Sau Sét
Tin lan nhanh hơn bài luận.
Ba ngày. Chỉ ba ngày, tin "Tống Cửu bị sét đánh chết giữa lúc định vạch mặt Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân" đã lan khắp tu chân giới. Từ Đại Phong Tông phía tây đến Vạn Kiếm Các phía đông, từ Thất Ma Cung phía bắc đến Vô Danh Sơn phía nam. Hơn ba mươi tu sĩ chứng kiến, ba mươi miệng kể, ba mươi phiên bản khác nhau. Người nói sét trắng, người nói sét xanh. Người nói một tiếng nổ chói tai, người nói im lặng tuyệt đối. Nhưng cùng một kết luận:
Trời phạt.
Bài luận của Tống Cửu cháy thành tro trước mặt ba mươi tu sĩ. Tống Cửu nằm xuống giữa đại sảnh Đại Phong Tông, tay vẫn nắm tàn tro giấy, mắt mở, miệng mở, câu cuối cùng không bao giờ nói xong. Ba mươi người thấy. Ba mươi người tin. Không ai dám hỏi thêm.
"Ai nghi ngờ Lâm tiền bối, trời đánh."
Câu này thành câu nói cửa miệng trong vòng một tuần. Hắn nghe Hàn Phong nhắc khi mài kiếm, giọng nhẹ, kiểu nêu sự thật hiển nhiên. Nghe tuần binh ngoại môn nhắc khi đi tuần sáng, giọng kính sợ, kiểu nói về thần tích. Nghe tiếng thì thầm từ đệ tử nội môn khi đi ngang hành lang phía đông, nghe cả tiếng xì xào từ nhà bếp khi hắn đến lấy cơm trưa.
Một đệ tử luyện khí tầng hai, mặt non choẹt, đang giặt áo ở giếng phía tây, nói với bạn bên cạnh: "Nghe nói Tống Cửu viết bài luận ba vạn chữ. Ba vạn chữ. Trời đánh đúng lúc chữ cuối chưa ra khỏi miệng. Trời đọc nhanh thật."
Bạn hắn đáp, mặt nghiêm: "Đừng đùa. Đừng nhắc tên Lâm tiền bối kèm chữ 'nghi'. Cẩn thận."
Cẩn thận. Cả tông môn cẩn thận khi nhắc tên tôi. Không phải vì tôn kính. Vì sợ trời đánh.
Tống Cửu chết, và tôi trở thành điều không thể đụng vào. Không phải cao nhân nữa. Thành thần thánh.
Mà tôi là Luyện Khí tầng ba, quét sân.
Hắn nghe thêm nhiều phiên bản nữa trong tuần đó. Có người nói Tống Cửu bị sét đánh bảy lần liên tiếp. Có người nói sét chỉ đánh tay cầm bài luận, như thể trời chỉ muốn hủy bài luận chứ không muốn giết người, nhưng Tống Cửu cứng đầu không buông nên chết theo. Có người nói trước khi sét đánh, họ nghe tiếng cười từ trên cao, lạnh, kiểu cười của thần nhân coi thường kẻ phàm.
Không phiên bản nào đúng. Nhưng mỗi phiên bản đều khiến câu chuyện lớn hơn, dày hơn, thật hơn. Lời đồn không cần sự thật. Lời đồn chỉ cần ba mươi người thấy sét và một người nằm xuống.
Ngày thứ năm sau khi Tống Cửu chết, Mộ Thanh Vân đến phòng ngoại môn.
Không mời, tự đến, kiểu lão nhân có chuyện cần nói và không muốn chờ. Lão ấy gầy hơn tháng trước, xương quai hàm nhô rõ dưới da, ho khan mấy tiếng trước khi ngồi xuống. Nhưng mắt sáng. Sáng kiểu người vừa tìm ra đáp án của bài toán đã giải cả đời.
Trận pháp sư. Người hiểu linh mạch nhất Thanh Vân Tông, sau Cố Vân Thâm. Và Cố Vân Thâm đã chết ba trăm năm.
