Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 4: Ngủ Gật Dưới Cổ Thụ
Chương 4

Ngủ Gật Dưới Cổ Thụ

Lâm Nhàn không ngủ được ba đêm liền.

Không phải vì giường cứng hay vì Lục Cẩu ngáy. Mà vì mỗi khi nhắm mắt, hắn lại nghĩ đến nội môn đệ tử kia. Người ta tu vi Trúc Cơ, dùng linh thức quét một cái là biết hắn Luyện Khí tầng ba. Lúc đó thì sao? Tin đồn "cao nhân" sụp đổ, hắn bị coi là kẻ lừa đảo? Hay tệ hơn, bị phạt vì dám giả mạo?

Mà tôi có giả mạo đâu. Tôi chỉ im lặng thôi.

Im lặng cũng có tội sao?

Hắn trở mình, trở mình, trở mình. Đến khi trời sáng, mắt hắn thâm quầng không kém gì Trần Bách.

Buổi sáng quét lá ở hậu sơn, hắn gần như quét trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Chổi tre kéo lê trên mặt đất, lá chẳng dồn vào đống mà bay lung tung. Lục Cẩu nhìn hắn, lo lắng.

— Lâm huynh, sắc mặt huynh xấu lắm. Đêm qua không ngủ à?

— Ngủ. Một chút.

— Một chút là bao lâu?

Lâm Nhàn suy nghĩ.

— ...Có lẽ nửa canh giờ.

— Trời ơi. Huynh mà ngất thêm lần nữa thì ta không cõng nổi đâu.

— Ừ.

Hắn tiếp tục quét. Nhưng càng quét càng mệt. Nắng chiếu qua tán lá, rải ánh sáng lốm đốm trên mặt đất, gió nhẹ, mùi cỏ cây thoang thoảng. Mọi thứ dịu dàng đến mức khiến hắn muốn ngồi xuống.

Nghỉ một chút. Chỉ một chút thôi.

Hắn dựa chổi vào thân cây, nhìn quanh tìm chỗ ngồi. Cách đó không xa, một gốc cổ thụ khổng lồ mọc sừng sững giữa khoảng trống. Thân cây to đến mức ba người ôm không xuể, rễ nổi lên mặt đất tạo thành những cái bệ ngồi tự nhiên. Tán lá rộng, rợp bóng, gió thổi qua lá xào xạc nhẹ nhàng.

Lâm Nhàn không nghĩ nhiều. Hắn bước đến, ngồi xuống giữa hai gốc rễ lớn, lưng tựa vào thân cây.

Mát. Gió nhẹ. Im lặng.

Hắn nhắm mắt, chỉ định nghỉ vài phút.

Rồi ngủ mất.

· · ·

Linh Mộc Cổ Thụ là cây cổ nhất trên Thanh Vân Sơn.

Ít người biết điều đó. Phần lớn ngoại môn đệ tử coi nó chỉ là một cái cây to ở hậu sơn, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nội môn đệ tử thì biết: cổ thụ này đã sống hơn nghìn năm, rễ ăn sâu vào mạch linh khí của Thanh Vân Sơn, bản thân tích tụ linh khí đặc biệt trong gỗ và lá. Ngồi dưới gốc cây tu luyện, linh khí hấp thu nhanh hơn bình thường hai ba phần.

Đó là lý do Tô Mộc Thanh đến đây mỗi ngày.

Nàng bước trên con đường mòn xuyên qua hậu sơn, thanh kiếm đeo sau lưng, mái tóc đen buộc gọn bằng một dải lụa trắng. Bước chân nhẹ, nhanh, không tiếng động. Đệ tử nội môn hàng đầu, Trúc Cơ đỉnh phong, đại sư tỷ mà toàn tông môn kính nể.

Tô Mộc Thanh không nói nhiều. Không cần. Kiếm nói thay nàng.

Nhưng gần đây, kiếm không nói được gì.

