Thượng Khách
Lâm Nhàn tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa.
Nhẹ, đều, ba tiếng. Rồi dừng. Chờ. Rồi lại ba tiếng.
Hắn mở mắt, nhìn trần nhà. Trời vẫn tối, chưa sáng hẳn. Bên cạnh, Lục Cẩu cuộn tròn trong chăn, ngáy nhẹ.
Ba tiếng gõ nữa.
Hắn ngồi dậy, khoác áo, đi ra mở cửa.
Bên ngoài, một người đứng đợi. Không phải ngoại môn đệ tử, đạo bào xanh, thêu hoa văn bạc ở viền tay áo. Nội môn. Và không phải đệ tử thường, khí chất ổn định, dáng đứng vững chắc, tu vi ít nhất Trúc Cơ.
Người đó cúi đầu sâu.
— Lâm tiền bối. Đệ tử là Chu Minh, thị giả được Thanh Huyền trưởng lão cử đến. Từ hôm nay, mọi sinh hoạt của tiền bối đều do đệ tử phụ trách.
Lâm Nhàn nhìn anh ta. Rồi nhìn phía sau, hai ngoại môn đệ tử đang khiêng một cái tủ gỗ lớn đi tới, trên tay mỗi người còn cầm giỏ đồ.
— ...Gì?
— Theo chỉ dụ của tông chủ, từ hôm nay tiền bối được đối đãi đặc biệt. Đệ tử mang đến: đạo bào mới, linh thực, linh trà, pháp khí sinh hoạt, và ngọc giản truyền thông. Nếu tiền bối cần gì thêm, chỉ cần nói.
Lâm Nhàn đứng ở cửa, ánh mắt trống rỗng.
Đạo bào mới. Linh thực. Linh trà. Pháp khí.
Tông chủ ra lệnh.
Đây là hậu quả của hôm qua.
— Tiền bối muốn đệ tử đặt ở đâu?
— ...Để đó. Ta bày sau.
Chu Minh cúi đầu, ra hiệu cho hai ngoại môn đệ tử đặt đồ vào hiên. Họ đặt xong, cúi chào, lui ra. Chu Minh vẫn đứng đó, tay chắp sau lưng, lưng thẳng, chờ.
— Đệ tử sẽ ở phòng cuối dãy, cách tiền bối hai phòng. Bất kỳ lúc nào tiền bối cần, chỉ cần gọi.
— Ừ. Cảm ơn. Đi nghỉ đi.
Chu Minh cúi đầu lần nữa, rồi bước đi. Bước chân nhẹ, kỷ luật.
Lâm Nhàn đóng cửa. Quay vào phòng. Ngồi xuống giường.
Lục Cẩu đã thức, ngồi dậy, mắt mở to.
— Đó là... thị giả?
— Ừ.
— Nội môn đệ tử Trúc Cơ?
— Chắc vậy.
— Tông chủ cử đến phục vụ huynh?
— Ừ.
Im lặng. Lục Cẩu nuốt nước bọt.
— Lâm huynh. Huynh bây giờ là nhân vật lớn thật rồi.
Lâm Nhàn nhìn đống đồ qua cửa sổ. Đạo bào gấp gọn, vải mượt, màu trắng ngà, không phải đạo bào trưởng lão, nhưng chất liệu ngang hàng. Hộp linh trà bằng gỗ trầm, khắc hoa văn tinh xảo. Giỏ trái cây linh, đào tiên tươi, hồng linh chín đỏ, loại chỉ nội môn mới có.
Tốt hay xấu?
Tốt: không bị phạt. Có đồ ăn ngon. Có người hầu.
Xấu: càng được đối đãi đặc biệt, càng khó nói "ta chỉ là ngoại môn đệ tử bình thường."
Rất xấu: thị giả theo dõi mọi lúc. Mọi hành vi báo cáo lên trưởng lão.
Cực xấu: ta không thể sống bình thường nữa. Từ hôm nay, ta chính thức là "cao nhân."
