Chương 86: Kiếm Của Người Khác
Mùng hai tám tháng mười. Sáng sớm, sương chưa tan.
Hàn Phong đứng giữa sân ngoại môn, rút kiếm. Sáng nay lạnh, hơi thở ra khói mỏng, nhưng Hàn Phong không để ý. Mười tháng nay, mỗi sáng Hàn Phong luyện kiếm ở sân này, trước phòng tiền bối, kiểu nghi lễ. Không phải vì tiền bối bảo, mà vì luyện ở đây kiếm thuận hơn. Kiểu đất ở đây có thứ gì đó nuôi kiếm, kiểu mạch nước ngầm mà cây trên mặt đất không thấy nhưng rễ biết.
Kiếm vung, đường một. Gió cuốn nhẹ, lá bay. Đường hai, ba, bốn. Mỗi đường kiếm tạo vòng xoáy quanh lưỡi, kiểu bài kiếm xoáy mới tiền bối gật hôm qua. Đường năm. Kiếm khí dày, mỗi nhát cắt qua không khí có tiếng vọng, kiểu kiếm đáp lại tay người cầm. Kiểu kiếm đang nói gì đó mà Hàn Phong chưa nghe rõ.
Và kiếm sáng. Mờ, kiểu đom đóm, kiểu ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, nhưng sáng. Kiếm khí thoát ra khỏi lưỡi kiếm thành ánh sáng nhạt, chạy theo đường xoáy, kiểu dải lụa phát quang.
Kiếm ý hóa hình. Cảnh giới này Hàn Phong mơ từ ngày mới nhập môn. Sư phụ Vân Thiên nói: kiếm ý hóa hình là khi kiếm khí đủ dày để hiển hiện, kiểu nước đủ lạnh để đóng băng. Bình thường, phải Kim Đan mới đủ linh lực. Nhưng kiếm Hàn Phong đang sáng. Trúc Cơ hậu kỳ mà kiếm sáng.
Tại sao? Vì luyện ở sân tiền bối. Vì kiếm xoáy mới. Vì có thứ gì đó nuôi kiếm từ bên dưới, kiểu dòng nước ngầm. Hàn Phong cảm nhận được: mỗi khi luyện ở đây, kiếm dày hơn, nặng hơn, kiểu ai đó thổi gió vào lưng. Không phải linh khí bình thường. Kiểu kiếm ý. Kiếm ý không phải từ Hàn Phong, mà từ đâu đó dưới đất, qua đá, qua rễ cây, len vào kiếm Hàn Phong.
Kiếm ý đó có phải của tiền bối?
Hàn Phong nhắm mắt, tiếp tục luyện. Đường sáu...
Trong phòng. Hắn nằm nghe tiếng kiếm, mở linh căn.
Thấy Hàn Phong. Trước đây phải ra sân, bây giờ thấy xuyên tường, rõ, kiểu cửa sổ kính. Hàn Phong luyện kiếm pháp xoáy, kiểu hôm qua, nhưng mạnh hơn. Mỗi đường kiếm tạo vòng xoáy linh khí quanh lưỡi kiếm, và vòng xoáy đó sáng. Mờ, kiểu đom đóm, nhưng sáng. Kiểu kiếm khí đang thoát ra khỏi lưỡi kiếm thành ánh sáng.
Hàn Phong sáng kiếm. Kiếm ý hóa hình. Tô Mộc Thanh từng nói: kiếm ý hóa hình là cảnh giới Kim Đan mới chạm. Hàn Phong đang ở Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng kiếm ý mạnh hơn cảnh giới cho phép. Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch đang nuôi Hàn Phong từ dưới, kiểu phân bón ngầm.
Hắn ngồi dậy. Lục Cẩu đã thức, ngồi góc phòng gấp chăn, mắt nhìn ra cửa.
– Hàn Phong kiếm hôm nay khác, Lục Cẩu nói, nhỏ. Huynh nghe không?
– Nghe. Có tiếng vọng.
