Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 27: Thử Lửa
Chương 27

Thử Lửa

Tin Mộ Thanh Vân xuống ngoại môn gặp Lâm tiền bối lan trong nội môn trước bữa trưa.

Tin chi tiết hơn lan trước bữa tối: trưởng lão Trận Phong, người bốn mươi năm không rời núi quá ba lần, đã mặc đạo bào chính thức, mang nghiên cứu đời mình xuống phòng ngoại môn, và ở trong đó gần một canh giờ. Khi ra, lão không nói một lời với ai, đi thẳng về Trận Phong, đóng cửa, và bắt đầu viết. Viết từ chiều đến khuya. Đệ tử mang cơm vào, lão không ăn.

Bản Triệu Vân Phi (góc nhà ăn, giọng nhỏ): "Mộ trưởng lão nghiên cứu trận pháp bốn mươi năm không tiến. Gặp tiền bối một buổi, tiến hơn mười năm. Bảo mà."

Không ai hỏi "bảo gì." Vì tất cả đều hiểu.

Nhưng không phải ai cũng đồng ý.

Ở Đan Phong, Châu Nguyên nghe tin mà không đổi sắc mặt. Lão đã sống đủ lâu để biết: trong tông môn, không phải ai mạnh nhất mà ai gần cao nhân nhất thắng. Mộ Thanh Vân vừa tiến một bước lớn. Đan Phong tụt lại.

Bốn mươi năm trước, Châu Nguyên mới lên Trúc Cơ, muốn thử thi trưởng lão. Mộ Thanh Vân đã là Trúc Cơ đỉnh phong, trầm lặng, ít giao thiệp, dành toàn bộ thời gian nghiên cứu trận pháp cổ. Hồi đó, lão nghĩ Mộ Thanh Vân là người dễ đối phó nhất. Bốn mươi năm sau, lão hiểu: người ít nói không phải người yếu, mà là người không cần nói để mạnh.

Lão gọi Chu Minh vào.

– Hương hỏa tháng sau, chuẩn bị cẩn thận hơn. Đan dược cấp cao nhất mà ngoại môn đệ tử có thể dùng được.

– Bẩm trưởng lão, Luyện Khí dùng đan Luyện Khí, không đáng bao nhiêu.

– Ta biết. Nhưng đó là đối đãi. Không phải giá trị. Đối đãi phải đúng.

Chu Minh gật, lui ra. Lão hiểu: trưởng lão không tranh giành bằng quà, mà tranh giành bằng thể diện. Đan Phong là phong luyện đan duy nhất trong tông, nếu ngay cả đan dược cho thượng khách cũng sơ sài, mất mặt toàn phong.

· · ·

Lý Thanh Phong ngồi trong phòng Kiếm Phong, lau kiếm.

Lão lau kiếm khi nghĩ. Thanh kiếm truyền thừa Kiếm Phong đã qua sáu đời trưởng lão, lưỡi mỏng như giấy nhưng không gãy, chỉ rung nhẹ khi cảm nhận kiếm ý chủ nhân. Bây giờ nó đang rung, vì Lý Thanh Phong đang không bình tĩnh.

Lão đã ra lệnh Tô Mộc Thanh đừng thăm dò. Lão đã tôn trọng khoảng cách. Lão đã làm đúng mọi thứ mà tông chủ yêu cầu.

Nhưng Mộ Thanh Vân thì không.

Lão ta xuống ngoại môn gặp trực tiếp. Không qua Thanh Huyền, không xin phép tông chủ, không thông báo ai. Và bây giờ lão ở trong phòng viết như điên, nghĩa là tiền bối đã cho lão thứ gì đó quý. Nghĩa là Trận Phong vừa tiến xa hơn hai phong còn lại trong mối quan hệ với tiền bối.

Ta không đố kỵ. Ta là Nguyên Anh.

Kiếm rung mạnh hơn. Lão đặt xuống.

Ta đố kỵ.

Không phải với Mộ Thanh Vân. Mà với việc lão có thứ để trao đổi: kiến thức trận pháp. Kiếm Phong có gì? Kiếm. Nhưng tiền bối từ chối xem kiếm. Từ chối lên Kiếm Đài. Từ chối mọi thứ liên quan đến Kiếm Phong.

