Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 65: Dư Chấn
Chương 65

Dư Chấn

Mùng hai mươi chín tháng chín. Sáng.

Hắn thức dậy, tay không run. Nắng chiếu qua cửa sổ, rơi trên sàn gỗ, bóng nắng nghiêng kiểu cuối tháng chín. Phòng yên tĩnh. Lục Cẩu ngồi ở bàn, chân xếp bằng trên ghế, đang xếp quần áo, kiểu người dậy từ lâu mà không muốn đánh thức ai.

Nhịp đập thứ hai rung nhẹ, đều, chậm, kiểu linh mạch sau cơn bão. Không căng, không kéo, kiểu sợi dây thun đã thả lỏng. Bình thường.

Hắn ngồi dậy. Lục Cẩu quay sang.

– Ngủ bao lâu?

– Không biết.

– Từ chiều hôm qua đến giờ. Mười bốn canh giờ. Ta định đánh thức, nhưng huynh không mơ. Lần đầu kể từ bí cảnh, huynh ngủ không mơ.

Mười bốn canh giờ. Gần một ngày. Linh mạch nghỉ thì tôi cũng nghỉ.

– Vân Thiên quét suốt đêm. Trại ma tu không còn gì. Rút sạch. Dấu vết ma khí đang tan. Đến trưa nay sẽ hết, Lục Cẩu nói, giọng bình thản, kiểu đọc bản tin hàng ngày.

Hắn gật. Đứng dậy, rửa mặt, nước lạnh, tỉnh. Nhìn ra cửa sổ: sân ngoại môn quen thuộc, cây cổ thụ góc sân, chổi quét dựa tường, lá rụng chưa quét. Bốn ngày rời tường thành, bốn ngày ma tu, và sân vẫn y nguyên. Không ai quét thay hắn.

– Tôi đi quét sân.

Lục Cẩu nhìn hắn. Hai giây. Rồi cười, nhẹ, kiểu hiếm, kiểu người nhận ra thứ gì đó quen thuộc vẫn ở chỗ cũ.

– Ừ.

Hắn quét sân. Lá trúc, lá phong, vài cánh hoa dại rụng mùa thu. Chổi tre, sân đá, sáng lạnh. Quen. Cũng cử động này lúc mới đến Thanh Vân Tông bảy tháng trước, khi chưa có ai cúi đầu, chưa có Ngữ Lục, chưa có nhịp đập thứ hai. Chỉ có sân, và lá, và tiếng chổi quét đá.

Nhịp đập thứ hai rung nhẹ theo nhịp quét. Hắn nhận ra. Mỗi nhát chổi, linh khí dưới chân rung nhẹ, mỏng, kiểu linh mạch theo chủ nhân làm việc, không phải phản ứng, là thói quen. Trước bí cảnh không có. Sau bí cảnh có, nhưng nhẹ. Sau năm nhịp hôm qua, rõ hơn.

Linh mạch đang thay đổi. Hoặc tôi đang thay đổi. Hoặc cả hai.

Tô Mộc Thanh đến lúc hắn quét được nửa sân.

Cô ta đứng ở rìa sân, kiếm trên lưng, áo nội môn, tóc buộc, mặt bình thản, kiểu người chờ mà không muốn ngắt. Hắn quét xong nửa còn lại, dựa chổi vào tường, rồi quay sang.

Tô Mộc Thanh cúi đầu.

– Tiền bối.

– Ừ.

Im lặng. Gió thổi qua sân, lá vừa quét cuộn nhẹ trên mặt đá. Tô Mộc Thanh đứng thẳng, nhìn hắn, mắt có thứ gì đó mà hắn thấy hiếm ở cô ta. Không phải kính trọng. Gần hơn. Kiểu người muốn hỏi thứ gì đó nhưng không biết cách hỏi.

– Hôm qua, Tô Mộc Thanh nói, chọn từ, chậm, kiểu kiếm tu chọn nước. Khi tiền bối đứng trên tường. Đệ tử đứng bên phải. Đệ tử cảm nhận nhịp rung qua kiếm.

Kiếm cô cũng rung? Hàn Phong rung, giờ Tô Mộc Thanh cũng rung. Linh mạch rung mọi thứ hay kiếm tự rung?

– Kiếm đệ tử rung ba nhịp, rồi dừng. Nhịp thứ tư và thứ năm, kiếm không rung nữa. Nhưng đệ tử cảm nhận nhịp thứ tư qua chân, và nhịp thứ năm qua... xương.

