Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 130: Giả Thành Thật
Chương 130

Giả Thành Thật

Một tháng sau hai nhịp trùng.

Thanh Vân Tông bình yên. Tường đông sửa xong. Hộ tông đại trận vận hành đều. Linh khí toàn sơn đặc hơn trước ba lần, kiểu sương mù ấm phủ mặt đất mỗi sáng.

Hắn ngồi trên hiên phòng ngoại môn. Chổi dựng cạnh cửa. Chén trà trên tay. Nắng sớm, gió nhẹ, cây ngô đồng lá xanh mướt, kiểu xanh của cây được nuôi bằng linh khí thuần mỗi ngày.

Nhịp đập duy nhất trong ngực vang đều. Ấm. Sâu. Sau một tháng đã quen, kiểu quen của thứ vốn thuộc về mình mà lâu nay mới nhận ra.

Lục Cẩu mang cá kho ra. Mặn vừa. Bát cơm, đậu phụ chiên, rau cải luộc.

– Huynh. Ăn sáng.

– Ừ.

Hai người ăn. Im. Kiểu im quen thuộc, im vì không cần nói, không phải im vì không biết nói.

Mười lăm tháng. Mười lăm tháng trước tôi tỉnh dậy trong phòng này, nhìn vết nứt chữ Y trên trần nhà, không biết mình ở đâu. Bây giờ tôi ngồi trên hiên phòng này, ăn cá kho, uống trà, linh mạch trong ngực.

Mười lăm tháng. Luyện Khí tầng ba. Thiên hạ đệ nhất cao nhân.

Cả hai đều thật.

Sáng. Lý Thanh Phong đến. Ngồi. Nhận kiếm ý Cố Vân Thâm. Hai mươi nhịp thở. Kiếm tâm sẹo đã chậm lại nhiều, kiểu vết thương bắt đầu kéo da.

– Tiền bối.

– Ừ.

– Kiếm tâm bớt nặng rồi. Thanh Huyền nói nếu tiếp tục, ba năm, có thể năm năm, sẽ lành.

Ba đến năm năm. Lý Thanh Phong sẽ lành. Kiếm tu Nguyên Anh sẽ giữ được kiếm tâm. Tông môn giữ được trụ cột.

Vì mỗi sáng tôi ngồi đây, để Cố Vân Thâm gửi kiếm ý qua ngực tôi. Cái giá: ngón tay tê nửa canh giờ.

– Tốt.

Lý Thanh Phong đứng. Cúi đầu. Bước đi. Kiếm trên lưng không rung.

Trưa. Hàn Phong mang Ngữ Lục đến.

– Tiền bối. Đệ tử muốn trình Ngữ Lục bản hoàn chỉnh.

Hắn nhìn cuốn sổ trong tay Hàn Phong. Bìa da, chữ đẹp, kiểu chữ kiếm tu viết bằng mực mài tay. Bốn mươi lăm trang. Bốn mươi lăm câu.

– Đọc.

Hàn Phong mở sổ. Giọng đều, kiểu giọng người đọc kinh, không cao không thấp, mỗi chữ rõ ràng.

– Câu một: "Đứng dậy."

Câu đầu tiên. Ngày đầu tiên. Tôi nói "đứng dậy" vì Hàn Phong đang quỳ và tôi không biết nói gì khác.

– Câu năm: "Kiếm không ở trong tay. Kiếm ở trong người."

Tôi nói vì Hàn Phong hỏi kiếm ý là gì, và tôi không biết kiếm ý là gì nên nói đại. Hắn lĩnh ngộ.

– Câu mười ba: "Ăn đi."

Hắn quên ăn vì luyện kiếm. Tôi bảo ăn. Hắn ghi vào Ngữ Lục.

– Câu hai mươi ba: "Không từ đâu cả."

Luận đạo. Tôi không biết trả lời nên nói đại. Mười hai tông phái tranh luận cả đêm.

– Câu ba mươi bảy: "Mười canh giờ không kiếm, một người đứng, nghìn người lui."

Trận đầu. Tôi đứng trên tường không kiếm vì tôi không có kiếm, không biết dùng kiếm, và linh mạch giữ tôi đứng.

