Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 30: Bóng Ở Cuối Đường
Chương 30

Bóng Ở Cuối Đường

Lâm Nhàn quay lại bãi đất phía đông vào buổi chiều, khi nắng xiên qua rừng trúc, kéo bóng dài trên mặt đá.

Lần này hắn đi một mình. Hàn Phong muốn theo, nhưng hắn lắc đầu.

– Ở lại. Nếu ta chưa về trước hoàng hôn, đi tìm.

– Vâng.

Hàn Phong không hỏi tại sao. Tiền bối nói gì làm nấy. Nhưng hắn mở rộng linh thức về phía đông, quét đến tận bìa rừng trúc, và ngồi chờ.

Đường đi quen thuộc hơn lần đầu. Lâm Nhàn nhận ra mình đã nhớ từng khúc ngoặt: chỗ suối hẹp nhất (bước ngang qua được), chỗ bụi rậm có gai dài bằng ngón tay (đi vòng trái), chỗ rừng trúc thưa ra trước khi đến bãi đất trống. Lần đầu hắn mất gần hai khắc. Bây giờ chưa đầy một khắc đã thấy phiến đá phẳng.

Rêu trên đá dày hơn lần trước, xanh đậm, ẩm ướt từ sương đêm chưa kịp khô. Linh khí từ dưới lòng đất ấm lên qua mặt đá, tạo thành lớp hơi mỏng mà mắt thường không thấy nhưng da cảm nhận được. Lâm Nhàn ngồi xuống, xếp bằng, nhắm mắt.

Linh căn đặc dị mở.

Sáu vòng tròn hiện ra, rõ hơn bất cứ lần nào trước. Ở khoảng cách mười hai trượng, mọi thứ sắc nét như nhìn bằng mắt thường, từng đường nét của trận pháp rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ.

Hắn bắt đầu từ ngoài vào trong, theo thứ tự quen thuộc.

Lớp một: Thiên Khóa. Mười hai điểm rò rỉ cách đều, linh khí chảy ra ổn định. Hắn đếm lại lần nữa, vẫn mười hai, không sai. Dòng chảy đều hơn lần quét trước, hoặc vì hắn quen nhìn hơn nên cảm thấy đều. Lớp hai: Địa Tỏa, tĩnh, giữ hình dạng vật lý toàn bộ trận pháp, không thay đổi so với những lần trước. Lớp ba: hô hấp trận, dao động như thở, điều tiết dòng chảy giữa ngoài và trong. Hôm nay nhịp thở hơi chậm hơn lần trước, hoặc hắn tưởng thế. Lớp bốn: rung đều, kiểu dây đàn, giữ cố định.

Và hôm nay, lần đầu tiên, hắn thấy lớp năm.

Lớp năm. Nhỏ hơn lớp bốn. Không rung. Không dao động. Tĩnh tuyệt đối. Như mặt hồ không gió.

Nhưng không phải tĩnh vì chết. Tĩnh vì... đang ngủ?

Hắn tập trung hơn, nén linh căn xuống một điểm, quét chậm dọc theo bề mặt lớp năm. Lớp năm bao quanh lớp sáu (lõi) như một lớp nước phẳng lặng. Không có chuyển động, không có dấu hiệu hoạt động. Nhưng bề mặt của nó phản chiếu linh khí từ các lớp ngoài, tạo thành một loại gương bên trong trận pháp.

Bốn lớp ngoài đều có chuyển động: rò rỉ, dao động, rung. Lớp năm thì hoàn toàn tĩnh. Bốn lớp ngoài hướng ra ngoài hoặc giữa. Lớp năm hướng vào trong.

Gương. Lớp năm phản chiếu mọi thứ bên ngoài. Nếu ai đó cố quét linh thức vào, lớp năm sẽ phản hồi chính linh thức của họ.

Đợi đã. Phản hồi chính linh thức...

Lý Thanh Phong. Lão dùng linh thức quét, gặp hư vô, kiếm ý quay ngược. Có phải vì lớp năm không? Lão quét đúng hướng phòng tôi, nhưng phía sau phòng tôi, sâu hơn, là bãi đất này. Linh thức đi qua tôi (không thấy gì vì tôi Luyện Khí tầng ba) rồi chạm lớp năm, bị phản ngược.

