Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 54: Giao Lưu
Chương 54

Giao Lưu

Mùng mười một tháng chín. Sáng sớm.

Lâm Nhàn tỉnh dậy trước giờ Mão. Phòng yên, trận pháp cách âm lọc hết tiếng ồn bên ngoài, chỉ còn tiếng thở đều của hắn và nhịp đập thứ hai, lệch, ấm, gần hơn đêm qua một chút nữa.

Lục Cẩu gõ cửa.

– Huynh, giờ Mão rồi. Giao lưu bắt đầu giờ Thìn.

Hắn mở cửa. Lục Cẩu đứng ngoài, quần áo chỉnh tề, mặt nghiêm, tay cầm bản danh sách gấp tư.

– Ta ôn lại một lần. Quy tắc số một?

– Không quá năm câu.

– Số hai?

– Ai hỏi tu vi thì nhìn xa.

– Số ba?

– Ai mời tỉ thí thì uống trà.

– Bốn?

– Ai quỳ thì nói đứng dậy.

Lục Cẩu gật, xếp giấy.

– Huynh thuộc. Tốt. Nhưng ta lo nhất không phải bốn điều này. Ta lo huynh nói câu gì đó bình thường, mà ai đó biến nó thành hỏa đạo.

– Tôi sẽ cố.

– Huynh cố mỗi lần, và mỗi lần Ngữ Lục thêm một câu.

Lâm Nhàn không trả lời. Vì đúng.

Sân trung tâm Bạch Vân Thành rộng bằng ba bãi tập Thanh Vân Sơn cộng lại. Giữa sân, đài thạch cao ba trượng, trận pháp bảo vệ phủ quanh mép, phát sáng xanh nhạt. Xung quanh, ghế đá xếp theo bán nguyệt, mỗi khu ghế cắm cờ hiệu tông phái.

Hai mươi ba lá cờ. Hai mươi ba tông phái. Một trăm mười bảy thiên kiêu ngồi, đứng, hoặc đi lại giữa các khu. Phía sau, trưởng bối các tông ngồi trên tầng cao, cách sân mười trượng, nhìn xuống.

Vân Thiên đưa Lâm Nhàn lên tầng trưởng bối. Khu vực nhỏ hơn, ghế rộng hơn, bàn trà ngọc bích, trận pháp cách âm riêng. Bảy trưởng bối đã đến, Nguyên Anh trở lên, linh áp kìm nén nhưng vẫn nặng hơn không khí bình thường.

Lâm Nhàn ngồi xuống. Lục Cẩu đứng sau, rót trà.

Bảy ánh mắt quay sang.

Hắn cảm nhận rõ: bảy luồng linh thức chạm vào hắn cùng lúc, mỗi luồng khác nhau. Có luồng nhẹ nhàng, dò dẫm. Có luồng thẳng, mạnh, kiểu người quen đánh giá kẻ khác. Có luồng mỏng đến mức gần như không nhận ra, chỉ lướt qua rồi rút.

Tất cả đều tìm thấy cùng một thứ: trống.

Hắn biết, vì đã quen. Linh thức dò vào, không gặp gì, và phản ứng sau đó luôn giống nhau. Rút nhanh. Nhìn lâu hơn. Im lặng.

Một người cất tiếng. Giọng trầm, đều, kiểu người ngoài bốn trăm tuổi.

– Quý khách là trưởng bối Thanh Vân Tông?

Vân Thiên đáp trước:

– Đây là Lâm tiền bối. Bổn tông chủ mời tiền bối đồng hành.

Người đó nhìn Vân Thiên (Hóa Thần), rồi nhìn Lâm Nhàn (áo cũ, tay không, linh thức trống), rồi gật.

– Tại hạ Trần Phổ Nghi, trưởng lão Vạn Kiếm Các. Hân hạnh.

Lâm Nhàn gật. Không nói.

Câu một chưa dùng. Giữ.

Trần Phổ Nghi chờ. Lâm Nhàn uống trà. Im lặng kéo dài ba giây, rồi Trần Phổ Nghi quay đi. Không hỏi thêm.

Vân Thiên ngồi bên phải, hít thở đều hơn. Hắn biết: im lặng vừa rồi không phải thất lễ. Ở tầng này, Hóa Thần trở lên, im lặng là bình thường. Nói mới bất thường.

Giao lưu bắt đầu.

