Chương 85: Nói Đúng Mà Không Biết Tại Sao
Mùng hai sáu tháng mười. Trời âm u, gió bắc bắt đầu se lạnh.
Sáng. Trần Bách, đệ tử ngoại môn phụ trách đan phòng, đứng trước cửa phòng hắn. Người gầy, lưng hơi khom, kiểu người đứng trước lò lửa nhiều năm. Tay bưng khay gỗ, trên có ba viên đan. Viên lớn bằng đầu ngón tay, màu xám nhạt, mặt không đều, kiểu bề mặt đá cuội mài chưa xong. Mùi thuốc thoảng nhẹ, nhưng dưới mùi thuốc có thứ gì đó khác: mùi khét, mỏng, kiểu giấy cháy dở.
– Tiền bối, Trần Bách nói, đầu cúi. Đệ luyện đan mới theo phương mới. Phương này đệ tự nghiên cứu từ ba tháng nay, thay đổi tỉ lệ cam thảo và xích thạch chi. Xin tiền bối nhận xét.
Đan dược. Tôi biết gì về đan dược? Biết "đan" là viên thuốc, "dược" là thuốc. Biết mùi thuốc bắc vì đời trước bà ngoại hay sắc. Hết.
Hắn nhìn ba viên đan. Không biết nhận xét gì. Cầm một viên lên, xoay trước mũi, kiểu người xem hàng. Mũi bắt mùi, rõ, sắc hơn bình thường, kiểu mũi mười một tháng trước không bắt được. Mùi thuốc chính: cam thảo ngọt nhẹ ở lớp ngoài, xích thạch chi nồng ở giữa, linh chi mỏng ở trong cùng, kiểu ba lớp mùi chồng lên nhau. Nhưng có mùi thứ tư: khét. Nhẹ, ẩn dưới ba mùi kia, kiểu lửa đốt quá nhanh, thành phần chưa kịp hòa thì lửa đã tắt. Kiểu nấu cơm mà tắt bếp sớm, cơm gần chín mà chưa chín hẳn, dưới đáy còn sống.
– Thiếu lửa, hắn nói.
Trần Bách ngẩng lên. Mắt mở rộng, kiểu người bị gọi tên giữa đám đông.
– Tiền bối, thiếu lửa nghĩa là...
– Lửa chưa đủ, hắn nói, kiểu lặp lại rõ hơn vì tưởng Trần Bách không nghe. Mùi khét nhẹ, kiểu chưa chín hẳn. Thêm lửa, lâu hơn.
Trần Bách đứng lâu. Tay cầm khay hơi run, kiểu người vừa bị sét đánh bên cạnh. Rồi gật ba lần liên tiếp, mỗi lần gật sâu hơn. Ôm khay đan, chắp tay, quay đi. Bước nhanh, kiểu người vừa nghe được đáp án mà tìm kiếm ba tháng.
Tôi chỉ ngửi mùi khét. Mùi khét thì ai cũng ngửi được. Nhưng Trần Bách không ngửi được? Hay ngửi được mà không nghĩ ra nguyên nhân? Tôi nói "thiếu lửa" vì mùi khét kiểu đồ nấu chưa chín, kiến thức nấu ăn đời trước, không phải kiến thức đan dược đời này. Nấu cơm mà khét nhẹ thì thêm lửa, luyện đan mà khét nhẹ chắc cũng vậy.
Chắc vậy.
Lục Cẩu đứng trong phòng, nhìn qua cửa. Mắt nheo, kiểu nheo quen thuộc.
– Huynh biết luyện đan?
– Không. Tôi ngửi mùi khét, nói thiếu lửa.
– "Thiếu lửa" là thuật ngữ đan dược, huynh. Đan sư dùng chính xác hai chữ đó khi đan dược chưa chín. Huynh nói đúng thuật ngữ mà không biết thuật ngữ.
Lục Cẩu nhìn huynh thêm hai nhịp, rồi quay đi rửa bát. Gật nhẹ, kiểu ghi vào sổ vô hình.
Trưa. Trần Bách gửi người đến, đệ tử nhỏ, mặt đỏ vì chạy, tay bưng hộp gỗ. Trong hộp: hai viên đan mới. Viên tròn, mặt đều, bóng, không mùi khét. Kèm ngọc giản ngắn:
"Tiền bối dạy đúng. Đệ thêm lửa một canh giờ, đan thành, chất lượng cao hơn trước ba phần. Mặt đan đều, linh khí giữ bền. Đệ ba tháng không tìm ra lỗi, tiền bối một câu. Đệ tạ ơn."
