Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 114: Sổ Ghi
Chương 114

Sổ Ghi

Tống Cửu viết trên đường về.

Không phải đường lớn. Đường mòn qua rừng trúc phía tây Thanh Vân Sơn, dẫn xuống thung lũng rồi vòng ra đường cái phía nam. Trời chiều, nắng xiên qua tán trúc, bụi vàng lơ lửng trong không khí như phấn hoa. Dép cỏ trên đất mềm, nhẹ, tiếng bước chân gần như không có.

Ông ta ngồi xuống một tảng đá ven suối. Tảng đá phẳng, rêu khô, vừa đủ một người. Suối cạn, nước trong, chảy chậm qua sỏi trắng, tiếng róc rách đều đặn. Trúc mọc dày hai bên, ngọn cong vào giữa, tạo vòm xanh lọc nắng thành từng vệt nhỏ trên mặt đất.

Mở sổ. Bìa da đen đã sờn góc, hai trăm trang, đã dùng hơn một nửa. Loại giấy chịu ẩm mua từ Vân Thương Phường, không lem mực khi dính sương. Cuốn này đang ở tháng thứ mười bảy.

Trang đầu, chữ nhỏ, nét đều: "Ghi chép nghiên cứu: Những người được gọi là cao nhân ẩn thế."

Lật qua. Bảy trường hợp. Mười hai năm ghi chép, bảy trường hợp, mỗi trường hợp từ hai trang đến chín trang tùy độ phức tạp.

Trường hợp thứ nhất. Mạc Huyền Không. Đan sư ẩn cư Đông Lâm. Danh tiếng: luyện được Cửu Chuyển Hồi Xuân Đan, đan dược cấm cấp năm. Sáu mươi bảy đệ tử dưới chân, phần lớn không gặp được mặt sư phụ, chỉ nhận đan dược qua trung gian. Thực tế: Trúc Cơ hậu kỳ, đan thuật dưới trung bình, danh tiếng từ một lần may mắn và ba mươi năm tự thổi phồng. Phương pháp bóc trần: mua đan dược từ ba nguồn khác nhau, so sánh đan văn, đan lực, tạp chất. Mười một ngày xác minh. Kết luận: giả. Công bố xong, Mạc Huyền Không rời Đông Lâm trong đêm, sáu mươi bảy đệ tử giải tán.

Ghi chú bên lề, mực nhạt hơn: "Sáu mươi bảy đệ tử, không một người nghi ngờ. Tin tưởng tập thể không cần bằng chứng. Cần ghi nhớ."

Trường hợp thứ hai đến thứ sáu. Tương tự. Danh tiếng lớn, tu vi thấp hoặc trung bình, dựa vào hiểu lầm của người xung quanh. Mỗi trường hợp dành chín đến hai mươi tám ngày, đủ để xác nhận. Sáu người, sáu lần giả, sáu lần bóc trần. Người tinh vi nhất là trường hợp thứ ba, Liễu Phong Nhàn, "ẩn sĩ" Tùng Hà, dùng phong thái im lặng và cách ăn mặc giản dị tạo ấn tượng đắc đạo. Mất mười bốn ngày mới phát hiện: mắt luôn liếc xem phản ứng người xung quanh sau mỗi câu nói. Im lặng có kịch bản.

Tống Cửu ghi dưới trường hợp thứ sáu, dòng viết mấy năm trước nhưng vẫn rõ: "Quy luật chung: người giả luôn cần khán giả. Hành vi thay đổi khi có người nhìn. Im lặng của họ là loại im lặng biểu diễn, có đối tượng, có mục đích. Phát hiện sáu trên sáu."

Trường hợp thứ bảy. Lão nhân Tây Hoang.

Không tên, không phái, không đệ tử. Sống trong hang đá sườn tây dãy Hoang Nguyên, nơi sương mù quanh năm và linh thú tránh xa. Tống Cửu tìm đến vì một tin đồn trong giới hành cước: có người thấy một ông lão đuổi linh thú cấp bốn bằng tay không.

Ba tháng quan sát. Vì không tìm được sơ hở nào để xác nhận giả, và cũng không tìm được cách tiếp cận trực tiếp.

