Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 24: Tông Chủ Vi Hành
Chương 24

Tông Chủ Vi Hành

Vân Đỉnh Các nằm gần đỉnh Thanh Vân Sơn, cao hơn tông chủ điện ba trăm bậc đá.

Lâm Nhàn leo từng bậc, áo ngoại môn cũ phất nhẹ trong gió sớm. Hắn thở nặng từ bậc thứ một trăm, nhưng giữ mặt bình thản. Chân đau. Đùi mỏi. Luyện Khí tầng ba leo ba trăm bậc đá là cực hình.

Hàn Phong đi phía sau, cách năm bước. Kiếm đeo lưng, bước chân đều, không hụt hơi. Trúc Cơ hậu kỳ leo ba trăm bậc như đi dạo.

Khoảng cách tu vi, tóm gọn trong một đoạn cầu thang.

Ngoại môn đệ tử đứng dọc đường, mỗi hai mươi bậc một người, cúi đầu khi hắn đi qua. Nội môn đệ tử ở nửa trên, đạo bào trắng, đứng thẳng, mắt nhìn thẳng nhưng không dám liếc.

Bậc thứ một trăm năm mươi, hắn đi ngang Kiếm Đài. Tô Mộc Thanh đứng ở rìa đài, kiếm trong tay, nhưng không luyện. Nàng nhìn hắn đi qua. Cúi đầu. Không nói. Mắt nàng có thứ gì đó giống lo lắng nhưng nàng giấu kỹ.

Nàng biết. Cả tông môn biết. Hôm nay là ngày "cao nhân" gặp tông chủ.

Lâm Nhàn đếm bậc. Hai trăm. Hai trăm năm mươi. Mỗi bậc, hơi thở nặng hơn.

Nếu đến nơi mà thở hổn hển, cao nhân gì? Đại Thừa leo cầu thang mà thở như trâu kéo cày?

Phải bình tĩnh. Chậm lại.

Hắn chậm bước. Không phải vì muốn tỏ ra thong thả, mà vì thật sự cần nghỉ. Nhưng từ bên ngoài, cao nhân bước chậm trên cầu thang trông như đang thưởng ngoạn phong cảnh.

Bậc hai trăm tám mươi. Gió mạnh hơn, mang theo mùi mây và sương lạnh. Tầm nhìn mở ra: toàn bộ Thanh Vân Sơn trải dưới chân, rừng trúc xanh sẫm, mái ngói đỏ của nội môn, và xa hơn, dải sương mờ phủ bình nguyên.

Đẹp. Nếu không phải đang đi gặp Hóa Thần, tôi sẽ thưởng thức.

Bậc ba trăm. Vân Đỉnh Các.

Một tòa gác nhỏ, gỗ cũ, mái ngói rêu phong. Không lớn, chỉ vừa một bàn trà và hai ghế. Không trang trí, không khắc chữ. Giản dị đến mức bất thường cho nơi tông chủ tiếp khách.

Hoặc đây là nơi tông chủ tiếp khách quan trọng nhất. Giản dị vì không cần phô trương.

Hoặc đây chỉ là cái lều cũ trên đỉnh núi.

Tôi không phân biệt được.

Hàn Phong dừng ở bậc cuối cùng. Quỳ một gối.

— Đệ tử chờ ở đây. Tiền bối cứ vào.

Lâm Nhàn gật. Bước lên bậc cuối, qua cửa.

· · ·

Vân Thiên ngồi sau bàn trà.

Ấn tượng đầu tiên: lão trông bình thường. Trung niên, tóc hơi bạc ở thái dương, mặc đạo bào xám nhạt không hoa văn. Mắt nhỏ, mí nặng, kiểu người hay buồn ngủ. Tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng nhưng không cứng.

Không có áp lực linh khí. Không có khí thế Hóa Thần. Lão ngồi đó như một ông già uống trà buổi sáng.

Lão đang thu linh khí lại. Cố ý. Để tôi không cảm thấy áp lực.

Hoặc lão đang thử xem tôi phản ứng thế nào khi không bị áp.

Hoặc lão chỉ đang uống trà.

— Lâm tiền bối. Xin ngồi.

Giọng Vân Thiên trầm, chậm, mỗi chữ có khoảng cách đều nhau. Kiểu người quen nói ít và mỗi câu đều có trọng lượng.