– Kiếm ý hóa hình, Lục Cẩu nói. Hàn Phong sắp chạm được. Nếu thành, Hàn Phong là Trúc Cơ đầu tiên trong lịch sử tông luyện được kiếm ý hóa hình. Bình thường phải Kim Đan mới có.
Hắn ra sân. Ngồi bậc thềm, nhìn Hàn Phong luyện.
Hàn Phong đứng giữa sân, kiếm xoáy, gió cuốn lá bay vòng tròn. Mỗi đường kiếm, ánh sáng nhạt chạy theo lưỡi, kiểu đuôi sao băng. Mắt Hàn Phong nhắm, kiểu không nhìn bằng mắt mà nhìn bằng kiếm ý. Mồ hôi chảy dọc thái dương nhưng mặt bình tĩnh, kiểu người đang ở trong trạng thái mà bên ngoài không chạm tới được.
Hắn nhìn bằng linh căn. Luồng kiếm khí xoáy quanh Hàn Phong, đẹp, đều, nhưng ở đường thứ sáu, có chỗ hơi trượt. Kiểu giai điệu đang chạy trơn mà đến một nốt hơi phô, không sai hẳn, nhưng chưa đúng hoàn toàn. Luồng khí ở đường sáu xoáy hơi lệch tâm, kiểu bánh xe quay mà trục hơi cong, mắt thường không thấy nhưng linh căn thấy rõ.
Hắn nói nhỏ, không chủ ý, kiểu buột miệng:
– Đường thứ sáu, hơi trượt.
Hàn Phong dừng. Kiếm dừng. Gió tắt. Lá rơi xuống đất lả tả, kiểu sân khấu hạ màn.
Hàn Phong mở mắt. Nhìn main. Mắt sáng, kiểu lúc nãy kiếm sáng bao nhiêu thì bây giờ mắt sáng bấy nhiêu.
– Đường thứ sáu, Hàn Phong lặp lại, giọng khô. Trượt.
Hàn Phong vung kiếm lại. Đường một, hai, ba, bốn, năm. Đến đường sáu: chậm hơn, cẩn thận hơn, tay điều chỉnh góc nửa phân, cổ tay xoay nhẹ. Kiếm xoáy, lần này luồng khí đúng tâm, vòng xoáy tròn, hoàn hảo. Ánh sáng trên lưỡi kiếm sáng hơn rõ rệt, kiểu đèn vặn lên. Gió cuốn mạnh hơn, lá bay cao hơn, và kiếm khí xoáy tạo thành vòng tròn sáng quanh Hàn Phong, hoàn chỉnh, không đứt.
Hàn Phong dừng. Kiếm thẳng. Mắt đỏ, kiểu mắt người xúc động mà giữ. Cắm kiếm xuống đất. Quỳ.
– Tiền bối, Hàn Phong nói, giọng run nhẹ. Đệ luyện đường thứ sáu bảy ngày. Bảy ngày không thấy lệch. Tiền bối ngồi bậc thềm, nhìn một lần, thấy. Một câu, bảy ngày thành nửa nhịp thở.
Tôi không biết đường thứ sáu là đường gì. Tôi chỉ thấy luồng khí lệch tâm, kiểu nhìn bức tranh mà thấy vết bẩn. Linh căn nhìn ra, không phải tôi nhìn ra. Nhưng kết quả giống nhau: Hàn Phong sửa xong, kiếm sáng hơn. Và Hàn Phong quỳ trước mặt tôi, lại.
Hàn Phong vẫn quỳ. Im lâu. Rồi ngẩng lên, mắt nhìn thẳng vào main, kiểu lần đầu Hàn Phong nhìn main bằng ánh mắt này: không phải kính sợ, không phải tôn kính, mà là thắc mắc chân thành.
– Tiền bối, Hàn Phong nói, giọng nhỏ hơn, kiểu sắp hỏi thứ gì đó mà Hàn Phong suy nghĩ rất lâu mới dám hỏi. Kiếm của đệ bây giờ... không chỉ của đệ nữa, phải không?
Hắn dừng. Nhìn Hàn Phong.