– Lâm tiền bối, Mộ Thanh Vân nói, ngồi xuống ghế đá, nhận chén trà Lục Cẩu rót. Trà thường, loại ngoại môn uống, nhưng lão uống chậm, kiểu uống trà ngon. Lão phu đến vì chuyện Đại Phong Sơn.
– Ừ.
Hắn quét sân. Không dừng tay. Chổi tre quét trên mặt đá, tiếng xào xạo đều, nhịp cũ. Lá khô cuộn theo gió nhẹ, vừa quét xong đã bay lại.
Ông đến. Nghĩa là ông đã kiểm tra xong. Ông biết nguyên nhân. Ông đến không phải để báo tin mà để xác nhận rằng tôi cũng biết.
– Tiền bối đã biết nguyên nhân?
– Linh mạch.
Mộ Thanh Vân gật. Chậm, nặng, kiểu gật của người vừa xác nhận điều mình hy vọng là sai nhưng biết là đúng. Lão đặt chén trà, hai tay vòng quanh chén, kiểu giữ hơi ấm.
– Đúng. Lão phu mất ba ngày kiểm tra mạch đất sau khi nghe tin. Đi dọc trục tây từ chân Thanh Vân Sơn đến chân Đại Phong Sơn, mười lăm điểm đo, mỗi điểm cách mười lăm dặm.
Lão ho khan. Lục Cẩu rót thêm trà. Lão uống, tiếp.
– Hệ mạch đất từ Thanh Vân Sơn đến Đại Phong Sơn có dấu vết xung linh tức rất mạnh. Dọc theo trục tây, mười lăm điểm đo đều cho cùng kết quả: linh lực tàn dư, mật độ cao, chiều truyền từ đông sang tây. Nghĩa là linh lực xuất phát từ Thanh Vân Sơn, chạy qua mạch đất hai trăm dặm, tập trung tại nút Đại Phong.
Hai trăm dặm. Qua mười lăm điểm. Mỗi điểm đều có dấu. Linh mạch không chỉ giết, mà giết có đường đi rõ ràng, kiểu nước chảy qua kênh mương, có nguồn có đích.
– Tại nút Đại Phong, linh lực tập trung, nén, rồi phóng thẳng lên qua đất đá, xuyên nền sảnh, xuyên mái, trúng đối tượng. Từ dưới lên, không phải từ trên xuống. Nhưng khi xuyên qua mặt đất, ánh sáng phát ra trông giống sét. Ba mươi tu sĩ trong sảnh thấy "sét" vì không ai nghĩ cần nhìn xuống đất.
Mộ Thanh Vân dừng. Mắt lão nhìn hắn, kiểu nhìn chờ phản ứng.
Từ dưới lên. Không phải sét trời. Sét đất. Và cả tu chân giới nghĩ trời phạt, trong khi linh mạch phóng từ dưới chân lên. Không ai nhìn xuống vì sét bao giờ cũng từ trên xuống. Ai lại ngẩng đầu lên trời khi ánh sáng lóe từ dưới đất?
Ba mươi người. Không ai nhận ra.
– Linh mạch có thể làm điều này từ trước? hắn hỏi.
Mộ Thanh Vân đặt chén trà xuống. Chậm. Hai tay xếp trên đùi.
– Lão phu không biết. Trong tất cả ghi chép về linh mạch cổ mà lão phu từng đọc, có nói đến linh mạch phản ứng bảo vệ tông môn trong phạm vi ba mươi dặm. Ba mươi, không phải hai trăm. Đây là lần đầu lão phu thấy linh mạch tấn công qua mạch đất ở khoảng cách này.
Lão dừng. Ho. Rồi nói tiếp, giọng thấp hơn, kiểu người nói điều mình không muốn nói nhưng phải nói.