Lâm Nhàn ngồi xuống. Ghế gỗ, cứng, lạnh. Bàn trà giữa hai người nhỏ, chỉ rộng một cánh tay. Khoảng cách gần hơn hắn tưởng.

Một bàn trà. Hóa Thần và Luyện Khí tầng ba cách nhau một bàn trà.

Vân Thiên rót trà. Tay lão vững, nước chảy thành dòng mảnh, không bắn giọt. Trà xanh nhạt, mùi thông và cỏ khô.

— Trà từ đỉnh Thanh Vân, hái lúc sương chưa tan. Không quý, chỉ quen.

Lão đang khiêm tốn hay đang test?

Nếu tôi nói "trà ngon" thì bình thường. Nếu nói "trà không quan trọng" thì giống triết lý. Nếu im lặng uống thì giống cao nhân.

Lâm Nhàn cầm chén. Uống. Nhẹ, thanh, hơi đắng cuối lưỡi.

— Được.

Vân Thiên nhìn hắn. Một nhịp. Rồi gật.

"Được." Hắn dùng một từ. Giống như nói: ta đã thử trà của ngươi, chấp nhận được, nhưng không đáng để bình luận thêm.

Hoặc hắn chỉ thấy được.

Lão phu không phân biệt nổi.

Im lặng. Gió thổi qua Vân Đỉnh Các, mang theo tiếng lá rơi và hơi sương. Cả hai ngồi uống trà, không ai nói.

Lâm Nhàn không nói vì không biết nói gì. Vân Thiên không nói vì đang chờ.

Một chén. Hai chén. Vân Thiên rót lần thứ ba.

Lão chờ ta mở lời trước. Vì cao nhân phải là người quyết định hướng cuộc trò chuyện.

Nhưng ta không có hướng nào.

Vậy cứ im.

Vân Thiên uống xong chén thứ ba. Đặt chén xuống, nhẹ, không có tiếng.

— Lâm tiền bối ở ngoại môn đã ba tháng.

Không phải câu hỏi. Là mở đầu.

— Đúng.

— Tiền bối có quen không?

Quen? Quen sống giả? Quen bị tôn sùng? Quen ăn cơm một mình?

— Quen.

Vân Thiên gật.

— Thanh Vân Tông nhỏ. So với những nơi tiền bối từng ở, chắc không đáng kể.

"Những nơi tiền bối từng ở." Lão đang thăm dò quá khứ.

Tôi từng ở: căn hộ 25 mét vuông, tầng 4 không thang máy, quận Bình Thạnh. Không đáng kể thật.

— Mỗi nơi đều có cái hay.

Vân Thiên nheo mắt nhẹ. Nhẹ đến mức người thường không nhận ra, nhưng Lâm Nhàn đọc được. Kiếp trước đọc sếp, kiếp này đọc tông chủ, kỹ năng giống nhau.

Lão hài lòng. Câu trả lời không tiết lộ gì nhưng cũng không từ chối.

— Lão phu nghe nói, tiền bối hay đi dạo phía đông hậu sơn.

Đây rồi. Câu thật sự.

Tim Lâm Nhàn nhảy, nhưng tay cầm chén trà vẫn vững. Ba tháng luyện mặt lạnh không uổng.

— Thỉnh thoảng.

— Phía đông... có nhiều thứ cũ.

"Thứ cũ." Lão đang nói trận pháp.

— Đúng.

— Tiền bối thấy sao?

Thấy sao? Thấy sáu vòng tròn phát sáng, một người ngồi kiết già, hệ thống lọc linh khí nuôi cả ngọn núi. Thấy cả đời tu tiên gói trong một trận pháp mà tôi không biết tên.

— Cũ, nhưng vẫn chạy.

Bốn từ. Vân Thiên đặt chén trà xuống. Lần này hơi nặng tay, chén chạm đĩa có tiếng nhẹ. Lâm Nhàn nghe thấy. Hắn biết: lão vừa nhận được thông tin quan trọng.

"Cũ nhưng vẫn chạy." Nghĩa là: hắn đã kiểm tra trận pháp và xác nhận nó vẫn hoạt động.