Hắn hít một hơi dài.
— Lục Cẩu.
— Gì?
— Cuộc sống yên ổn kết thúc chính thức rồi.
— ...Ta cũng biết.
· · ·
Buổi sáng, tin lan khắp tông môn.
"Tông chủ ra lệnh: Lâm tiền bối được đối đãi đặc biệt."
Không ai biết chính xác lệnh viết gì. Nhưng mọi người thấy: thị giả nội môn Trúc Cơ được cử xuống ngoại môn. Linh thực, linh trà cấp cao được chuyển đến hàng ngày. Đạo bào mới, chất liệu ngang trưởng lão.
Và quan trọng nhất: "không ai được làm phiền."
Kết hợp với chuyện hôm qua trên Kiếm Đài, tin đồn bùng nổ.
— Tông chủ sợ gã. Phải chiều.
— Không phải "sợ." Là "kính." Hai chữ khác nhau.
— Sợ hay kính, kết quả giống nhau. Hóa Thần cường giả đối đãi ngoại môn đệ tử như trưởng lão, ngươi giải thích sao?
— Chỉ có một cách giải thích: gã mạnh hơn tông chủ.
— ...Mạnh hơn Hóa Thần?
— Động Hư? Hay... Đại Thừa?
Im lặng. Không ai dám nói tiếp.
· · ·
Lâm Nhàn ra ngoài vào giờ thìn.
Hắn muốn đi dạo, ngồi trong phòng nghĩ nhiều phát điên. Nhưng vừa ra đến sân, hắn nhận ra mọi thứ đã khác.
Hai ngoại môn đệ tử đang quét lá ở sân chung. Khi thấy hắn, cả hai dừng tay, cúi đầu sâu.
— Lâm tiền bối.
Hắn gật đầu đi qua. Nhưng cảm thấy ánh mắt dõi theo lưng, và tiếng thì thào khi hắn đi xa:
— Tiền bối sáng nay ra ngoài...
— Im! Trưởng lão nói không được làm phiền!
Hắn đi tiếp. Đến nhà ăn ngoại môn, nơi trước đây hắn ăn mỗi ngày. Nhưng khi bước vào, toàn bộ hơn hai mươi ngoại môn đệ tử đang ăn sáng đều dừng đũa, nhìn hắn.
Im lặng.
Rồi một người đứng dậy, cúi đầu. Rồi hai. Rồi năm. Rồi tất cả.
Hơn hai mươi người đứng dậy, cúi đầu.
...Ta chỉ muốn lấy bánh bao.
— Các ngươi... ăn đi. Ta chỉ lấy đồ.
Mọi người ngồi xuống, nhưng không ai ăn tiếp. Nhìn hắn lấy bánh bao, nhìn hắn quay lưng bước đi. Rồi mới dám cầm đũa.
Lâm Nhàn về phòng, cắn miếng bánh bao.
Ta mất nhà ăn rồi.
Từ giờ ăn trong phòng.
Hắn dành cả sáng để không làm gì.
Muốn quét sân, Chu Minh đã quét. Muốn nấu ăn, linh thực sẵn sàng, nóng hổi, ba món. Muốn gánh nước, bình đầy. Muốn giặt đồ, đã có người lo.
Hắn ngồi trên hiên, uống trà, nhìn trời.
Trà ngon. Thật sự ngon. Hương thơm, vị ngọt hậu, uống vào cảm giác đầu óc tỉnh táo hơn. Chắc là linh trà, có tác dụng với tu luyện.
Ít nhất trà ngon.
Nhưng...
Ta ngồi uống trà, bọn họ sẽ nói gì?
"Tiền bối phẩm trà ngộ đạo."
Ta nằm ngủ, bọn họ sẽ nói: "Nhập định."
Ta đi vệ sinh: "Bài trừ trọc khí."
Ta hít thở: "Thái nạp thiên địa linh khí."
Có cách nào làm gì mà không bị não bổ không?
Hắn nghĩ. Uống trà, nghĩ. Nhìn mây trôi, nghĩ.
