Mùng Một
Thiên Vân Tử đến đúng hẹn.
Mùng một tháng giêng. Năm mới. Tuyết dày nhất từ đầu mùa. Thanh Vân Sơn trắng xóa, kiểu tranh thủy mặc.
Khác Cổ Thiên Cơ, Thiên Vân Tử đến có đoàn. Hai Nguyên Anh hộ tống, sáu Kim Đan theo sau, dừng ở chân núi. Chỉ Thiên Vân Tử một mình lên.
Ông ta mặc áo đạo bào trắng, tóc bạc dài, mặt trung niên dù ba trăm tuổi. Kiểu Đại Thừa: tuổi không hiện trên mặt. Lưng thẳng, bước đều, không nhanh không chậm. Tay không.
Vân Thiên nghênh đón ở giữa bậc đá. Lần này Vân Thiên quỳ. Một gối, đầu cúi.
Thiên Vân Tử đỡ Vân Thiên dậy.
– Vân đạo hữu không cần. Lão phu chỉ đến uống trà.
Thiên Vân Tử gọi Vân Thiên "đạo hữu." Đại Thừa gọi Hóa Thần "đạo hữu", kiểu chiếu cố. Vân Thiên đứng dậy, mặt bình tĩnh hơn lần gặp Cổ Thiên Cơ. Lần này đã chuẩn bị.
Hắn đứng ở Vân Đỉnh Các, nhìn xuống. Linh căn mở: Thiên Vân Tử, linh lực sâu, nặng, kiểu biển. Không phải trống kiểu Cổ Thiên Cơ. Thiên Vân Tử có linh lực, rất nhiều, nhưng nén sát, kiểu nước ép thành đá. Kim Đan hay Nguyên Anh quét sẽ cảm nhận: nặng, kiểu núi.
Khác Cổ Thiên Cơ. Cổ Thiên Cơ trống, giống tôi. Thiên Vân Tử đầy, nặng, kiểu bể chứa. Hai kiểu Đại Thừa khác nhau.
Và tôi thì trống vì thật sự trống. Luyện Khí tầng ba, trống là đúng.
Lục Cẩu đứng sau, trà đã pha, ba chén. Lần này ba: vì Thiên Vân Tử là giáo chủ, có lễ nghi, ba chén là phép tắc (chủ, khách, trời đất).
Thiên Vân Tử lên đến Vân Đỉnh Các. Không thở nặng, kiểu Vân Thiên leo ba trăm bậc không thở nặng. Nhìn hắn. Dừng.
Mắt Thiên Vân Tử khác Cổ Thiên Cơ. Cổ Thiên Cơ nhìn kiểu xem tranh, bình tĩnh. Thiên Vân Tử nhìn kiểu đọc sách, phân tích.
Ông ta đang đọc tôi. Quét. Không phải linh thức thô, kiểu tinh vi hơn. Đại Thừa đọc người khác bằng thứ gì đó ngoài linh thức.
Và ông ta sẽ thấy gì? Luyện Khí tầng ba. Linh căn đặc dị. Viên đá lõi linh mạch trong tay. Hai nhịp đập. Nhưng tu vi? Trống.
Thiên Vân Tử chớp mắt. Hai lần. Nhanh.
Hai lần. Cổ Thiên Cơ chớp một lần. Thiên Vân Tử hai lần. Ông ta thấy gì đó ngoài dự kiến.
– Lâm tiền bối, Thiên Vân Tử nói. Cúi đầu. Sâu. Sâu hơn Vân Thiên cúi đầu với hắn.
"Tiền bối." Đại Thừa gọi tôi tiền bối. Ba trăm tuổi gọi mười tám tuổi "tiền bối." Vì quét: trống. Trống kiểu không thể là Luyện Khí. Trống kiểu ẩn giấu tất cả.
– Ngồi, hắn nói. Trà.
Hai từ. Ngắn. Đúng phong cách. Lục Cẩu đằng sau gật nhẹ.
Hai người ngồi. Lục Cẩu rót trà. Thiên Vân Tử uống, gật nhẹ, kiểu ghi nhận chất trà.
Im lặng. Nhưng ngắn hơn Cổ Thiên Cơ. Thiên Vân Tử đến có mục đích, không như Cổ Thiên Cơ đến ngẫu hứng.