Hàn Phong cảm nhận được. Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch, nuôi kiếm Hàn Phong từ dưới. Hàn Phong kiếm mạnh bất thường, vượt cảnh giới, và Hàn Phong không ngu. Hàn Phong biết kiếm mạnh không chỉ vì Hàn Phong giỏi. Có thứ gì đó đang đẩy kiếm Hàn Phong từ bên trong, kiểu dòng nước ngầm nâng thuyền. Và Hàn Phong đã suy nghĩ lâu, đủ lâu để biết mình không tưởng tượng.
Hàn Phong đang hỏi: kiếm tôi có phải chỉ của tôi không? Có ai đang giúp tôi không?
Câu trả lời thật: Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch ảnh hưởng mọi kiếm tu trong phạm vi. Hàn Phong gần nhất, hưởng nhiều nhất. Nhưng nói Cố Vân Thâm thì phải giải thích phong ấn, giải thích linh mạch, giải thích tất cả. Không thể. Nói không thì Hàn Phong không tin. Nói có thì nói dối.
– Kiếm luôn là của người cầm, hắn nói.
Nói xong rồi mới biết mình nói gì. Sáu chữ, kiểu mười một tháng nay: hoảng quá thì miệng tự nói, và miệng nói hay hơn não nghĩ.
Hàn Phong đứng dậy. Chậm, kiểu người vừa nghe thấy tiếng chuông mà không biết chuông ở đâu. Mắt đỏ hơn, nhưng không khóc. Hàn Phong kiểu đó, kiểu người nén nước mắt thành kiếm ý. Chắp tay, cúi sâu, lưng thẳng.
– Kiếm luôn là của người cầm, Hàn Phong lặp lại, giọng rung. Tiền bối nói: dù kiếm ý từ đâu đến, dù ai nuôi kiếm, nhưng tay cầm là tay đệ, thì kiếm là kiếm đệ. Người cầm quyết định kiếm, không phải kiếm quyết định người.
Hàn Phong giải thích đúng hướng. Kiếm ý Cố Vân Thâm nuôi kiếm Hàn Phong, nhưng Hàn Phong mới là người cầm, người luyện, người quyết định vung kiếm theo hướng nào. Cố Vân Thâm cho kiếm ý, nhưng Hàn Phong cho kiếm hồn. "Kiếm luôn là của người cầm" đúng thật: dù nguồn lực từ đâu, người sử dụng mới là chủ.
Và một lần nữa, câu bừa trở thành chân lý.
Hàn Phong rút giản trúc, viết. Nhanh, chắc, kiểu khắc bia. Ngữ Lục câu mới. Hắn không cần đọc cũng biết: "Kiếm luôn là của người cầm."
Hàn Phong cuốn giản trúc, chắp tay lần nữa, quay đi. Lưng thẳng, bước nhẹ, kiếm bên hông phát sáng mờ, kiểu đom đóm ban ngày. Kiếm ý hóa hình đã chạm. Không phải vì đường sáu được sửa, mà vì Hàn Phong vừa nghe thấy câu cần nghe: kiếm là của gã, không ai cho, không ai lấy.
Hắn ngồi bậc thềm, nhìn Hàn Phong đi xa. Sân trống, lá vương vãi sau trận kiếm, gió nhẹ mang mùi sương sớm.
Lục Cẩu ra, ngồi cạnh, tay cầm hai chén trà.
– Huynh, Lục Cẩu nói, đưa chén. "Kiếm luôn là của người cầm." Huynh nghĩ ra hay miệng nghĩ ra?
– Miệng.
– Miệng huynh ngày càng giỏi hơn não huynh, Lục Cẩu nói, kiểu nửa đùa. Nên huynh nên nói nhiều hơn và nghĩ ít hơn.
Lục Cẩu đùa. Hiếm. Kiểu hiếm mà Lục Cẩu đùa thì biết Lục Cẩu đang nhẹ lòng. Mười tháng ở bên, Lục Cẩu đùa được khoảng năm lần. Đây là lần thứ sáu.
Hắn cầm chén trà. Nâng, uống. Trà nóng, đắng nhẹ, mùi trúc quen. Đặt xuống.