Chu Minh đứng xa mười bước, lưng thẳng như cọc, mắt nhìn thẳng, không quay đầu. Nhưng Lâm Nhàn biết, anh ta đang quan sát. Mỗi cử động, mỗi biểu cảm, sẽ được ghi nhận. Báo cáo lên trưởng lão. Rồi trưởng lão báo cáo tông chủ.
Ta ngồi uống trà buổi sáng. Tối nay báo cáo sẽ ghi: "Tiền bối phẩm trà một canh giờ, biểu cảm bình thản, nghi ngộ đạo."
Ta nhìn mây. Báo cáo: "Tiền bối quan sát vân khí, nghi tu luyện loại công pháp liên quan đến thiên tượng."
Ta ngáp. Báo cáo: "Tiền bối thở ra trọc khí, nghi đang bài trừ tạp niệm."
Kết luận: không có cách nào.
· · ·
Buổi trưa, Hàn Phong đến thỉnh an.
Hắn quỳ một gối, cung kính, mắt sáng:
— Tiền bối. Đệ tử có một thắc mắc.
Đừng hỏi. Cầu xin.
— ...Hỏi đi.
— "Kiếm ở trong tâm" — áp dụng cho kiếm đạo. Vậy áp dụng cho quyền đạo, có phải là "quyền ở trong tâm"? Cho đan đạo, là "đan ở trong tâm"?
Im lặng. Hắn nhìn Hàn Phong. Thanh niên quỳ đó, mắt sáng, chờ đợi câu trả lời như chờ đợi thiên cơ.
Quyền ở trong tâm? Đan ở trong tâm?
Ngươi hỏi ta? Ta biết cái gì?
Nhưng nếu ta nói "không biết," ngươi sẽ hiểu thành "tự ngộ."
Nếu ta nói "đúng," ngươi sẽ hiểu thành "đại đạo chí giản."
Nói gì cũng vậy.
Hắn nhìn ra xa. Gió thổi nhẹ qua hiên. Hắn nhớ câu nói của một ông thầy triết hồi đại học, lúc bị sinh viên hỏi câu khó quá: "Đạo ở khắp nơi, không cần tìm xa."
— Đạo ở khắp nơi.
Ba chữ. Giọng nhẹ, tự nhiên.
Hàn Phong sững lại. Mắt mở to. Rồi đứng dậy, cúi đầu thật sâu, ba lần.
— Đệ tử hiểu! Đạo ở khắp nơi! Không chỉ trong kiếm, trong quyền, trong đan, mà trong mọi thứ! Quét lá cũng là đạo, nấu mì cũng là đạo! Tiền bối đã dạy đệ tử điều này từ đầu!
...Tôi chỉ nhớ lời ông thầy triết thôi.
— Cảm tạ tiền bối!
Hàn Phong cúi đầu lần nữa rồi quay người, bước đi nhanh nhẹn, phấn khích. Chắc sẽ về ghi chép lại.
Lục Cẩu thò đầu ra:
— Não bổ?
— Ừ.
— Gì lần này?
— "Đạo ở khắp nơi."
— ...Huynh, ta hỏi thật. Huynh có bao giờ nói câu gì mà bọn họ không não bổ được không?
— Chưa.
— Vậy thì huynh nên chấp nhận.
· · ·
Buổi chiều, Tô Mộc Thanh đến.
Lâm Nhàn đang ngồi trên hiên đọc sách, vẫn cuốn dược liệu sơ cấp, vì không biết đọc gì khác. Chu Minh đứng xa mười bước, lưng thẳng, mắt nhìn trước.
Bóng trắng xuất hiện ở đầu lối đi. Đạo bào trắng, tóc buộc cao, kiếm đeo sau lưng. Tô Mộc Thanh. Nàng đi tới, dừng cách hiên năm bước, rồi quỳ xuống. Một gối chạm đất. Đầu cúi sâu.
— Mộc Thanh bái tạ tiền bối.