– Linh mạch Thanh Vân Sơn đặc biệt. Từ khi hộ tông lành, linh mạch mạnh hơn nhiều, linh lực dày hơn, mạch đất phản ứng rõ hơn. Nhưng mạnh đến mức này... Lão phu nghĩ linh mạch đang phát triển. Đang mở rộng phạm vi. Và đang nhạy hơn với mối đe dọa.
Phát triển. Mở rộng. Nhạy hơn. Ba từ mà Mộ Thanh Vân dùng, nghe giống nói về đứa trẻ đang lớn. Nhưng đứa trẻ này giết người ở khoảng cách hai trăm dặm.
Hắn dừng quét. Nhìn Mộ Thanh Vân.
– Tiền bối có kết luận gì nữa không?
Mộ Thanh Vân đứng dậy. Cúi đầu, kiểu cúi kính trọng, nhưng mắt lão không phải mắt kính trọng. Mắt lão là mắt lo.
– Lão phu chỉ muốn tiền bối biết: linh mạch có ý thức. Không phải ý thức kiểu người, không suy nghĩ, không tính toán. Nhưng có khả năng nhận diện mối đe dọa và phản ứng. Phản ứng nhanh, chính xác, và không cần ai ra lệnh.
Lão dừng ở cửa. Quay lại.
– Lão phu lo rằng đây không phải lần cuối.
Không phải lần cuối. Tống Cửu chết, và linh mạch không dừng. Ai nghi ngờ tiếp theo, linh mạch sẽ phản ứng tiếp theo. Nhanh hơn. Xa hơn. Mạnh hơn.
Và tôi không ra lệnh. Tôi thậm chí không biết trước.
Mộ Thanh Vân đi. Dáng lão nhỏ, lưng còng, bước chậm trên lối đá phía đông. Gió thổi vạt áo xám bay nhẹ. Lão đã sáu trăm tuổi, già nhất Thanh Vân Tông, và lão vừa nói với hắn rằng lão sợ.
Hắn quét sân tiếp. Lá khô vẫn bay. Chổi tre vẫn xào xạo. Mọi thứ vẫn giống mọi ngày. Nắng chiều vàng nhạt trải trên mặt đá sân, ấm dưới chân, ấm kiểu mặt đất bình thường ấm.
Nhưng mặt đất không bình thường. Dưới lớp đá này, dưới lớp đất này, mạch đất chạy. Linh mạch chảy qua mạch đất như máu chảy qua gân. Và máu đó vừa giết người cách đây hai trăm dặm mà không cần tôi gật đầu.
Đêm. Phòng ngoại môn. Đèn dầu một ngọn, bấc thấp, ánh sáng vàng nhạt trùm lên bàn gỗ và hai bát cơm nguội.
Lục Cẩu ngồi đối diện. Không ăn. Đũa đặt ngang bát, kiểu người đã quyết không ăn từ trước khi ngồi xuống. Mặt nghiêm, hơn bình thường, kiểu nghiêm khi chuẩn bị nói điều huynh không muốn nghe.
– Huynh. Em cần nói thẳng.
– Nói.
Lục Cẩu hít một hơi. Nhẹ, nhưng hắn nghe rõ vì phòng quá im.
– Linh mạch bảo vệ huynh. Tốt. Nhưng linh mạch giết người mà huynh không kiểm soát. Không tốt.
– Tôi biết.
– Huynh biết. Nhưng huynh biết điều đó nghĩa là gì không?
Hắn đặt đũa. Nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại, mắt sáng trong ánh đèn dầu, kiểu mắt không lùi.
Nghĩa là gì. Tôi biết nghĩa là gì. Nghĩa là tôi là vũ khí mà tôi không cầm được. Nghĩa là bất kỳ ai đe dọa tôi, dù bằng bài luận, dù bằng câu hỏi, dù bằng cái nghi ngờ chưa nói ra miệng, đều có thể chết. Không cần tôi muốn. Không cần tôi biết. Linh mạch tự quyết.
