Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 38: Giao Nhau Trong Đêm
Chương 38

Giao Nhau Trong Đêm

Ninh Dạ đợi đến canh ba mới di chuyển.

Rừng trúc phía đông Thanh Vân Sơn vào ban đêm là một thế giới khác. Ban ngày, nắng lọt qua tán lá, soi rõ từng gốc trúc, từng viên đá rêu phong. Ban đêm, bóng tối nuốt hết chi tiết, chỉ còn đường viền mờ và tiếng lá xào xạc khi gió thổi ngang.

Nàng trượt từ cành cao xuống đất, nhẹ như mèo. Thuật ẩn thân cấp hai, thu toàn bộ linh lực vào đan điền, để cơ thể giống một sinh vật không tu vi. Bước chân đặt trên lá rụng mà không tạo tiếng.

Mục tiêu: trận pháp phía đông.

Lần trước nàng chỉ cảm nhận được lớp ngoài cùng, bị đẩy ngược ở lớp sâu hơn. Lần này nàng chuẩn bị kỹ hơn: ba lá bùa che khí tức, một viên ngọc hấp thụ linh áp, và thuật ẩn thân nâng lên cấp ba. Kim Đan sơ kỳ dồn hết vào một việc duy nhất: biến mất.

Nàng đi về phía đông, qua suối cạn, qua bụi gai, vào rừng trúc thưa. Linh khí xung quanh đặc dần theo từng bước, như lội qua nước ngày càng sâu. Lần đầu đến đây, nàng đã ngạc nhiên: linh khí ở vùng này ngang với nội viện Thất Ma Cung, nơi Cung chủ Hóa Thần sơ kỳ đích thân bố trí.

Thanh Vân Tông, một trung đẳng tông phái suy tàn, không nên có linh khí cấp này.

Trận pháp phía trước là câu trả lời. Sáu lớp, cổ đại, tinh vi hơn bất kỳ thứ gì nàng từng gặp trong mười ba lần xâm nhập. Nàng muốn xem kỹ hơn.

Hai mươi trượng nữa là bãi đất trống. Phiến đá phẳng, rêu dày, linh khí tụ đọng như sương trên cỏ. Nàng dừng lại, nấp sau gốc trúc, mở linh thức chỉ một phần mười, quét nhẹ về phía trước.

Lớp ngoài trận pháp hiện ra: mười hai điểm phân bố đều, rung nhẹ theo chu kỳ, linh khí chảy vào từ dưới đất rồi tỏa ra bốn phía. Lần trước nàng cảm nhận đến đây thì bị đẩy ngược. Lần này, với ngọc hấp thụ linh áp, nàng chịu được thêm vài nhịp.

Lớp thứ hai, cứng hơn lớp đầu, như vách đá sau lớp sóng.

Nàng đang cố cảm nhận lớp thứ ba thì nghe tiếng bước chân.

Có người đang đến.

Ninh Dạ thu linh thức ngay lập tức, nằm sát mặt đất, áp má vào lá trúc ẩm. Tim đập nhanh nhưng hơi thở kiểm soát hoàn hảo. Không một sợi linh lực thoát ra ngoài đan điền.

Tiếng bước chân đến từ phía tây, hướng ngoại môn. Không nhanh, không chậm. Đều đặn, hơi nặng, như người quen đường nhưng thể lực không tốt.

Quen đường. Vậy không phải tuần tra.

Bóng người xuất hiện giữa rừng trúc, cách nàng chưa đầy hai mươi trượng. Áo bạc màu, tóc buộc lỏng, không mang kiếm, không mang bùa. Đi thẳng về phía bãi đất trống.

Đối tượng.

Ninh Dạ nín thở. Nàng đã quan sát hắn bốn ngày liền từ xa, nhưng chưa bao giờ gần đến thế. Hai mươi trượng, ban đêm, trong rừng trúc. Nàng ngửi được mùi trà trên áo hắn.

Hắn ngồi xuống phiến đá. Thở ra một hơi dài, như người vừa trèo ba trăm bậc thang mà không nghỉ. Rồi nhắm mắt.

Ninh Dạ chờ.

Một khắc trôi qua. Hai khắc. Hắn không động. Không luyện công, không vận khí, không làm gì. Chỉ ngồi, mắt nhắm, hơi thở đều.