Trừ Tô Mộc Thanh.

Tô Mộc Thanh, đại đệ tử của lão, thiên tài kiếm đạo, người từng nghe tiền bối nói "Kiếm không ở trong kiếm" và đột phá vô hình kiếm ý. Nàng là người duy nhất Kiếm Phong có mối liên hệ thật sự với Lâm tiền bối. Nhưng lão vừa cấm nàng tiếp cận.

Ta sai rồi.

Ta cấm con bé vì sợ đắc tội tiền bối. Nhưng bây giờ nhìn Mộ Thanh Vân, lão đến trực tiếp, mang kiến thức, trao đổi chân thành, và tiền bối tiếp. Tiền bối không ghét người đến gặp. Tiền bối ghét người đến tay không.

Kiếm Phong đến tay không. Kiếm Phong gửi đệ tử mời xem kiếm. Kiếm Phong không có gì để trao đổi.

Trừ Tô Mộc Thanh.

Lý Thanh Phong đứng dậy, đi đến phòng Tô Mộc Thanh.

· · ·

– Mộc Thanh.

– Sư phụ.

Tô Mộc Thanh đang luyện kiếm trong phòng. Kiếm không rút khỏi vỏ, chỉ cầm, nhắm mắt, kiếm ý tỏa nhẹ quanh người. Nàng mở mắt khi Lý Thanh Phong vào, vẻ mặt bình thản.

– Lệnh trước ta nói đừng thăm dò tiền bối.

– Con nhớ.

– Ta rút lại.

Tô Mộc Thanh không hỏi tại sao. Nàng chờ.

– Ngươi là người duy nhất trong Kiếm Phong mà tiền bối sẵn lòng gặp. Ngươi có kiến thức kiếm đạo, có câu hỏi thật, không phải lễ nghi rỗng. Mộ Thanh Vân mang trận pháp học đến, tiền bối tiếp. Ngươi mang kiếm đạo đến, tiền bối cũng sẽ tiếp.

– Sư phụ muốn con gặp tiền bối?

– Ta muốn ngươi hỏi tiền bối về kiếm đạo. Thật lòng. Không phải vì Kiếm Phong. Vì ngươi.

Tô Mộc Thanh im. Nàng không phải người nhiều lời, nhưng sư phụ đang nói thứ nàng muốn nghe. Từ khi nghe tiền bối nói "vòng quanh," nàng đã muốn hỏi thêm. Nhưng lệnh sư phụ cấm, nàng tuân thủ.

– Con hiểu.

– Nhưng nhớ: không ép. Không hỏi thân phận. Không hỏi tu vi. Chỉ kiếm đạo.

– Vâng.

Lý Thanh Phong gật, quay đi. Ở cửa, lão dừng.

– Mộc Thanh.

– Dạ?

– Kiếm ý của ngươi dày hơn tháng trước. Tiền bối nói đúng. Kiếm ở trong tâm.

Rồi lão đi.

Tô Mộc Thanh đứng giữa phòng, kiếm trong tay. Nàng nhìn về phía ngoại môn, nơi mái ngói xám nhấp nhô giữa tán cây.

Tiền bối nói "vòng quanh." Ta đã thử vòng quanh. Buông rồi giữ, giữ rồi buông, không tìm điểm dừng mà chấp nhận vòng.

Nhưng vòng đến đâu?

Ta cần hỏi. Lần này, không phải vì Kiếm Phong. Vì ta.

Nàng cất kiếm, thay áo luyện tập bằng bạch y thường nhật, và ngồi xuống bên cửa sổ.

Bên ngoài, nội môn đang vào giờ luyện tập chiều. Tiếng kiếm rít qua gió, nhịp đều, không ai đột phá, không ai thất bại, chỉ lặp đi lặp lại. Tô Mộc Thanh từng là một trong những người đó. Bây giờ nàng ngồi yên, không luyện, không vội. Tiền bối không thích người vội.

· · ·

Chiều hôm đó. Lâm Nhàn trên Vân Đỉnh Các.

Lần thứ hai hắn lên đây, không gặp ai. Hàn Phong chờ dưới Kiếm Đài như lần trước. Tô Mộc Thanh không đứng đợi hôm nay.