Dao Huyền Tông Chưởng Môn Lý Đạo Huyền phát biểu ngắn: năm ngày giao lưu, thiên kiêu tự do tỉ thí hoặc luận đạo, không hạn chế đối thủ, cấm sát thương, trận pháp bảo vệ can thiệp khi một bên hết khả năng chiến đấu.

Dưới sân, thiên kiêu bắt đầu di chuyển. Nhóm ba, nhóm năm, đi lại giữa các khu, chào hỏi, đánh giá. Kiếm khí, đao khí, quyền khí tỏa nhẹ, kiểu tu sĩ trẻ phô trương trước đám đông. Không ai lên đài ngay. Ngày đầu, dò dẫm.

Hàn Phong ngồi ở khu Thanh Vân Tông, lưng thẳng, kiếm ngang đùi. Tô Mộc Thanh ngồi cạnh, tay đặt trên chuôi kiếm, mắt nhắm. Hai người, hai ghế, kiếm khí và kiếm ý tỏa ra, không mạnh, chỉ đủ để khu Thanh Vân Tông trống hơn các khu khác.

Lâm Nhàn nhìn xuống từ tầng trưởng bối. Từ trên cao, thiên kiêu trông nhỏ, đủ màu, di chuyển theo quy luật hắn nhận ra: mạnh tìm mạnh, yếu tránh mạnh, tò mò đi vòng quanh.

Ai đó đang đi thẳng về phía Hàn Phong.

Trần Diệp Thanh. Kim Đan sơ kỳ, hai mươi tám tuổi, thiên kiêu chủ nhà Dao Huyền Tông. Bước đều, kiếm không mang theo, tay chắp sau lưng. Kiếm ý sắc nhưng kìm, chỉ lọt ra ở mép, giống lưỡi dao trong bao.

Hắn dừng trước Hàn Phong. Cúi đầu nhẹ.

– Hàn sư huynh, Trần Diệp Thanh, Dao Huyền Tông. Hôm qua thấy sư huynh ở lễ khai mạc, rất ngưỡng mộ kiếm khí Thanh Vân.

Hàn Phong mở mắt. Nhìn Trần Diệp Thanh. Đứng dậy, đáp lễ.

– Trần sư huynh quá khen. Đệ tử chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, không dám nhận ngưỡng mộ từ Kim Đan.

Trần Diệp Thanh cười nhẹ. Mắt hắn sáng, kiểu sáng của người muốn thử nhưng biết cách nói.

– Thanh Vân Tông có cao nhân đồng hành, nghe nói không dự khai mạc. Không biết hôm nay cao nhân có ở đây?

Hàn Phong không chớp mắt.

– Tiền bối ở tầng trưởng bối.

Trần Diệp Thanh ngẩng lên. Nhìn lên tầng cao. Linh thức quét, chạm, gặp trống. Mắt hắn co lại nửa giây, rồi bình thường.

– Tại hạ có thể bái kiến?

– Tiền bối không tiếp khách.

– Vậy sư huynh có thể thay tiền bối nhận một trận giao lưu?

Hàn Phong nhìn Trần Diệp Thanh. Kim Đan sơ kỳ. Cách hắn hai bậc. Nhưng Hàn Phong không lùi, không chớp mắt, không dao động.

– Đệ tử xin nhận.

Tô Mộc Thanh mở mắt. Nhìn Hàn Phong. Rồi nhìn Trần Diệp Thanh. Kiếm ý nàng lạnh hơn một phần, chỉ đủ để Trần Diệp Thanh cảm nhận.

– Không cần sư tỷ, Hàn Phong nói nhỏ.

Trận giao lưu đầu tiên của Thanh Vân Tông: Hàn Phong, Trúc Cơ hậu kỳ, mười tám tuổi, đối Trần Diệp Thanh, Kim Đan sơ kỳ, hai mươi tám tuổi.

Chênh lệch lớn. Thiên kiêu xung quanh ngừng nói. Khu vực sân trung tâm yên dần. Ai cũng biết: trận này không phải để phân thắng bại. Trận này để đo Thanh Vân Tông.

Lâm Nhàn đặt chén trà xuống. Nhìn xuống sân.

Hàn Phong rút kiếm. Ánh bạc. Kiếm khí tỏa ra, dày hơn bình thường, nhưng không tán loạn. Đều, chắc, kiểu kiếm khí của người có đạo tâm vững. Tư thế: kiếm ngang ngực, mũi chỉ về phía trước, hai chân rộng bằng vai. Phòng ngự.