Lão nhân không nói, không nhìn, không thừa nhận sự tồn tại của Tống Cửu. Sống như thể không có ai đang quan sát. Không một hành vi nào cho thấy ông ta cần người khác tin. Linh lực kiểm chứng được qua rung động linh mạch xung quanh: tu vi ước tính Đại Thừa trung kỳ trở lên.

Kết luận: thật. Không công bố. Vì không có gì để công bố. Người thật không cần ai nói hộ.

Ghi chú cuối trường hợp bảy, nét chữ nhỏ hơn, viết vào một đêm mưa trên đường rời Tây Hoang: "Người thật và người giả khác nhau ở một điểm duy nhất: người giả thay đổi khi có người nhìn. Người thật không đổi."

Tống Cửu lật đến trang mới. Chữ viết trong ba ngày vừa qua, từ khi đặt chân vào Thanh Vân Tông đến sáng nay khi rời đi. Dày hơn bất kỳ trường hợp nào trước. Chín trang, cả hai cột đều kín, bên lề còn thêm ghi chú nhỏ bằng mực đỏ.

Trường hợp thứ tám. Lâm Nhàn. Thanh Vân Tông.

Cột trái, sự kiện. Nét chữ đều, không vội, kiểu người ghi chép quen tay:

"Ngày 1, sáng. Tu vi: Luyện Khí tầng ba. Xác nhận qua linh tức ở khoảng cách năm bước, mười bước, hai mươi bước. Không sai lệch. Không ẩn tu vi, không giả tu vi, không dao động. Đúng Luyện Khí tầng ba, ổn định, kiểu người ở cảnh giới này lâu năm."

"Hành vi: quét sân bằng chổi tre thường. Tay chai đúng vị trí, ngón giữa và gốc lòng bàn tay phải, khớp người cầm chổi hơn mười tháng liên tục. Ba mươi phút, nhịp đều, không dùng linh lực. Khớp ngoại môn đệ tử lâu năm, không khớp bất kỳ cao nhân nào từng ghi nhận."

"Linh áp: không. Đứng cách ba bước, không gì cả. Nếu che giấu, kỹ thuật phải cấp Đại Thừa hậu kỳ trở lên mới qua mắt linh tức Trúc Cơ ở khoảng cách này."

"Ngoại hình: trẻ, khoảng mười tám, không đặc biệt, không khí chất cao nhân. Áo ngoại môn cũ, sạch nhưng có vá ở khuỷu tay trái. Dép vải. Mắt bình thường, không sâu, không sáng, không có thần quang. Nhìn kiểu người đang nghĩ chuyện khác, hoặc kiểu người không nghĩ gì cả."

Cột phải, nhận xét:

"Khớp mô hình giả 80%. Sáu trường hợp trước đều có tu vi thấp, hành vi bình thường, danh tiếng từ hiểu lầm tích lũy. Trường hợp thứ tám khớp mô hình ở phần tu vi và hành vi."

"Điểm khác biệt đầu tiên: sáu trường hợp trước, đối tượng đều cố tạo ấn tượng. Lâm Nhàn không cố. Không liếc, không đo phản ứng, không điều chỉnh hành vi khi có người nhìn. Tôi ngồi cách năm bước ghi chép công khai, ông ta quét sân y hệt như không có ai."

"Điểm khác biệt thứ hai: im lặng. Sáu người trước im lặng có tính toán. Nói ít nhưng chọn lời, dừng đúng chỗ, tạo khoảng trống cho người khác tự gán nghĩa. Im lặng của Lâm Nhàn khác. Im lặng của ông ta kiểu thật sự không biết nói gì."

Tống Cửu dừng bút. Cúi xuống đọc lại dòng cuối. Nước suối chảy qua sỏi, tiếng đều, không thay đổi.

"Im lặng của ông ta kiểu thật sự không biết nói gì."