Rồi có gì đó thay đổi.

Ninh Dạ cảm nhận được, dù không nhìn thấy. Một dao động cực nhẹ trong không gian xung quanh hắn, không phải linh lực, không phải linh thức, mà là thứ gì đó khác. Như sóng trong ao khi ai đó chạm nhẹ mặt nước, nhưng sóng này lan rộng hơn, sâu hơn, và không tạo gợn trên bề mặt linh khí.

Thần thức.

Không, không đúng. Thần thức của Kim Đan trở lên có dấu vết linh lực rõ ràng. Thứ này không có. Nó trong suốt, vô hình, chỉ có thể cảm nhận bằng bản năng tu sĩ được rèn qua hàng trăm trận.

Ninh Dạ đã xâm nhập mười ba tông phái. Nàng biết thế nào là linh thức Hóa Thần. Biết thế nào là thần niệm Nguyên Anh. Thứ này khác. Nó mạnh hơn linh thức nhưng nhẹ hơn thần niệm. Như bàn tay vô hình quét qua không gian mà không chạm vào bất cứ thứ gì.

Và nó đang quét về phía nàng.

Không. Không phải quét. Nó quét khắp nơi, theo mọi hướng, như hơi thở lan tỏa. Ninh Dạ chỉ tình cờ nằm trong bán kính.

Nhưng nàng không dám chắc nó không nhắm vào nàng.

Dao động tiếp tục lan, chạm vào nàng, đi qua nàng, như gió thổi qua cành trúc. Nàng không cảm thấy bị dò xét, nhưng cũng không cảm thấy an toàn. Giống đứng giữa đường đi của mãnh thú đang ngủ: nó không tấn công, nhưng nếu mở mắt...

Rồi dao động thay đổi hướng. Tập trung. Hẹp lại. Về phía đông, về phía trận pháp.

Và trong khoảnh khắc đó, Ninh Dạ cảm thấy dao động chạm vào trận pháp cổ, và trận pháp đáp lại. Sáu lớp, cùng lúc, rung nhẹ một nhịp, như con vật đang ngủ trở mình khi chủ nhân gọi.

Trận pháp nghe lệnh hắn.

Ninh Dạ bắt đầu rút.

Lâm Nhàn mở linh căn và thấy mọi thứ.

Sáu lớp trận pháp hiện lên rõ ràng trong tâm trí, như bản vẽ phát sáng giữa bóng tối. Thiên Khóa ở ngoài cùng, mười hai điểm phân bố đều, rung theo nhịp thở của lớp thứ ba. Địa Tỏa bên trong, cứng, tĩnh, khung xương của toàn bộ cấu trúc. Hô hấp trận dao động đều, thở vào thở ra, điều tiết linh khí giữa các lớp. Lớp bốn rung như dây đàn, giữ chặt thứ gì đó bên trong. Lớp năm tĩnh tuyệt đối, mặt gương phản chiếu mọi thứ chạm vào.

Lớp sáu.

Hắn tập trung vào lớp sáu. Mỗi lần quét, hắn hiểu thêm một chút. Lần trước: lớp sáu đang co, dẹt ở đỉnh, phát nhiệt. Lần này: lớp sáu co thêm. Không nhiều, chỉ một chút, nhưng rõ ràng. Và nhiệt tăng.

Người bên trong vẫn sống. Hơi thở linh khí ổn định, nhịp chậm, sâu. Nhưng lớp sáu đang ép vào. Nếu tiếp tục, có lẽ mười năm, có lẽ năm mươi năm, lớp sáu sẽ chạm vào người ngồi kiết già bên trong.

Chuyện đó xảy ra thì sao?

Hắn không biết. Mộ Thanh Vân cũng không biết. Có lẽ không ai sống đủ lâu biết.

Hắn nghĩ về Mộ Thanh Vân. Lão nhân sáu trăm tuổi, bốn mươi năm nghiên cứu, giải được hai lớp ngoài. Hắn mới bốn tháng, hiểu được sáu lớp. Không phải vì hắn giỏi hơn. Mà vì hắn có thứ Mộ Thanh Vân không có: linh căn đặc dị, khả năng nhìn trực tiếp vào cấu trúc trận pháp mà không cần lý thuyết trung gian.