Trần Diệp Thanh không rút kiếm. Hắn giơ tay phải, kiếm khí ngưng tụ trên ngón trỏ, vàng nhạt, mỏng, sắc. Kiếm ý hữu hình. Kim Đan cấp.

– Xin chỉ giáo.

Hàn Phong chém. Nhanh. Thẳng. Không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp, chỉ một đường kiếm từ trên xuống, đặt toàn bộ kiếm khí vào lưỡi.

Trần Diệp Thanh khẽ gạt. Ngón trỏ chạm lưỡi kiếm, kiếm khí vàng tán kiếm khí bạc, Hàn Phong lùi hai bước. Chênh lệch rõ ràng. Trúc Cơ đấu Kim Đan, kiếm khí bị phá ngay nước đầu.

Nhưng Hàn Phong không dừng. Chém tiếp. Nước thứ hai, thứ ba, thứ tư. Mỗi kiếm giống nhau: thẳng, nhanh, mạnh, đơn giản. Mỗi lần bị gạt, hắn lùi, rồi tiến. Không đổi chiêu, không biến hóa. Lặp đi lặp lại cùng một đường kiếm.

Trần Diệp Thanh nhíu mày. Không phải vì khó đỡ (dễ), mà vì mỗi kiếm của Hàn Phong đều giống nhau nhưng khác nhau. Cùng một đường, cùng một góc, nhưng kiếm ý dày hơn mỗi lần. Như thể mỗi nước chém là một lần luyện tập.

Nước thứ mười. Hàn Phong lùi bốn bước, vai phải bị kiếm khí vàng cắt, máu thấm áo. Hắn không nhìn vết thương. Chém tiếp. Nước thứ mười một.

Trần Diệp Thanh cảm nhận: kiếm ý của Hàn Phong thay đổi. Không phải mạnh hơn (vẫn Trúc Cơ, không đủ phá Kim Đan), mà dày hơn, chắc hơn, kiểu một người đang đánh cùng một nước cho đến khi hoàn hảo. Ngay giữa trận, trước mặt đối thủ mạnh hơn hai bậc.

Gã đang tu luyện.

Trần Diệp Thanh hiểu. Và cười.

Nước thứ hai mươi. Hàn Phong thở gấp, ba vết thương trên vai và cánh tay, kiếm khí mỏng đi nhưng kiếm ý vẫn vậy. Trần Diệp Thanh bước lui.

– Đủ rồi.

Hàn Phong dừng. Kiếm hạ. Thở nặng nhưng mắt sáng.

– Cảm ơn sư huynh chỉ giáo.

Trần Diệp Thanh nhìn hắn. Rồi cúi đầu nhẹ, đáp lễ thật sự, không phải phép lịch sự.

– Kiếm ý Thanh Vân, đáng nể. Sư huynh tu kiếm bao lâu?

– Mười một tháng.

Im lặng. Xung quanh sân, thiên kiêu nhìn nhau. Trúc Cơ hậu kỳ, mười tám tuổi, tu kiếm mười một tháng, chịu hai mươi nước trước Kim Đan sơ kỳ mà kiếm ý không vỡ. Bất thường.

Trần Diệp Thanh nhìn lên tầng trưởng bối. Lần này không quét linh thức. Chỉ nhìn. Ánh mắt không dò, không sợ, chỉ tò mò, kiểu tò mò của người gặp câu đố hay muốn giải.

– Kiếm ý sư huynh không giống tự học. Có người dẫn. Cao nhân của Thanh Vân Tông dạy hay.

Hàn Phong im. Vì hắn không biết trả lời sao. Tiền bối không hề dạy kiếm. Tiền bối nói "đừng luyện nữa" và "chậm lại," hắn tự hiểu, tự luyện, tự phá chấp. Nhưng nói ra thì không ai tin.

Nên hắn gật. Và trong lòng, thầm cảm ơn tiền bối đã nói câu "đừng luyện nữa" bảy tháng trước, vì nhờ câu đó, hắn phá chấp, và nhờ phá chấp, hắn có kiếm ý hôm nay.

Tầng trưởng bối.

Trần Phổ Nghi (Vạn Kiếm Các) nhìn Lâm Nhàn.