Cô ta dừng. Nhìn xuống tay mình, rồi nhìn hắn.

– Đệ tử có thắc mắc. Nhưng không hỏi. Chỉ muốn tiền bối biết: đệ tử cảm nhận được.

Cô ấy cảm nhận nhịp đập linh mạch qua xương. Trúc Cơ đỉnh phong, thiên tài kiếm đạo, cảm nhận được thứ mà chín Kim Đan không đọc được bằng linh thức. Vì cô ấy không dùng linh thức. Cô ấy dùng kiếm ý.

– Cảm ơn, hắn nói.

Tô Mộc Thanh gật. Quay người, đi, bước nhẹ, kiếm trên lưng không rung. Ở rìa sân, cô ta dừng, quay lại, nói thêm một câu:

– Mảnh gương vẫn sáng.

Rồi đi.

Mảnh gương. Mảnh từ bí cảnh, phòng gương, nơi mỗi người thấy ẩn ý riêng. Cô ấy nhặt mảnh gương có hình tôi cười. Vẫn sáng.

Lục Cẩu đứng sau cửa phòng, nghe hết, nhưng không nói gì. Khi Tô Mộc Thanh đi khuất, mới ra, đứng cạnh hắn, nhìn sân vừa quét.

– Cô ta cảm nhận nhịp qua xương. Hàn Phong qua kiếm. Cách khác nhau, thứ giống nhau.

– Nghĩa là gì?

– Nghĩa là linh mạch của huynh không chỉ rung đất. Nó rung kiếm. Rung xương. Rung bất kỳ thứ gì chạm Thanh Vân Sơn đủ lâu. Tu sĩ tu trên núi này, linh lực thấm linh khí núi, kiếm rèn từ linh khoáng núi, xương ngấm linh khí núi. Đều là một phần của nó. Và bây giờ nó có chủ.

Có chủ. Tôi. Linh mạch coi tôi là chủ, và mọi thứ trên núi này, người, kiếm, đá, cây, đều là... phần mở rộng?

– Đừng nghĩ nhiều. Quét sân đi.

Hắn cầm chổi. Quét. Linh khí dưới chân rung nhẹ, theo nhịp.

Trưa. Vân Đỉnh Các.

Vân Thiên ngồi ở bàn đá quen, trà nóng, mặt mệt, kiểu người thức mấy đêm liên tiếp nhưng không phàn nàn. Khi hắn bước vào, Vân Thiên đứng dậy, cúi đầu, sâu, kiểu cúi mà mắt nhắm, kiểu người biết ơn thật sự.

– Tiền bối. Thanh Vân Tông mang ơn.

Ơn gì? Tôi đứng. Linh mạch tự rung. Tôi sợ. Và bây giờ tông chủ cúi đầu cảm ơn vì tôi sợ đúng cách.

Hắn ngồi. Trà nóng, đắng nhẹ, vị Vân Đỉnh. Lục Cẩu ngồi cạnh, kiểu hầu cận, nhưng Vân Thiên rót trà cho cả Lục Cẩu, kiểu tông chủ không coi hầu cận là hầu cận.

Mộ Thanh Vân có mặt. Trưởng lão Trận Phong, già, lưng còng, mắt sáng, kiểu người chỉ sống cho nghiên cứu. Ông ta nhìn hắn, cúi đầu, rồi nói ngay, không vòng vo:

– Tiền bối. Sau khi tiền bối phóng nhịp đập hôm qua, lớp sáu thay đổi.

Thay đổi?

– Trước khi phóng: lớp sáu co ba phần trăm mỗi năm, đều, ổn định. Sau khi phóng: lớp sáu dừng co.

Im lặng.

Lục Cẩu nhíu mày. Vân Thiên đặt chén trà xuống, nhẹ, kiểu người vừa nghe tin mà chưa biết tốt hay xấu.

– Dừng co, Mộ Thanh Vân nói, là tạm thời hay vĩnh viễn, lão phu chưa biết. Nhưng trước nhịp đập, lớp sáu co liên tục, đều, không ngừng. Sau nhịp đập, co ngừng. Và lớp sáu... dày hơn.

– Dày hơn? Lục Cẩu hỏi, giọng sắc, kiểu người nghe từ quan trọng.

– Dày hơn khoảng hai phần trăm so với trước nhịp đập. Kiểu linh mạch vừa... bổ sung. Lão phu đoán: khi tiền bối phóng nhịp đập, linh mạch không chỉ rung ra ngoài. Nó cũng rung vào trong. Và rung vào trong, nó gia cố lớp sáu.