Ông ta từng viết câu tương tự về Liễu Phong Nhàn. Nhưng Liễu Phong Nhàn im lặng có khán giả, mắt luôn liếc. Lâm Nhàn không liếc. Im lặng và nhìn ra hiên, hoặc nhìn xuống chén trà, hoặc nhìn lá rụng trên sân. Kiểu người đang nghĩ chuyện khác, chuyện không liên quan đến người đang ngồi trước mặt.

Hoặc kiểu người không có gì để nói. Hai khả năng, hai hướng, và cả hai đều dẫn đến cùng một biểu hiện bề ngoài.

Lật tiếp. Trang kế, chữ dày hơn, viết liền mạch, kiểu viết khi vừa đọc xong và cần ghi lại ngay trước khi ấn tượng phai.

"Ngày 1, chiều. Ngữ Lục."

"Bốn mươi câu, ghi bởi đệ tử Hàn Phong. Sổ bìa xám, giấy thường, chữ Hàn Phong gọn, đều, nét bút mạnh, kiểu người chép kinh. Không thêm bớt, không ghi chú cá nhân, không diễn giải. Hàn Phong chép nguyên văn, từng câu, kèm ngày tháng và hoàn cảnh."

"Nội dung: đa số ngắn, hai đến năm từ. 'Đạo ở khắp nơi.' 'Im.' 'Đứng dậy.' 'Chân.' 'Tùy duyên.' 'Đừng luyện nữa.' Một vài câu dài hơn, nhưng không quá mười từ."

"Tần suất: bốn mươi câu trong mười một tháng. Trung bình không đến bốn câu mỗi tháng. Hoặc Lâm Nhàn nói rất ít, hoặc Hàn Phong chỉ chép những câu hắn cho là đáng chép. Cả hai khả năng đều phù hợp với mô hình."

"Nhận xét: hai hướng giải thích, loại trừ lẫn nhau."

"Hướng một: Lâm Nhàn nói ít vì ông ta biết nói ít có giá trị hơn. Cao nhân thật dùng chiến thuật này. Mỗi câu đều có chủ đích, ngắn để người nghe tự suy, mơ hồ để người nghe tự gán chiều sâu phù hợp với hoàn cảnh riêng. Đây là kỹ thuật truyền đạo kinh điển, ghi nhận ở nhiều tông phái lớn."

"Bằng chứng ủng hộ hướng một: một số câu có chiều sâu thật. 'Đạo ở khắp nơi' phù hợp Đạo gia chính thống. 'Chân' khi được hỏi 'dùng gì để đứng' cho thấy tư duy phá chấp, không giống Luyện Khí tầng ba. 'Đừng luyện nữa' nói với thiên kiêu đang cuồng tu luyện, đúng thời điểm, đúng người. Nếu cố ý, đây là trí tuệ. Nếu ngẫu nhiên, đây là may mắn phi thường."

"Hướng hai: Lâm Nhàn nói ít vì ông ta thật sự không biết nói gì. Và người xung quanh tự gán nghĩa."

"Bằng chứng ủng hộ hướng hai: tần suất não bổ xung quanh ông ta cực cao. Tông chủ Vân Thiên diễn giải mọi hành vi theo hướng chiến lược thâm sâu. Hàn Phong ghi chép từng câu như kinh điển. Tô Mộc Thanh, Kim Đan sơ kỳ, kiếm sĩ thiên tài, nhìn ông ta bằng mắt nhìn người dẫn đường. Cả ba đều thông minh, cả ba đều diễn giải theo cùng một hướng."

"Môi trường não bổ cao tạo vòng lặp tự củng cố: ông ta nói gì cũng thành triết lý, làm gì cũng thành ẩn ý, im lặng cũng thành thâm sâu. Trong môi trường này, ngay cả một người Luyện Khí tầng ba bình thường cũng sẽ trông giống cao nhân nếu ông ta đủ ít nói."

Tống Cửu viết thêm, chữ nhỏ hơn, nét mực nhạt hơn, kiểu ghi chú cho chính mình vào lúc trời muộn:

"Vấn đề: sáu trường hợp giả trước, tôi xác định trong khoảng chín đến hai mươi tám ngày. Trung bình mười lăm ngày. Trường hợp thứ tám, ba ngày, chưa xác định được."