Hắn ngồi vào ghế bên phải, ghế mà tông chủ đã xếp cho hắn lần trước. Bàn trà đã được dọn sẵn, ấm mới, chén sạch, khăn lau gấp vuông vắn, chứng tỏ có người lên lau dọn hàng ngày dù không ai dùng. Hắn tự rót trà. Trà Vân Đỉnh, hái lúc sương, chén đầu là nước, chén sau mới là trà. Hắn đã học điều này từ Vân Thiên.

Tôi đang uống trà trên đỉnh núi cao nhất Thanh Vân Sơn. Một mình. Như người sở hữu nơi này.

Ba tháng trước, tôi ăn cơm trắng với rau luộc ở nhà ăn ngoại môn.

Cuộc đời này đi nhanh quá. Nhanh đến mức nếu ai viết ra, người đọc sẽ không tin.

Hắn nhìn về phía đông. Không khí trên đỉnh trong, không bị cây cối che, tầm nhìn mở rộng đến tận chân trời. Từ đây, cao hơn bất cứ điểm nào hắn từng đứng, linh căn đặc dị quét rộng hơn. Sáu vòng tròn hiện rõ: ba lớp ngoài đã có tên, ba lớp trong vẫn mờ. Nhưng hôm nay hắn thấy thêm một thứ.

Lớp thứ tư. Nhỏ hơn lớp ba. Quay... không hẳn quay. Rung. Như dây đàn.

Hắn tập trung. Lớp bốn rung theo tần số đều, không dao động như hô hấp trận. Rung đều, liên tục, kiểu rung của thứ đang giữ cố định một cái gì đó ở bên trong.

Khóa linh khí, khóa vật thể, điều tiết, và... giữ chặt?

Giữ chặt cái gì? Người ngồi kiết già bên trong? Hay thứ gì đó khác, thứ mà ba lớp ngoài được thiết kế để bảo vệ?

Hắn không biết. Nhưng hắn ghi nhớ: lớp bốn rung, đều, kiểu dây đàn. Hai từ ghi nhớ, giống mọi lần. Hắn không có kiến thức để phân tích sâu hơn, nhưng hắn có linh căn để quan sát chính xác. Phần còn lại là việc của Mộ Thanh Vân.

Gió trên đỉnh núi lạnh hơn dưới. Trà nguội nhanh. Hắn uống hai chén rồi đặt xuống, nhắm mắt, tiếp tục quét.

Nếu Mộ Thanh Vân hỏi lớp bốn tháng sau, tôi sẽ nói: "rung, đều." Hai từ. Lão sẽ tự giải.

Phương trình vẫn hoạt động: tôi cho quan sát, lão cho kiến thức. Cả hai tiến.

Và mỗi lần tiến, tôi ít giả hơn một chút.

Hắn mở mắt. Nhìn xuống Thanh Vân Sơn, toàn cảnh. Điện các nội môn, khu ngoại môn nhỏ xíu ở chân núi, suối phía đông lấp lánh dưới nắng chiều.

Tông chủ Hóa Thần ngồi đây ba trăm năm, nhìn cảnh này, giữ một bí mật mà không ai chia sẻ.

Bây giờ ta ngồi đây. Luyện Khí tầng ba. Nhìn cùng cảnh. Giữ bí mật còn lớn hơn.

Sự khác biệt duy nhất: ta không biết mình đang giữ cái gì.

Trà hết. Nắng chiều đổ nghiêng trên đỉnh, kéo bóng cây tùng dài trên mặt đá. Gió lạnh hơn khi mặt trời xuống, luồn qua cổ áo, nhưng không khó chịu. Loại lạnh sạch, không có mùi ẩm mốc của khu ngoại môn.

Hắn đứng dậy, phủi áo, và bước xuống ba trăm bậc. Chân vẫn đau, nhưng hôm nay đỡ hơn hôm trước. Có lẽ đau cơ lần hai nhẹ hơn lần đầu. Hoặc có lẽ hắn đang quen với những thứ trước đây tưởng không thể quen.

Ở Kiếm Đài, Hàn Phong đứng dậy khi thấy hắn. Không hỏi. Chỉ đi theo, cách ba bước, im lặng.

