Dưới Lòng Núi
Đêm thứ mười hai.
Lâm Nhàn ngồi thiền. Thần thức buông, tập trung về phía đông, nơi khối sáng nằm. Mỗi đêm xa thêm một chút. Mỗi đêm rõ hơn một chút.
Hôm nay: năm mươi trượng. Rõ nhất từ trước đến giờ.
Khối sáng không hoàn toàn là hình cầu, hắn nhầm trước. Nó dẹt hơn, giống đĩa. Bề mặt có đường vân, xoắn ốc, đều đặn, giống trận pháp. Và xung quanh, linh mạch đổ vào từ mọi hướng, nhưng không phải tự nhiên. Linh mạch bị uốn. Bẻ cong. Dẫn vào.
Ai đó đã xây thứ này.
Không phải tự nhiên hình thành. Linh mạch bị dẫn, có chủ ý. Đường vân xoắn ốc trên bề mặt, trận pháp.
Đây là... công trình.
Ai xây? Bao giờ?
Ba trăm năm? Tổ sư Thanh V��n? Hay lâu hơn?
Hắn cố nhìn sâu hơn, vào bên trong khối sáng. Nhưng ánh sáng quá dày, thần thức Luyện Khí tầng ba không xuyên nổi. Như cố nhìn xuyên mặt trời.
Nhức đầu. Hắn rút ra.
Mở mắt. Thở nặng. Mồ hôi chảy dọc sống mũi.
Trận pháp khổng lồ dưới lòng núi. Linh mạch toàn Thanh Vân Sơn đổ về đó.
Thanh Vân Tông, "tông phái trung bình cỡ nhỏ."
Nhưng nếu có thứ này dưới chân...
Thì không hề trung bình.
Hắn đứng dậy, ra hiên. Lục Cẩu đã gục, ngáy nhẹ, lưng dựa khung cửa. Không canh nổi mười hai đêm liên tiếp.
Lâm Nhàn ngồi xuống cạnh. Nhìn trời, đêm trong, sao sáng. Gió lạnh từ phía núi thổi qua, mang theo mùi trúc và đá ẩm.
"Thanh Vân Tông từng là cổ tông siêu mạnh."
Lục Cẩu nói, ngày đầu tiên. Thông tin cơ bản trong Đạo Kinh sơ cấp: "Thanh Vân Tông có lịch sử nghìn năm, từng là đại tông nhưng suy tàn sau biến cố."
Biến cố gì, sách không nói.
Và dưới lòng núi, thứ kia vẫn ở đó. Nghìn năm? Hay ba trăm năm?
Vân Thiên biết. Chắc chắn biết. Không thể làm tông chủ mà không biết.
Nhưng không nói ai. Vì bí mật.
Và ta, Luyện Khí tầng ba, nhìn thấy.
Hắn đứng dậy. Lau miệng, vị tanh sau họng nhạt dần. Bước về phòng men theo con đường mòn.
Giới hạn rõ ràng. Thần thức Luyện Khí tầng ba chỉ chịu nổi quét sâu bình thường hai mươi trượng, hoặc năm mươi trượng nếu tập trung một hướng. Quá mức, tổn thương.
Cần tăng tu vi. Nhưng tu vi không tăng, bốn năm rồi.
Hay tập luyện thần thức riêng? Như tập cơ, dùng nhiều thì mạnh lên? Phải thử. Nhưng cẩn thận, theo sách, tổn thương thần thức khó chữa hơn kinh mạch.
Tạm thời, ghi nhớ vị trí. Bốn mươi lăm trượng phía đông. Sâu. Nhiều lớp phong ấn. Có vật thể bên trong.
Và không nói ai. Chưa.
Nếu Vân Thiên biết ta biết, sẽ sao?
Lão tin ta là Đại Thừa. Vậy lão nghĩ: "Đại Thừa tự nhiên biết. Không lạ." Nhưng ta không thể để lộ là biết. Vì "biết" mà "hỏi" thì khác loại cao nhân. Cao nhân biết mà không quan tâm, mới đáng sợ.