Chén không rung.
Hắn nhìn chén. Đặt lại. Nhẹ hơn. Không rung. Nước trà mặt phẳng, không sóng, kiểu gương.
Lạ. Tuần trước chén rung mỗi lần chạm. Bây giờ không rung. Linh lực không rò nữa? Hay tay tôi biết giữ rồi?
Nhìn tay. Tay bình thường. Nhưng có cảm giác khác: kiểu nắm gì cũng chặt hơn bình thường, kiểu tay đang ôm lấy mọi thứ thay vì chỉ chạm. Không phải lực, kiểu kiểm soát. Kiểu trước đây linh lực rò tự do, bây giờ tay biết giữ, kiểu vòi nước vặn chặt.
Chắc tập bài quyền nhiều nên tay khỏe hơn. Nắm chặt hơn. Bình thường.
Lục Cẩu nhìn chén. Nhìn huynh. Không nói. Nhưng mắt Lục Cẩu chớp nhẹ, kiểu ghi nhận. Chén không rung có thể là tin tốt, kiểu cơ thể huynh đang học kiểm soát linh lực thay vì rò rỉ tự do. Hoặc tin xấu, kiểu linh lực đã ngấm sâu đến mức không cần rò nữa.
Chiều. Hắn ngồi phòng, dò phong ấn.
Cố Vân Thâm hôm nay giao tiếp nhiều hơn. Không phải hình ảnh kiểu hôm trước, mà ý niệm: chuỗi cảm giác ngắn, liên tiếp, kiểu ai đó gật đầu nhiều lần. Cố Vân Thâm đang hài lòng. Hài lòng vì gì thì hắn không rõ, nhưng cảm giác ấm từ phong ấn mạnh hơn bình thường, kiểu mùa đông mà ai đó khoác thêm áo cho mà không nói.
Cố Vân Thâm hài lòng. Vì Hàn Phong kiếm mạnh hơn? Vì kiếm ý hóa hình? Hay vì câu "kiếm luôn là của người cầm"?
Chắc cả ba. Cố Vân Thâm là kiếm tu, ba trăm năm trong phong ấn vẫn giữ kiếm ý xoay quanh người. Kiếm tu nghe câu về kiếm đạo thì thuận, kiểu người làm vườn nghe khen hoa đẹp. Và Hàn Phong, đệ tử gần nhất với kiếm ý Cố Vân Thâm, vừa chạm cảnh giới mới. Cố Vân Thâm kiểu ông nội nhìn cháu tập đi: không nói, nhưng hài lòng.
Hắn gửi nhịp ấm qua linh mạch. Cố Vân Thâm phản hồi: nhẹ, đều, kiểu thở cùng nhịp. Hai nhịp đập trong ngực lệch ít hơn hôm qua. Mỗi ngày ít hơn. Mỗi ngày gần hơn. Kiểu hai kim đồng hồ chạy gần nhau dần, sẽ trùng, chỉ là chưa.
Ngày mai sẽ gần hơn nữa. Và ngày kia. Và ngày kia nữa. Cho đến khi chúng trùng.
Tôi không biết khi trùng thì sẽ ra sao. Nhưng sau mười một tháng, tôi bắt đầu nghĩ: có lẽ khi trùng, mọi thứ sẽ ổn. Đá nứt, chén rung, hai trăm cân, trúc lay, thiếu lửa, dòng bảy lệch, co nhưng không căng, kiếm luôn là của người cầm. Mỗi ngày thêm một thứ, mỗi thứ đều đúng, mỗi lần đúng đều không chủ ý. Kiểu cơ thể đang tự biến thành thứ mà tôi không hiểu, nhưng thứ đó không xấu. Chưa bao giờ xấu.
Có lẽ khi hai nhịp trùng, tôi sẽ hiểu. Hoặc không. Nhưng ít nhất, tôi không trốn nữa.
Nhắm mắt. Đêm đến. Gió bắc vẫn thổi, lạnh hơn mỗi đêm, kiểu mùa đông không vội nhưng không dừng.