Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 96: Chương 96: Đêm Trước
Chương 96

Chương 96: Đêm Trước

Mùng mười bốn tháng mười một. Một ngày trước khi Thất Ma Cung đến.

Hộ tông đại trận hoàn thành. Mộ Thanh Vân rót giọt linh lực cuối cùng vào mắt trận hướng bắc lúc xế chiều, rồi ngất. Đệ tử Trận Phong đỡ, đặt nằm. Nàng gầy đến mức xương quai hàm lộ ra, mắt thâm quầng sâu, tay run, kiểu người vắt kiệt mọi thứ trong bảy ngày.

Hắn cảm nhận được khoảnh khắc trận pháp hoàn thành. Linh căn bắt: bốn hướng sáng đều, linh lực chạy thành vòng kín quanh Thanh Vân Sơn, kiểu mạch máu bắt đầu lưu thông. Hộ tông đại trận như lớp áo giáp mỏng bọc quanh núi, không thấy, chỉ cảm. Linh lực tấn công xuyên qua sẽ bị giảm một nửa, kiểu đấm qua nước.

Xong. Bảy ngày, đúng lúc. Mộ Thanh Vân vắt kiệt nhưng trận hoàn thành. Nếu Thất Ma Cung đến ngày mai đúng hẹn, trận pháp sẽ đón.

Tối. Cả tông đã vào vị trí.

Tuyến hai: ba trăm tu sĩ bao quanh chân núi, mười hai tổ, đốt lửa thấp, ánh sáng nhấp nháy trong đêm kiểu sao trên mặt đất. Hàn Phong ở tuyến hai hướng bắc, kiếm dựng cạnh, mắt nhìn bóng tối. Kiếm ý sáng mờ, kiểu đom đóm lạnh.

Tuyến ba: Lý Thanh Phong mặt bắc, sáu kiếm tu Kim Đan, im lặng, kiếm rút. Thanh Huyền mặt đông, bốn Kim Đan, linh thức trải rộng. Châu Nguyên mặt tây, Đan Phong bày đan trận.

Tuyến bốn: Vân Thiên ở Vân Đỉnh Các. Một mình. Uống trà. Linh thức Hóa Thần phủ mười dặm, không bỏ sót lá rơi.

Hắn ở bãi đất phía đông. Tô Mộc Thanh đứng cách mười bước, kiếm rút, lưỡi sáng mờ trong bóng tối. Trần Diệp Thanh cách hai mươi bước, kiếm trong vỏ, nhưng kiếm ý rung nhẹ, kiểu đang nóng. Lục Cẩu ngồi cạnh hắn, lưng tựa đá, mắt mở, chăn quàng vai.

Đêm lạnh. Lạnh nhất từ đầu đông. Gió bắc mạnh, mang mùi tuyết, mùi đá lạnh. Trời không sao, mây dày, tối đen. Kiểu đêm mà trời cũng đang đợi.

Hắn nhắm mắt. Dò.

Linh mạch qua Cố Vân Thâm: vùng dày đặc phía bắc, gần nhất từ trước đến giờ. Không còn ở vùng trung chuyển, mà đã đến rìa phạm vi Thanh Vân Sơn. Một trăm dặm? Năm mươi? Linh mạch không đo được chính xác, chỉ biết: gần. Rất gần.

Ngày mai. Họ đến ngày mai. Một nghìn hai tu sĩ, ba Nguyên Anh, cung chủ Nguyên Anh đỉnh phong. Mục tiêu: bí cảnh phía đông. Mục tiêu: Cố Vân Thâm. Mục tiêu: nơi tôi đang ngồi.

Cố Vân Thâm bên dưới, ba mươi trượng, gửi ý niệm. Không phải "tin" như hôm qua. Kiểu khác. Rõ hơn. Nhiều hơn.

Hình ảnh. Cố Vân Thâm gửi hình ảnh qua linh mạch. Lần đầu gửi hình ảnh phức tạp: một người ngồi kiết già, kiếm ý xoáy thành xoáy lớn, phong ấn sáu lớp rung đều theo nhịp, và bên ngoài phong ấn, linh mạch tỏa ra tứ phía như rễ cây.

Cố Vân Thâm đang chỉ cho tôi thấy: khi phong ấn rung, linh mạch rung theo. Khi linh mạch rung, mặt đất rung. Khi mặt đất rung, mọi thứ trên mặt đất cảm nhận được.

Cố Vân Thâm đang chỉ tôi cách dùng linh mạch như vũ khí.

Hắn mở mắt. Nhìn bãi đất. Nhìn Tô Mộc Thanh, nhìn Trần Diệp Thanh, nhìn Lục Cẩu.

Cố Vân Thâm chỉ tôi. Ông ta không nói "buông nhịp", không nói "đánh", nhưng hình ảnh rõ ràng: phong ấn rung → linh mạch rung → mặt đất rung. Lần trước ở tường thành, tôi buông năm nhịp, cả núi rung, ma tu chạy. Đó là vô tình. Cố Vân Thâm đang chỉ cách làm có ý.

