Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 47: Một Mình
Chương 47

Một Mình

Lối đi hẹp lại.

Sau phòng gương, hành lang thu nhỏ dần, từ đủ hai người đi cạnh nhau xuống còn đủ một. Trần thấp, linh thạch gần như biến mất, chỉ còn mạch linh khí trong đá phát quang mờ, đủ thấy đường nhưng không thấy chi tiết. Nhiệt tăng đều, không đột ngột nhưng không ngừng, giống đi vào lò nung đang hạ lửa chậm.

Thanh Huyền dừng lại. Trước mặt, hành lang hẹp thêm nữa, chỉ đủ một người. Cô thử bước vào, và linh khí đặc cứng chặn ngay ngực, đẩy lùi, nhẹ nhưng rõ ràng, giống cánh cửa đá ở lối vào bí cảnh. Nguyên Anh tu vi không dùng được ở đây. Cô bước lùi ra.

Tô Mộc Thanh thử tiếp. Bị đẩy mạnh hơn, lùi hai bước, kiếm trên lưng rung nhẹ. Trúc Cơ đỉnh phong, kết quả tệ hơn Nguyên Anh.

Hàn Phong không thử. Nhìn hai sư tỷ bị đẩy, hắn hiểu: tu vi càng thấp càng bị đẩy mạnh. Sai. Tu vi càng cao càng bị đẩy. Quy luật ngược, giống cửa đá, giống ảo trận. Bí cảnh này thiết kế cho người yếu nhất, không phải người mạnh nhất.

Cho tiền bối.

Lâm Nhàn đứng trước lối vào hẹp. Nhìn vào bóng tối, cảm nhận linh căn: phía trước, hành lang tiếp tục khoảng trăm bước, rồi mở ra một gian phòng tròn. Trong phòng, có thứ gì đó nhỏ, sáng, và đang đập. Nhịp đều, ấm, quen. Nhịp mà hắn đã cảm nhận từ trên mặt đất, qua sáu lớp phong ấn, qua ba mươi trượng đất đá. Bây giờ chỉ cách trăm bước.

Hắn quay lại nhìn bốn người.

Thanh Huyền quỳ ngay. Không nói, không xin. Quỳ vì đó là cách cô thể hiện: đệ tử tin tiền bối, đệ tử chờ.

Hàn Phong chắp tay, mắt sáng, giọng nghẹn nhưng rõ.

– Đệ tử chờ tiền bối. Dù bao lâu.

Tô Mộc Thanh đứng im. Không quỳ, không chắp tay. Nhìn Lâm Nhàn, lần đầu gật đầu. Nhẹ, ngắn, nhưng rõ ràng. Không phải lễ nghĩa, là sự công nhận. Cô không biết tiền bối là gì, mạnh đến đâu, tu vi thật hay giả. Nhưng cô biết: cửa mở cho người này, ảo trận tránh người này, gương sợ người này. Bí cảnh ba trăm năm chọn người này.

Ta không hiểu. Nhưng ta nhìn thấy.

Lục Cẩu đứng cuối. Nhìn Lâm Nhàn, mắt khô nhưng cổ họng nghẹn.

– Huynh...

Lâm Nhàn nhìn hắn. Mỉm cười, nhẹ, giống nụ cười trong phòng ngoại môn mỗi tối trước khi ngủ.

– Đợi ở đây. Tôi sẽ quay lại.

Nói cho Lục Cẩu, nhưng cả bốn người nghe. Hàn Phong siết chuôi kiếm. Thanh Huyền cúi đầu sâu hơn. Tô Mộc Thanh hít nhẹ.

Lâm Nhàn quay lại, bước vào hành lang hẹp. Bóng tối nuốt lưng hắn sau ba bước.

Một mình.

Lần đầu tiên kể từ khi vào bí cảnh, không có ai bên cạnh. Không có Lục Cẩu thì thầm nhận xét sắc bén. Không có Hàn Phong quỳ và ghi chép. Không có Thanh Huyền dịch chữ cổ. Không có Tô Mộc Thanh nhìn bằng mắt kiếm tu sắc lạnh.

Chỉ có hắn, hành lang tối, và nhịp đập phía trước.

