Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 25: Câu Trả Lời Không Có
Chương 25

Câu Trả Lời Không Có

Tin "tông chủ lui trước" lan nhanh hơn bất kỳ tin đồn nào trước đó.

Buổi chiều hôm đó về từ Vân Đỉnh Các, ngoại môn đã có bốn bản. Buổi tối, nội môn có sáu. Sáng hôm sau, trưởng lão các phong đều biết.

Bản ngoại môn: "Tông chủ mời tiền bối uống trà. Tông chủ cúi đầu chào tiền bối trước. Tông chủ rời đi trước. Tiền bối ở lại một mình trên Vân Đỉnh Các."

Bản nội môn: "Vân Đỉnh Các là nơi chỉ tông chủ tiếp khách ngoại tông mạnh nhất. Hai trăm năm chưa mở cho ai trong tông. Bây giờ tông chủ nói: luôn mở cho tiền bối."

Bản Thanh Huyền (trong ngọc giản gửi riêng ba trưởng lão): "Tông chủ và Lâm tiền bối đã gặp mặt. Chi tiết: chỉ uống trà, nửa canh giờ. Tông chủ rời trước. Tiền bối ở lại. Tông chủ về điện, đóng cửa, nhập định ngay. Suy đoán: cuộc gặp cực kỳ quan trọng. Nội dung trao đổi chưa rõ nhưng tông chủ có vẻ nhẹ nhõm. Lưu ý: KHÔNG tiếp cận tiền bối hỏi chuyện."

Bản Triệu Vân Phi (ở góc nhà ăn, giọng nhỏ nhưng cả bàn nghe rõ): "Bảo mà. Tiền bối lên Vân Đỉnh Các mặc áo ngoại môn cũ. Áo bào tông chủ tặng không mặc. Nghĩa là gì? Nghĩa là: 'Ngươi cho gì, ta cũng không coi trọng. Vì ta ở cảnh giới cao hơn ngươi, cho ta cái gì cũng là nhục mạ.'"

— Sư huynh, huynh bịa quá rồi.

— Ta bịa? Ai mặc áo ngoại môn đệ tử đi gặp Hóa Thần? Chỉ có hai loại người: điên hoặc Đại Thừa. Huynh ấy không điên.

Không ai phản bác được. Vì cái logic đó, dù sai hoàn toàn, lại khít từng mảnh.

Ở Kiếm Phong, Lý Thanh Phong nghe tin từ Tô Mộc Thanh. Lão ngồi im một lúc lâu, rồi hỏi một câu duy nhất:

— Tông chủ có vẻ nhẹ nhõm hay lo lắng?

— Nhẹ nhõm, sư phụ.

Lý Thanh Phong gật đầu chậm. Nếu Hóa Thần gặp người mạnh hơn mà nhẹ nhõm, nghĩa là người đó không phải kẻ thù. Thanh Vân Tông không bị đe dọa. Nhưng cũng nghĩa là: Lâm Nhàn thật sự ở cảnh giới mà lão không thể đánh giá.

— Con ghi nhớ. Đừng bao giờ thử thăm dò tiền bối, dù bằng bất cứ cách nào.

Tô Mộc Thanh cúi đầu. Cô đã biết điều đó từ khi đứng trên Kiếm Đài nhìn Lâm Nhàn leo từng bước một, bình thản như đang đi dạo. Bây giờ cô biết thêm: cái bình thản đó khiến ngay cả tông chủ cũng phải lui.

Ở Đan Phong, Chu Minh nghe tin và lập tức chuẩn bị thêm một hộp linh dược, cấp cao hơn lần trước. Châu Nguyên, trưởng lão Đan Phong, chặn lại.

— Đừng vội. Tiền bối vừa từ chối quà tặng của ba phong. Bây giờ gửi thêm là ép.

— Nhưng nếu không gửi, tiền bối nghĩ ta thờ ơ...

— Thờ ơ tốt hơn phiền hà. Một người mà tông chủ phải đứng dậy chào, ngươi nghĩ lão thiếu linh dược?

Chu Minh cất hộp về, nhưng không cất nỗi lo.

· · ·

Lâm Nhàn không biết bất cứ điều gì trong số đó. Hắn nằm trong phòng, ngủ bù.

