Mạch Đất
Hứa Thanh Nguyên ở ngoại môn hai ngày. Không nói nhiều, không ra ngoài, không gặp ai ngoài bốn người: hắn, Lục Cẩu, Hàn Phong, và Cố Vân Thâm qua linh mạch.
Ngày đầu, ông ta ngồi dưới cây ngô đồng từ sáng đến tối. Mắt nhắm, thần thức thu, kiểu người đang lắng nghe thứ gì đó rất xa. Lục Cẩu mang cơm ra, ông ta ăn, không nói. Hàn Phong canh ở hiên, kiếm ý nén nhưng không tắt.
Ngày hai, ông ta mở mắt. Nhìn về phía đông. Lâu.
– Phong ấn mỏng hơn tôi nghĩ.
Hắn ngồi ở hiên, chén nước.
– Ừ.
– Trần Cố nói đúng. Ba trăm năm. Phá bằng thời gian.
Ông ta nói chuyện với Cố Vân Thâm qua tôi. Không phải qua linh mạch, vì ông ta không kết nối được. Qua tôi, vì tôi là cầu nối. Nhưng ông ta không hỏi tôi truyền gì. Ông ta tự nói, biết Cố Vân Thâm nghe qua linh mạch.
– Vân Thâm.
Im. Ông ta nói vào không khí, kiểu người nói với ai đó dưới lòng đất.
– Ba trăm năm. Lão đến. Tao đến. Cậu nhóc này cầm được.
Cậu nhóc. Ông ta gọi tôi là cậu nhóc. Đại Thừa ba trăm tuổi gọi Luyện Khí tầng ba hai mươi sáu tuổi là cậu nhóc.
Hợp lý.
Nhịp đập thứ hai rung nhẹ. Ấm. Kiểu rung của linh mạch khi Cố Vân Thâm gửi cảm xúc thay vì lời: bình yên, kiểu bình yên người gặp lại người cũ.
Ngày thứ ba. Sáng sớm.
Hắn đang rửa mặt thì nhịp đập thứ hai thay đổi.
Không phải gấp. Không phải lo. Thay đổi kiểu mặt đất rung trước khi người ta nghe tiếng. Sâu, nhẹ, đều.
Cố Vân Thâm gửi hai chữ.
"Họ đến."
Lục Cẩu bước ra từ phòng. Mắt tỉnh, kiểu mắt người chưa kịp ngủ đã phải thức.
– Huynh. Cảm nhận gì?
– Cố Vân Thâm nói "họ đến."
Lục Cẩu nhìn ra cửa. Sáng sớm, sương chưa tan, núi yên. Nhưng Lục Cẩu biết: khi Cố Vân Thâm nói "họ đến" qua linh mạch, nghĩa là linh mạch dưới lòng đất đã cảm nhận rung chấn từ xa.
– Thiên Ma Cung.
– Có thể.
Hứa Thanh Nguyên mở cửa phòng trống. Đứng ở ngưỡng cửa, mắt nhìn phía bắc. Mặt không biểu cảm, nhưng tay phải hơi nắm, kiểu người sẵn sàng.
– Nhiều. Hơn lần trước.
Ông ta cảm nhận. Không cần linh mạch. Thần thức Đại Thừa, quét xa hơn bất kỳ ai trong tông.
– Bao nhiêu?
Hứa Thanh Nguyên nhắm mắt. Ba nhịp thở. Mở.
– Một nghìn năm trăm tu sĩ. Bốn Nguyên Anh. Một Hóa Thần sơ kỳ.
Lần trước: một nghìn hai trăm, ba Nguyên Anh, một Nguyên Anh đỉnh phong. Lần này: nhiều hơn ba trăm người, thêm một Nguyên Anh, và cung chủ lên Hóa Thần.
Hóa Thần. Lần trước Vân Thiên thắng Nguyên Anh đỉnh phong Hắc Uyên sau hơn hai mươi canh giờ. Nếu cung chủ đã Hóa Thần, Vân Thiên cùng cảnh giới, đánh nhau sẽ ngang.
Ngang nghĩa là lâu. Lâu nghĩa là phần còn lại phải tự chịu.
Lục Cẩu đã chạy. Không chạy ra ngoài. Chạy về phía nội môn, đường quen, kiểu người biết phải báo ai trước.
Nửa canh giờ sau. Vân Đỉnh Các.
Vân Thiên đứng trước bàn cát, bản đồ địa hình Thanh Vân Sơn trải rộng. Thanh Huyền bên phải, mặt nghiêm. Lý Thanh Phong bên trái, kiếm trên lưng, vai hơi thấp hơn trước trận lần một.
Hắn đứng ở cửa. Không vào, không ngồi, kiểu khách quen mà không phải khách.