Nhưng tôi không hiểu lý thuyết. Tôi chỉ nhìn thấy hình, đặt tên, và đoán. Như đứa trẻ nhìn bản đồ mà không biết đọc chú thích.

Hắn đang thu linh căn lại thì nhận ra thứ khác.

Một điểm sáng. Nhỏ, mờ, ở rìa tầm quét. Không thuộc trận pháp. Không phải linh mạch. Không phải linh khí tự nhiên. Nó giống linh lực, nhưng bị nén chặt vào một điểm nhỏ, cố ý ẩn giấu.

Phía tây bắc. Khoảng hai mươi trượng. Trong rừng trúc.

Lâm Nhàn mở mắt. Nhìn về hướng đó. Bóng tối. Trúc. Gió. Không có gì nhìn thấy bằng mắt thường.

Hắn nhắm mắt lại, quét thêm lần nữa. Điểm sáng vẫn ở đó, nhưng yếu hơn. Đang di chuyển. Chậm, đều, ra xa.

Rồi biến mất.

Thái dương nhói. Linh căn quá tải, nhẹ thôi, nhưng đủ để hắn biết nên dừng. Hắn mở mắt, xoa hai bên thái dương, nhìn về phía tây bắc lần nữa.

Chỉ còn bóng tối.

Có ai đó.

Hắn ngồi im trên phiến đá, nghe gió thổi qua rừng trúc. Tim đập nhanh hơn bình thường, nhưng không phải vì mệt.

Lần trước, phía bắc. Lần này, phía đông. Cùng một kiểu linh lực nén chặt, cùng một cách di chuyển chậm, có chủ đích. Không phải thú rừng. Không phải đệ tử lạc đường.

Có ai đó đang theo dõi trận pháp. Hoặc theo dõi tôi.

Hắn đứng dậy, phủi bụi rêu trên áo. Đi về phía ngoại môn, không ngoái lại. Bước chân chậm, đều, giống mọi đêm khác.

Nhưng trong đầu không yên.

Tôi nên nói với ai? Hàn Phong? Lục Cẩu? Thanh Huyền?

Nếu nói, phải giải thích: tôi biết vì tôi quét bằng linh căn. Mà linh căn là thứ tôi không nên có. Luyện Khí tầng 3 không có linh căn đặc dị. Nếu giải thích linh căn, phải giải thích tại sao tôi ra bãi đất phía đông mỗi đêm. Nếu giải thích đêm, phải giải thích trận pháp. Nếu giải thích trận pháp, phải giải thích tại sao tôi biết nhiều hơn cả Mộ Thanh Vân.

Dây chuyền giải thích này không có điểm dừng an toàn.

Hắn rẽ qua suối, nước lạnh chạm chân, tỉnh người. Bốn tháng trước, hắn không biết suối này ở đâu. Giờ hắn biết từng viên đá dưới lòng suối, biết chỗ nào bước qua được, chỗ nào trơn. Bốn tháng, và con đường đến bãi đất phía đông đã trở thành thói quen.

Thói quen. Người kia cũng biết thói quen của tôi. Nếu họ theo dõi đủ lâu, họ biết tôi đến đây mỗi đêm, biết giờ nào tôi đi, giờ nào tôi về.

Tôi đã bất cẩn.

Nhưng hắn không thể không đến. Trận pháp đang thay đổi. Lớp sáu đang co. Nếu không theo dõi, hắn sẽ không biết khi nào nó đạt ngưỡng nguy hiểm. Mộ Thanh Vân gửi ghi chú hàng tháng, nhưng lão không có linh căn, không nhìn trực tiếp được.

Nhưng nếu không nói, và người kia quay lại, và làm gì đó với trận pháp...

Trận pháp giữ một người sống. Nếu trận pháp bị phá, người đó chết, hoặc tỉnh, hoặc cái gì đó khác. Cả ba khả năng đều không kiểm soát được.

Hắn leo bậc thang về ngoại môn, qua hiên phòng. Hàn Phong đang ngủ ở góc hiên, tay đặt trên chuôi kiếm, mặt hướng đông bắc. Ngủ nhưng linh thức vẫn mở nhẹ, bao phủ bán kính mười trượng.

Lâm Nhàn bước nhẹ qua, vào phòng. Lục Cẩu ngáy đều trên giường.