Linh khí ở đây đặc đến mức gần như lỏng. Thở vào nặng, thở ra nặng hơn, giống hít nước thay không khí. Nhưng không ngạt. Linh khí đi qua phổi, qua da, qua linh căn, và không gây đau. Giống nước ấm bao quanh người bơi, nâng đỡ thay vì nhấn chìm.

Vì tu vi tôi quá thấp. Không đủ ngưỡng để bị linh khí ép. Giống cách ảo trận không kích hoạt, cửa đá không đẩy. Tôi đi qua mọi thứ vì tôi yếu quá.

Hoặc vì linh căn. Linh khí ở đây quen linh căn tôi. Giống cách nước nhận ra cá.

Hắn không biết đáp án nào đúng. Có lẽ cả hai. Có lẽ không cái nào. Bốn tháng ở Thanh Vân Tông, hắn học được rằng không phải câu hỏi nào cũng cần đáp án ngay. Đôi khi, đi tiếp là đáp án duy nhất.

Mười bước. Hai mươi. Ba mươi. Hành lang hẹp dần, vai hắn gần chạm tường hai bên. Đá dưới chân không phẳng nữa, có chỗ lồi nhẹ, chỗ lõm, giống người khắc đường đi bằng tay không bằng phép thuật. Cổ. Thô. Thật.

Bốn mươi bước. Không khí thay đổi. Mùi đất ẩm biến mất, thay bằng mùi gì đó giống đá nóng, giống sắt nung, nhưng không khó chịu. Linh khí ở đây có vị. Không phải hắn nếm được, mà linh căn "nếm": ngọt nhẹ, dày, cũ, giống rượu ủ lâu năm mà ai đó kể cho hắn nghe trong bữa nhậu kiếp trước. Hắn chưa từng uống rượu đắt, nhưng tưởng tượng nó có vị thế này.

Bước tiếp. Mỗi bước, nhiệt tăng. Không phải nóng bỏng, mà ấm sâu, giống ngồi cạnh lò sưởi trong đêm đông, giống được ôm, giống về nhà. Cảm giác lạ lùng ở nơi sâu ba mươi trượng dưới lòng đất, trong bí cảnh ba trăm năm, một mình.

Tôi không nên cảm thấy an toàn ở đây. Nhưng tôi cảm thấy.

Linh căn mở rộng hơn bất kỳ lần nào trước. Không chủ ý, nó tự lan, giống mắt quen bóng tối bắt đầu nhìn rõ hơn. Hắn cảm nhận sáu lớp trận pháp từ bên trong, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lớp một đến lớp năm: tường. Bao quanh, phong kín, bảo vệ. Từ bên trong nhìn ra, chúng không đáng sợ, không uy hiếp. Chúng giống lớp vỏ cây, giữ nhựa bên trong không tràn ra.

Lớp sáu: sàn. Ngay dưới chân hắn. Mỏng hơn hắn tưởng, mỏng đến mức hắn cảm nhận được nhịp đập xuyên qua, không cần linh căn, chỉ cần chân đặt xuống đá ấm. Mộ Thanh Vân nghiên cứu bốn mươi năm, giải được hai phần sáu từ bên ngoài. Từ bên trong, hắn hiểu cả sáu lớp chỉ trong vài phút, không phải vì hắn giỏi hơn, mà vì linh mạch cho phép hắn hiểu. Mở cửa cho khách, bật đèn cho khách thấy đường. "Co" rõ ràng hơn bao giờ hết: lớp sáu đang mỏng đi, từ từ, đều, giống tờ giấy bị ướt dần, sẽ rách.

Khi lớp sáu rách, ấn vỡ. Và linh mạch tự do.

Hắn bước tiếp. Sáu mươi bước. Bảy mươi. Tám mươi.

Hành lang mở ra.

Gian phòng tròn. Trần cao, nhưng không mất hút như phòng gương, mà vòm, đều, giống mái vòm của hang đá tự nhiên nhưng nhẵn hơn, giống ai đó đã mài bằng tay. Tường đá trần, không ký hiệu, không chữ cổ, không linh thạch. Ánh sáng đến từ chính giữa phòng.