Nghĩa là tôi nguy hiểm. Không phải vì tôi mạnh. Vì thứ bảo vệ tôi mạnh, và nó không hỏi ý tôi trước khi hành động.
– Nghĩa là tôi bị nhốt, hắn nói. Giọng phẳng, kiểu nêu sự thật, không than.
Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Rồi gật, nhẹ, kiểu gật khi nghe điều đúng từ người đúng.
– Đúng. Huynh bị nhốt. Nhưng không phải bởi linh mạch.
Lục Cẩu dừng. Chọn từ. Hắn thấy Lục Cẩu chọn từ, kiểu người cân từng chữ trước khi thả.
– Bởi danh tiếng. Bây giờ thiên hạ tin huynh mạnh đến mức trời đánh kẻ nghi ngờ. Huynh không thể nói "tôi giả" được nữa. Vì nếu huynh nói, hoặc không ai tin và cười bảo huynh khiêm tốn. Hoặc có người tin, và linh mạch giết người đó.
Hai lựa chọn. Không ai tin hoặc người tin chết. Cả hai đều dẫn đến cùng kết quả: tôi tiếp tục giả.
Lục Cẩu dùng đúng từ. Nhốt. Tôi bị nhốt trong vai cao nhân. Linh mạch là cai ngục, danh tiếng là khóa, và chìa khóa không tồn tại. Không có cửa ra. Không có cách nào nói sự thật mà không ai chết.
Hắn ngồi im. Đèn dầu rung nhẹ, bóng hai người trên tường run theo.
– Huynh muốn chạy không? Lục Cẩu hỏi. Nhẹ, kiểu hỏi thật, không phải hỏi tu từ.
Chạy. Tôi có muốn chạy không? Rời Thanh Vân Tông, rời linh mạch, rời tất cả. Xuống núi. Về thị trấn nào đó, mở quán cơm, bán canh rau muống cho người qua đường. Không ai biết tôi là Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân. Không ai nhắc linh mạch. Không ai chết.
Muốn.
– Chạy được không?
Lục Cẩu lắc đầu. Chậm. Nặng. Kiểu lắc đầu của người đã nghĩ kỹ trước khi lắc.
– Em không nghĩ được. Linh mạch đã nhận huynh làm chủ. Mạch đất nối khắp nơi, huynh biết rồi. Mộ trưởng lão vừa nói hai trăm dặm, nhưng đó là khoảng cách lần này. Lần sau có thể ba trăm. Có thể năm trăm.
Lục Cẩu nhìn xuống bàn. Rồi ngẩng lên.
– Huynh đi đâu, linh mạch ở đó. Mạch đất dưới chân, chạy khắp thiên hạ. Huynh chạy về phía nam, mạch đất vẫn ở phía nam. Chạy ra biển đông, mạch đất vẫn dưới đáy biển. Không có chỗ nào trên mặt đất mà mạch đất không tới.
Đi đâu, linh mạch ở đó. Không phải nhốt trong Thanh Vân Tông. Nhốt trong cả thiên hạ. Bốn phía đều là tường. Mặt đất là tường. Và tường biết giết.
Tôi không bị nhốt trong phòng. Tôi bị nhốt trong lòng đất.
Hắn cười. Nhẹ, kiểu cười không có vui, kiểu cười vì không biết phản ứng nào khác phù hợp hơn.
– Vậy là hết.
Lục Cẩu không đáp ngay. Mắt Lục Cẩu nhìn hắn, sáng, ướt nhẹ trong ánh đèn, kiểu mắt người mười tám tuổi hiểu chuyện trước tuổi.
– Chưa hết. Nhốt không phải hết. Nhốt là điều kiện mới. Em sẽ nghĩ cách, huynh.
Lục Cẩu nói "em sẽ nghĩ cách." Mười tám tuổi, Luyện Khí tầng năm, ngồi trong phòng ngoại môn ăn cơm nguội với huynh Luyện Khí tầng ba, nói "em sẽ nghĩ cách" như thể bài toán nào cũng có lời giải.