Hắn cầm hai viên đan. Tròn, nhẵn, kiểu bi. Không biết dùng làm gì. Cảnh giới Luyện Khí tầng ba, linh đan này uống vào kiểu đổ nước vào cốc đầy. Đặt lên kệ, cạnh linh đan Trúc Cơ cấp, áo bào tông chủ, kiếm ngọc Lý Thanh Phong. Bộ sưu tập ngày càng dài.
Ba phần. Nói "thiếu lửa" mà chất lượng tăng ba phần. Trần Bách ba tháng không tìm ra, tôi một câu. Tôi nói đúng mà không biết tôi nói đúng cái gì. Kiểu nhắm mắt bắn tên, trúng, nhưng không biết đích ở đâu.
Chiều. Hàn Phong đến.
Hàn Phong không luyện kiếm như mọi ngày. Vào phòng, ngồi đối diện, trải giản trúc trên bàn. Mắt sáng, kiểu người đêm qua không ngủ vì hứng khởi. Giản trúc viết đầy ký hiệu, nhưng khác bản của Tô Mộc Thanh. Bản này Hàn Phong tự viết, nét mới, mực chưa khô hẳn, kiểu vừa viết xong trên đường đến.
– Tiền bối, Hàn Phong nói, giọng hồi hộp kiểu Hàn Phong, tức là giọng bình thường hơi nhanh hơn nửa nhịp, mắt nhìn thẳng thay vì cúi xuống. Đệ nghĩ ra kiếm pháp mới. Kết hợp "nóng lạnh tự biết" với "kiếm dày vì người dày." Kiếm ý không đi thẳng mà xoáy, kiểu nước cuốn, mạnh ở ngoài, tĩnh ở trong. Xin tiền bối nhận xét.
Hắn nhìn giản trúc. Ký hiệu kiếm pháp, kiểu mọi lần, hắn không đọc hiểu. Mỗi nét vẽ là một đường kiếm, mỗi ký hiệu là hướng chạy kiếm khí, nhưng hắn không biết ký hiệu nào nghĩa gì. Giống nhìn bản nhạc mà không biết đô rê mi.
Nhưng linh căn tự mở, kiểu bản năng đã thành thói quen. Nhìn vào ký hiệu, không đọc chữ, mà "thấy" luồng khí bên dưới: xoay theo hình xoáy, đều, mạnh ở rìa, tĩnh ở tâm. Kiểu bão, gió dữ bên ngoài, mắt bão yên tĩnh. Mỗi vòng xoáy thu kiếm khí vào rồi phát ra, kiểu thở vào rồi thở ra, tự nhiên, không ép.
Không sai. Không lệch. Luồng khí chạy đúng hướng, xoáy thuận chiều, mỗi nét khớp nét tiếp theo kiểu bánh răng ăn khớp. Đẹp. Hắn không biết kiếm pháp, nhưng linh căn thấy nó đẹp, kiểu nhìn bức tranh mà không cần hiểu họa sĩ vẽ gì, chỉ biết nó cân, nó đúng, nó không có vết bẩn.
Hắn gật.
Hàn Phong mắt sáng rực, kiểu đèn bật. Đứng dậy, suýt đổ chén trà.
– Tiền bối gật. Tức đúng. Tiền bối, đệ luyện từ khi phong ấn ổn, kiếm dày hơn mỗi ngày, và hôm nay đệ nghĩ ra: kiếm ý nên xoáy chứ không nên thẳng. Thẳng thì mạnh mà mỏng, kiểu dao sắc cắt qua mà không để lại dấu. Xoáy thì dày mà sâu, kiểu gió cuốn, chạm vào thì toàn bộ bị ảnh hưởng. Tiền bối xác nhận, đệ an tâm.
Tôi gật vì linh căn thấy đẹp. Tôi không biết kiếm pháp xoáy hay thẳng có gì khác. Tôi gật vì không biết nói gì khác ngoài gật. Nhưng Hàn Phong hiểu cái gật đó là xác nhận từ "cao nhân." Và kiếm pháp Hàn Phong nghĩ ra đúng thật. Cái gật đúng thật. Tôi đúng thật, lại, lần thứ hai trong ngày.
Hàn Phong cuốn giản trúc, chắp tay, ra sân luyện thử ngay. Không đợi, không hỏi thêm, kiểu người được thầy gật là đủ. Kiếm rút, vung, xoáy. Gió cuốn quanh Hàn Phong, lá bay vòng tròn, bụi tung nhẹ. Kiểu bão nhỏ trong sân, mắt bão là Hàn Phong đứng yên, mặt không biểu lộ, kiếm xoáy quanh người tạo vòng gió ngày càng rộng. Đẹp. Và mạnh. Mạnh hơn kiếm thẳng rõ ràng.
