Thanh: thẳng, im, chờ. Nếu hắn không hỏi, Tô Mộc Thanh sẽ đứng đến khi hắn hỏi hoặc đến khi trời tối.

– Có gì? hắn hỏi.

Tô Mộc Thanh nhìn hắn. Lâu. Rồi:

– Tiền bối. Trong bí cảnh, tiền bối phá ảo trận bằng tay. Khi chạm vai đệ tử, không có linh lực. Đệ tử cảm nhận rõ: kinh mạch trống, tay ấm, nhưng trống.

Tô Mộc Thanh hỏi. Tô Mộc Thanh nhớ. Trong bí cảnh, tôi chạm vai cô ấy phá ảo trận. Khi chạm: tay trống, kinh mạch trống, phàm nhân. Tô Mộc Thanh biết từ lúc đó. Bốn tháng rồi. Bốn tháng giữ trong bụng.

Lý Thanh Phong lệnh: đừng dò xét, đừng thử, đừng tò mò. Tô Mộc Thanh tuân lệnh bốn tháng. Bây giờ hỏi.

Tại sao bây giờ?

– Sau trận, Tô Mộc Thanh nói. Tiền bối đứng mười canh giờ. Không kiếm, không thuật pháp. Đệ tử nằm cách năm bước, thở nông, nhìn lưng tiền bối. Lưng tiền bối run nhưng không ngã.

Tô Mộc Thanh dừng. Mắt Tô Mộc Thanh nhìn xuống, rồi nhìn lên.

– Đệ tử không hỏi tiền bối là ai. Không quan trọng. Đệ tử hỏi: tay tiền bối trống, vậy tiền bối dùng gì để đứng?

Câu hỏi hay. Tay trống, kinh mạch trống, không linh lực, không kiếm. Vậy dùng gì đứng mười canh giờ?

Sự thật: đứng bằng sợ. Sợ ngồi xuống thì Lục Cẩu chết. Sợ chạy thì Hàn Phong chết. Sợ không phải dũng cảm mà sợ.

Nhưng câu trả lời đó không nói được.

Hắn nhìn Tô Mộc Thanh. Lâu. Tô Mộc Thanh nhìn lại, không tránh.

– Chân, hắn nói.

Tô Mộc Thanh chớp mắt. Một lần. Rồi miệng hơi cong, kiểu Tô Mộc Thanh khi không cười mà muốn cười.

– Đệ tử hiểu.

Tô Mộc Thanh cúi đầu, quay đi. Bước nhẹ, kiếm trên lưng rung nhẹ theo bước.

"Chân." Tôi nói vì thật. Đứng bằng chân. Không có gì khác.

Tô Mộc Thanh sẽ hiểu thành: "Chân = nền tảng, đạo tâm, gốc rễ." Kiểu phản phác quy chân. Kiểu cao nhân nói thứ đơn giản nhất nhưng sâu nhất.

Mười một tháng. Mỗi câu tôi nói thật đều bị hiểu thành triết lý. Mỗi lần tôi thành thật nhất là lúc họ hiểu sai nhất.

Lục Cẩu ở đâu đó phía sau, nghe hết. Không bước ra. Không cần.

Tối. Phòng ngoại môn.

– Huynh. Tô Mộc Thanh hỏi câu đó vì gì?

– Vì cô ấy biết tôi không có linh lực. Bốn tháng rồi. Bây giờ mới hỏi.

– Cô ấy không hỏi "tại sao trống." Cô ấy hỏi "dùng gì để đứng."

Lục Cẩu gấp chăn, đặt lên giường.

– Nghĩa là cô ấy không quan tâm huynh mạnh hay yếu. Cô ấy quan tâm huynh là người thế nào.

Lục Cẩu nói đúng. Tô Mộc Thanh không hỏi tu vi. Không hỏi linh căn. Không hỏi viên đá lõi linh mạch. Hỏi: dùng gì để đứng. Câu trả lời Tô Mộc Thanh tìm không phải về sức mạnh. Về ý chí.

Tô Mộc Thanh từ đầu không giống Hàn Phong hay Vân Thiên. Hàn Phong tin tôi mạnh. Vân Thiên tin tôi ẩn giấu. Tô Mộc Thanh... Tô Mộc Thanh chưa bao giờ nói tin gì. Tô Mộc Thanh chỉ theo.

Bây giờ Tô Mộc Thanh hỏi lần đầu. Và câu hỏi không phải "anh là ai" mà là "anh dùng gì."

Nguy hiểm nhất. Vì câu trả lời thật lại đúng.

– Huynh, Lục Cẩu nói. Cổ Thiên Cơ. Em hỏi Lâm Thái Hư trước khi ông ấy chuyển tuần tra. Ông ấy nghe tên, mặt đổi.

– Đổi thế nào?

– Không phải sợ. Kiểu im. Kiểu người nghe tên mà không dám bình luận.

Nguyên Anh nghe tên Cổ Thiên Cơ mà không dám bình luận.

– Ông ấy nói gì?

– Ba câu. "Cổ Thiên Cơ là tên thật." "Lão phu nghe từ sư phụ sư phụ." "Nếu ông ta muốn uống trà, thì mời."

Sư phụ sư phụ. Sư phụ của sư phụ Lâm Thái Hư. Ba thế hệ trước. Nghĩa là Cổ Thiên Cơ đã nổi tiếng từ ít nhất hai trăm năm trước.

Hai trăm năm. Cũ hơn hầu hết trưởng lão đang sống. Ẩn thế, uống trà, đi lang thang.

Và bây giờ muốn uống trà với tôi.

– Lục Cẩu. Ông ta khi nào đến?

– Không biết. Thư không nói ngày. Chỉ nói "muốn uống trà." Kiểu người không cần hẹn.

Hắn nằm xuống. Mắt nhìn trần. Tuyết rơi ngoài cửa sổ, thấy qua khe gỗ.

Cố Vân Thâm bên dưới, gửi ý niệm đêm: ấm. Đều. Nhịp đập hai bên gần nhau, một phần năm phách.

Cổ Thiên Cơ. Giấy đen "thú vị." Tô Mộc Thanh hỏi "dùng gì để đứng." Linh mạch tự sửa hộ tông. Sáu tông gửi thư. Lâm Thái Hư "không dám quét lần hai."

Mọi thứ đang tăng tốc.

Tháng trước tôi lo Thất Ma Cung quay lại. Bây giờ tôi lo thứ khác: danh tiếng. Thất Ma Cung đánh bằng kiếm, bằng quân, bằng Nguyên Anh. Danh tiếng đánh bằng kỳ vọng. Kiếm chặn được, kỳ vọng thì không.

Khi cả thiên hạ tin tôi là cao nhân, thì kẻ muốn vạch mặt sẽ nguy hiểm hơn Thất Ma Cung.

Và kẻ muốn quỳ sẽ còn đáng sợ hơn.

Ch.103/130
1.982 từ