Vậy, im.
Con đường mòn dẫn ngược qua rừng trúc. Nắng chiều xiên qua lá, đốm sáng đốm tối. Gió mang mùi đá ẩm. Phía trước, mái ngói phòng ngoại môn hiện ra.
Hắn vào phòng. Nằm xuống. Nhắm mắt. Cố ngủ.
Không ngủ được.
· · ·
Đêm.
Lâm Nhàn không tu luyện. Đau đầu chưa hết hoàn toàn. Nằm trên giường, nhìn trần.
Lục Cẩu ngoài cửa, tỉnh, vì ngủ bù cả chiều.
— Huynh. Không luyện hôm nay?
— Nghỉ. Mệt.
— Mệt thật hay mệt kiểu "sắp có chuyện"?
— Mệt thật.
— Ờ. Ngủ đi.
Im lặng. Lâu.
Rồi hắn cảm nhận, không phải bằng thần thức, vì đang mở mắt. Mà bằng thứ khác. Bản năng. Linh giác, nếu tin là linh căn đặc dị.
Phía bắc. Gần. Rất gần.
Hắn nhắm mắt. Buông thần thức, nhẹ, không gắng.
Mười trượng. Gần hơn mọi đêm ba trượng.
Hắn nghe tiếng gì đó. Nhẹ. Từ phía bắc.
Không phải linh lực, hắn đang mở mắt, không thể cảm nhận bằng thần thức. Mà là tiếng, cành gãy. Rất xa, rất nhẹ. Có thể là thú rừng.
Có thể không.
Phía bắc. Lại phía bắc.
Ba đêm liên tiếp, đêm thứ chín, mười, mười hai, ta đều cảm nhận thứ gì đó ở phía bắc. Di chuyển, ẩn linh lực, rồi biến mất.
Không phải trùng hợp.
Ai đó đang đến gần. Từng đêm gần hơn.
Hắn nhìn về phía bắc. Bóng tối. Rừng trúc. Không thấy gì.
Sáng mai. Nói Lục Cẩu.
· · ·
Sáng. Bữa s���m.
— Ba đêm liên tiếp? — Lục Cẩu đặt bát cháo xuống. Mặt nghiêm.
— Đúng. Phía bắc. Mười lăm trượng đến mười hai trượng. Mỗi đêm gần hơn một chút. Linh lực ẩn giấu — lộ ra khi di chuyển.
— Tu vi?
— Không xác định. Nhưng ẩn được trước thần thức ta — dù thần thức ta yếu — chứng tỏ có chủ ý. Và đội tuần tra Trúc Cơ không phát hiện gì — tức tu vi cao hơn Trúc Cơ.
Lục Cẩu gõ ngón tay lên bàn. Nhịp nhanh, suy nghĩ.
— Kim Đan?
— Có thể. Hoặc cao hơn.
— Và đang đến gần khu ngoại môn. Tức là... đến gần huynh.
— Có thể. Hoặc đến vì thứ khác. Ta ở ngoại môn — gần rìa — gần rừng. Ai muốn vào Thanh Vân Tông mà không qua cổng chính, sẽ đi phía này.
— Huynh muốn báo Thanh Huyền?
— Không. Nếu ta báo "phía bắc có người lạ" — câu hỏi đầu tiên sẽ là: huynh biết bằng cách nào? Thần thức Luyện Khí tầng ba không c���m nhận nổi khoảng cách mười hai trượng. Sẽ phải giải thích.
— Và gi��i thích thì lộ linh căn đặc dị.
— Đúng.
Im lặng. Lục Cẩu nhai cháo. Chậm, suy nghĩ.
— Vậy... huynh đề xuất gì?