Vân Thiên nhìn hắn. Mắt già, mệt, nhưng không hoảng.
– Tiền bối đã biết.
– Cố Vân Thâm nói.
Thanh Huyền hít nhẹ. Lý Thanh Phong không phản ứng, kiểu người đã quen nghe tin xấu.
– Lần trước, một nghìn hai trăm. Lần này...
– Một nghìn năm trăm. Bốn Nguyên Anh. Một Hóa Thần.
Im. Vân Thiên nhìn bàn cát. Tay đặt trên phiến đá đánh dấu vị trí tông môn, ngón tay không run.
– Hóa Thần. Hắc Uyên đã lên.
– Cung chủ đích thân.
Thanh Huyền nhìn Vân Thiên.
– Tông chủ. Hóa Thần đánh Hóa Thần...
– Lão biết. Vân Thiên nói, giọng đều. Ngang thì phải lâu. Lâu thì phần còn lại phải chịu.
Đúng câu tôi nghĩ. Vân Thiên tính giống tôi. Hoặc tôi tính giống Vân Thiên. Hoặc ai ở vị trí này đều tính giống nhau.
– Phần còn lại: bốn Nguyên Anh. Lần trước ba, Lý Thanh Phong chặn một, sóng linh mạch đẩy một, Thanh Huyền chặn một. Lần này bốn. Lý Thanh Phong...
Lý Thanh Phong nói trước.
– Kiếm tâm sẹo. Yếu hơn trước hai phần. Chặn Nguyên Anh trung kỳ thì được, đỉnh phong thì không quá mười canh giờ.
Mười canh giờ. Lần trước sáu canh giờ rồi gãy. Lần này nói mười là lạc quan.
– Hàn Phong, Vân Thiên nói. Nguyên Anh mười chín tuổi. Kiếm ý Hóa Thần. Chặn một.
Hắn nhìn Vân Thiên. Vân Thiên nhìn lại. Không hỏi ý kiến, chỉ nhìn, kiểu nhìn người biết tiền bối sẽ đồng ý.
Hàn Phong chặn một Nguyên Anh. Mười chín tuổi, Nguyên Anh, kiếm ý Hóa Thần. Đủ. Nhưng kinh nghiệm chiến đấu: gần không. Hắn chưa từng giết người.
– Hàn Phong đủ mạnh. Nhưng chưa từng chiến.
Vân Thiên gật.
– Tô Mộc Thanh cạnh hắn. Kim Đan sơ kỳ, kiếm ý mạnh nhất Kim Đan. Hai kiếm tu, một Nguyên Anh.
– Còn hai.
Im. Vân Thiên nhìn bàn cát. Thanh Huyền nhìn bàn cát. Lý Thanh Phong nhìn bàn cát. Không ai nói.
Bốn Nguyên Anh. Lý Thanh Phong một. Hàn Phong cộng Tô Mộc Thanh một. Thanh Huyền Kim Đan hậu kỳ, không chặn nổi Nguyên Anh lâu. Còn hai Nguyên Anh không ai chặn.
Lần trước mặt nam trống, hộ tông nứt, một nghìn tu sĩ tràn vào, tôi đứng ra. Ba mươi người đứng theo. Nguyên Anh thứ ba không dám vào vì não bổ.
Lần này bốn Nguyên Anh. Não bổ không đủ.
– Tiền bối, Vân Thiên nói, nhìn hắn. Lần trước tiền bối đứng ở mặt đông. Lần này...
– Ta ở mặt đông.
"Ta ở mặt đông." Tôi nói câu đó lần trước. Bây giờ nói lại. Lần trước vì không biết nói gì khác. Lần này vì...
Lần này vì gì? Vì quen? Vì không có chỗ nào khác? Vì đó là chỗ gần phong ấn nhất, và linh mạch mạnh nhất ở đó?
Hay vì tôi thật sự muốn đứng?
Chiều. Phòng ngoại môn.
Hắn ngồi trên hiên. Hứa Thanh Nguyên ngồi dưới cây ngô đồng. Hai người không nhìn nhau, không nói. Kiểu hai người cùng nghĩ nhưng nghĩ khác.
Lục Cẩu bước ra. Ngồi cạnh hắn.
– Huynh. Tính sao?
– Không biết.
– Lần trước huynh đứng. Lần này cũng đứng?
– Lần trước đứng vì không biết làm gì khác. Lần này đứng vì vẫn không biết làm gì khác.
Lục Cẩu không cười. Không cười vì câu đó không buồn cười. Luyện Khí tầng ba đứng chặn Nguyên Anh lần hai. Lần đầu sống vì não bổ. Lần hai, não bổ đã mỏng.