– Lâm tiền bối, Thiên Vân Tử nói. Lão phu nghe: tiền bối đứng mười canh giờ chặn nghìn quân. Lão phu nghe: linh mạch Thanh Vân nghe lệnh tiền bối. Lão phu nghe: Cổ Thiên Cơ nói "giống."
Dừng.
– Lão phu không đến vì nghe. Lão phu đến vì muốn hỏi.
Hỏi. Thiên Vân Tử đến hỏi. Không phải xin chỉ đạo, không phải bái phỏng. Hỏi.
Hỏi gì?
Hắn uống trà. Chờ.
– Thiên Nguyên Giáo lập hơn nghìn năm, Thiên Vân Tử nói chậm. Giáo chủ mười hai đời. Mỗi đời đều Đại Thừa. Nhưng Đại Thừa không phải đỉnh. Trên Đại Thừa có gì, không ai biết.
Trên Đại Thừa có gì. Câu hỏi lớn. Cảnh giới tu luyện bảy bậc: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Động Hư, Đại Thừa. Đại Thừa là đỉnh. Trên đỉnh có gì? Không ai biết vì không ai vượt qua.
– Lão phu tu ba trăm năm. Đại Thừa trung kỳ. Sắp hậu kỳ. Nhưng hậu kỳ rồi thì sao?
Thiên Vân Tử đang hỏi về cảnh giới. Đại Thừa hỏi Luyện Khí tầng ba về cảnh giới.
Nếu ông ta biết tu vi thật của tôi, ông ta sẽ vỗ bàn đứng dậy.
Nhưng ông ta không biết. Quét: trống. Giả thuyết duy nhất trong đầu ông ta: tôi đã vượt Đại Thừa, nên linh thức Đại Thừa không đọc được.
Hắn đặt chén xuống. Chậm.
Phải nói gì đó. "Không biết" là đúng, nhưng nếu nói "không biết", Thiên Vân Tử sẽ hiểu: khiêm tốn. Hoặc: bí mật thiên cơ. Hoặc: khinh thường câu hỏi.
Nếu nói bừa, có thể đúng (không chắc) hoặc sai (nguy hiểm nếu Đại Thừa nhận ra).
Quy tắc Lục Cẩu: nói ít, nói thật, để họ tự hiểu.
– Trên núi có gì? hắn hỏi ngược.
Hỏi ngược. Không trả lời, hỏi lại. Kiểu cao nhân: câu hỏi là câu trả lời.
Thiên Vân Tử nhìn hắn. Mắt sáng lên, kiểu người nhận ra điều gì đó.
– Lão phu hiểu, ông nói. Giọng thấp hơn. Trên núi không có gì khác dưới núi. Chỉ khác: nhìn xa hơn.
Ông ta tự trả lời. Tôi hỏi "trên núi có gì?" vì thật sự không biết trên Đại Thừa có gì. Thiên Vân Tử hiểu thành: trên Đại Thừa giống dưới Đại Thừa, chỉ nhìn xa hơn.
Và ông ta vui. Vì câu trả lời hợp lý. Đại Thừa hậu kỳ rồi sao? Vẫn tu. Vẫn đi. Chỉ nhìn xa hơn.
Tôi không biết đúng hay sai. Nhưng ông ta tin.
Thiên Vân Tử đứng dậy. Đột ngột.
Hắn nhìn lên. Thiên Vân Tử mắt đỏ nhẹ, kiểu nước mắt nén. Ba trăm tuổi, Đại Thừa, mắt đỏ.
– Lâm tiền bối, Thiên Vân Tử nói. Lão phu tu ba trăm năm, hỏi mọi người câu này. Không ai trả lời. Cổ Thiên Cơ cười không đáp. Tổ sư đã mất. Đồng bối đã vắng.
Thiên Vân Tử cúi đầu. Sâu hơn lúc đến. Sâu đến mức tóc bạc chạm bàn trà.
– Lão phu cảm tạ tiền bối. Một câu giải ba trăm năm.
Một câu. "Trên núi có gì?" Bốn chữ. Giải ba trăm năm.
Tôi hỏi vì không biết. Ông ta đáp vì cần ai hỏi đúng câu hỏi. Câu hỏi không phải câu trả lời, nhưng câu hỏi đúng khiến câu trả lời tự tìm ra.