— Chờ. Nếu người đó chỉ quan sát — thì chưa nguy hiểm. Nếu người đó hành động — ta sẽ biết trước vì cảm nhận được linh lực di chuyển. Và lúc đó — Hàn Phong ở gần. Thanh Huyền tuần tra thường xuyên hơn. Không thiếu người phản ứng.
��� Huynh đợi người khác phát hiện thay huynh.
— Đúng.
— Khôn.
— Sống sót.
Lục Cẩu gật. Dù không vui, nhưng hiểu logic. Cái áo cao nhân bảo vệ, nhưng cũng giới hạn. Không thể làm gì mà "Luyện Khí tầng ba" làm được mà "Đại Thừa" không nên biết.
— Nhưng huynh.
— Gì?
— Nếu người đó đến vì huynh — tức là "cao nhân" huynh đang đóng — thì chắc chắn không phải chính đạo. Chính đạo gửi thiệp.
— Biết.
— Ma đạo.
— Có thể.
— Thất Ma Cung.
Lâm Nhàn không đáp. Nhưng cả hai đều nghĩ đến cái tên đó. Thất Ma Cung, thế lực ma đạo lớn nhất khu vực. Và đã có "phong thư không đề tên" từ phía b���c.
— Nếu là Thất Ma Cung — bọn họ muốn gì?
— Giống mọi người. Muốn biết ta thật hay giả.
— Và nếu kết luận là giả?
— Thì ta chết. Hoặc bị bắt. Ma đạo không cần lịch sự.
— Nhưng nếu kết luận là thật?
— Thì... ta sẽ rất mệt.
Lục Cẩu nhìn hắn. Rồi thở dài, kiểu thở dài đã thành thói quen:
— Ta ghét cuộc s��ng này.
— Ta cũng ghét.
Hai người ăn cháo. Im lặng. Nắng sáng chiếu vào phòng, ấm, bình yên. Giả.
· · ·
Trưa. Hàn Phong đến.
Lần này mang theo thứ khác, không phải trái cây. Một cuộn trúc giản nhỏ, buộc dây đỏ.
— Tiền bối. Đệ tử có vật muốn dâng.
— Gì?
— Đệ tử ghi chép lại những lời tiền bối dạy từ ngày đầu. Tổng hợp lại — mười hai câu. Đệ tử xin tiền bối quá mục.
Mười hai câu. Từ ngày đầu.
"Đừng luyện nữa." "Tu luyện giống uống nước, nóng lạnh tự biết." "Đạo ở khắp nơi." "Kiếm ở trong tâm." "Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng." "Chậm lại, đừng vội."
Ta nói bình thường. Hắn ghi lại như kinh văn.
Lâm Nhàn nhìn cuộn trúc giản. Dây đỏ buộc cẩn thận, kiểu d��y dùng cho vật quan trọng. Nét chữ bên ngoài, chắc là tên, nắn nót, từng nét.
— Ngươi ghi mười hai câu.
— Vâng.
— Mười hai.
— Mỗi câu tiền bối nói đều có thâm ý. Đệ tử không dám bỏ sót.
Kể cả "uống trà đi" chắc cũng ghi.
— Để đó. Ta xem sau.
— Vâng.
Hàn Phong đặt trúc giản lên bàn, cúi đầu, lui ra hiên ngồi thiền.
Lâm Nhàn nhìn cuộn trúc giản trên bàn. Không mở. Chưa muốn đọc.
Mười hai câu nói bừa, thành "kinh văn" trong mắt thiên kiêu.
Nếu thứ này lọt ra ngoài...
Không. Hàn Phong không cho ai xem. Hắn coi đây là vật riêng giữa sư đồ.
Nhưng nếu sau này, khi tin đồn lan đủ rộng, có người hỏi: "Lâm tiền bối dạy gì?"
Và Hàn Phong lôi cái này ra...
Hắn đẩy cuộn trúc giản vào ngăn kéo. Đóng lại.
Nhưng trước khi đóng, liếc qua. Nét chữ trên bìa: "Lâm Tiền Bối Ngữ Lục."