Leo ba trăm bậc hôm qua, chân đau từ đùi xuống gót. Luyện Khí tầng ba không có linh lực hồi phục cơ bắp. Hắn là người duy nhất trong tông môn bị đau cơ sau khi leo cầu thang.

Nếu ai biết chuyện này, mọi hiểu lầm sẽ tan.

Nhưng Hàn Phong thì nghĩ: tiền bối đi chậm vì đang quán sát phong thủy Thanh Vân Sơn, mỗi bước đều có ý nghĩa.

Lục Cẩu mang cháo vào.

— Huynh. Cả tông biết huynh đi gặp tông chủ rồi.

— Biết.

— Bản mới nhất: huynh mặc áo cũ vì khinh thường vật chất, đó là cảnh giới "vô ngã."

— Tôi mặc áo cũ vì không muốn mặc áo lạ đi gặp người lạ. Đó là cảnh giới "ngại."

Lục Cẩu cười. Lần đầu tiên trong nhiều ngày cười thật.

— Huynh, ta có một tin tốt và một tin xấu.

— Nói.

— Tin tốt: tông chủ không nghi huynh. Lão nhẹ nhõm. Nghĩa là huynh qua ải.

— Tin xấu?

— Vì huynh qua ải quá dễ, mọi người tin hơn nữa. Trước đó ba phong tranh giành, bây giờ tông chủ cũng tôn kính. Huynh không còn là "cao nhân ẩn danh" nữa, huynh là "vị khách mà cả tông chủ phải đối đãi ngang hàng."

— Ngang hàng?

— Hóa Thần lui trước. Trong mắt họ, huynh ít nhất bằng Hóa Thần. Hoặc cao hơn.

Lâm Nhàn nằm xuống. Nhìn trần nhà.

Đại Thừa. Họ nghĩ tôi là Đại Thừa.

Tôi, người không thể leo ba trăm bậc cầu thang mà không thở hổn hển.

Sự chênh lệch giữa hình ảnh và thực tế lớn đến mức nếu đo được, có thể dùng làm đơn vị mới trong vật lý.

— Lục Cẩu.

— Gì?

— Ngày mai tôi lên Vân Đỉnh Các.

— Lại?

— Tông chủ nói luôn mở cho ta. Nếu không lên, họ sẽ nghĩ ta không hài lòng. Nếu lên, họ nghĩ ta coi đó là nhà.

— Huynh chọn cái nào?

— Coi đó là nhà ít nguy hiểm hơn không hài lòng.

Lục Cẩu gật. Đúng. Logic luôn đúng. Và logic luôn dẫn huynh vào sâu hơn, từng bước một, như nước chảy xuống dốc.

— Huynh, nếu lên Vân Đỉnh Các thường xuyên, huynh làm gì trên đó?

— Uống trà. Ngồi.

— Chỉ vậy?

Lâm Nhàn nghĩ một lúc. Từ trên Vân Đỉnh Các nhìn xuống, hắn có thể thấy toàn bộ hậu sơn phía đông. Nơi trận pháp cổ nằm dưới lòng đất. Nơi linh căn đặc dị của hắn cảm nhận được những vòng xoay chậm rãi, bền bỉ, như nhịp thở của một sinh vật ngủ sâu.

— Có lẽ... quan sát.

Lục Cẩu nhíu mày.

— Quan sát cái gì?

— Phía đông.

— Phía đông? Chỗ hậu sơn? Huynh quan sát hậu sơn từ đỉnh núi cao nhất Thanh Vân Sơn?

Lâm Nhàn không giải thích thêm. Hắn không thể nói: tôi muốn dùng vị trí cao để quét linh căn, xem cấu trúc trận pháp từ góc nhìn toàn cảnh có khác gì so với khi đứng gần. Nói ra thì Lục Cẩu sẽ hiểu. Nhưng giải thích nhiều thì phiền.

Im lặng kéo dài. Lục Cẩu tự điền vào chỗ trống bằng não bổ.

Huynh quan sát hậu sơn. Hậu sơn có trận pháp cổ. Tông chủ nói "phía đông có nhiều thứ cũ." Huynh trả lời "cũ nhưng vẫn chạy."