Lão không bị thương vì tôi. Lão bị thương vì trận pháp.

Nhưng lão nghĩ vì tôi.

Và tôi không thể giải thích. Nếu giải thích, phải thừa nhận biết về trận pháp. Nếu thừa nhận biết về trận pháp mà bản thân chỉ là Luyện Khí, câu hỏi tiếp theo sẽ giết tôi: bằng cách nào?

Hắn ghi nhớ: lớp năm, tĩnh, phản chiếu. "Gương" là từ gần nhất hắn tìm được. Thêm vào danh sách: L1 khóa, L2 khung, L3 van, L4 giữ, L5 gương. Năm lớp, năm chức năng, logic của người thiết kế trận pháp rõ ràng như sơ đồ kỹ thuật. Mỗi lớp một nhiệm vụ, không trùng, không thừa. Bất kể người tạo ra trận pháp này là ai, họ nghĩ rất có hệ thống.

Còn lớp sáu.

Hắn nhìn vào lõi. Lớp sáu nhỏ nhất, nằm giữa, bao quanh vật thể hình người ngồi kiết già. Lớp sáu không giống năm lớp ngoài. Năm lớp ngoài có chức năng rõ ràng, có cấu trúc, có quy luật. Lớp sáu thì không.

Lớp sáu không có hình dạng cố định. Nó thay đổi. Chậm, rất chậm, nhưng thay đổi. Lần trước tôi nhìn, nó tròn. Bây giờ nó hơi dẹt ở đỉnh. Như đang... co lại?

Co lại nghĩa là gì? Trận pháp đang yếu đi? Hay người bên trong đang thay đổi? Hay cả hai?

Nếu trận pháp yếu đi, năm lớp ngoài sẽ biến động. Nhưng năm lớp ngoài ổn định. Vậy không phải trận pháp yếu. Mà lớp sáu tự co. Lớp sáu bao quanh người bên trong, nên nếu lớp sáu co, hoặc người bên trong nhỏ lại, hoặc lớp sáu đang... ép vào.

Hắn cảm nhận thêm một thứ mà lần trước không thấy: lớp sáu phát ra nhiệt. Không phải nhiệt vật lý, mà nhiệt linh khí, loại ấm mà chỉ linh căn đặc dị mới cảm nhận. Ấm, đều, liên tục, như hơi thở của người đang ngủ sâu.

Người trong đó sống.

Sau hàng trăm năm, sáu lớp phong ấn, và cả một tông môn xây trên đầu, người trong đó vẫn sống.

Câu hỏi thứ nhất: ai? Câu hỏi thứ hai: tại sao phong ấn? Câu hỏi thứ ba: nếu lớp sáu tiếp tục co, chuyện gì sẽ xảy ra?

Thanh Vân Tông suy tàn. Trận pháp cũ mấy trăm năm. Tông chủ biết, Mộ Thanh Vân biết, có lẽ Lý Thanh Phong cũng biết một phần. Nhưng có ai biết lớp sáu đang thay đổi không?

Nếu biết, họ sẽ không bình tĩnh như thế này.

Hắn mở mắt. Đau nhẹ ở thái dương, dấu hiệu quá tải linh căn. Nhẹ hơn lần đầu (lần đó ngất), vì hắn biết dừng sớm. Mười phút quét, không hơn. Đủ để thấy lớp năm và sáu.

Lần đầu tôi ngất. Lần hai đau nửa ngày. Lần ba đau nhẹ. Mỗi lần tốt hơn một chút. Hoặc linh căn đang quen dần, hoặc tôi đang biết cách dùng nó hiệu quả hơn. Dù gì cũng không thể quét lâu hơn hai mươi phút, cơ thể Luyện Khí tầng ba không cho phép.

Hắn đứng dậy, duỗi chân. Đầu gối hơi tê vì ngồi lâu trên đá lạnh. Nắng đã nghiêng hơn khi hắn ngồi xuống, bóng trúc phía tây kéo dài lên mặt đất như những nét bút mực loãng. Gió chiều mang theo tiếng lá rì rào và mùi đất ẩm lẫn rễ cây mục.