Vân Thiên sẽ hiểu: Đại Thừa đã quét trận pháp tổ sư, xác nhận phong ấn vẫn nguyên vẹn.

Thật ra tôi chỉ tả cái mình thấy: sáu vòng tròn vẫn quay.

Im lặng. Lâu hơn những lần trước. Gió đổi hướng, sương loãng dần, nắng sớm len qua mái gác.

Vân Thiên rót chén thứ tư. Tay lão vẫn vững nhưng dòng nước hơi rung ở đoạn cuối. Hắn đang cố kiềm cảm xúc.

— Lão phu cảm ơn tiền bối.

Cảm ơn cái gì?

Cảm ơn vì kiểm tra phong ấn? Cảm ơn vì chấp nhận uống trà? Cảm ơn vì không phá hủy Thanh Vân Tông?

— Không có gì.

Vân Thiên nhìn hắn. Mắt lão sâu, nhỏ, nhưng có thứ gì đó ở đáy mà Lâm Nhàn chưa từng thấy ở ai trong thế giới này: sự nhẹ nhõm thật sự. Không phải diễn, không phải che giấu. Là một ông già vừa nghe tin ngôi nhà mình không sắp sập.

Lão yêu Thanh Vân Tông. Thật sự yêu.

Và lão nghĩ tôi đang bảo vệ nó.

Lâm Nhàn uống nốt chén thứ tư. Đắng. Nhưng khác. Đắng kiểu trà ngon, vị đọng ở cuống họng, rồi ngọt dần.

— Trà ngon hơn chén đầu.

Vân Thiên cười. Nhẹ, ngắn, kiểu người hiếm khi cười. Nếp nhăn ở đuôi mắt sâu thêm một chút.

— Chén đầu là nước. Chén sau mới là trà.

Lão vừa nói gì đó có ý nghĩa sâu. Hay chỉ đang giải thích cách pha trà?

Tôi không biết. Nhưng tôi sẽ gật.

Lâm Nhàn gật.

Vân Thiên đứng dậy. Cúi đầu, sâu hơn một cái gật bình thường, nhưng không quỳ.

— Tiền bối từ từ. Lão phu xin lui.

Tông chủ cáo lui trước? Hóa Thần rời trước Luyện Khí tầng ba?

Lão đang nói: "Đây là nhà ngươi, ta chỉ là khách." Dù đây đúng nghĩa là nhà lão.

— Tông chủ.

Vân Thiên dừng ở cửa. Quay lại.

— Tiền bối?

— Trà. Để ta tự rót.

Vân Thiên nhìn ấm trà trên bàn. Nhìn hắn. Gật.

— Tiền bối cứ tự nhiên. Vân Đỉnh Các luôn mở cho tiền bối.

Lão bước ra. Xuống cầu thang. Đạo bào xám mờ dần trong sương.

Ở bậc thứ hai trăm, Vân Thiên dừng. Đứng yên. Gió thổi mạnh ở độ cao này, đạo bào phất nhẹ, nhưng lão không cảm nhận gió. Hóa Thần không cần cảm nhận gió.

"Cũ nhưng vẫn chạy."

Bốn từ. Hắn xác nhận phong ấn tổ sư vẫn nguyên vẹn. Bằng bốn từ.

Không giải thích. Không phân tích. Không hỏi thêm.

Vì với cảnh giới Đại Thừa, sáu lớp trận pháp chỉ đáng bốn từ.

Lão nhìn xuống Thanh Vân Sơn. Rừng trúc, suối, mái ngói. Ba trăm năm lão gánh chốn này trên lưng. Ba trăm năm biết phong ấn tổ sư ở dưới lòng núi, không dám chạm, không dám nói, chỉ giữ.

Và bây giờ, có người kiểm tra giúp. Xác nhận giúp. Bằng bốn từ.

Lão phu không xứng đáng.

Vân Thiên thở nhẹ. Rồi tiếp tục đi xuống. Bước chân nhẹ hơn lúc đi lên.

Hắn mặc áo ngoại môn cũ. Không mặc áo bào ta tặng. Không quan tâm. Không coi trọng.

Đúng rồi. Với Đại Thừa, áo bào Hóa Thần cũng chỉ là vải.

Và hắn bảo ta lui trước. Rồi ở lại uống trà một mình.

