Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 125: Đứng
Chương 125

Đứng

Kèn chiến từ phía bắc. Ba tiếng. Dài, trầm, rung qua sương sáng.

Hắn mở mắt. Đã mặc áo bào trắng viền bạc từ đêm qua. Chân đất. Tay cầm chén nước.

Nhịp đập thứ hai mạnh nhất từ trước đến nay. Không phải nhanh. Mạnh. Kiểu trống trận đánh xuống mặt trống căng, âm vang lan khắp sàn, lên chân, lên ngực, lên đầu. Hai ngày linh mạch tích, bây giờ đầy.

Lục Cẩu đứng ở cửa. Áo ngoại môn, mặt bình tĩnh, kiểu bình tĩnh người đã lo xong rồi.

– Huynh. Ba kèn. Giống lần trước.

– Ừ.

– Lần trước huynh đứng mười canh giờ.

– Ừ.

– Lần này...

– Lục Cẩu.

– Dạ.

– Cá kho hôm qua mặn vừa.

Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Rồi cười, kiểu cười mỏng, buồn, ấm, kiểu cười người biết huynh đang nói lời cuối.

– Em biết.

Sân ngoại môn. Hàn Phong quỳ một gối.

– Tiền bối. Đệ tử xin chiến.

Hắn quỳ. Kiếm Nguyên Anh trên lưng, kiếm ý nén chặt đến mức không khí xung quanh lạnh. Mười chín tuổi. Mười bốn tháng trước, hắn quỳ lần đầu vì hiểu lầm. Bây giờ quỳ vì chiến.

– Đứng dậy. Chặn một Nguyên Anh. Tô Mộc Thanh cạnh ngươi.

– Dạ.

Hàn Phong đứng. Mắt sáng, lạnh, kiểu mắt kiếm tu trước trận. Quay lưng, bước đi, kiếm rung nhẹ trên lưng.

Mười chín tuổi. Chưa từng giết người. Sắp giết người.

Và tôi bảo hắn đi.

Hứa Thanh Nguyên đứng dưới cây ngô đồng. Không mặc áo chiến, không rút kiếm, không di chuyển. Đứng, tay chắp sau lưng, mắt nhìn phía bắc.

– Cậu đi đâu?

– Mặt đông.

– Hai Nguyên Anh sẽ đến mặt đông.

– Tôi biết.

Hứa Thanh Nguyên nhìn hắn. Mắt hẹp, sáng. Không gật, không nói. Chỉ nhìn, kiểu người xem thí nghiệm bắt đầu.

Mặt đông. Tường thành Thanh Vân Sơn, đoạn gần bí cảnh cổ.

Hắn đứng trên tường. Áo bào trắng viền bạc, chân đất, tay không. Gió bắc thổi, áo bay. Phía dưới, sườn đông trải rộng, cây thưa, đá lộ, sương tan dần.

Xa hơn, chân trời phía bắc, bụi dâng. Một nghìn năm trăm tu sĩ tiến qua rừng thông, kiểu quân đội, có hàng có lối. Bốn đốm sáng bay phía trên: bốn Nguyên Anh. Cao hơn nữa, một đốm sáng riêng biệt, lớn hơn, nặng hơn: cung chủ Hóa Thần.

Nhịp đập thứ hai rung. Mạnh, đều, kiểu trống trận.

Một nghìn năm trăm. Bốn Nguyên Anh. Một Hóa Thần. Và tôi đứng trên tường, Luyện Khí tầng ba, chân đất.

Lần trước não bổ cứu. Lần này...

Cố Vân Thâm gửi qua linh mạch. Không phải lời. Một cảm giác: sẵn sàng.

Kèn lại vang. Không phải kèn Thiên Ma Cung. Kèn Thanh Vân Tông, từ Vân Đỉnh Các. Vân Thiên đã lên trời.

Trời trên đầu sáng lên. Vân Thiên, áo tông chủ, kiếm trên lưng, linh lực Hóa Thần tỏa ra kiểu mặt trời lên. Đối diện: cung chủ Hắc Uyên, áo đen, linh lực Hóa Thần nặng kiểu bóng tối.

Hai Hóa Thần chạm nhau trên trời. Không phải đánh. Chạm, kiểu hai dòng nước gặp nhau, tạo sóng, tạo gió, tạo sấm. Cả Thanh Vân Sơn rung.

Rồi đánh. Nhanh, mạnh, kiểu thần đánh thần, phàm nhân không theo kịp. Ánh sáng, tiếng nổ, gió cuộn. Mây vỡ thành vòng tròn.

Phía bắc: Lý Thanh Phong đón Nguyên Anh thứ nhất. Kiếm sẹo, vẫn sắc, nhưng chậm hơn lần trước. Mười canh giờ, có thể.

Phía tây: Hàn Phong và Tô Mộc Thanh, hai kiếm tu, đón Nguyên Anh thứ hai. Kiếm ý Hàn Phong bùng ra, trắng, lạnh, phủ ba mươi trượng. Tô Mộc Thanh kiếm ý bổ sung, mỏng hơn nhưng sắc hơn. Hai kiếm giao nhau, thành lưới.