Lâm Nhàn đặt sách xuống, nhìn nàng.
Nàng quỳ. Đại sư tỷ nội môn, Trúc Cơ đỉnh phong, thiên tài kiếm đạo, quỳ trước ta.
— Đứng lên.
— Tiền bối hai lần chỉ điểm, Mộc Thanh lĩnh ngộ kiếm ý từ vô tới hữu, từ hữu tới vô. Ân này...
— Đứng lên đi. Không cần quỳ.
Nàng ngẩng đầu, đứng dậy. Mắt nàng nhìn hắn, sáng, chân thành, và có thứ gì đó mà trước đây không có. Sùng kính. Sâu hơn cả lần đầu gặp.
— Tiền bối, Mộc Thanh muốn hỏi. Lần trước tiền bối nói "kiếm không ở trong kiếm." Lần này, "kiếm ở trong tâm." Vậy... bước tiếp theo là gì?
Bước tiếp theo?
Nàng hỏi ta bước tiếp theo?
Ta biết cái gì? Phim võ hi��p chỉ nói đến "kiếm ở trong tâm" là hết! Sau đó là diễn viên đánh nhau thắng kẻ xấu!
Hắn nhìn nàng, im lặng. Không phải vì thâm sâu, vì không biết nói gì.
Ba nhịp thở. Năm nhịp.
Rồi hắn nhớ một câu. Không phải từ phim. Từ sách triết, kiếp trước đọc cho vui lúc ngồi xe buýt.
— Khi kiếm đã ở trong tâm, thì tâm cũng không cần giữ kiếm.
Tô Mộc Thanh sững.
Rồi mắt nàng mở to. Rồi nheo lại. Rồi nàng cúi đầu.
— Mộc Thanh ghi nhớ.
Nàng quay người, bước đi. Nhanh. Chắc đi thiền, đi suy ngẫm, đi luyện kiếm.
Lâm Nhàn nhìn nàng đi, tự hỏi mình vừa nói cái gì.
"Khi kiếm đã ở trong tâm, thì tâm cũng không cần giữ kiếm."
Câu đó có nghĩa gì?
Ta cũng không biết.
Nhưng nghe có vẻ thâm sâu.
Chắc nàng sẽ tự tìm ra ý nghĩa. Bọn họ giỏi vụ đó lắm.
· · ·
Cuối chiều, Thanh Huyền đến.
Lần này lão không dò xét. Đạo bào chỉnh tề, lưng cúi, giọng nhỏ nhẹ, thái độ hoàn toàn khác lần trước.
— Lâm tiền bối. Lão phu Thanh Huyền, trưởng lão nội môn. Hỏi thăm tiền bối có ổn không? Thị giả phục vụ có tốt không?
Lâm Nhàn nhìn lão. Ba trăm hai mươi tuổi. Kim Đan hậu kỳ. Cúi đầu trước hắn. Giọng cung kính.
Lão sợ ta thật.
— Ổn. Cảm ơn trưởng lão.
— Tiền bối cần gì cứ nói. Tông chủ dặn, mọi yêu cầu đều được đáp ứng.
— Ta không cần gì nhiều. Cứ như cũ là được.
Thanh Huyền gật đầu, nhưng không đi. Lão đứng đó, ngập ngừng. Lâm Nhàn đọc được, lão muốn nói gì đó nhưng chưa dám.
— Trưởng lão còn gì?
— Mạo muội... tông chủ muốn mời tiền bối lên nội môn ở. Phòng riêng, yên tĩnh, linh khí dồi dào hơn. Nếu tiền bối đồng ý...
Lên nội môn.
Trưởng lão, đệ tử thiên kiêu, tông chủ, toàn người không muốn gặp. Càng ở gần họ, càng dễ lộ.
— Không cần. Quen ở đây rồi.
Thanh Huyền gật đầu. Không ép, không hỏi lý do. Chỉ cúi đầu:
— Vâng. Tiền bối thoải mái.