Ngữ lục. Như ngữ lục thiền tông.
Hắn coi mười hai câu nói bừa của ta ngang hàng kinh điển.
Và nếu một ngày, cuộn này lưu truyền ra ngoài...
"Lâm Tiền Bối Ngữ Lục", mười hai câu chấn động tu giới.
Câu một: "Đừng luyện nữa." Câu hai: "Tu luyện giống uống nước, nóng lạnh tự biết."
Và câu mười hai, chắc là "uống trà đi."
Ta ghét cuộc đời này.
Hắn đóng ngăn kéo. Dứt khoát.
Nghĩ sau. Sống trước.
· · ·
Chiều muộn. Lâm Nhàn đi dạo một mình, Lục Cẩu ngủ bù, Hàn Phong được "cho phép" nghỉ.
Hắn đi về phía đông. Không có lý do cụ th��, nhưng có. Khối sáng dưới lòng núi nằm phía đông. Hắn muốn thử: bước gần hơn, nhìn rõ hơn?
Con đường mòn dẫn qua rừng trúc, xuống suối. Nơi hắn hay câu cá, hoặc đúng hơn, ngồi im nhìn nước chảy. Suối phía đông, cách phòng khoảng hai mươi trượng.
Hắn ngồi xuống bên bờ. Nh���m mắt.
Buông thần thức.
Gần hơn. Khối sáng, bốn mươi trượng từ phòng, nhưng từ đây, chỉ còn hai mươi. Rõ hơn nhiều.
Trận pháp trên bề mặt, đường vân xoắn ốc, nhưng bây giờ hắn thấy thêm: có nhiều lớp. Không phải một trận pháp, mà ba hoặc bốn, chồng lên nhau. Lớp ngoài, phong ấn. Lớp giữa, hút linh khí. Lớp trong, không biết.
Nhiều lớp. Giống hệ thống an ninh.
Lớp ngo��i phong ấn, giữ thứ gì đó bên trong.
Lớp giữa hút linh khí, nuôi trận pháp? Hay nuôi thứ bên trong?
Lớp trong...
Hắn cố. Tập trung. Đau đầu.
Lớp trong, mờ. Nhưng có gì đó ở giữa. Không phải trận pháp. Là vật thể. Nhỏ hơn tr��n pháp bao quanh, cỡ bằng người ngồi. Tĩnh.
Có thứ gì đó ở giữa trận pháp.
Bị phong ấn. Được nuôi bằng linh khí toàn núi.
Và đã ở đó... rất lâu.
Hắn rút thần thức. Mở mắt. Nhức đầu dữ dội, quá tải rõ ràng. Máu mũi, không chảy ra ngoài, nhưng vị tanh sau họng.
Quá gắng.
Luyện Khí tầng ba, thần thức có giới hạn. Dùng quá, tổn thương.
Hắn ngồi yên. Nghỉ. Nghe suối chảy. Nhìn cá bơi.
Dưới lòng núi có thứ gì đó bị phong ấn. Linh khí toàn Thanh Vân Sơn nuôi trận phong ấn đó.
Ta ngồi trên đầu nó. Mỗi ngày.
Tất cả mọi người trong tông, ngồi trên đầu nó.
Và không ai biết. Trừ Vân Thiên.
Và bây giờ, trừ ta.
Hắn đứng dậy. Lau miệng, dù không có máu bên ngoài. Bước về phòng, chậm.
Không khám phá thêm. Đã đến giới hạn thần thức.
Muốn nhìn rõ hơn, phải tăng tu vi. Hoặc đến gần hơn.
Đến gần hơn, tức đi về phía đông, sâu hơn vào núi. Vào khu vực...
Khu vực nào? Bí cảnh cổ tông? Kho bảo vật? Hay đường hầm cổ xưa?
Không biết. Chưa có cách biết mà không bị phát hiện.