Trên đường về, hắn đi ngang khu nhà ăn ngoại môn. Mùi cơm chiều bốc lên từ bếp, trộn với mùi củi ướt và nước tương. Đệ tử đang dọn bàn buổi chiều, thấy hắn, tất cả dừng tay, cúi đầu. Không ai nói gì. Không ai dám.

Ba tháng trước, tôi ăn ở đây mỗi ngày. Ngồi góc, ăn cơm trắng với rau luộc, không ai để ý.

Bây giờ tôi đi ngang, cả nhà ăn đứng dậy.

Hắn gật đầu nhẹ, kiểu gật mà hắn đã học: đủ lịch sự để không bị coi là khinh thường, đủ tiết chế để không bị coi là thân thiện. Cao nhân gật đầu phải đúng tần số.

Tần số gật đầu. Tôi thật sự đang nghĩ về tần số gật đầu.

Ba tháng trước, tôi lo sống sót. Bây giờ tôi lo gật đầu đúng cách.

Tiến bộ? Hay thoái hóa?

· · ·

Tối muộn. Phòng ngoại môn.

Lục Cẩu mang cơm vào, hai bát, rau luộc, đậu phụ kho. Hắn ngồi xuống, ăn, không nói gì trong năm phút.

Lâm Nhàn biết: Lục Cẩu im nghĩa là có chuyện.

– Nói đi.

– Huynh, Lý Thanh Phong rút lệnh cấm. Tô Mộc Thanh được phép gặp huynh.

– Biết nguyên nhân không?

Lục Cẩu đặt đũa, nhìn chén cơm. Hắn có thói quen đặt đũa khi sắp nói chuyện nghiêm túc, Lâm Nhàn đã nhận ra điều này từ tuần thứ hai.

– Biết. Mộ Thanh Vân xuống gặp huynh, Kiếm Phong thấy Trận Phong tiến, Kiếm Phong không muốn tụt lại. Tô sư tỷ là con cờ duy nhất Kiếm Phong có.

– Con cờ?

– Ta không nói ác. Nhưng đúng. Nàng là người duy nhất huynh sẵn lòng gặp. Và Kiếm Phong biết.

Lâm Nhàn ăn. Nghĩ.

Tô Mộc Thanh sẽ đến. Hỏi về kiếm đạo. Hỏi về "vòng quanh."

Và tôi vẫn không biết "vòng quanh" nghĩa là gì.

Nhưng lần này, có lẽ tôi nên thử hiểu thật. Không phải vì sợ bị lộ. Vì tò mò. Kiếm đạo, trận pháp, linh căn đặc dị... tất cả đang nối vào nhau.

– Lục Cẩu.

– Gì?

– Nếu Tô sư tỷ đến, cho vào.

Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Rồi gật, chậm.

– Huynh thay đổi thật rồi.

– Có lẽ.

– Đáng sợ.

– Sao đáng sợ?

– Vì ta quen huynh sợ. Huynh không sợ nữa thì ta không biết phải lo cái gì.

Lâm Nhàn cười, nhẹ. Lần đầu tiên trong ba tháng cười không phải vì tình huống quá vô lý, mà vì thật sự thấy vui.

Lục Cẩu nhìn nụ cười đó. Không nói thêm. Nhưng trong bụng nghĩ: huynh cười khác rồi. Không phải cười mệt, cười bất lực, cười "trời ơi sao tôi ở đây." Cười thật.

Ta sống mấy trăm năm, chưa bao giờ thấy ai thay đổi nhanh như huynh. Ba tháng trước huynh xuyên không đến, run rẩy, sợ chết. Một tháng trước huynh bắt đầu diễn. Tuần trước huynh bắt đầu thật.

Và bây giờ, huynh cười.

Phần đáng sợ không phải huynh thay đổi. Phần đáng sợ là ta bắt đầu không biết huynh sẽ dừng ở đâu.

Ngoài cửa, Hàn Phong ngồi góc đông bắc, kiếm ngang đùi, linh thức quét hai mươi lăm trượng. Trận pháp dưới lòng núi vẫn thở, đều đặn, cũ nhưng vẫn chạy.

Và người đang cố hiểu nó, người yếu nhất tông môn, người giả nhất và thật nhất cùng lúc, vừa cười lần đầu tiên vì đúng lý do.

Ch.27/130
2.329 từ