"Không phải vì ông ta giỏi giấu hơn sáu người kia. Vì ông ta không giấu gì cả."

"Người giấu thì có khe hở. Im lặng có kịch bản thì có chỗ kịch bản sai. Phong thái có tính toán thì có lúc tính toán lộ. Sáu người trước, tôi tìm khe hở. Lâm Nhàn không có khe hở. Không phải vì ông ta bịt kín, mà vì không có gì để bịt."

"Người không giấu thì không có khe hở để tìm."

"Câu hỏi: nếu ông ta không giấu, nghĩa là ông ta thật sự chỉ là Luyện Khí tầng ba? Hay nghĩa là ông ta ở cảnh giới cao đến mức không cần giấu, như lão nhân Tây Hoang?"

"Câu trả lời 'chưa chắc' khi tôi hỏi 'nhìn thấy gì.' Cao nhân biết mình nhìn thấy gì, hoặc chọn không nói. 'Chưa chắc' là câu trả lời của người thật sự không biết. Hoặc của người biết quá nhiều, đến mức không chắc mình biết cái nào."

Tống Cửu uống nước suối. Vốc tay, cúi xuống, uống. Lạnh, trong, vị đá và vị rêu nhạt. Nước chảy qua kẽ ngón, rơi xuống đá, vỡ thành giọt nhỏ.

Ông ta ngồi thẳng lưng. Nhìn rừng trúc hai bên, ngọn cong, lá xào xạc trong gió chiều. Bóng nắng dài hơn lúc mới ngồi xuống, chiều đang tàn.

Lật đến phần cuối sổ. Trang mới, tiêu đề viết bằng mực đỏ, nét đậm hơn phần còn lại: "Những điều không giải thích được."

Sáu trường hợp giả trước, không có phần này. Trường hợp thứ bảy, lão nhân Tây Hoang, có, nhưng chỉ một dòng: "Không có gì không giải thích được. Ông ta thật." Trường hợp thứ tám, bốn mục, mỗi mục dài hơn bất kỳ ghi chú nào trong cuốn sổ.

"1. Linh mạch. Thanh Vân Sơn có hệ thống linh mạch bất thường. Sáu lớp phong ấn cổ đại, tuổi ước tính trên ngàn năm, kỹ thuật phong ấn vượt xa thời đại hiện tại. Mạch đất phản ứng khi Lâm Nhàn đi qua. Tôi cảm nhận được rung động nhẹ dưới chân khi đứng gần ông ta, rõ nhất ở khoảng cách mười bước trở xuống. Rung động theo nhịp bước, không phải theo nhịp thở hay linh lực. Linh mạch không phản ứng với Luyện Khí tầng ba. Không bao giờ. Trong toàn bộ tài liệu nghiên cứu mười hai năm, chưa ghi nhận linh mạch phản ứng với tu sĩ dưới Kim Đan."

"2. Cố Vân Thâm. Thực thể bên trong trận pháp cổ trên đỉnh Thanh Vân Sơn. Tin đồn nói Lâm Nhàn giao tiếp được với Cố Vân Thâm, nhận thông tin, thậm chí nhận được hộ pháp trong một số sự kiện. Nếu đúng, đây là khả năng vượt xa Luyện Khí. Trận pháp cấp Đại Thừa, thực thể bên trong ước tính cấp Hóa Thần trở lên, một Luyện Khí tầng ba không thể giao tiếp được trừ khi được bên kia chủ động chọn. Câu hỏi: tại sao Cố Vân Thâm chọn Lâm Nhàn? Không kiểm chứng trực tiếp được."

"3. Ba Đại Thừa. Cổ Thiên Cơ, Thiên Vân Tử, Tiêu Nguyên Hóa. Ba vị Đại Thừa cảnh, thuộc ba tông phái khác nhau, lập trường khác nhau, tính cách khác nhau, đến bái phỏng một Luyện Khí tầng ba. Đại Thừa không dễ lừa. Linh tức của Đại Thừa vượt xa Trúc Cơ hàng trăm lần. Nếu Lâm Nhàn thật sự chỉ Luyện Khí tầng ba, cả ba phải biết ngay lập tức. Nếu cả ba đều bị lừa, Lâm Nhàn là kẻ lừa đảo giỏi nhất lịch sử tu chân giới. Xác suất thấp. Nếu cả ba biết ông ta Luyện Khí tầng ba mà vẫn bái phỏng, thì họ thấy thứ gì đó tôi không thấy."