Nàng đang bế tắc. Trúc Cơ đỉnh phong đã ba năm, mãi không đột phá được Kim Đan. Kiếm pháp đã luyện đến cực hạn, nhưng kiếm ý thì mãi không thành. Nàng biết mình thiếu gì đó, một thứ vô hình, không nằm trong chiêu thức hay công pháp.

Mỗi ngày nàng đến Linh Mộc Cổ Thụ, luyện kiếm, thiền định, rồi ra về. Lặp đi lặp lại. Hy vọng rồi thất vọng.

Hôm nay cũng vậy. Nàng rẽ qua khúc cua cuối cùng, nhìn về phía cổ thụ.

Rồi dừng lại.

Có người ngồi dưới gốc cây.

Tô Mộc Thanh nhíu mày. Linh Mộc Cổ Thụ nằm ở ranh giới giữa ngoại môn và nội môn. Ngoại môn đệ tử hiếm khi đến đây, vì không biết giá trị của nó. Nội môn đệ tử thì thường đến vào buổi chiều hoặc tối, không phải giữa trưa.

Nàng bước gần hơn, quan sát.

Một thanh niên, mặc đồ ngoại môn vải xám bạc, ngồi tựa gốc cây, mắt nhắm nghiền. Tư thế tự nhiên, lưng thẳng nhưng không gượng gạo, hai tay đặt trên đùi, hơi thở chậm rãi, đều đặn.

Ngoại môn đệ tử?

Tô Mộc Thanh dừng cách đó mươi bước chân. Bản năng của tu sĩ khiến nàng tự động triển khai linh thức, nhẹ nhàng quét qua người thanh niên kia.

Linh thức lan ra, chạm vào thân thể hắn ta.

Rồi...

Không có gì.

Tô Mộc Thanh chớp mắt. Quét lại lần nữa, kỹ hơn.

Vẫn không có gì.

Không tu vi. Không linh lực. Không khí tức. Hoàn toàn trống rỗng, như thể thân thể hắn ta là một tảng đá bình thường, hoặc một phần của cây cổ thụ.

Nàng kinh ngạc.

Một ngoại môn đệ tử bình thường, dù tu vi Luyện Khí tầng một, cũng phải có chút linh lực dao động trong cơ thể. Dù yếu ớt, linh thức Trúc Cơ đỉnh phong của nàng không thể không cảm nhận được. Trừ khi...

Nàng nhìn kỹ hơn.

Hơi thở của hắn ta. Chậm. Đều. Hòa nhịp với gió. Lồng ngực phồng lên xẹp xuống cùng nhịp với lá cây xào xạc. Như thể hắn ta không đang ngồi dưới gốc cây, mà đang là một phần của cây.

Tim Tô Mộc Thanh đập mạnh.

Hơi thở hòa với thiên địa. Khí tức hoàn toàn thu liễm. Linh thức không thể thăm dò...

Nàng nuốt nước bọt.

Thiên nhân hợp nhất.

Bốn chữ ấy nổ trong đầu nàng như sấm sét.

Thiên nhân hợp nhất. Cảnh giới mà tu sĩ hòa làm một với thiên địa, không còn phân biệt giữa bản thân và vạn vật. Đó không phải kỹ thuật, không phải chiêu thức. Đó là trạng thái mà chỉ những đại năng cảnh giới cực cao mới đạt được. Sách vở ghi lại, trong lịch sử tu tiên giới, số người đạt được thiên nhân hợp nhất đếm trên đầu ngón tay.

Và bây giờ, một ngoại môn đệ tử mặc đồ vải xám đang ngồi dưới gốc cây, trong trạng thái đó.

Không. Gã không phải ngoại môn đệ tử bình thường.

Tu vi hoàn toàn ẩn tàng, ngay cả Trúc Cơ đỉnh phong của ta cũng cảm nhận không nổi. Điều đó có nghĩa gã mạnh hơn ta ít nhất hai cảnh giới. Kim Đan? Nguyên Anh? Hay...