Sáu lớp. Sáu chức năng. Tôi đã giải mã năm. Còn lớp sáu chưa rõ, nhưng tôi biết: nó đang thay đổi.

Tôi cần thêm thời gian. Nhiều hơn. Nhưng thời gian là thứ đắt nhất trong tông môn này, vì mỗi lần tôi biến mất nửa buổi, người ta lại nghĩ tôi đi kiểm tra phong ấn, và câu chuyện lại lớn thêm một chút.

Mộ Thanh Vân sẽ muốn biết. Nhưng tôi không thể nói hết. Tháng sau gặp lão, tôi sẽ cho hai từ: "gương" và "co."

Lão sẽ hiểu nhiều hơn tôi từ hai từ đó. Lão là chuyên gia trận pháp, đọc sách cả đời, nghiên cứu hàng chục năm. Tôi chỉ là người có mắt nhìn mà không có đầu hiểu.

Hắn quay bước, đi nhanh hơn lúc đến. Qua rừng trúc, qua bụi gai (vòng trái, nhớ rồi), qua suối. Nước suối lạnh hơn chiều hôm qua, chạm chân mà rùng mình. Mùa đang đổi. Hè sắp hết, thu sắp đến.

Thu. Nhạc Dương Tông đến mùa thu. Trương Chính Dương, Kim Đan trung kỳ. Diệp Thanh, ván cờ dở dang.

Và phía bắc, người lạ vẫn ở đó, dù tuần tra đã tăng đôi.

Thu sẽ không yên.

Hắn ra khỏi rừng, thấy mái ngói ngoại môn nhấp nhô phía trước. Khói bếp bay lên từ nhà ăn, mùi cơm chiều quen thuộc. Hàn Phong đứng dậy khi thấy hắn, mắt sáng, kiểm tra từ đầu đến chân trong nửa nhịp thở. Không hỏi. Chỉ gật, nhẹ nhõm.

– Ta ổn.

– Vâng.

Hàn Phong nghĩ tôi đi kiểm tra phong ấn. Lục Cẩu nghĩ tôi đi thiền. Châu Nguyên (nếu biết) sẽ nghĩ tôi đi tuần tra. Mỗi người một bản, nhưng tất cả đều sai. Tôi chỉ là một thằng tò mò cố hiểu thứ mình tình cờ thấy được.

Về đến phòng, Lục Cẩu đang ngồi ngoài hiên, chân đung đưa, vẻ mặt của người vừa nghe tin. Hắn cầm chén trà nhưng không uống, nước đã nguội từ lâu.

– Huynh.

– Gì?

– Tin mới. Hai tin.

– Nói.

– Một: Lý Thanh Phong bế quan ngày thứ tư, ổn định, không xấu thêm. Đan Phong gửi linh dược hỗ trợ qua Kiếm Phong, Tô sư tỷ nhận. Châu Nguyên đích thân bào chế, loại tốt nhất Đan Phong có.

– Ừ.

Châu Nguyên bào chế đan dược cho Nguyên Anh. Trước đây lão có làm điều đó không? Hay vì tin rằng Lý Thanh Phong nứt kiếm tâm do "uy áp tiền bối"?

Mỗi hành động của tôi đều tạo ra hậu quả mà tôi không lường trước. Như ném đá xuống hồ, sóng lan đi xa hơn tay ném.

– Hai: Thanh Huyền thông báo chính thức. Nhạc Dương Tông bái phỏng mùng ba tháng tám. Còn hai mươi ngày. Tông chủ sẽ tiếp. Và... huynh cũng phải có mặt.

Lâm Nhàn đặt chén trà xuống.

– Phải có mặt nghĩa là gì?

– Thanh Huyền nói nguyên văn: "Tiền bối nên xuất hiện, dù chỉ ngắn." Không bắt buộc. Nhưng nếu tiền bối không xuất hiện, khách sẽ hỏi, và câu trả lời nào cũng không tốt.

Hai mươi ngày. Kim Đan trung kỳ đến. Tôi phải diễn trước mặt lão.

Với Trúc Cơ, Kim Đan, tôi đã diễn được. Hóa Thần, tôi đã diễn được. Nguyên Anh, lão tự nứt mà tôi không làm gì.