Lão quay người bước đi. Bước chân vẫn nhanh hơn bình thường, y như lần trước. Sợ. Dù đã cung kính, vẫn sợ.
Lâm Nhàn nhìn bóng lão xa dần. Kim Đan hậu kỳ, ba trăm tuổi, cúi đầu trước thanh niên mười tám.
Thế giới này điên rồi. Hay ta điên?
Hắn quay vào phòng, thấy Lục Cẩu đang xếp trái cây linh vào tủ.
— Lục Cẩu.
— Hừm?
— Nếu một ngày ta bị lộ... ngươi nghĩ sẽ sao?
Lục Cẩu dừng tay, nhìn hắn. Suy nghĩ.
— Lộ kiểu nào?
— Kiểu "gã thật sự chỉ Luyện Khí tầng ba, tất cả là hiểu lầm."
— ...Huynh sẽ chết.
— ...
— Không phải nói dọa. Huynh nghĩ đi. Tông chủ Hóa Thần đối đãi huynh như trưởng lão. Nếu phát hiện bị lừa... thể diện đâu? Hàn Phong quỳ huynh bảy ngày. Tô Mộc Thanh quỳ huynh hai lần. Trưởng lão cúi đầu. Nếu phát hiện tất cả vì hiểu lầm...
— Họ sẽ giận.
— Giận là nhẹ. Mất mặt. Và cường giả mất mặt... không ai sống nổi.
Im lặng.
— Vậy ta chỉ có một con đường.
— Ừ. Đừng bao giờ lộ.
· · ·
Tối.
Lâm Nhàn nằm trên giường, nhìn trần nhà. Lục Cẩu đã ngủ. Bên ngoài, đêm yên tĩnh, gió nhẹ, côn trùng kêu.
Hắn suy nghĩ.
Tình hình hiện tại:
Một, tông chủ Hóa Thần ra lệnh đối đãi đặc biệt. Lão tin ta mạnh.
Hai, trưởng lão Kim Đan cúi đầu. Lão cũng tin.
Ba, cả nội môn chứng kiến Tô Mộc Thanh đột phá nhờ ta. Bằng chứng thực.
Bốn, Hàn Phong truyền bá mọi lời ta như kinh điển.
Năm, mọi hành vi bình thường đều bị não bổ.
Sáu, ta có thị giả theo dõi hai mươi bốn giờ.
Kết luận: không thể quay đầu. Không thể giải thích. Không thể chứng minh yếu.
Ta buộc phải tiếp tục là "cao nhân."
Chiến lược: im lặng. Ít nói. Ít hành động. Để họ tự não bổ. Đừng phạm sai lầm.
Nguy cơ lớn nhất: nếu có kẻ thật sự mạnh đến thử thách, ta sẽ lộ.
Hắn nhắm mắt.
Hy vọng điều đó không xảy ra.
Bên ngoài, đêm tĩnh lặng. Thanh Vân Sơn chìm trong bóng tối.
Nhưng ở rất xa, bên kia dãy Vạn Lý Sơn, trong Thất Ma Cung, một cô gái trẻ đang đọc ngọc giản tình báo.
"Thanh Vân Tông có cao nhân ẩn thế. Đệ tử Trúc Cơ đột phá vô hình kiếm ý chỉ nhờ một câu. Tông chủ Hóa Thần đối đãi gã như trưởng lão."
Cô gái đặt ngọc giản xuống, khẽ cười.
— Thú vị.
Ninh Dạ nhấp một ngụm trà, mắt lấp lánh. Nàng đặt chén xuống, ngón tay gõ nhẹ trên bàn, một, hai, ba.
— Cao nhân ẩn thế? Hay cao nhân giả mạo?
Nàng đứng dậy, bước đến cửa sổ. Bên ngoài, Thất Ma Cung chìm trong sương đêm, đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, ánh sáng mờ ảo.
— Chỉ có một cách biết. Đi xem tận mắt.
Nàng cười. Nụ cười đẹp, nhưng không ấm.
— Thanh Vân Tông. Lâu rồi chưa đến thăm.