Nàng không dám nghĩ tiếp.

Tô Mộc Thanh nhìn quanh. Không ai khác. Chỉ có nàng, cổ thụ, và người thanh niên đang "nhập định."

Gã đang tu luyện. Hoặc đang ngộ đạo. Ta không nên làm phiền.

Nhưng nàng không bỏ đi.

Bởi vì đây là cơ hội. Nếu người này thật sự là đại năng ẩn danh, nàng có thể cầu xin chỉ điểm. Kiếm đạo của nàng đang bế tắc, một lời từ cao nhân có thể thay đổi tất cả.

Tô Mộc Thanh hít một hơi sâu, ổn định tâm thần. Rồi nàng bước đến, cách thanh niên kia ba bước, nhẹ nhàng quỳ xuống.

Đầu gối chạm đất. Lưng thẳng. Tay đặt trên đùi.

Nàng quỳ.

Đại sư tỷ nội môn, Trúc Cơ đỉnh phong, quỳ trước một ngoại môn đệ tử.

Và chờ.

· · ·

Lâm Nhàn đang mơ.

Giấc mơ rất đẹp. Hắn đang ngồi trong quán cà phê gần công ty, cầm ly cà phê sữa đá, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia là phố xá quen thuộc, xe cộ, người đi lại, nắng chiều vàng ấm.

Bình thường. Yên ổn. Không ai gọi hắn là "cao nhân." Không ai quỳ trước mặt hắn.

Dễ chịu quá.

Nhưng giấc mơ bắt đầu kỳ lạ. Có ai đó đang nhìn hắn. Ánh mắt sắc bén, xuyên thấu, như thể muốn đọc từng suy nghĩ trong đầu hắn.

Hắn quay lại. Không thấy ai.

Nhưng cảm giác bị nhìn không biến mất.

Lâm Nhàn giật mình tỉnh dậy.

Ánh sáng ùa vào mắt. Lá cây xào xạc trên đầu. Gió nhẹ. Mùi gỗ và cỏ tươi.

Hắn chớp mắt, mất vài giây để nhớ ra mình đang ở đâu. Hậu sơn. Gốc cổ thụ. Hắn ngồi đây nghỉ, rồi ngủ mất.

Ngủ bao lâu rồi?

Hắn nhìn bóng nắng trên mặt đất. Mặt trời đã xế chiều. Ít nhất vài canh giờ.

Chết rồi. Bỏ tạp dịch cả buổi chiều. Lục Cẩu chắc đang hoảng.

Hắn định đứng lên, thì nhìn xuống.

Và đóng băng.

Cách hắn ba bước chân, một người đang quỳ.

Một nữ nhân. Mặc đồ nội môn, vải trắng viền xanh, thanh kiếm đeo sau lưng. Mái tóc đen dài buộc gọn, khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng, mắt nhắm hờ. Nàng quỳ ngay ngắn, thẳng lưng, tay trên đùi, như thể đang thiền định.

Nhưng nàng không thiền. Nàng đang chờ.

Chờ hắn.

Cái... cái gì?!

Tim Lâm Nhàn đập loạn nhịp. Hắn nhìn quanh, hy vọng nàng đang quỳ trước ai đó khác. Nhưng không có ai khác. Chỉ có hắn, cổ thụ, và nàng.

Nội môn đệ tử? Quỳ trước ta?!

Đúng lúc đó, nàng mở mắt.

Đôi mắt sâu, sáng, sắc bén. Nhìn thẳng vào hắn.

Lâm Nhàn bất giác nín thở.

— Tiền bối đã xuất định.

Giọng nàng nhẹ, trầm, rõ ràng. Không phải câu hỏi, mà là xác nhận.

Tiền bối? Nàng gọi ta là tiền bối?!

