Kim Đan
Mùng mười lăm tháng mười hai. Nửa đêm.
Kiếm ý bùng từ nội môn.
Hắn đang ngủ, linh căn tự mở. Kiếm ý Tô Mộc Thanh, mạnh, sâu, xé qua không khí kiểu sấm sét ngầm dưới đất. Không phải kiếm ý tấn công, kiểu kiếm ý vỡ ra, kiểu trứng nứt.
Tô Mộc Thanh. Đột phá.
Hắn ngồi dậy. Lục Cẩu đã tỉnh, ngồi trên giường, mắt nhìn hướng nội môn.
– Tô sư tỷ, Lục Cẩu nói.
Hắn gật.
Kiếm ý lan. Không mạnh kiểu phá hủy, mạnh kiểu tràn. Từ phòng Tô Mộc Thanh trong nội môn, lan ra xung quanh kiểu nước tràn bờ. Tu sĩ trong bán kính trăm trượng cảm nhận: kiếm ý lạnh, sắc, nặng. Kiếm tu thấy kiếm ý run theo. Đan tu thấy lửa trong đan lò dao động. Trận tu thấy trận pháp rung nhẹ.
Phong ấn dưới lòng đất cũng phản ứng. Lớp ba, hô hấp trận, dao động theo kiếm ý Tô Mộc Thanh. Cố Vân Thâm bên trong gửi ý niệm: ấm. Kiểu ông già xem đứa trẻ lớn lên.
Cố Vân Thâm vui. Kiếm ý Tô Mộc Thanh là con đẻ gián tiếp của Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch. Xương kiếm. Tô Mộc Thanh mang trong xương kiếm ý Cố Vân Thâm ba trăm năm, bây giờ kiếm ý đó giúp cô phá Trúc Cơ lên Kim Đan.
Hàn Phong ở hiên phía đông, đứng. Kiếm trên lưng rung, kiếm ý Hàn Phong cộng hưởng với Tô Mộc Thanh. Kiểu hai cây đàn cùng tần số, gảy cây này cây kia rung theo.
Một canh giờ.
Kiếm ý Tô Mộc Thanh thu. Không phải tắt, thu vào. Từ tràn ra thu về một điểm, nén, đặc. Kim Đan hình thành.
Hắn cảm nhận qua linh căn: đan điền Tô Mộc Thanh, nơi trước đó là hồ linh lực Trúc Cơ, bây giờ nén thành viên đan. Nhỏ, tròn, cứng. Kim Đan.
Tô Mộc Thanh Kim Đan. Trúc Cơ đỉnh phong lên Kim Đan. Mười một tháng trước Tô Mộc Thanh Trúc Cơ trung kỳ. Bây giờ Kim Đan.
Tốc độ này. Kiếm ý từ "Kiếm không ở trong kiếm." Xoắn ốc từ "vòng nhưng cao hơn." Xương kiếm từ Cố Vân Thâm qua linh mạch. Ba thứ không ai chủ ý. Kết quả: Kim Đan.
Và cả tông sẽ nói: "Cao nhân chỉ điểm."
Sáng. Tin lan.
Vân Thiên đích thân đến phòng Tô Mộc Thanh, đứng ngoài chờ. Lý Thanh Phong từ phòng hồi phục bay đến, kiếm tâm sẹo nhưng mắt sáng. Châu Nguyên mang đan dược ổn định Kim Đan mới. Thanh Huyền canh ngoài.
Tô Mộc Thanh mở cửa lúc giờ thìn. Mặt tái nhưng mắt sáng hơn bao giờ hết. Kim Đan sơ kỳ. Kiếm ý không còn từ tay, từ toàn thân. Xương phát kiếm ý, da phát kiếm ý, mắt nhìn có kiếm ý.
Lý Thanh Phong nhìn đệ tử. Tay ông run, kiểu cha nhìn con lớn. Kiếm tâm sẹo nhưng không đau lúc này.
– Mộc Thanh, Lý Thanh Phong nói. Giọng khàn.
Tô Mộc Thanh cúi đầu.
– Sư phụ. Đệ tử xin cảm tạ tiền bối Lâm Nhàn.
Cảm tạ tôi. Trước mặt tông chủ, trước mặt trưởng lão. Tô Mộc Thanh Kim Đan, lời đầu tiên: cảm tạ tôi.
Lý Thanh Phong nghe. Vân Thiên nghe. Thanh Huyền nghe. Châu Nguyên nghe.
Lý Thanh Phong gật. Chậm. Kiểu gật đầu chấp nhận sự thật.
– Kiếm Phong sẽ ghi: đệ tử Tô Mộc Thanh, Kim Đan sơ kỳ, thụ ân tiền bối Lâm Nhàn.
Ghi vào sổ. Kiếm Phong chính thức ghi: Tô Mộc Thanh đột phá nhờ tôi. Tông sử.
Vân Thiên nhìn Lý Thanh Phong. Gật. Không nói.
Mười một tháng. Từ "ẩn giấu tu vi" đến "Ngữ Lục" đến "trấn áp cổ ma" đến "nhận chủ linh mạch" đến "đứng mười canh giờ" đến "linh mạch tự sửa hộ tông" đến "đệ tử đột phá Kim Đan nhờ tiền bối."