"4. Kiếm khí. Có tin Lâm Nhàn từng phát kiếm khí cấp Nguyên Anh trong sự kiện liên quan đến Tô Mộc Thanh. Nguồn tin từ hai nhân chứng độc lập, đáng tin cậy ở mức trung bình. Nếu đúng, ông ta ít nhất Kim Đan, che giấu tu vi. Nhưng linh tức tôi đo ở khoảng cách ba bước không cho thấy dấu vết che giấu. Và che giấu tu vi từ Kim Đan xuống Luyện Khí tầng ba đòi hỏi kỹ thuật cấp Đại Thừa trở lên, loại kỹ thuật chỉ có trong truyền thừa cổ đại."

Tống Cửu viết dòng cuối cùng của phần này, chậm, nét chữ đều, không nghiêng, không run:

"Kết luận sơ bộ: 85% giả. 15% không giải thích được."

Dừng bút. Đọc lại. Thêm một dòng nữa:

"Trong bảy trường hợp trước, tôi chưa bao giờ có 15% không giải thích được. Sáu trường hợp giả: 100% giải thích được. Trường hợp thứ bảy thật: 100% giải thích được theo hướng ngược lại. Trường hợp thứ tám là trường hợp đầu tiên tôi không thể xếp vào bên nào."

Gấp sổ. Giắt thắt lưng. Ngón tay vuốt gáy sổ, thói quen mười hai năm, kiểu người kiểm tra vũ khí trước khi lên đường.

Đứng dậy. Nhìn về phía Thanh Vân Sơn, đỉnh núi mờ trong nắng chiều, mây trắng quấn ngang lưng chừng, trận pháp hộ sơn phát sáng nhạt trong hoàng hôn.

Linh mạch dưới chân vẫn rung nhẹ. Dù ông ta đã cách xa hơn mười dặm.

Tống Cửu dừng bước. Rung động truyền qua lòng bàn chân, qua dép cỏ, nhẹ nhưng rõ. Đặt tay xuống mặt đá ven đường, cảm nhận. Rung. Đều. Theo nhịp không phải của ông ta, không phải của suối, không phải của gió.

Rung. Linh mạch vẫn rung. Ở khoảng cách này, không nên rung.

Mười dặm. Linh mạch phản ứng với tu sĩ trong phạm vi trăm trượng, tối đa. Mười dặm thì linh mạch phải tĩnh, phải trở về trạng thái tự nhiên, không còn dấu vết của bất kỳ ai. Trừ khi nguồn kích thích không phải tu sĩ bình thường. Trừ khi linh mạch không phải linh mạch bình thường.

Tống Cửu mở sổ. Viết thêm một dòng, mực đỏ, nét nhanh hơn phần còn lại:

"Bổ sung: linh mạch Thanh Vân Sơn rung ở khoảng cách mười dặm. Bất thường. Vượt ngoài mọi ghi chép đã biết. 15% không giải thích được có thể cần điều chỉnh lên."

Dừng. Nhìn dòng chữ. Không sửa, không gạch, nhưng cũng không viết thêm con số mới. Mười hai năm nghiên cứu dạy ông ta một điều: đừng kết luận khi dữ liệu chưa đủ. Đừng sửa con số khi cảm xúc đang chi phối.

Gấp sổ. Giắt thắt lưng. Đi tiếp.

Dép cỏ trên đường mòn, nhẹ, đều, tiếng bước chân lẫn vào tiếng trúc xào xạc. Nắng chiều tắt dần, bóng dài trên mặt đất, rừng trúc tối hơn nhưng chưa tối hẳn.

Hướng tây. Đại Phong Sơn. Nơi ông ta sẽ nói những gì mình thấy. Và cả những gì mình không giải thích được.

Ch.114/130
2.933 từ