Linh mạch gia cố phong ấn của chính nó. Khi tôi buông nhịp đập, nó tự sửa chữa.

Vân Thiên nhìn hắn.

– Nghĩa là, nếu tiền bối phóng nhịp đập đều đặn...

– Lớp sáu sẽ không co nữa, Mộ Thanh Vân nói. Thậm chí có thể phục hồi. Nhưng lão phu cần quan sát thêm. Dữ liệu chỉ có một lần.

Một lần. Năm nhịp. Và linh mạch tự sửa phong ấn. Nhưng tôi không kiểm soát được. Năm nhịp, linh mạch tự quyết, tôi chỉ buông. Nếu lần sau buông mà nó không dừng ở năm...

Lục Cẩu nhìn hắn. Hắn nhìn lại. Trong mắt nhau có cùng một ý: tin tốt, nhưng đi kèm câu hỏi mà chưa ai trả lời được.

– Đa tạ tiền bối, Vân Thiên nói. Rồi chuyển đề tài, giọng trầm hơn: Ma tu rút, nhưng không biến mất. Thất Ma Cung biết bí cảnh tồn tại. Biết linh mạch cổ. Biết tiền bối kiểm soát được. Thông tin này sẽ lan.

– Lan như thế nào? hắn hỏi.

– Hắc Vân sẽ kể. Chín Kim Đan sẽ kể. Bốn mươi mốt người sẽ kể. Mỗi người kể mỗi khác, nhưng cốt lõi giống nhau: Thanh Vân Tông có người khiến cả ngọn núi rung bằng một ý niệm. Không ai nói "sát ý." Nhưng mọi người sẽ nghĩ.

Sát ý. Tôi không giết ai. Tôi đứng im. Nhưng bốn mươi mốt người rút chạy, và họ sẽ kể rằng tôi có "sát ý tối thượng." Ngữ Lục câu ba mươi: "Im." Và bây giờ "Im" sẽ gắn với "sát ý."

– Hậu quả, Vân Thiên tiếp. Ngắn hạn: Thất Ma Cung không dám quay lại trong sáu tháng đến một năm. Trung hạn: các tông phái khác sẽ nghe, sẽ tò mò, sẽ muốn xác nhận. Dài hạn: nếu thông tin về linh mạch cổ lan rộng, không chỉ Thất Ma Cung muốn.

Tôi vừa đuổi một nhóm. Nhưng tin đồn sẽ mời thêm mười nhóm.

– Tiền bối, Vân Thiên nói, mắt nghiêm. Đệ tử sẽ bảo vệ Thanh Vân Tông. Nhưng đệ tử cần tiền bối ở đây. Không phải vì tiền bối mạnh. Vì tiền bối... là chủ.

Là chủ. Linh mạch nhận tôi là chủ. Và tông chủ nhận tôi là chủ nhân linh mạch. Vòng tròn. Không ra được.

Hắn uống trà. Đắng. Nóng. Vị Vân Đỉnh.

– Tôi ở đây.

Hai từ. Vân Thiên thở ra, nhẹ, kiểu quen. Cúi đầu.

Mộ Thanh Vân nán lại khi Vân Thiên rời. Ông ta ngồi đối diện hắn, mắt sáng, kiểu người có thêm câu hỏi nhưng cân nhắc nên hỏi hay không.

– Tiền bối, Mộ Thanh Vân nói, giọng trầm, kiểu trưởng lão nói với người ông ta thật sự tò mò. Lão phu nghiên cứu trận pháp bốn mươi năm. Lớp sáu co là điều lão phu lo nhất. Bây giờ nó dừng co. Và dày hơn. Lão phu muốn hiểu: tiền bối có cố ý gia cố, hay linh mạch tự quyết?

Câu hỏi hay. Trả lời thật: linh mạch tự quyết. Trả lời giả: tôi chủ động gia cố. Cả hai đều nguy hiểm.

Hắn nhìn Mộ Thanh Vân. Ông già, lưng còng, mắt sáng, người duy nhất trong tông hỏi hắn câu hỏi kỹ thuật thay vì cúi đầu. Người duy nhất coi hắn như đồng nghiệp, không phải thần.

– Hai từ, hắn nói.

Mộ Thanh Vân chờ.

– Cộng sinh.

Mộ Thanh Vân ngồi im. Ba giây. Năm giây. Rồi gật, chậm, kiểu người vừa nghe câu trả lời mà mình cần nghĩ thêm hai mươi năm.