Nguyên Anh thứ ba: bay ngang, hướng đông.

Nguyên Anh thứ tư: theo sau.

Hai Nguyên Anh. Mặt đông. Đúng như Hứa Thanh Nguyên nói.

Hộ tông đại trận sáng lên, rung, giảm linh lực tấn công năm mươi phần trăm. Nhưng hai Nguyên Anh đâm xuyên, trận pháp nứt, linh lực tràn vào.

Hai đốm sáng hạ thấp. Hai Nguyên Anh, một nam một nữ, áo đen, mặt lạnh, kiểu kiếm tu chuyên giết.

Nguyên Anh nam nhìn xuống tường thành. Thấy hắn. Một người, áo trắng, chân đất, đứng trên tường. Không kiếm, không thuật pháp, không linh áp.

Nguyên Anh nam cười. Lạnh. Kiểu cười kẻ giết người cười trước khi giết.

Linh áp Nguyên Anh ép xuống. Nặng. Đặc. Kiểu nước đè từ trên, ép xuống vai, xuống đầu gối, xuống xương.

Hắn không quỳ. Không phải vì mạnh. Nhịp đập thứ hai rung lên, mạnh hơn mọi lần, kiểu trống trận đánh cực mạnh. Linh mạch dưới chân đẩy ngược, nâng, giữ. Chân đất bám tường, đứng.

Linh mạch giữ tôi đứng. Không phải tôi đứng. Linh mạch không cho tôi ngã.

Nguyên Anh nam nhíu mày. Linh áp tăng. Nặng hơn. Gạch dưới chân hắn nứt. Vai hắn oằn. Mồ hôi chảy.

Hắn đứng.

Nhịp đập thứ hai và nhịp tim gần nhau hơn. Một phần mười một phách. Một phần mười. Gần. Gần hơn. Kiểu hai dòng sông sắp hợp.

Gần quá. Hai nhịp gần quá. Và linh mạch đang kéo nhịp tim theo, hoặc nhịp tim đang theo linh mạch, hoặc cả hai đang đi về cùng một chỗ.

Nguyên Anh nữ giơ tay. Linh lực tụ, kiểu búa, nhắm đầu hắn.

Cố Vân Thâm gửi qua linh mạch. Không phải lời. Không phải hình. Một mệnh lệnh.

Buông.

Hắn buông.

Không biết buông gì. Buông kiểu người nhắm mắt nhảy. Buông kiểu người thả tay khỏi thành cầu. Không biết rơi hay bay, chỉ buông.

Hai nhịp đập trùng.

Không phải trùng kiểu trước: ba giây, năm giây, mười giây. Trùng kiểu khóa. Kiểu hai bánh răng khớp, giữ chặt, không tách.

Linh mạch Thanh Vân Sơn bùng.

Mặt đất rung. Không phải rung nhẹ kiểu lần trước. Rung kiểu núi thở ra sau khi nín thở ba trăm năm. Từ dưới lòng đất, từ mạch đất, từ nhánh sông linh khí nối biển linh khí phía đông tu chân giới.

Linh mạch tích hai ngày. Bây giờ thả.

Linh khí bùng lên từ mặt đất, từ tường thành, từ đá, từ cỏ, từ cây ngô đồng trơ lá. Trắng, sáng, dày đến mức không khí đặc lại. Không phải kiếm ý. Không phải thuật pháp. Linh khí thuần, nặng, cổ, kiểu linh khí ba trăm năm nén dưới lòng đất.

Hai Nguyên Anh lùi. Không chủ ý. Linh khí đẩy, kiểu sóng đẩy thuyền. Linh áp Nguyên Anh bị linh khí linh mạch nuốt, kiểu nến trong bão.

Hắn đứng trên tường. Linh khí xoáy quanh, qua chân đất, lên người, ra tay, ra đầu. Không phải hắn điều khiển. Linh mạch dùng hắn làm trung tâm, kiểu nước chảy qua ống, ống không tạo nước.

Tôi không làm gì. Linh mạch làm. Cố Vân Thâm nói "buông" và tôi buông, và linh mạch tràn qua tôi.

Nhưng nhìn từ ngoài: một người, áo trắng, đứng trên tường, linh khí bùng từ toàn thân, hai Nguyên Anh lùi.

Não bổ cuối cùng. Não bổ lớn nhất. Và lần này, nó không phải não bổ.

Lần này, nó thật.

Nguyên Anh nam xoay linh lực, ép lại, chống sóng linh khí. Chống được. Ba nhịp thở. Năm nhịp.

Cố Vân Thâm gửi thêm.

Hơn nữa.

Linh mạch nén. Linh khí từ mạch đất kéo về, từ bốn hướng, từ xa, từ sâu. Sóng thứ hai, mạnh gấp đôi. Mặt đất nứt. Tường thành rung. Gạch dưới chân hắn vỡ.