Lâm Nhàn muốn nói: "Nàng nhầm người rồi, ta chỉ là ngoại môn đệ tử Luyện Khí tầng ba, ta ngồi đây vì mệt quá nên ngủ gật thôi."

Nhưng miệng hắn không mở được.

Bởi vì nàng đang nhìn hắn với ánh mắt mà hắn chưa từng thấy ai nhìn mình. Kính nể. Trịnh trọng. Và một chút khẩn khoản.

Ánh mắt của người đang tìm kiếm câu trả lời.

Nếu hắn nói sự thật, nàng sẽ nghĩ gì? "À, gã này chỉ là ngoại môn đệ tử bình thường, ngủ gật dưới gốc cây." Rồi sao? Tin đồn trong ngoại môn đã đủ kinh khủng. Nếu nội môn đệ tử biết hắn "giả" cao nhân, hoặc vô tình khiến người ta hiểu lầm...

Lục Cẩu nói: đừng nói nhiều. Nói ít. Càng ít càng tốt.

Lâm Nhàn nuốt nước bọt, cố giữ mặt bình thản.

— ...Ừ.

Vẫn là "ừ." Vũ khí duy nhất của hắn.

Tô Mộc Thanh gật đầu, hơi cúi thấp hơn.

— Vãn bối Tô Mộc Thanh, đệ tử nội môn Thanh Vân Tông. Xin được thỉnh giáo tiền bối.

Tô Mộc Thanh.

Ký ức gốc cho hắn biết cái tên này. Đại sư tỷ nội môn. Trúc Cơ đỉnh phong. Thiên tài kiếm đạo. Người mà toàn bộ ngoại môn đệ tử chỉ dám nhìn từ xa.

Và nàng đang quỳ trước mặt hắn.

Tôi muốn về nhà.

— Tiền bối?

Tô Mộc Thanh nhìn hắn, chờ đợi.

Lâm Nhàn nhận ra mình phải nói gì đó. Không thể cứ "ừ" mãi. Nhưng nói gì? Hắn không biết kiếm đạo, không biết tu luyện, không biết gì ngoài nấu ăn và làm báo cáo Excel.

Hắn nhìn thanh kiếm trên lưng nàng, rồi nhìn cổ thụ, rồi nhìn lá rơi bay theo gió.

Nói cái gì đó mơ hồ. Cái gì đó vô nghĩa nhưng nghe có vẻ sâu sắc. Kiếp trước trong mấy buổi họp công ty, sếp suốt ngày nói mấy câu kiểu đó.

Hắn mở miệng, giọng chậm rãi:

— Ngươi... đến đây làm gì?

Câu hỏi bình thường. Hắn thật sự muốn biết vì sao nàng quỳ trước mặt hắn.

Nhưng Tô Mộc Thanh nghe xong, thân thể rung nhẹ.

"Ngươi đến đây làm gì?"

Tiền bối đang hỏi ta... mục đích. Không phải hỏi ta đến Linh Mộc Cổ Thụ làm gì, mà hỏi ta... tu luyện để làm gì.

Nàng cúi đầu, suy nghĩ.

— Vãn bối... đến đây luyện kiếm. Kiếm đạo của vãn bối đang bế tắc. Vãn bối hy vọng tiền bối có thể chỉ điểm.

Lâm Nhàn nghe xong, nội tâm hoảng loạn.

Chỉ điểm kiếm đạo? Tôi cầm kiếm còn không biết đằng nào là lưỡi!

Nhưng mặt hắn không biểu lộ gì. Ba đêm mất ngủ khiến khuôn mặt hắn mệt mỏi đến mức trông như đang trầm tư. Mắt hơi nheo vì buồn ngủ, nhìn như đang suy xét. Lưng tựa gốc cây, tư thế thoải mái đến mức có vẻ ung dung.

Tô Mộc Thanh nhìn hắn, càng thêm xác tín.