Bảy lớp. Bảy lớp hiểu lầm chồng lên nhau. Mỗi lớp dày hơn lớp trước. Bây giờ gỡ không nổi.
Trưa. Phòng ngoại môn.
Lục Cẩu ngồi đối diện, tay cầm bút, giấy trắng.
– Huynh. Em tổng kết.
– Gì?
– Tình hình. Sau trận đến nay, hai mươi bảy ngày. Em liệt kê:
Lục Cẩu đọc:
– Một: hộ tông tự sửa, còn bốn trượng, dự kiến lành cuối tháng. Hai: Tô Mộc Thanh đột phá Kim Đan. Ba: Hàn Phong kiếm ý mạnh hơn, dự kiến xương kiếm trong ba tháng. Bốn: Cố Vân Thâm giao tiếp hai chiều, mạnh hơn mỗi ngày. Năm: linh căn huynh rộng bốn trăm trượng, tăng mỗi ngày. Sáu: hai nhịp lệch một phần sáu phách, gần hơn mỗi tuần. Bảy: Ngữ Lục ba mươi chín câu, Lâm Thái Hư nhớ mười bảy, sẽ lan.
Lục Cẩu dừng.
– Tám: bảy lá thư từ sáu tông phái. Chín: giấy đen "thú vị" từ nguồn không rõ. Mười: Cổ Thiên Cơ muốn uống trà.
Hắn nhìn danh sách. Mười mục. Hai mươi bảy ngày.
– Lục Cẩu. Trước trận, tôi lo Thất Ma Cung. Bây giờ tôi lo gì?
Lục Cẩu đặt bút xuống.
– Huynh lo danh tiếng. Đúng. Nhưng em lo thứ khác.
– Gì?
– Huynh đang thay đổi thật. Không phải giả thay đổi. Thật. Linh căn mở rộng mỗi ngày. Hai nhịp gần mỗi tuần. Huynh nói đúng liên tục, không phải vì giỏi giả mà vì... đúng.
Lục Cẩu lo tôi đang thay đổi thật. Giống ch82, Lục Cẩu thử ba bài test, tôi vượt cả ba. Bây giờ không phải test, là thực tế. Tôi nói "xương sườn" cho Tô Mộc Thanh biết mà cô ấy không nói, đúng. Tôi nói "đừng ép" Hàn Phong, đúng. Tôi biết hộ tông đang sửa trước khi Mộ Thanh Vân báo, đúng.
Tôi đang đúng nhiều hơn tôi nên đúng.
– Huynh, Lục Cẩu nói. Chậm. Giọng Lục Cẩu thấp hơn bình thường, kiểu mỗi khi Lục Cẩu nói thứ gì đó sợ. Nếu huynh tiếp tục thay đổi. Nếu linh căn tiếp tục rộng. Nếu hai nhịp tiếp tục gần. Thì đến lúc nào đó...
Lục Cẩu dừng.
– Đến lúc nào đó, huynh sẽ thật sự là thứ họ nghĩ huynh là. Và lúc đó, không còn giả nữa. Nhưng cũng không còn huynh cũ nữa.
Im lặng. Lâu.
Lục Cẩu sợ. Không sợ tôi bị lộ. Sợ tôi thành thật. Vì nếu tôi thành "cao nhân" thật, thì Lâm Nhàn, người hiện đại xuyên không, sợ chết, thích yên ổn, sẽ biến mất. Và Lục Cẩu sẽ mất bạn.
Lục Cẩu mười sáu tuổi, đứng cạnh tôi mười một tháng, canh cửa mỗi đêm, nấu cá kho mặn mỗi tối. Lục Cẩu không sợ Nguyên Anh, không sợ Thất Ma Cung, không sợ danh tiếng. Lục Cẩu sợ mất huynh.
– Lục Cẩu, hắn nói.
– Dạ.
– Tôi vẫn thích cá kho mặn.
Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Rồi cười. Nhẹ, mệt, nhưng cười.
– Vậy tối nay em nấu.
Tối. Cá kho mặn. Cơm trắng. Canh rau.
Hai người ăn trong im lặng. Kiểu im lặng quen thuộc, không nặng.
Sau bữa ăn, hắn ngồi hiên. Linh căn mở nhẹ. Bốn trăm trượng.
Phía bắc, ngoài Thanh Vân Sơn, xa: một nguồn linh lực rất nhẹ, rất cũ, di chuyển chậm. Kiểu người đi bộ. Linh mạch dưới chân rung nhẹ khi nguồn đó đến gần, kiểu đất nhận ra ai đó quen.
Ai đó đang đến. Từ phía bắc. Đi chậm. Linh lực cũ, kiểu rượu ủ lâu.
Cổ Thiên Cơ?
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu đã ngủ, chăn kéo kín, thở đều.
Cố Vân Thâm bên dưới gửi ý niệm. Hai từ.
"Khách đến."
Hai nhịp đập trong ngực, đồng bộ hơn bao giờ hết. Một khoảnh khắc, gần trùng.
Rồi tách.
Khách đến. Cố Vân Thâm biết. Linh mạch biết. Đất biết.
Tôi không biết gì, nhưng mọi thứ xung quanh tôi biết.
Tuyết rơi. Gió lặng. Thanh Vân Sơn đêm mùng mười lăm tháng mười hai, và ai đó đang đi bộ đến.