Một bệ đá thấp, ngang đầu gối, rộng bằng mặt bàn ăn. Trên bệ: một viên đá nhỏ, trong suốt, phát sáng nhẹ. Không phải linh thạch. Không phải ngọc. Giống pha lê, nhưng bên trong có thứ gì đó chuyển động, chậm, đều, xoáy nhẹ. Và nó đập. Nhịp đều, ấm, mạnh. Nhịp mà hắn đã nghe từ trên mặt đất.

Đây là nó. Lõi linh mạch. Thứ mà sáu lớp phong ấn ba trăm năm giữ.

Hắn đứng ở cửa phòng, không bước vào. Nhìn viên đá trên bệ. Nhỏ, vừa nắm tay, phát sáng trắng nhẹ phớt xanh, giống ngôi sao nằm trên đá. Đẹp. Không đáng sợ.

Nhưng thứ đẹp và không đáng sợ ở dưới lòng đất ba mươi trượng, bị phong ấn sáu lớp ba trăm năm, chắc chắn đáng sợ.

Hắn bước vào phòng. Một bước.

Viên đá sáng hơn.

Hắn dừng. Nhìn. Sáng hơn thật, không phải tưởng tượng. Ánh sáng mạnh hơn một chút, nhịp đập nhanh hơn một chút. Giống... phản ứng.

Lùi một bước. Viên đá tối đi. Nhịp chậm lại.

Tiến một bước. Sáng lên. Nhanh hơn.

Nó biết tôi ở đây. Nó phản ứng với tôi.

Linh căn rung, nhẹ, giống trước khi gương vỡ nhưng không mất kiểm soát. Lần này, rung theo nhịp viên đá. Hai tần số cộng hưởng, giống hai dây đàn cùng nốt, chạm vào một dây, dây kia rung theo.

"Mạch này có ý thức. Nó biết. Nó chọn. Nó chờ."

Ba trăm năm. Nó đã chờ ba trăm năm.

Hắn đứng im, giữa phòng, cách bệ đá ba bước. Viên đá sáng đều, nhịp đập đều, ấm. Sàn dưới chân ấm như da người sống. Không khí đặc như nước mùa hè, ôm lấy hắn mà không siết.

Nó đang chờ tôi. Luyện Khí tầng ba. Không tu vi. Không tham vọng. Không biết chơi cờ, không biết múa kiếm, không biết đọc chữ cổ. Xuyên không từ thế kỷ hai mươi mốt, giỏi nhất là nấu ăn và phân tích bảng tính.

"Chủ không phải mạnh nhất. Chủ là người nó chọn."

"Nó chọn người không có gì."

Vậy thì, tôi đúng tiêu chuẩn.

Hắn cười. Không phải cười vui, không phải cười buồn. Cười vì absurd. Vì vũ trụ có khiếu hài hước tàn nhẫn: đặt anh nhân viên văn phòng vào thế giới tu tiên, bao quanh bằng thiên tài, ép hắn đóng vai cao nhân bốn tháng, rồi dẫn hắn đến lõi của linh mạch cổ và nói: "Đây, của mày."

Viên đá nhấp nháy. Giống phản ứng với tiếng cười.

Đừng nói nó còn có khiếu hài hước.

Viên đá nhấp nháy thêm lần nữa, rồi trở lại nhịp đều. Kiên nhẫn. Ba trăm năm kiên nhẫn, thêm vài phút cũng không sao.

Lâm Nhàn không bước thêm. Đứng cách bệ ba bước, nhìn, cảm nhận, suy nghĩ. Linh căn quét toàn phòng: tường đá trần không ký hiệu, nhưng có mạch linh khí chạy bên trong, mỏng, kín, nối từ viên đá ra sáu hướng, xuyên qua tường, lên trần, xuống sàn. Sáu mạch, ứng với sáu lớp phong ấn. Viên đá là trung tâm, là tim, và sáu lớp là cơ thể.

Không phải phong ấn giữ linh mạch. Linh mạch nuôi phong ấn. Nó là nguồn, không phải tù nhân.

Ý nghĩ đó khiến hắn dừng lại. Nếu linh mạch nuôi phong ấn, thì "phong ấn" không phải nhà tù. Là lớp bảo vệ. Do chính linh mạch duy trì. Nhưng tại sao cần bảo vệ? Bảo vệ khỏi gì?