Bình thản đến vậy. Nghe ta nói bế tắc kiếm đạo mà không chút ngạc nhiên. Như thể đã biết từ trước. Hoặc... với cảnh giới của tiền bối, bế tắc Trúc Cơ chẳng đáng quan tâm.

Lâm Nhàn biết mình phải trả lời. Im lặng quá lâu cũng kỳ. Hắn nhìn nàng, nhìn thanh kiếm, nhìn gốc cây.

Nói gì? Nói gì đây?

Một câu thoáng qua trong đầu. Câu mà hắn từng đọc ở đâu đó, trong một cuốn sách triết học bỏ túi mua ở nhà sách cũ gần trường đại học. Hay trong một bộ phim kiếm hiệp? Hắn không nhớ rõ.

Nhưng trong khoảnh khắc hoảng loạn, đó là thứ duy nhất hắn nghĩ ra.

— Kiếm...

Tô Mộc Thanh nín thở.

— ...không ở trong kiếm.

Im lặng.

Gió thổi. Lá rơi. Cổ thụ xào xạc.

Tô Mộc Thanh đứng sững, mắt mở lớn.

"Kiếm không ở trong kiếm."

Bốn chữ ấy đâm xuyên qua lớp lớp suy nghĩ trong đầu nàng, chạm vào nút thắt mà nàng tìm kiếm suốt ba năm.

Kiếm đạo của nàng mạnh. Chiêu thức hoàn hảo. Tốc độ nhanh. Lực kiếm sắc bén. Nhưng thiếu hồn. Thiếu ý. Nàng luôn cầm kiếm, luôn nghĩ về kiếm, luôn luyện kiếm. Mọi thứ đều ở trong kiếm.

Nhưng kiếm ý... không ở trong kiếm.

Kiếm không ở trong kiếm.

Kiếm ở đâu?

Nàng nhìn cổ thụ. Nhìn lá rơi. Nhìn gió.

Kiếm ở khắp nơi. Kiếm ở trong gió, trong lá, trong nước chảy, trong mây bay. Kiếm ở trong tâm.

Ta cứ cầm kiếm mà tìm kiếm, nhưng thứ ta tìm lại ở ngoài kiếm.

Thân thể nàng run nhẹ. Đôi mắt lạnh lùng bỗng sáng rực, như lửa bùng cháy sau lớp tro tàn.

Nàng cúi đầu sâu. Trán gần chạm đất.

— Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Mộc Thanh... đã hiểu.

Rồi nàng đứng lên, cúi đầu thêm lần nữa, quay người, bước đi nhanh. Bước chân không còn nhẹ nhàng như lúc đến, mà vội vã, như thể nàng đang sợ nếu chậm một giây, thứ vừa lĩnh ngộ sẽ tuột mất.

Lâm Nhàn ngồi yên, nhìn bóng nàng biến mất sau hàng cây.

Hắn chớp mắt.

Chớp thêm lần nữa.

Cái... cái gì vừa xảy ra?

Nàng quỳ. Nàng hỏi. Tôi nói bừa một câu. Nàng cúi đầu cảm tạ rồi chạy mất.

Tôi vừa "chỉ điểm" đại sư tỷ nội môn?

BẰNG MỘT CÂU NÓI BỪA?

Hắn nhìn xuống hai tay mình. Run.

Xong rồi. Lần này xong thật rồi. Trần Bách là ngoại môn, chỉ điểm gã thì tin đồn chỉ lan trong ngoại môn. Nhưng Tô Mộc Thanh là đại sư tỷ nội môn. Nàng mà kể cho ai nghe thì...

Hắn vùng đứng dậy, chạy về phòng.

· · ·

Lục Cẩu đang nằm trong phòng gặm mấy hạt dẻ rang thì cửa bật mở, Lâm Nhàn lao vào, đóng sầm cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển.

— HUYNH! Huynh đi đâu cả buổi chiều? Ta tìm huynh khắp nơi!