– Câu bốn mươi hai: "Kiếm sắc hơn rồi. Đừng cắt nhầm người."

Hàn Phong đột phá Nguyên Anh. Tôi nói vì lo. Lo thật.

– Câu bốn mươi bốn: "Đứng không cần kiếm, cũng là kiếm."

Hàn Phong tự nghe. Tôi không nói. Nhưng hắn ghi.

– Câu bốn mươi lăm: "Ấm hơn lạnh."

Cố Vân Thâm. Ba trăm năm. Hai chữ.

Hàn Phong gấp sổ. Mắt sáng, kiểu sáng của kiếm tu nhìn kiếm phổ mình tự tay chép.

– Bốn mươi lăm câu. Mười lăm tháng. Đệ tử xin tiền bối cho phép truyền trong tông.

Truyền trong tông. Ngữ Lục truyền trong tông. Bốn mươi lăm câu tôi nói bừa, nói bậy, nói vì không biết nói gì, sẽ được truyền trong tông như kinh điển.

Mười lăm tháng trước tôi sẽ hoảng. Bây giờ...

– Truyền.

Một chữ. Hàn Phong cúi đầu sâu. Kiếm trên lưng rung nhẹ, kiểu kiếm vui.

Truyền đi. Bốn mươi lăm câu. Có câu thật, có câu bừa, có câu tôi không nói. Nhưng người nghe thay đổi vì nghe. Hàn Phong thay đổi. Lý Thanh Phong thay đổi. Tô Mộc Thanh thay đổi.

Thật hay giả, nếu người nghe thay đổi thật, thì lời đó thật.

Chiều. Vân Thiên đến. Quỳ một gối. Báo cáo.

– Tiền bối. Liên minh mười ba tông phái chính thức ký kết. Thanh Vân Tông đứng đầu.

Thanh Vân Tông đứng đầu liên minh mười ba tông phái. Mười lăm tháng trước là tông phái hạng trung, nội môn chưa đến ba trăm người. Bây giờ đứng đầu liên minh.

Vì sao? Vì một người Luyện Khí tầng ba ngồi ở phòng ngoại môn nấu cá kho.

– Ừ.

Vân Thiên nhìn hắn. Kiểu nhìn quen thuộc: kính trọng, tin tưởng, tuyệt đối. Nhưng hôm nay có thêm thứ gì đó, kiểu nhìn người nhìn thứ lớn hơn mình hiểu.

– Tiền bối. Thiên hạ gọi ngài là thiên hạ đệ nhất cao nhân. Nhưng tông môn gọi ngài là... người của Thanh Vân Tông.

Người của Thanh Vân Tông. Không phải cao nhân. Không phải Đại Thừa. Người.

Vân Thiên nói "người" và tôi nghe thấy "nhà."

– Đứng dậy.

Vân Thiên đứng. Cúi đầu. Quay lưng. Bước đi.

Tối. Bốn người ăn cơm. Cá kho mặn vừa. Đậu phụ chiên vàng. Rau cải luộc. Nồi cơm không cháy lần này.

Lục Cẩu, Hàn Phong, Tô Mộc Thanh, hắn. Phòng ngoại môn, bàn gỗ, bốn bát cơm, gió tối qua cửa sổ.

Không ai nói. Ăn. Tiếng đũa chạm bát. Tiếng gió qua cành ngô đồng. Tiếng dế từ sân.

Mười lăm tháng. Bốn mươi lăm câu Ngữ Lục. Ba trận chiến. Ba Đại Thừa quỳ. Mười ba tông phái liên minh. Hai nhịp thành một.

Và tôi ngồi đây. Ăn cá kho. Luyện Khí tầng ba.

Hắn đặt bát xuống. Nhìn ra cửa sổ. Trời tối, sao thưa, gió nhẹ. Cây ngô đồng đen trong bóng tối, lá rung nhẹ.

Nhịp đập duy nhất trong ngực ấm.

Mười lăm tháng trước tôi muốn sống yên ổn. Nấu cá, quét sân, không bị ai quấy. Đơn giản vậy thôi.

Mười lăm tháng sau tôi vẫn muốn sống yên ổn. Nấu cá, quét sân, không bị ai quấy.