Hắn chảy máu mũi. Máu nhỏ xuống gạch, đỏ trên trắng. Linh khí qua cơ thể Luyện Khí tầng ba nhiều quá, kinh mạch không chịu nổi.

Nhưng đứng. Linh mạch giữ. Hai nhịp trùng, không tách.

Sóng thứ hai đập vào hai Nguyên Anh. Nguyên Anh nữ bay lùi mười trượng, hai mươi trượng, linh hộ giáp nứt. Nguyên Anh nam cắn răng, chống, chống, rồi lùi, từng bước, kiểu người đi ngược sóng thần.

Phía dưới tường thành, quân Thiên Ma Cung dừng. Kiểu quân nhìn lên thấy thần đứng trên tường. Linh khí tỏa từ tường, từ đất, từ đá, trắng, sáng, nặng.

Tôi đứng. Chân đất. Áo trắng. Linh khí tỏa ra từ khắp nơi, qua tôi, quanh tôi.

Họ nhìn lên thấy gì? Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân đứng trên tường, linh khí bùng, hai Nguyên Anh lùi.

Không ai biết linh mạch làm. Không ai biết tôi Luyện Khí tầng ba chảy máu mũi. Họ chỉ thấy một người đứng, và hai Nguyên Anh không đứng nổi.

Mười canh giờ.

Vân Thiên đánh cung chủ Hắc Uyên trên trời. Ngang. Lâu. Mây vỡ rồi tụ rồi vỡ lại.

Lý Thanh Phong chặn Nguyên Anh thứ nhất. Kiếm sẹo gồng, chín canh giờ, mười canh giờ, sắp gãy lần hai.

Hàn Phong và Tô Mộc Thanh chặn Nguyên Anh thứ hai. Hàn Phong kiếm ý Hóa Thần lần đầu chém người. Máu trên kiếm. Mắt vẫn sáng, nhưng khác.

Mặt đông: hắn đứng. Linh khí giữ hai Nguyên Anh ở khoảng cách hai mươi trượng. Không tấn công, không phòng thủ. Giữ. Kiểu tường chặn nước.

Máu mũi đã khô trên cằm. Mồ hôi ướt áo bào. Chân đất bám gạch vỡ. Hai nhịp trùng, không tách, mười canh giờ liên tục.

Mười canh giờ. Lần trước cũng mười canh giờ. Lần trước Cố Vân Thâm nuôi tôi. Lần này Cố Vân Thâm và linh mạch cùng giữ.

Và tôi đứng. Không phải vì mạnh. Vì linh mạch không cho ngã.

Nhưng cũng vì tôi không muốn ngã.

Lần đầu tiên, tôi không muốn ngã.

Canh giờ thứ mười bốn.

Vân Thiên bùng. Kiểu bùng lần trước, nhưng mạnh hơn. Hóa Thần toàn lực. Ánh sáng trắng phá mây, sấm vang, cung chủ Hắc Uyên lùi, lùi, lùi.

Hắc Uyên rút. Kèn thu binh. Ba tiếng. Dài, trầm, ngược với ba tiếng lúc sáng.

Hai Nguyên Anh mặt đông nghe kèn. Nhìn hắn, nhìn nhau. Rồi rút. Bay lùi, nhanh, kiểu chim khi bão tan.

Quân Thiên Ma Cung rút. Có trật tự, kiểu lần trước. Nhưng nhanh hơn.

Hắn đứng trên tường. Linh khí rút. Linh mạch tĩnh. Hai nhịp tách. Một phần mười phách.

Tách. Sau mười bốn canh giờ trùng, hai nhịp tách ra. Nhưng khoảng cách hẹp hơn trước. Một phần mười thay vì một phần mười một.

Gần hơn. Mỗi lần trùng, khoảng cách khi tách hẹp hơn.

Chân hắn mềm. Đầu gối run. Linh mạch không giữ nữa, để hắn tự đứng. Hắn đứng ba nhịp thở. Rồi quỳ. Không phải quỳ kiểu Hàn Phong. Quỳ kiểu hết sức, kiểu người chạy xong đường dài.

Lục Cẩu chạy đến. Đỡ. Không nói.

Hắn nhìn xuống sân. Phía xa, dưới cây ngô đồng, Hứa Thanh Nguyên đứng. Tay chắp sau lưng. Mắt nhìn hắn.

Hứa Thanh Nguyên gật. Một lần. Nhẹ. Kiểu gật của người đã thấy đủ.

Ông ta gật.

Ba trăm năm. Sáu tháng quan sát. Năm lá giấy đen. Một câu hỏi. Và bây giờ ông ta gật.

"Chưa thấy cậu chịu nổi." Bây giờ thấy.

Hắn nhắm mắt. Lục Cẩu đỡ vai. Hai nhịp đập đều, hẹp, kiểu hai người đi sát nhau trên đường hẹp.

Ngữ Lục bốn mươi ba câu. Không thêm. Hôm nay không ai nói gì đáng ghi.

Chỉ đứng.

Ch.125/130
1.934 từ