Hắn ngồi bậc thềm nhìn. Linh căn thấy kiếm khí Hàn Phong xoáy quanh, mỗi vòng dày thêm, kiểu tuyết cuộn xuống dốc, càng lăn càng lớn. Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch cộng hưởng với kiếm Hàn Phong, kiểu hai dòng nước chảy cùng hướng, hợp nhau tự nhiên.
Hàn Phong đang mạnh lên mỗi ngày. Cố Vân Thâm kiếm ý nuôi Hàn Phong từ bên dưới, Hàn Phong tự phát triển bên trên. Và tôi ngồi đây, gật, kiểu tông sư chỉ điểm. Mười một tháng, vai trò này mỗi ngày thật hơn một chút.
Mùng hai bảy tháng mười. Chiều muộn.
Mộ Thanh Vân đến. Không thường. Mộ Thanh Vân ít khi đến phòng ngoại môn trực tiếp, thường gửi ngọc giản. Nhưng hôm nay đến, mặc áo pháp sư trận, tóc búi gọn, mặt nghiêm túc hơn bình thường, kiểu người có chuyện cần nói mà ngọc giản không đủ.
– Tiền bối, Mộ Thanh Vân nói, đứng trước cửa, chắp tay. Đệ có chuyện cần hỏi trực tiếp.
– Vào.
Mộ Thanh Vân bước vào. Ngồi, không uống trà, kiểu người đến vì việc, không vì lễ. Lưng thẳng, tay đặt trên đầu gối, nhìn thẳng. Nói:
– Trận pháp lớp sáu đang co. Co thêm so với tuần trước. Không phải co kiểu rạn nứt, mà co kiểu siết lại, kiểu dây thừng xoắn chặt hơn nhưng không đứt. Xu hướng ổn định, không nguy hiểm trước mắt. Nhưng đệ luyện trận mười năm, chưa gặp trường hợp phong ấn co mà không kèm bất ổn. Nên đệ cần hỏi tiền bối: co thêm, có nguy không?
Co. Phong ấn co. Cố Vân Thâm bên trong thuận, phong ấn ổn nhất bao tháng nay. Co... kiểu phong ấn tự điều chỉnh? Cố Vân Thâm không phản kháng thì phong ấn không cần rộng, tự co lại cho vừa. Kiểu quần áo rộng, mặc lâu thì tự bó theo người. Tôi dò phong ấn mỗi sáng, cảm giác Cố Vân Thâm bên trong thoải mái, phong ấn co nhưng không ép, kiểu ngồi ghế vừa vặn thay vì ghế rộng.
– Co nhưng không căng, hắn nói.
Mộ Thanh Vân nhìn hắn. Im hai nhịp thở. Mắt chuyển từ nghiêm sang sáng, nhẹ, kiểu mây tan.
– Co nhưng không căng, Mộ Thanh Vân lặp lại, giọng chậm hơn, giọng người đang xếp lại mọi thứ trong đầu. Co là trận pháp tự điều chỉnh. Không căng là phong ấn không chịu áp lực. Trận pháp co vì nội lực bên trong ổn hơn, không cần không gian đệm nhiều nữa. Kiểu phòng lớn mà người ngồi yên thì phòng tự hẹp lại cho vừa, không phải phòng đang sập.
Mộ Thanh Vân đứng, chắp tay, cúi sâu, kiểu cúi trước sư phụ.
– Tiền bối nhìn ra quy luật trận pháp chỉ bằng bốn chữ. Đệ theo trận pháp mười năm, chưa bao giờ nghĩ "co" là điều chỉnh tự nhiên. Đệ luôn nghĩ "co" là dấu hiệu bất ổn, kiểu sách dạy. Tiền bối sửa lại cách đệ nhìn trận pháp. Bốn chữ, mười năm lý thuyết đổ.
Tôi chỉ mô tả cảm giác khi dò linh căn. Cố Vân Thâm bên trong thuận, không chống, phong ấn cảm giác co nhẹ nhưng thoải mái. "Co nhưng không căng" là mô tả cảm giác, không phải phân tích trận pháp. Nhưng Mộ Thanh Vân hiểu thành lý thuyết trận pháp mới.
Và lý thuyết đó đúng. Đúng thật. Phong ấn đang co vì Cố Vân Thâm thuận, không phải vì sắp vỡ. Cảm giác của tôi trùng với quy luật thật. Lại trùng. Ba lần trong hai ngày. Thiếu lửa, gật, co nhưng không căng.