Hắn nhắm mắt. Linh căn chạm nhẹ vào mạch linh khí gần nhất, cẩn thận, giống chạm vào dây đàn đang rung. Cảm nhận: linh khí cổ, thuần khiết, không tạp chất, đặc đến mức gần như rắn. Và trong dòng linh khí, có thứ gì đó giống ký ức, không phải hình ảnh, mà cảm xúc. Cô đơn. Rất lâu. Rất sâu.

Nó cô đơn.

Ba trăm năm, một mình, dưới lòng đất, không ai biết, không ai nói chuyện. Đập nhịp, nuôi phong ấn, giữ linh khí cho cả Thanh Vân Sơn, và không ai cảm ơn vì không ai biết nó tồn tại.

Giống tôi. Bốn tháng giả cao nhân, mọi người cúi đầu nhưng không ai biết tôi là ai thật. Cô đơn giữa đám đông quỳ.

Nhưng tôi có Lục Cẩu. Nó không có ai.

Hắn mở mắt. Nhìn viên đá. Ánh sáng phớt xanh nhấp nháy đều, ấm, kiên nhẫn. Giống đèn trước cửa nhà ai đó để sáng cả đêm, đợi người về.

"Nó chọn người không có gì. Vì người không có gì mới không lấy."

Bây giờ tôi hiểu câu đó. Không phải "không có gì" nghĩa là yếu. Mà nghĩa là không có mục đích lợi dụng. Người có tu vi cao sẽ muốn dùng linh mạch để tu luyện. Người có tham vọng sẽ muốn dùng nó để thống trị. Người không có gì sẽ chỉ... để nó yên.

Nó chọn người sẽ không lấy bất kỳ thứ gì từ nó.

Nó chọn người đủ bình thường để không tham.

Sàn rung nhẹ dưới chân. Lớp sáu, mỏng, đang yếu đi, từng nhịp, giống giấy ướt dần, sẽ rách. Không phải hôm nay, không phải tuần này. Nhưng tháng sau, hoặc tháng sau nữa, nó sẽ không chịu nổi.

Viên đá sáng đều. Đợi. Ba trăm năm đợi, thêm một đêm cũng không sao.

Nhưng Lâm Nhàn biết: hắn không có thêm một đêm. Bốn người đang chờ ngoài hành lang hẹp. Deadline ba ngày của Vân Thiên đang chạy. Và phong ấn đang mỏng đi mỗi giờ.

Hắn nhìn tay mình. Tay phàm nhân, Luyện Khí tầng ba, không kinh mạch thông suốt, không linh lực đáng kể, chỉ có linh căn mà không ai biết, và bốn tháng giả cao nhân.

Nhưng nó chọn tôi. Không phải Hóa Thần. Không phải Nguyên Anh. Không phải Kim Đan. Chọn Luyện Khí tầng ba, anh nhân viên văn phòng xuyên không thế kỷ hai mươi mốt, giỏi nhất là nấu ăn và phân tích bảng tính.

Vậy thì, có lẽ tôi đủ.

Hắn bước thêm một bước. Cách bệ hai bước.

Viên đá sáng rực. Nhịp đập nhanh hơn. Phòng tròn rung nhẹ, tường đá ấm, linh khí đặc quánh. Linh căn hắn cộng hưởng mạnh, gần như hòa vào nhịp đập viên đá, ranh giới giữa "tôi" và "nó" mờ đi, giống hai dòng sông gặp nhau ở ngã ba, nước chưa trộn nhưng đã chảy cùng hướng.

Hắn đưa tay ra. Ngón tay run nhẹ. Không phải vì lạnh, không phải vì sợ. Vì biết: sau khoảnh khắc này, không có đường quay lại.

Tôi vẫn là tôi chứ?

Viên đá sáng, ấm, đợi. Nhịp đập chậm lại nửa phách, giống dừng thở, giống nín lặng trước câu trả lời.

Lâm Nhàn hít sâu. Linh khí đặc tràn vào phổi, nặng, ấm, sống.

Được rồi.

Ch.47/130
2.310 từ