Vân Đỉnh Các. Chỗ ta chỉ đến một lần mỗi năm. Hắn ở lại uống trà như đó là hiên nhà mình.

Vì với hắn, nơi nào cũng giống nhau.

Vân Thiên đi hết ba trăm bậc. Về tông chủ điện. Đóng cửa. Ngồi xuống bồ đoàn.

Nhắm mắt.

"Cũ nhưng vẫn chạy." Bốn từ. Ghi nhớ. Khắc vào xương.

· · ·

Trên Vân Đỉnh Các, Lâm Nhàn ngồi lại một mình.

Rót trà. Tay run nhẹ. Không phải vì lạnh.

Xong rồi.

Hóa Thần ngồi đối diện nửa canh giờ. Không dùng linh thức. Không hỏi thân phận. Không thử thách.

Chỉ hỏi về phía đông. Và tôi nói "cũ nhưng vẫn chạy."

Bốn từ. Lại bốn từ.

"Nơi nào cũng giống nhau." "Cũ nhưng vẫn chạy." Tôi nên mở lớp dạy nói bốn từ.

Hắn uống trà. Một mình. Gió thổi qua Vân Đỉnh Các, mang theo mùi mây và cỏ khô.

Nhưng có một thứ tôi không lừa được chính mình: biểu cảm của Vân Thiên khi tôi nói "cũ nhưng vẫn chạy." Lão nhẹ nhõm. Thật sự nhẹ nhõm.

Lão tin tôi đang bảo vệ Thanh Vân Tông.

Và vì lão tin, nên tôi cảm thấy mình nên làm thật.

Đó là cảm giác nguy hiểm nhất: bắt đầu muốn trở thành người mà họ nghĩ tôi là.

Hắn đặt chén xuống. Đứng dậy. Ra cửa.

Hàn Phong vẫn quỳ ở bậc cuối. Kiếm đeo lưng, lưng thẳng, mắt nhìn phía trước.

— Tiền bối.

— Về.

— Vâng.

Hai người xuống cầu thang. Lâm Nhàn đi trước, Hàn Phong cách năm bước phía sau. Nắng đã lên cao, sương tan, Thanh Vân Sơn hiện ra rõ ràng dưới ánh sáng ban ngày.

Ba trăm bậc. Xuống dễ hơn lên.

Nhưng mỗi bậc, tôi đều biết: mình vừa đào sâu thêm một tầng vào vai diễn mà không ai biết là diễn.

Kể cả tôi.

Đi ngang Kiếm Đài lần nữa. Tô Mộc Thanh vẫn đứng đó. Lần này nàng nhìn hắn lâu hơn. Lâm Nhàn gật đầu nhẹ. Nàng cúi đầu, sâu hơn lúc sáng.

Nàng đợi. Đợi tôi đi qua hai lần.

Không hỏi gì. Không nói gì. Chỉ đợi.

Và cái cúi đầu lần thứ hai sâu hơn lần đầu. Vì tôi đi gặp tông chủ rồi về nguyên vẹn. Trong mắt nàng, đó là bằng chứng: tông chủ cũng không dám đắc tội tiền bối.

Hắn đi tiếp. Không ngoảnh lại. Nắng ấm trên lưng, gió nhẹ qua tóc. Lần đầu tiên sau ba tháng, bước chân hắn không vội.

Ở chân cầu thang, Lục Cẩu đứng đợi. Mặt trắng, tay bấu vào vạt áo. Thấy hắn, thở phào, vai xệ xuống.

— Huynh...

— Còn sống.

— Ta biết. Nhưng...

— Uống trà thôi. Chỉ trà.

Lục Cẩu nhìn hắn. Nhìn kỹ. Rồi nhăn mặt.

— Huynh trông khác.

— Khác gì?

— Không biết. Nhưng khác.

Lâm Nhàn không trả lời. Vì Lục Cẩu đúng.

Trên đỉnh Thanh Vân Sơn, Vân Đỉnh Các lặng lẽ trong nắng. Bàn trà chưa dọn. Ấm còn nóng. Hai chén, một vẫn đầy, một đã cạn.

Và sâu trong lòng núi, trận pháp vẫn quay.

Cũ, nhưng vẫn chạy.

Ch.24/130
2.247 từ