Mộ Thanh Vân ra cửa, dừng. Quay lại:
– Tiền bối, một điều nữa. Linh khí quanh phòng tiền bối dày hơn bình thường. Đệ đã báo tông chủ. Tông chủ dạy: quan sát, không can thiệp. Nhưng nếu tiền bối cần đệ điều chỉnh trận pháp che giấu dao động, đệ sẵn sàng.
– Không cần, hắn nói. Để tự nhiên.
Mộ Thanh Vân gật. Bước đi, lưng thẳng, bước đều, kiểu trận pháp sư đi trên đường kẻ.
Tối. Cháo nóng, đèn dầu, gió ngoài cửa lạnh hơn đêm qua. Mùi trúc ướt lẫn mùi đất lạnh, kiểu mùa đông đang gõ cửa từng đêm.
Lục Cẩu ăn xong, đặt đũa. Nhìn huynh. Nhìn lâu, kiểu đang chọn cách nói.
– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng kiểu cân nhắc từng chữ, nhẹ nhưng không nhẹ kiểu xã giao, nhẹ kiểu người sắp nói chuyện quan trọng. Hai ngày nay huynh nói đúng ba lần. Trần Bách, thiếu lửa, đan chất lượng tăng ba phần. Hàn Phong, gật kiếm pháp xoáy, Hàn Phong luyện thành. Mộ Thanh Vân, co nhưng không căng, nàng hiểu ra quy luật trận pháp mới.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu đếm. Lục Cẩu luôn đếm.
– Ba lần trong hai ngày, Lục Cẩu nói tiếp, giọng đều, kiểu đọc bản báo cáo. Không phải kiểu nói bừa mà trùng. Trước đây huynh nói bừa, có khi trúng có khi trượt, nhưng người ta thần thánh hóa nên trượt cũng thành trúng. Bây giờ khác. Huynh nói đúng thật. Đúng vì linh căn thấy đúng, vì mũi ngửi được, vì mắt nhìn ra luồng khí lệch. Cơ thể huynh đang cho huynh thông tin mà huynh không biết mình đang nhận.
Im lặng. Gió thổi qua khe cửa, lạnh, mang theo mùi trúc ướt.
– Huynh, Lục Cẩu nói, nhỏ hơn. Hai ngày nay huynh nói đúng một trăm phần trăm. Không sai câu nào. Không phải vì não bổ, vì may mắn, vì giỏi diễn. Đúng thật. Điều đó có đáng sợ không?
Hắn nghĩ. Lâu. Nghĩ về tất cả: chén rung, đá nứt, hai trăm cân, trúc lay, mùi khét, kiếm pháp lệch, trận pháp co. Bảy thứ. Bảy thứ mà mười một tháng trước hắn không làm được, không ngửi được, không nhìn được, không hiểu được. Bây giờ làm được hết. Và không biết tại sao.
– Đáng sợ, hắn nói.
Cả hai im. Đèn dầu cháy, bóng lung lay trên tường, kiểu bóng đang gật đầu. Gió ngoài mạnh hơn, trúc kêu xào xạc, kiểu rừng trúc đang thì thầm chuyện gì đó mà chỉ trúc hiểu.
Lục Cẩu nằm xuống, kéo chăn. Hắn ngồi thêm một lúc, rồi nhắm mắt. Dò hai nhịp đập. Tim, linh mạch. Đếm khoảng cách giữa chúng: lệch một phần tư phách. Tuần trước, một phần ba. Tuần trước nữa, nửa phách.
Chúng đang gần nhau. Mỗi tuần gần thêm một chút, kiểu hai người đi về phía nhau trên cùng con đường, không nhanh, nhưng không dừng. Sẽ có lúc gặp. Chỉ là chưa.
Khi gặp thì sao? Tôi sẽ trở thành gì? Câu hỏi của Lục Cẩu mỗi đêm, bây giờ cũng là câu hỏi của tôi. Linh căn mở nhanh hơn, giác quan nhạy hơn, cơ thể mạnh hơn, lời nói đúng hơn. Mỗi ngày, cái vỏ Luyện Khí tầng ba mỏng đi một chút. Bên trong có thứ gì đó đang lớn lên, và tôi không biết nó là gì, chỉ biết nó đang đến.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, tôi không muốn trốn câu trả lời nữa.
Ngủ. Gió bắc thổi suốt đêm, kiểu mùa đông đang đến mà không cần hỏi ai có muốn không.