Tôi muốn tin. Nhưng tôi đã mười ba tháng giả cao nhân. Mười ba tháng. Và mỗi tháng cái bẫy chặt hơn, sâu hơn, rộng hơn. Tháng trước bẫy là người. Tháng này bẫy là đất.
Khuya. Im.
Lục Cẩu ngủ trên phản gỗ phía trong, hơi thở đều, nhẹ. Hắn ngồi ở hiên, lưng dựa cột gỗ, nhìn ra sân trống. Trăng khuyết, sáng vừa đủ để thấy viền mái ngói và bóng cây đào ở góc sân.
Cố Vân Thâm gửi đêm.
Im. Không gửi gì. Không một chữ, không một hình ảnh, không một rung động qua linh mạch. Chỉ im. Kiểu im đặc biệt, kiểu im có trọng lượng, kiểu im người biết mình sai nhưng không hối hận.
Im. Ông im. Đêm qua ông nói "bảo vệ." Hôm nay Mộ Thanh Vân xác nhận linh mạch giết Tống Cửu. Và đêm nay ông im.
Ông biết. Ông biết linh mạch sẽ làm. "Sắp rồi" ông nói từ trước khi Tống Cửu chết. Ông biết từ trước. Ông để nó xảy ra.
Ông im vì không cần giải thích. Hoặc ông im vì biết giải thích cũng vô ích. Tống Cửu chết rồi. Giải thích không làm người chết sống lại.
Hoặc ông im vì ông nghĩ mình đúng. Linh mạch bảo vệ chủ. Tống Cửu đe dọa chủ. Linh mạch xử lý. Đúng. Sạch. Gọn. Không cần hối hận.
Kiểu im của người biết mình đúng và chờ tôi hiểu.
Nhưng tôi không muốn hiểu. Tôi muốn nói với ông rằng Tống Cửu không đáng chết. Rằng ông ta chỉ hỏi, chỉ tìm sự thật, chỉ làm việc của một nghiên cứu gia. Rằng giết người vì người đó hỏi đúng câu hỏi thì không phải bảo vệ, mà là bịt miệng.
Nhưng tôi không nói được với ông. Ông là linh mạch, là nhịp đập dưới đất, là thứ không có tai để nghe lý lẽ của người sống.
Gió thổi nhẹ. Cành đào ở góc sân lắc, vài cánh hoa rời cành, rơi chậm trong ánh trăng, đậu trên mặt đá sân.
Hai nhịp đập. Một phần mười phách. Đều. Gần. Linh mạch dưới lòng đất, đều đặn, nhẹ nhàng, kiểu nhịp đập của thứ không biết mình vừa giết người.
Đều. Nhịp đập đều. Như mọi đêm. Như chưa có gì xảy ra. Tống Cửu chết, ba mươi tu sĩ chứng kiến, cả tu chân giới xôn xao, và nhịp đập dưới đất vẫn đều. Một phần mười phách. Không nhanh hơn, không chậm hơn.
Kiểu nhịp đập của thứ giết người xong rồi ngủ tiếp.
Hắn nhìn xuống mặt đá sân. Dưới lớp đá là đất. Dưới đất là mạch đất. Dưới mạch đất là linh mạch. Và linh mạch đang đập, đều, gần, ấm, kiểu ấm của thứ ôm chủ mà không biết chủ đang sợ.
Tôi sợ. Không sợ linh mạch giết tôi. Sợ linh mạch giết người khác vì tôi. Sợ thứ bảo vệ tôi mạnh hơn tôi, nhanh hơn tôi, và không hỏi tôi trước khi ra tay.
Mười ba tháng trước, tôi sợ bị phát hiện là giả.
Bây giờ, tôi sợ không ai có thể phát hiện nữa.
Cánh hoa đào nằm trên mặt đá, trắng nhạt trong ánh trăng. Hắn nhìn. Không quét. Sáng mai sẽ quét.
Sáng mai vẫn phải quét sân.