Huynh đang theo dõi trận pháp. Từ trên cao.

Đại Thừa giám sát phong ấn của toàn tông. Bằng mắt thường. Như người bình thường ngắm cảnh.

Lục Cẩu nuốt nước bọt. Không hỏi thêm.

· · ·

Chiều hôm sau, Lâm Nhàn ngồi hiên. Hàn Phong ở góc đông bắc, thiền.

Một đệ tử ngoại môn đến, đứng cách mười bước, cúi đầu, tay nâng một hộp gỗ nhỏ bọc vải xám. Đệ tử này trẻ, có lẽ mười bảy mười tám, và run. Run rõ ràng, từ vai xuống tay, hộp gỗ lắc nhẹ theo nhịp. Hắn cố giữ giọng đều nhưng không giấu được.

— Bẩm Lâm tiền bối. Trận Phong trưởng lão Mộ Thanh Vân gửi tặng. Không phải quà. Là tài liệu.

Hàn Phong đứng dậy, nhận hộp, kiểm tra, rồi đưa cho Lâm Nhàn.

Bên trong: một tập ngọc giản mỏng, khắc chữ nhỏ. Tiêu đề: "Lục Hợp Phong Ấn, Sơ Khảo."

Lâm Nhàn mở ra. Đọc.

Tài liệu không dài, chỉ ba trang ngọc giản. Mộ Thanh Vân viết rõ ràng, mạch lạc, kiểu học giả thâm niên quen trình bày cho người cùng trình độ. Mở đầu không có giải thích cơ bản, vào thẳng vấn đề.

Lục hợp phong ấn là dạng trận pháp cổ, ghép sáu trận nhỏ thành vòng khép kín, mỗi trận đảm nhiệm một chức năng riêng. Sáu lớp lồng vào nhau như sáu chiếc vòng đồng tâm, quay ngược chiều nhau. Lớp ngoài cùng gọi là Thiên Khóa, khóa linh khí theo một chiều, chỉ cho vào mà không cho ra. Lớp hai là Địa Tỏa, khóa vật thể, ngăn bất cứ thứ gì có hình hài vật lý xuyên qua. Lớp ba trở vào, Mộ Thanh Vân viết thẳng: chưa xác định, cần thêm thời gian.

Bốn mươi năm nghiên cứu, lão mới giải được hai lớp ngoài. Bốn lớp trong vẫn là ẩn số.

Lão gửi tài liệu này không phải để hỏi ý kiến. Lão gửi để chia sẻ. Kiểu một học giả gửi bản thảo cho đồng nghiệp mà mình tôn trọng.

Lão nghĩ tôi cũng nghiên cứu trận pháp. Có lẽ nghĩ tôi đã giải xong cả sáu lớp.

Tôi đang cầm tài liệu chuyên ngành mà tôi hiểu được khoảng ba mươi phần trăm.

Nhưng ba mươi phần trăm đó quý hơn bất cứ linh đan hay áo bào nào. Vì giờ hắn biết: Thiên Khóa khóa linh khí, Địa Tỏa khóa vật thể. Hai lớp ngoài cùng đã rõ chức năng. Còn bốn lớp chưa biết.

Hắn đặt ngọc giản xuống, nhắm mắt, hướng linh căn về phía đông.

Cảm giác quen thuộc hiện lên: những vòng tròn quay chậm, lớp ngoài rộng, lớp trong hẹp. Trước đây hắn chỉ thấy hình dạng mà không hiểu ý nghĩa. Bây giờ, với thông tin từ Mộ Thanh Vân, hắn bắt đầu gán tên cho từng lớp.

Vòng ngoài cùng, lớn nhất, quay chậm nhất. Thiên Khóa. Khóa linh khí.

Vòng thứ hai, nhỏ hơn, quay nhanh hơn một chút. Địa Tỏa. Khóa vật thể.

Vòng thứ ba...

Hắn tập trung. Lớp thứ ba mờ hơn hai lớp ngoài, nhưng không phải vô hình. Linh căn đặc dị cho hắn thấy nó đang quay, chỉ là hắn chưa biết nó quay để làm gì.