Nhưng có ý nghĩa là kiểm soát. Kiểm soát nghĩa là biết khi nào buông, buông bao nhiêu, hướng nào. Tôi không biết. Cố Vân Thâm biết. Cố Vân Thâm ba trăm năm phong ấn, biết từng sợi linh mạch, biết từng lớp phong ấn rung ra sao.

Cố Vân Thâm sẽ giúp tôi. Ông ta không thể ra ngoài, nhưng ông ta có thể điều khiển phong ấn từ bên trong, và tôi là cánh tay ông ta ở bên ngoài.

– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng thấp.

– Gì?

– Mắt huynh vừa sáng.

Mắt sáng? Linh căn khi dò phong ấn, mắt sáng?

– Linh căn, hắn nói.

Lục Cẩu gật. Không hỏi thêm.

– Cố Vân Thâm chỉ tôi cách dùng linh mạch, hắn nói. Nhẹ, chỉ Lục Cẩu nghe.

Lục Cẩu mắt sáng. Kiểu Lục Cẩu khi có thông tin mới: xử lý nhanh, kết luận nhanh.

– Kiểu lần trước? Buông nhịp?

– Có ý hơn. Lần trước là vô tình. Lần này Cố Vân Thâm chỉ cách hướng, cách đo.

– Mạnh bao nhiêu?

– Không biết. Cố Vân Thâm không chỉ mạnh bao nhiêu. Chỉ cách.

Lục Cẩu nghĩ. Nhanh.

– Nguyên Anh thứ ba?

– Nếu vào phía đông, tôi thử.

– "Thử," Lục Cẩu lặp lại, giọng phẳng. Huynh "thử" chặn Nguyên Anh.

– Không phải chặn. Là... đẩy.

Đẩy. Không phải đánh nhau kiểu kiếm đối kiếm. Kiểu dùng linh mạch, dùng phong ấn, dùng Cố Vân Thâm, tạo áp lực đẩy ra. Giống lần trước nhưng có hướng, có mục tiêu. Đẩy một Nguyên Anh ra khỏi phía đông.

Nghe điên. Nhưng tôi chém vách đá ba trượng bằng một nhát vung nhẹ. "Điên" là tiêu chuẩn mới.

Lục Cẩu gật. Chậm. Mắt Lục Cẩu nhìn huynh, kiểu mỗi lần Lục Cẩu tin mà không hiểu hết, kiểu tin vì lịch sử, không vì logic.

Canh ba. Gió dịu. Tuyết rơi nhẹ, bông nhỏ, phủ mỏng trên đất.

Tô Mộc Thanh ngồi xuống, kiếm vắt đùi, nhắm mắt. Không ngủ, kiểu kiếm tu thiền: nửa tỉnh nửa mê, kiếm ý canh giữ. Trần Diệp Thanh đứng xa hơn, nhìn bắc, kiếm rung đều trên lưng, kiểu kiếm cũng đang nhìn.

Lục Cẩu ngủ. Cuối cùng cũng ngủ, đầu gục sang vai, chăn tuột nửa. Hắn kéo chăn đắp lại. Lục Cẩu thở đều, mặt trẻ, mười sáu tuổi, gầy, kiểu trẻ con mà phải lo chuyện người lớn.

Lục Cẩu mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi mà biết phân tích quân số, biết tính khoảng trống Nguyên Anh, biết đề xuất chiến thuật. Mười sáu tuổi mà ngủ trên bãi đất cấm, phía trên phong ấn ba trăm năm, đêm trước chiến tranh.

Tôi hai mươi hai kiếp trước. Mười tám thân xác này. Giữa hai con số, tôi không biết mình bao nhiêu tuổi thật. Nhưng tôi biết: Lục Cẩu mười sáu tuổi, ngủ cạnh tôi, tin tôi. Và ngày mai có người đến muốn thứ dưới chân chúng tôi.

Tôi sẽ ở đây.

Hắn dò phong ấn lần cuối trước khi ngủ. Cố Vân Thâm gửi ý niệm ngắn, sắc: sẵn sàng.

Sẵn sàng. Cố Vân Thâm sẵn sàng. Ba trăm năm phong ấn, và ông ta sẵn sàng.

Tôi thì chưa. Nhưng "chưa sẵn sàng" chưa bao giờ ngăn tôi làm bất kỳ thứ gì ở đây. Mười một tháng, mỗi lần tôi "làm" gì đó, đều là khi chưa sẵn sàng. Và mỗi lần, bằng cách nào đó, đều xong.

Ngày mai cũng vậy. Phải vậy.

Ngủ. Giấc mơ mượn: Cố Vân Thâm ngồi kiết già, mắt mở, nhìn thẳng. Lần đầu trong giấc mơ, Cố Vân Thâm mở mắt. Mắt sáng, kiểu sao, kiểu kiếm. Gật đầu. Một lần.

Rồi tỉnh. Trời sáng. Mùng mười lăm tháng mười một.

Gió bắc mang theo tiếng kèn chiến tranh từ phía bắc. Xa, mờ, nhưng rõ.

Họ đến.

Ch.96/130
1.300 từ