Hắn nằm xuống, nhìn trần nhà. Không ngủ được.

Ngày mai. Ngày mai tôi sẽ nói với Lục Cẩu. Không phải để giải quyết, mà để có người cùng lo.

Vì đó là thứ duy nhất tôi biết làm khi gặp chuyện lớn: tìm ai đó để kể.

Ninh Dạ dừng lại khi đã cách bãi đất hơn năm mươi trượng.

Lưng tựa gốc trúc già, thở nặng. Không phải vì mệt, nàng là Kim Đan, chạy năm mươi trượng không là gì. Mà vì sợ.

Nàng đã xâm nhập mười ba tông phái. Từ tiểu tông ở biên giới đến trung đẳng tông phái có Nguyên Anh trấn thủ. Nàng đã đối mặt linh thức quét của Nguyên Anh mà không run. Đã nằm dưới kết giới trận pháp cấp Kim Đan mà không nhúc nhích. Đã bị phát hiện hai lần, cả hai lần đều thoát bằng thuật ẩn thân và bản năng.

Nhưng đêm nay, lần đầu tiên, nàng sợ.

Thứ hắn mở không phải linh thức. Không phải thần thức. Nó không có linh lực, không có dấu vết cảnh giới, không có áp lực. Nó chỉ... ở đó. Như mắt của núi mở ra nhìn.

Và trận pháp cổ đáp lại. Sáu lớp, cùng rung một nhịp, như nhận ra chủ nhân.

Nàng nhắm mắt, ép nhịp thở chậm lại. Sắp xếp thông tin.

Đối tượng đến bãi đất phía đông mỗi đêm. Một mình. Không hộ pháp. Ngồi im, rồi mở thứ gì đó quét toàn bộ trận pháp. Trận pháp đáp lại.

Không phải kiểm tra. Kiểm tra chỉ cần linh thức chạm ngoài. Hắn quét sâu, đến lớp trong cùng. Đó là điều khiển.

Hắn đang điều khiển trận pháp.

Hóa Thần không theo. Hóa Thần dọn trà sẵn mỗi ngày. Hóa Thần lui bước. Nguyên Anh tự nứt kiếm tâm. Kim Đan ngoại tông quỳ.

Và hắn quét vào ta, đi qua ta, như gió qua lá. Không dừng lại. Không chú ý.

Hoặc đã chú ý, nhưng không coi ta đáng để dừng.

Ninh Dạ mở mắt. Nhìn về phía bãi đất, nơi bóng đêm nuốt mọi thứ.

Không sai. Lão ấy là Đại Thừa. Và lão ấy đang canh trận pháp.

Nàng siết chặt nắm đấm. Móng tay cắm vào lòng bàn tay.

Ta phải rút. Nhiệm vụ xâm nhập Thanh Vân Tông đã vượt quá cấp Kim Đan sơ kỳ. Cần báo Cung chủ.

Nhưng trước khi rút, còn một thứ nàng muốn xác nhận.

Hắn biết ta ở đây không?

Nàng nhớ lại khoảnh khắc dao động đi qua nàng. Không dừng lại. Không quay lại. Như gió thổi qua mà không biết có chiếc lá nằm dưới.

Hoặc biết, nhưng lờ đi.

Kim Đan sơ kỳ trước Đại Thừa, đúng là chiếc lá trước gió.

Nàng đứng dậy, phủi lá trúc trên vai, và bắt đầu di chuyển về phía tây. Chậm, cẩn thận, mỗi bước đều nằm trong bóng tối.

Nhưng trước khi rút hẳn, còn một câu hỏi nữa.

Tại sao hắn ở ngoại môn?

Đại Thừa, điều khiển trận pháp cổ cấp Hóa Thần, được Hóa Thần dọn trà mỗi ngày. Nhưng ở ngoại môn. Áo bạc màu. Phòng chung với Luyện Khí tầng 5.

Nếu ta đang canh giữ bí mật lớn nhất của một tông phái, ta cũng sẽ ở nơi không ai ngờ. Không phải tông chủ điện, không phải nội viện. Mà là ngoại môn, nơi không ai quan tâm. Nơi mà kẻ xâm nhập sẽ bỏ qua.

Nhưng ta không bỏ qua.

Ngày mai, nàng sẽ thử cách khác.

Ch.38/130
2.412 từ