Chỉ là bây giờ, "yên ổn" của tôi kéo theo linh mạch, kéo theo Cố Vân Thâm, kéo theo tông môn, kéo theo mười ba tông phái.

Yên ổn của tôi là yên ổn của thiên hạ.

Hắn đứng dậy. Ra hiên. Đứng nhìn trời.

Lục Cẩu theo ra. Đứng cạnh. Không nói.

Gió tối thổi. Mùi thông, mùi đất, mùi linh khí loãng. Sao trên trời lạnh, đất dưới chân ấm.

Hắn nói. Nhẹ. Không nói với ai cụ thể. Nói với gió, với trời, với đất, với nhịp đập duy nhất trong ngực.

– Ta chỉ muốn sống yên ổn.

Mặt đất rung.

Không mạnh. Không phải kiểu rung trận chiến. Rung nhẹ, sâu, kiểu rung của linh mạch nghe chủ nhân nói và đồng ý. Kiểu rung của đất dưới chân gật đầu.

Cây ngô đồng rung. Lá non phát sáng nhẹ, xanh, kiểu lá được linh khí nuôi từ gốc. Rừng thông phía bắc rung theo. Bãi đất phía đông rung. Suối phía nam rung. Cả Thanh Vân Sơn rung, từ đỉnh đến chân, từ đất đến trời.

Linh khí dâng. Không bùng, không nổ. Dâng kiểu nước dâng, chậm, đều, ấm. Từ mặt đất, từ đá, từ rễ cây, từ mạch ngầm. Linh khí thuần, sáng nhẹ, phủ mặt đất kiểu sương sáng.

Rồi không chỉ Thanh Vân Sơn.

Mạch đất nối linh mạch với biển linh khí phía đông rung. Truyền đi. Xa. Đất rung ở chân núi, ở đồng bằng, ở sông, ở rừng. Chậm, nhẹ, nhưng rộng. Kiểu sóng nhỏ lan trên mặt hồ lớn.

Tu sĩ trên khắp tu chân giới ngẩng đầu. Đất dưới chân rung nhẹ. Linh khí dao động. Không ai hiểu vì sao.

Dao Huyền Tông: Lý Đạo Huyền đang uống trà, chén rung, trà sóng. Ông ta nhìn về hướng đông. Hướng Thanh Vân Sơn.

Vô Danh Sơn: Tiêu Nguyên Hóa đang ngồi thiền, mở mắt. Cười. Kiểu cười người biết đáp án trước khi nhận thư.

Trùng rồi.

Lục Cẩu nhìn mặt đất rung. Nhìn hắn. Nhìn cây ngô đồng phát sáng. Nhìn lại hắn.

– Huynh.

– Ừ.

– Huynh vừa nói gì?

– Ta chỉ muốn sống yên ổn.

– Và thiên hạ rung.

Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại. Hai người đứng trên hiên phòng ngoại môn, đất rung dưới chân, sao trên đầu, linh khí sáng nhẹ phủ mặt đất.

Thiên hạ rung vì tôi muốn sống yên ổn.

Đó là não bổ cuối cùng. Não bổ lớn nhất.

Và lần này, nó thật.

Hắn cười. Không phải cười buồn. Không phải cười khổ. Cười kiểu người nhận ra chuyện buồn cười nhất đời mình, kiểu cười không thể giải thích cho ai.

– Lục Cẩu.

– Ừ.

– Cá kho hôm nay mặn vừa.

Lục Cẩu cười. Vai rung.

Đất tĩnh dần. Linh khí lắng. Cây ngô đồng thôi sáng. Gió tối thổi bình thường. Dế kêu lại.

Nhịp đập duy nhất trong ngực vang đều. Ấm. Sâu. Kiểu nhịp đập của thứ đã về nhà và không đi nữa.

Hắn quay vào phòng. Nằm xuống. Nhắm mắt.

Trần nhà. Vết nứt chữ Y trên xà gỗ. Vẫn ở đó. Vẫn giống ngày đầu.

Mọi thứ đã khác. Và mọi thứ vẫn giống.

Ngữ Lục bốn mươi lăm câu. Không thêm.

Đủ rồi.

Ch.130/130
1.644 từ