– Cộng sinh, ông ta lẩm bẩm. Lão phu hiểu. Chủ và mạch, không ai kiểm soát ai. Cùng tồn tại. Cùng bổ sung. Linh mạch gia cố phong ấn không phải vì tiền bối ra lệnh. Vì nó muốn an toàn. Và an toàn của nó gắn với an toàn của tiền bối.

Ông ấy tự giải thích. Và giải thích hay hơn tôi nghĩ. Tôi nói "cộng sinh" vì không biết nói gì khác. Nhưng có lẽ đúng.

Mộ Thanh Vân cúi đầu, đứng dậy, lưng còng, bước ra. Ở cửa, ông ta quay lại:

– Lão phu sẽ gửi ghi chép hàng tháng như thỏa thuận. Tháng này có thêm phần lớp sáu.

Rồi đi. Dép vải quệt đá, tiếng nhẹ, xa dần.

Chiều. Hắn đi về phòng ngoại môn. Đi qua sân nội môn, qua rừng trúc, qua con đường đá mà hắn đi mỗi ngày bảy tháng qua. Linh khí dưới chân rung nhẹ, mỗi bước, kiểu linh mạch biết chủ đang đi trên lãnh thổ nó.

Ngang bãi đất phía đông. Hắn dừng. Nhìn xuống, qua đất, qua đá, ba mươi trượng sâu, nơi sáu lớp phong ấn quấn quanh mạch nguồn cổ. Linh căn mở, nhẹ, không ép. Lớp sáu: dày hơn. Đúng như Mộ Thanh Vân nói. Và trong lớp sáu, nhịp đập mờ, kiểu nhịp thở khi ngủ.

Nó đang nghỉ. Tôi cũng nên nghỉ.

Hắn đi tiếp. Về phòng. Lục Cẩu đã ở đó, đang nấu cháo, bếp nhỏ, lửa nhỏ, mùi gạo. Bình thường.

– Cháo muối hay cháo cá?

– Cá.

Lục Cẩu gật. Múc cháo. Đặt trước mặt hắn. Hai chén, hai đôi đũa, bàn nhỏ giữa hai giường. Bảy tháng, cùng phòng, cùng bàn, cùng cháo. Chỉ khác là bây giờ, dưới chân hắn, cả ngọn núi đang đập theo nhịp tim hắn mà hắn không biết dừng.

– Huynh, Lục Cẩu nói, giữa hai muỗng cháo.

– Ừ.

– Trần Diệp Thanh gửi thư. Hàn Phong nhận sáng nay.

Trần Diệp Thanh. Gã Kim Đan trẻ ở Thiên Kiêu Đại Hội. Gã hỏi "có bao giờ sợ không" và tôi trả lời "có."

– Nói gì?

– Nghe tin ma tu bao vây Thanh Vân Tông. Hỏi có cần Dao Huyền Tông trợ giúp. Nếu cần, gã sẽ mang kiếm đến.

Gã ở Dao Huyền Tông, nghe tin, và sẵn sàng mang kiếm đến giúp. Vì một câu "Có" ở sân sau chiều muộn.

– Trả lời?

– Huynh quyết. Nhưng ta đề nghị: trả lời đã giải quyết xong. Và cảm ơn. Đừng nói gì khác.

– Tại sao?

– Vì nếu nói nhiều, gã sẽ lại não bổ.

Hắn suýt cười. Suýt, vì mặt hắn không thay đổi, chỉ khóe mắt nhíu nhẹ, kiểu người quen giữ mặt. Lục Cẩu thấy, nhưng không nói.

Cháo cá. Muối. Gió chiều. Mùi thông.

Nhịp đập thứ hai rung trong ngực, đều, ấm, chậm, kiểu linh mạch đang nghỉ mà vẫn theo chủ. Phía nam, thung lũng trống, ma khí tan hết, cỏ bắt đầu xanh lại. Phía đông, dưới ba mươi trượng đất đá, lớp sáu dày hơn, nhịp thở nhẹ, kiểu đứa trẻ ngủ sau khi khóc.

Hắn ăn cháo. Không nghĩ đến ma tu, đến tin đồn, đến mười nhóm sẽ đến sau một nhóm vừa rút. Không nghĩ đến linh mạch, đến năm nhịp không kiểm soát, đến câu hỏi mà Lục Cẩu hỏi: "nếu một ngày nó không dừng."

Chỉ ăn cháo.

Ngày mai sẽ nghĩ. Hôm nay, cháo cá, muối, gió, và sân vừa quét.

Ch.65/130
2.394 từ