Nhưng Kim Đan từ bên ngoài khác. Lão không bị ảnh hưởng bởi tin đồn nội bộ, không bị não bổ, không có lý do để tin tôi là Đại Thừa. Lão đến với đôi mắt mới.

Đôi mắt mới nguy hiểm hơn đôi mắt đã tin.

– Lục Cẩu.

– Gì?

– Hai mươi ngày nữa, ta phải diễn vai gì?

Lục Cẩu nghĩ. Đặt chén trà xuống, nhìn lên trần, nhẩm tính như đang giải bài toán. Lâu. Rồi nói chậm, từng chữ:

– Huynh không cần diễn vai mới. Huynh chỉ cần không phá vai cũ. Tất cả mọi người trong tông sẽ diễn giúp huynh. Họ sẽ kính sợ, sẽ cúi đầu, sẽ xưng hô như với tiên nhân. Kim Đan bên ngoài nhìn vào, sẽ tin mà không cần huynh nói một lời.

– Và nếu lão hỏi thẳng tu vi?

– Không ai hỏi thẳng tu vi cao nhân. Đó là bất kính.

– Nếu lão bất kính?

– Thì Vân Thiên sẽ xử trước khi huynh cần mở miệng. Hóa Thần đứng sau, Kim Đan nào dám hỗn?

Logic đúng. Nhưng logic dựa trên giả định: Vân Thiên sẽ luôn bảo vệ tôi. Giả định đó đúng bao lâu nữa? Nếu một ngày lão phát hiện tôi chỉ là Luyện Khí, cái ô dù đó sẽ biến mất nhanh hơn tôi kịp chạy.

Lâm Nhàn gật. Hợp lý. Nhưng trong bụng vẫn không yên.

Lục Cẩu nói đúng. Mọi người sẽ diễn giúp tôi. Cả tông môn là sân khấu, và tôi là diễn viên chính mà mọi người tưởng là đạo diễn.

Nhưng có một người sẽ không diễn theo kịch bản.

Diệp Thanh. Nàng tò mò. Nàng quan sát. Và nàng đã thấy tôi đánh cờ.

Ván cờ dở dang. Nàng sẽ muốn đánh tiếp.

Và lần này, tôi không thể dừng giữa chừng.

Mộ Thanh Vân tôi có thể nói "lâu." Vân Thiên tôi có thể im lặng. Hàn Phong tôi có thể nói câu nào cũng trúng. Nhưng Diệp Thanh là loại người quan sát trước khi hỏi, và hỏi đúng chỗ đau nhất.

Hắn nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều tắt dần, bóng tối lan từ rừng trúc phía đông, nuốt dần mái ngói ngoại môn. Ở đó, sâu dưới lòng núi, sáu lớp trận pháp bao quanh một người đang ngủ, đã ngủ hàng trăm năm. Lớp sáu đang co lại, chậm, nhưng chắc chắn.

Ở phía bắc xa, gió mang mùi đất lạ. Ai đó đang đến, và Vân Thiên tăng tuần tra sai hướng.

Ở phía nam, Nhạc Dương Tông đang chuẩn bị lên đường. Kim Đan trung kỳ, ba đệ tử, một trong số đó đánh cờ giỏi hơn hắn.

Ba hướng. Ba mối nguy. Và ở giữa, Lâm Nhàn, Luyện Khí tầng ba, ngồi trong phòng ngoại môn nhỏ xíu, tay cầm chén trà nguội, nghĩ về sáu lớp phong ấn và hai mươi ngày còn lại.

Lục Cẩu mang trà mới vào, nóng, thơm mùi hoa cúc. Hắn uống một ngụm, để hơi ấm lan dần xuống bụng. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh trăng non lọt qua kẽ cửa sổ, vẽ một vệt sáng mỏng trên sàn gỗ.

Bóng ở cuối đường. Tôi thấy rồi. Nhưng chưa biết bóng của ai.

Của người ngủ dưới lòng núi. Của người đến từ phía bắc. Của người đến từ phía nam.

Hay của chính tôi.

Ch.30/130
2.313 từ