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu, mắt trống rỗng.

— Lục Cẩu.

— Gì?

— Ta gặp rắc rối.

— ...Rắc rối gì?

Lâm Nhàn hít một hơi sâu.

— Tô Mộc Thanh. Đại sư tỷ nội môn. Nàng quỳ trước mặt ta.

Hạt dẻ rơi khỏi tay Lục Cẩu, lăn lông lốc trên sàn gỗ.

— Huynh nói... Tô Mộc Thanh? Đại sư tỷ? Trúc Cơ đỉnh phong? Quỳ trước mặt huynh?

— Ừ.

— Tại sao?!

— Nàng tưởng ta là cao nhân. Ta ngủ gật dưới gốc cổ thụ, nàng thấy, dùng linh thức thăm dò, cảm nhận không ra tu vi, nên nghĩ ta thiên nhân hợp nhất.

— Thiên... thiên nhân hợp nhất?!

Lục Cẩu đứng bật dậy, mặt trắng bệch.

— Lâm huynh, huynh biết thiên nhân hợp nhất là gì không? Đó là cảnh giới truyền thuyết! Cả tu tiên giới chưa chắc có mười người đạt được!

— Ta biết. Vấn đề là ta không đạt được. Ta ngủ gật.

— ...

Lục Cẩu ngồi thụp xuống giường, tay ôm đầu.

— Rồi huynh nói gì với nàng?

Lâm Nhàn ngần ngừ.

— Ta nói... "Kiếm không ở trong kiếm."

Im lặng.

Lục Cẩu nhìn hắn, miệng há, không ra tiếng.

— Kiếm không ở trong kiếm?

— Ừ. Ta nhớ mang máng ở đâu đó. Có lẽ trong phim.

— Huynh... nói một câu trong phim... cho đại sư tỷ nội môn?

— Nàng có vẻ rất thích. Cúi đầu cảm tạ rồi chạy mất.

Lục Cẩu nằm ngửa ra giường, nhìn trần nhà.

— Xong rồi.

— Ta biết.

— Không, huynh không biết. Trần sư huynh là ngoại môn, ngoại môn tin đồn thì vài ngày quên. Nhưng Tô Mộc Thanh là đại sư tỷ. Nàng mà nói, cả nội môn sẽ biết. Cả tông môn sẽ biết.

Lâm Nhàn ngồi xuống giường, cúi đầu.

Sống yên ổn. Đừng nổi bật.

Mục tiêu đã thất bại chưa đầy hai tuần.

— Lục Cẩu.

— Gì?

— Ta rất bình tĩnh.

— ...Huynh lại run.

Lâm Nhàn nhìn tay mình. Đúng, lại run.

Hắn nắm chặt tay, hít một hơi dài.

— Kệ. Chuyện đã xảy ra rồi. Lo cũng không giải quyết được gì.

Lục Cẩu liếc hắn.

— Huynh à, huynh biết không, mỗi lần huynh nói "lo cũng không giải quyết được gì," ta đều muốn đấm huynh. Vì nghe rất giống cao nhân.

...Tôi chỉ đang lặp lại câu mà sếp cũ hay nói trong cuộc họp.

Bên ngoài, trời đã tối. Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang theo mùi cỏ cây quen thuộc.

Ở đâu đó trên nội môn, Tô Mộc Thanh đang ngồi trong phòng, rút kiếm ra, đặt trước mặt.

Nàng nhìn thanh kiếm, mắt sáng rực.

"Kiếm không ở trong kiếm."

Nàng nhắm mắt, buông kiếm xuống.

Lần đầu tiên trong ba năm, nàng ngồi thiền mà không cầm kiếm.

Và trong tĩnh lặng, nàng cảm nhận được gì đó.

Mờ nhạt. Xa xăm. Nhưng có thật.

Kiếm ý.

Ch.3/7
3.276 tu