Và bây giờ Đại Thừa ba trăm năm cúi đầu trước tôi, tóc chạm bàn trà.
Lục Cẩu đứng sau, tay nắm chặt vạt áo. Mắt Lục Cẩu: sáng, kiểu mỗi khi Lục Cẩu vừa sợ vừa kinh ngạc vừa muốn cười.
Thiên Vân Tử ngẩng lên. Mắt vẫn đỏ nhưng bình tĩnh hơn.
– Tiền bối. Lão phu xin hỏi thêm một điều.
– Gì?
– Cổ Thiên Cơ nói "giống." Tiền bối có biết giống gì không?
Lại câu hỏi này. Vân Thiên hỏi. Bây giờ Thiên Vân Tử hỏi.
– Không biết, hắn nói.
Nói thật. Lần này thật.
Thiên Vân Tử nhìn hắn. Lâu. Rồi cười. Nhẹ, kiểu Cổ Thiên Cơ cười, kiểu "thú vị."
– Tiền bối nói không biết. Lão phu tin. Vì chỉ người biết thật sự mới nói không biết.
Lại hiểu sai đúng hướng. Tôi nói "không biết" vì thật sự không biết. Ông ta hiểu: chỉ người đạt cảnh giới mới có thể nói "không biết" mà thật. Vì người biết một chút sẽ nói, người biết nhiều mới im.
Logic hoàn hảo. Tiền đề sai. Kết luận sai. Nhưng đẹp.
Thiên Vân Tử cúi đầu lần nữa, rồi đi. Xuống ba trăm bậc, đến đoàn hộ tống, bay đi. Hai Nguyên Anh theo sau, sáu Kim Đan bay theo. Tám người, bay về phía tây bắc, nhanh, kiểu người có câu trả lời vội về nhà tu.
Hắn ngồi lại. Trà nguội.
– Huynh, Lục Cẩu nói.
– Gì.
– Thiên Vân Tử. Đại Thừa trung kỳ. Ba trăm năm. Đến, hỏi, cúi đầu, đi.
– Ừ.
– Huynh nói bốn chữ: "Trên núi có gì." Ông ta cúi đầu, tóc chạm bàn.
– Ừ.
Lục Cẩu ngồi xuống. Cạnh hắn. Không phải đối diện, cạnh. Kiểu bạn.
– Huynh. Em nói thật.
– Gì.
– Huynh đang trở thành cái gì đó mà em không hiểu. Không phải Đại Thừa. Không phải cao nhân. Thứ khác.
Lục Cẩu không hiểu. Lục Cẩu mười sáu tuổi, thông minh nhất người tôi biết, và không hiểu.
Tôi cũng không hiểu. Tôi hỏi "trên núi có gì" vì không biết, và Đại Thừa cúi đầu. Tôi nói "không biết" vì thật, và Đại Thừa tin.
Mười một tháng trước, giả. Bây giờ, vẫn giả. Nhưng giả ở tầng khác. Tầng mà giả hay thật không còn quan trọng, vì kết quả giống nhau.
– Lục Cẩu. Tôi vẫn không biết gì.
– Em biết.
– Và mọi người sẽ tiếp tục tin.
– Em biết.
– Và sẽ có người thứ ba đến.
Lục Cẩu nhìn trời. Mây xám, tuyết nhẹ, gió lạnh.
– Người thứ ba sẽ không uống trà, huynh. Người thứ ba sẽ quỳ.
Quỳ. Đại Thừa quỳ.
Thiên Vân Tử cúi đầu. Chưa quỳ. Nhưng gần.
Người tiếp theo, nếu đến, có thể quỳ thật.
Hai nhịp đập. Gần hơn. Một phần tám phách.
Cố Vân Thâm gửi ý niệm đêm: ấm. Đều.
Cố Vân Thâm không nói gì thêm. Không cần. Ông biết, tôi biết, linh mạch biết.
Mùng một tháng giêng. Năm mới. Thanh Vân Sơn trắng xóa. Đại Thừa cúi đầu, rồi đi.
Và tôi ngồi đây. Trà nguội. Tuyết rơi. Luyện Khí tầng ba.
Giả thành thật, từng ngày.