Mộ Thanh Vân nghiên cứu bốn mươi năm bằng trận pháp học. Tôi nhìn bằng linh căn đặc dị. Hai góc nhìn khác nhau, nhưng đang nhìn cùng một thứ.

Nếu ghép lại...

Nếu tôi tiếp tục đọc, tiếp tục quét bằng linh căn đặc dị, tiếp tục ghép thông tin...

Tôi có thể thật sự hiểu trận pháp đó.

Không phải vì tôi là Đại Thừa. Mà vì tôi có thứ không ai khác có: khả năng nhìn thấy cấu trúc, cộng với tài liệu từ người nghiên cứu bốn mươi năm.

Linh căn đặc dị + kiến thức của chuyên gia = có thể tiến xa hơn cả chuyên gia.

Hắn cất ngọc giản cẩn thận. Không cất bừa như linh đan và áo bào. Đặt dưới gối.

— Hàn Phong.

— Vâng, tiền bối.

— Nói với đệ tử Trận Phong: ta nhận được. Cảm ơn.

Hàn Phong gật. Đi truyền lời.

Lục Cẩu từ trong phòng bước ra, mắt tròn.

— Huynh vừa cảm ơn?

— Cảm ơn tài liệu nghiên cứu. Bình thường.

— Bình thường? Huynh, lần cuối huynh cảm ơn ai trong tông môn là khi nào?

Lâm Nhàn nghĩ. Đúng. Ba tháng nay hắn chỉ nói "Được," "Tốt," "Tùy," và im lặng. Chưa bao giờ cảm ơn. Vì cao nhân không cảm ơn.

— Vậy sẽ được hiểu thế nào?

— "Đại Thừa cảm ơn Trúc Cơ trưởng lão. Nghĩa là tài liệu cực quý, xứng đáng để Đại Thừa lên tiếng." Trận Phong sẽ phấn khích đến mức ba đêm không ngủ.

— Hoặc đơn giản: tôi lịch sự.

— Huynh, ở tông này, lịch sự từ "cao nhân" đáng giá bằng ngọn núi vàng.

Lâm Nhàn không đáp. Hắn nhìn về phía đông, nơi nắng chiều xuyên qua tán cây, ánh vàng nhạt trải trên đường mòn dẫn ra hậu sơn.

Lục Cẩu đứng bên cạnh một lúc, rồi khẽ nói:

— Huynh, ta muốn hỏi một chuyện.

— Hỏi.

— Huynh có thật sự muốn hiểu trận pháp đó không? Hay chỉ vì cần phải giả?

Câu hỏi bất ngờ. Lâm Nhàn quay lại nhìn Lục Cẩu. Con chó nhỏ đứng nghiêng đầu, mắt trong, không có vẻ đang phân tích hay tính toán. Chỉ đơn giản là hỏi.

Hắn nghĩ một lúc lâu. Thật lâu.

Ba tháng trước, câu trả lời rõ ràng: giả. Tất cả đều là giả. Hắn giả làm cao nhân vì không có lựa chọn nào khác, và mọi thứ hắn làm đều nhằm duy trì lớp vỏ đó.

Nhưng bây giờ, khi ngọc giản nghiên cứu của Mộ Thanh Vân nằm dưới gối, khi linh căn đặc dị cho hắn thấy những vòng tròn quay dưới lòng núi, khi hắn bắt đầu ghép từng mảnh thông tin lại với nhau và cảm thấy chúng khớp...

Tôi không biết.

Đó là câu trả lời trung thực nhất. Tôi không biết mình đang giả hay thật nữa.

— Chưa chắc, hắn nói.

Lục Cẩu gật đầu, như thể câu trả lời đó đủ rồi. Có lẽ đối với một con linh thú sống hàng trăm năm, "chưa chắc" trung thực hơn "có" rất nhiều.

Gió chiều thổi, mang mùi rêu ẩm từ phía đông. Trận pháp dưới lòng núi vẫn quay, cũ nhưng vẫn chạy, bền bỉ như thứ gì đó đã tồn tại trước khi có người đặt tên cho nó.

Và bây giờ, có một người bắt đầu muốn hiểu nó thật sự. Không phải vì ai ép. Không phải vì sợ bị lộ.

Vì tò mò.

Ch.25/130
2.297 từ