– Đệ tử quý tông kiếm ý cứng cỏi. Lâm tiền bối chỉ dạy?

Lâm Nhàn đang uống trà. Nghe câu hỏi, hắn đặt chén xuống.

Câu một. Dùng thế nào đây.

Hắn nghĩ đến bản danh sách Lục Cẩu. Ai hỏi tu vi thì nhìn xa. Nhưng đây không phải hỏi tu vi, mà hỏi về Hàn Phong.

– Nó tự luyện.

Ba từ. Thật. Hắn không dạy Hàn Phong chém kiếm. Hắn chỉ nói vài câu vớ vẩn, Hàn Phong tự biến thành kiếm đạo.

Trần Phổ Nghi nghe ba từ, gật. Mắt sáng hơn.

"Nó tự luyện." Nghĩa là: Đại Thừa chỉ cần nói vài lời, đệ tử tự ngộ. Không cần dạy kiếm chiêu. Dạy đạo, không dạy thuật.

Lâm Nhàn biết ông ta đang nghĩ gì. Nhưng không đính chính. Vì đính chính cũng sẽ bị diễn giải.

Lục Cẩu đứng sau, rót thêm trà. Tay hắn vững, mặt bình thản, nhưng mắt liếc xuống sân một lần: Hàn Phong đang được thiên kiêu khác vây quanh hỏi chuyện. Hắn trả lời ngắn, kiểu Hàn Phong, nhưng mỗi câu ngắn đều bị ghi nhận.

Vân Thiên ngồi bên phải, uống trà, giả bình thản. Nhưng hắn biết: sau trận này, Thanh Vân Tông không còn là tông phái hạng trung im lặng ở góc. Trúc Cơ chịu hai mươi nước Kim Đan mà kiếm ý không vỡ. Mười một tháng tu kiếm. Và cao nhân ở trên tầng, uống trà, nói ba từ.

Tin đồn sẽ lan. Nhanh hơn kiếm khí. Và khi đến tai người thứ mười, nó sẽ không còn giống sự thật.

Trưa. Nghỉ giữa buổi.

Lâm Nhàn trở về phòng khách xá. Đóng cửa. Ngồi trên giường.

Lục Cẩu bước vào, đóng cửa theo.

– Một câu. Huynh chỉ nói một câu cả buổi sáng. Tốt.

– Câu đó cũng không nên nói.

– "Nó tự luyện"? Câu đó hoàn hảo. Thật, ngắn, và bị hiểu sai đúng hướng.

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu.

– Đúng hướng.

– Mọi người đang nói: cao nhân Thanh Vân Tông dạy kiếm bằng đạo, không dạy thuật. Đệ tử chỉ tu mười một tháng mà kiếm ý dày hơn người tu mười năm. Kết luận: cao nhân rất mạnh, mạnh đến mức đệ tử thấm đạo tự nhiên. Huynh có muốn ta kể tiếp không?

– Không.

– Câu thứ hai. Còn ba câu.

Lâm Nhàn nằm xuống, nhắm mắt.

Ngoài cửa sổ, tiếng thiên kiêu luận bàn vọng vào. "Kiếm ý Thanh Vân." "Mười một tháng." "Cao nhân." Ba cụm từ lặp lại, xoay vòng, mỗi lần qua miệng người mới lại dày thêm một lớp.

Nhịp đập thứ hai rung. Biên độ lớn hơn sáng nay. Linh khí hỗn tạp từ sân giao lưu tràn vào qua cửa sổ, kích thích nó rung mạnh hơn. Hắn đặt tay lên ngực.

Hai nhịp. Gần hơn hôm qua. Gần hơn sáng nay.

Bên ngoài, tiếng ai đó hỏi lớn: "Cao nhân Thanh Vân Tông ở đâu?"

Lục Cẩu nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn hắn.

– Bốn ngày nữa mới hết giao lưu. Mười bốn ngày nữa mới hết đại hội.

Lâm Nhàn không mở mắt.

Mười bốn ngày. Một câu đã dùng. Còn bốn câu mỗi ngày. Tổng sáu mươi lăm câu nữa. Mỗi câu sẽ bị biến thành ngữ lục, kiếm đạo, hoặc hỏa đạo.

Hắn thở ra nhẹ.

Không đủ trà trên đời để uống hết mười bốn ngày này.

Ch.54/130
2.285 từ