Hứa Thanh Nguyên mở mắt.
– Bao lâu?
– Ba ngày. Có thể hai.
Hứa Thanh Nguyên gật. Không hỏi thêm. Đứng dậy. Nhìn hắn.
– Cậu biết tôi có thể chặn cả bốn Nguyên Anh.
Biết. Đại Thừa. Bốn Nguyên Anh không đáng kể.
– Nhưng cậu không hỏi.
– Ông nói ông muốn xem tôi chịu nổi không.
Hứa Thanh Nguyên nhìn hắn. Lâu. Mắt hẹp, sáng, kiểu mắt người đang cân nhắc thứ gì đó nặng hơn bốn Nguyên Anh.
– Đúng. Tôi muốn xem.
– Vậy ông xem.
Ông ta có thể chặn. Ông ta không chặn. Ông ta đợi. Đợi xem tôi, Luyện Khí tầng ba, làm gì khi một nghìn năm trăm tu sĩ đến.
Cố Vân Thâm cũng đợi. Linh mạch cũng đợi.
Ba trăm năm chờ đợi. Và tôi là thứ họ chờ.
Hứa Thanh Nguyên quay lưng. Đi về phòng trống. Dừng ở ngưỡng cửa.
– Vân Thâm nói đúng một điều.
– Gì?
– "Hắn sẽ đứng."
Cố Vân Thâm nói tôi sẽ đứng. Nói với sư huynh ba trăm năm. Trước khi tôi biết Thiên Ma Cung đến. Trước khi tôi quyết.
Cố Vân Thâm biết trước.
Hay Cố Vân Thâm tin trước?
Đêm. Phòng ngoại môn.
Hàn Phong ngồi ở hiên. Kiếm ngang đùi, kiếm ý Nguyên Anh tỏa mỏng, kiểu lưới quét. Mắt sáng, trong, mạnh hơn mười ngày trước.
Hắn nằm trong phòng. Mắt mở. Hai nhịp đập đều.
Hai ngày hoặc ba ngày. Thiên Ma Cung một nghìn năm trăm, bốn Nguyên Anh, một Hóa Thần. Lần trước tôi đứng mười canh giờ giữ mặt đông, Cố Vân Thâm nuôi linh khí qua linh mạch, cuối cùng Vân Thiên thắng.
Lần này Vân Thiên đánh cung chủ Hóa Thần. Ngang. Lâu hơn. Và bốn Nguyên Anh thay vì ba.
Hàn Phong chặn một. Lý Thanh Phong chặn một. Còn hai. Và tôi đứng ở mặt đông.
Đứng để làm gì? Luyện Khí tầng ba đứng trước Nguyên Anh. Lần trước não bổ cứu. Lần này...
Nhịp đập thứ hai thay đổi. Không phải gấp, không phải lo. Thay đổi kiểu thủy triều trước bão: rút. Linh mạch rút sâu, nén, kiểu nước kéo lùi trước sóng lớn.
Linh mạch đang tích.
Linh mạch biết. Linh mạch chuẩn bị.
Cố Vân Thâm gửi qua linh mạch. Không phải lời. Một hình ảnh: mạch đất dưới Thanh Vân Sơn, nhánh chạy ra bốn hướng, sâu, rộng, nối với mạch đất lớn hơn chạy khắp phía đông tu chân giới. Linh mạch Thanh Vân Sơn không phải hồ. Linh mạch là sông, nối với biển.
Mạch đất. Lần trước linh mạch giết Tống Cửu qua mạch đất hai trăm dặm. Lần này...
Lần này linh mạch không giết một người. Linh mạch tích.
Tích cái gì. Tích bao lâu. Tích để làm gì.
Hắn đặt tay lên sàn. Cảm nhận. Linh mạch dưới chân rung đều, sâu, nặng, kiểu nhịp trống trước trận. Mạch đất từ bốn hướng kéo linh khí về, chậm, đều, kiểu nước kéo về trước sóng thần.
Hai ngày. Linh mạch tích hai ngày. Để khi Thiên Ma Cung đến...
Để khi cần, linh mạch sẵn sàng.
Hai nhịp đập. Một phần mười một phách. Nhưng mạnh hơn. Dày hơn. Kiểu hai nhịp trống đánh cùng lúc, âm vang xa hơn bình thường.
Linh mạch chuẩn bị. Cố Vân Thâm chuẩn bị. Hứa Thanh Nguyên đợi.
Và tôi, Luyện Khí tầng ba, nằm đây, đếm nhịp thở.
Ngoài hiên, Hàn Phong mài kiếm. Kiếm Nguyên Anh, im, sắc, sẵn sàng.
Ngữ Lục bốn mươi ba câu.
Hai ngày nữa.