Tạm thời, ghi nhớ. B��n mươi lăm trượng phía đông. Sâu. Nhiều lớp phong ấn. Có vật thể bên trong.
Và, ta không nói ai.
Chưa.
· · ·
Đêm.
Lâm Nhàn không tu luyện. Đau đầu chưa hết. Nằm trên giường, nhìn trần.
Lục Cẩu ngoài cửa, tỉnh, vì ngủ bù cả chiều.
— Huynh. Không luyện hôm nay?
— Nghỉ. Mệt.
— Huynh mệt thật hay mệt kiểu "sắp có chuyện"?
— Mệt thật.
— Ờ. Ngủ đi.
Im lặng.
Rồi, phía bắc. Mười trượng. Gần hơn mọi đêm.
Lâm Nhàn nhắm mắt, cảm nhận. Thứ đó ở đó, lần này gần hơn ba trượng so với hôm qua. Di chuyển chậm. Dừng. Đứng yên.
Và lần này, hắn cảm nhận rõ h��n. Linh lực người đó, không phải yếu. Mà bị nén. Như suối bị đập chặn, nhỏ giọt thay vì chảy.
Kim Đan. Ít nhất.
Và đang đứng cách phòng ta mười trượng.
Mười trượng. Lục Cẩu ngồi ngoài cửa. Giữa cửa và người đó, mười trượng rừng trúc.
Tim đập nhanh. Nhưng hắn không động. Không mở mắt. Không nói.
Nếu ta phản ứng, Lục Cẩu hoảng. Hàn Phong không ở đây. Chu Minh ngủ. Ta, Luyện Khí tầng ba.
Nếu người đó muốn giết, đã giết rồi. Mười trượng đối với Kim Đan, nhấp nháy mắt.
Nhưng không giết. Đứng yên. Quan sát.
Vậy, chưa có ý định tấn công. Chỉ xem.
Xem ta.
Hắn giữ thần thức. Theo dõi. Người đó đứng yên một phần tư canh giờ. Không di chuyển. Rồi, linh lực tắt hoàn toàn. Biến mất.
Đi rồi.
Mở mắt. Trần nhà tối. Lục Cẩu ngoài cửa, tiếng thở đều, ngủ thiếp.
Kim Đan. Mư��i trượng. Đứng nhìn ta mười lăm phút.
Và ta, nằm đây, giả ngủ.
Nếu ta sai, nếu người đó không chỉ quan sát, ta chết.
Nhưng ta đúng. Người đó đi rồi.
Lần này.
Hắn nằm yên. Không ngủ. Đếm nhịp thở.
Ngày mai. Phải nói Hàn Phong ngủ ở đây. Lý do gì cũng được, "ta muốn đệ tử ở gần để luyện tâm" hay gì đó.
Vì lần tới, có thể không chỉ nhìn.
Và ta cần ai đó mạnh hơn Luyện Khí tầng ba ở cạnh.
Dù người đó nghĩ ta là Đại Thừa.
Đặc biệt vì người đó nghĩ ta là Đại Thừa.
Đêm dài. Gió thổi qua rừng trúc. Lá xào xạc. Trăng non treo nghiêng phía tây, sắp lặn.
Hai tháng nữa, Nhạc Dương Tông đến.
Và trước cả hai tháng, có người đã đến. Không gửi thiệp. Không xin phép.
Ma đạo không cần lịch sự.
Nhưng họ cũng không vội. Quan sát trước. Đánh giá. Rồi mới hành động.
Giống ta.
Chờ. Ghi nhớ. Chuẩn bị.
Hy vọng "chuẩn bị" kịp trước khi "hành động" xảy ra.
Hắn xoay người. Nhắm mắt thật chặt. Ép mình ngủ.
Và ở đâu đó phía bắc, trong bóng cây phía ngoài bờ rào, ai đó quay lưng, mỉm cười. Nụ cười nhỏ, tò mò, nguy hiểm.
Nàng ta sẽ quay lại.