Bạch Vân Thành
Ngày thứ bảy. Mùng mười tháng chín.
Bạch Vân Thành hiện ra sau khúc cua cuối cùng của sơn đạo, nằm giữa thung lũng rộng, ba mặt núi, một mặt sông. Tường thành bằng đá trắng, cao mười trượng, cổng chính hướng nam mở rộng. Trên tường, trận pháp bảo vệ phát sáng mờ dưới nắng sớm, kiểu trận pháp Lâm Nhàn chưa từng thấy: lưới mỏng, đều, phủ toàn bộ thành, không có điểm yếu rõ ràng.
Linh khí ở đây dày hơn dọc đường nhưng thua xa Thanh Vân Sơn. Hỗn tạp, nhiều nguồn chồng lên nhau, kiểu nước từ nhiều con suối đổ vào cùng một hồ. Hắn phân biệt được ít nhất năm loại: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, xen lẫn nhau không theo trật tự. Ở Thanh Vân Sơn, linh khí thuần khiết đến mức hắn quên nó tồn tại, giống cá quên nước. Ở đây, hắn cảm nhận rõ từng dòng chảy, từng mạch ngầm, từng điểm mà hai nguồn va nhau tạo thành xoáy nhỏ.
Nhịp đập thứ hai phản ứng. Không mạnh, chỉ rung nhẹ hơn bình thường, như ngón tay ai đó gõ bàn khi nghe nhạc lạ.
Hắn dừng bước, nhìn.
Đông đến mức cổng thành rộng mười trượng mà vẫn tắc. Tu sĩ từ các hướng đổ về, áo đủ màu, kiếm đủ kiểu. Trúc Cơ, Kim Đan, lác đác Nguyên Anh. Linh thú bay trên đầu: hạc trắng, phượng xanh, và thứ gì đó trông giống rồng nhưng chỉ có hai chân. Xe ngựa linh thú xếp hàng ngoài cổng, mỗi xe mang triện ấn tông phái khác nhau.
Hàn Phong bước lên nửa bước, tay đặt lên chuôi kiếm. Không phải sẵn sàng chiến đấu, mà sẵn sàng dọn đường.
– Tiền bối, đệ tử đi trước.
Hắn gật.
Hàn Phong bước vào dòng người. Kiếm khí Trúc Cơ hậu kỳ tỏa nhẹ, không đe dọa, chỉ đủ để người xung quanh tự nhích ra. Giống đá lớn chia dòng nước, hai bên tách, giữa trống. Tô Mộc Thanh theo sát sau, kiếm ý lạnh hơn, mỏng hơn, kiểu lạnh không cần chứng minh. Người qua đường liếc nàng, thấy kiếm ý, rồi nhìn đi chỗ khác.
Vân Thiên đi bên phải Lâm Nhàn, thu linh áp Hóa Thần nhưng khí chất vẫn lộ. Vài người nhận ra: một Hóa Thần đang đi bộ giữa đám đông thay vì bay vào thành. Bất thường. Mắt họ tìm lý do, và tìm thấy: người đi giữa. Áo cũ. Tay không. Không kiếm, không pháp khí, không linh áp. Giống phàm nhân.
Nhưng Hóa Thần đi bên cạnh. Trúc Cơ đỉnh phong đi phía sau. Trúc Cơ hậu kỳ mở đường phía trước.
Người đi đường bắt đầu nhìn. Không lâu, chỉ thoáng, nhưng đủ để Lâm Nhàn cảm nhận: linh thức chạm vào mình rồi rút đi, nhanh, sợ.
Bắt đầu rồi.
Khách xá thượng hạng nằm ở khu đông bắc thành, gần Đại Hội Trường. Hai tầng, sân trong rộng, trận pháp cách âm bao quanh. Dao Huyền Tông chuẩn bị chu đáo: mỗi phòng có trận pháp tụ linh riêng, giường gỗ linh mộc, bàn trà ngọc bích. Đẳng cấp tông phái lớn.
Lâm Nhàn bước vào phòng, nhìn quanh. Rộng gấp bốn phòng ngoại môn, sạch bóng, mùi gỗ linh mộc thoảng nhẹ.
– Phòng tiền bối ở trung tâm, Vân Thiên nói. Đệ tử ở hai phòng hai bên. Lục Cẩu ở phòng hầu cận liền kề.
Lâm Nhàn gật. Lục Cẩu đặt ba lô xuống, mở ra, kiểm tra đồ ăn dặm. Vẫn còn. Tốt.
Vân Thiên đứng ở cửa, chờ.
– Chiều nay có lễ khai mạc. Các tông phái giới thiệu đoàn tham dự. Tiền bối có muốn dự?
Không.
– Không bắt buộc?
– Không. Trưởng bối không bắt buộc dự lễ khai mạc. Chỉ thiên kiêu.
– Vậy Hàn Phong và Tô Mộc Thanh đi. Tôi ở đây.
Vân Thiên gật, thở nhẹ (lại thở phào), và bước ra.
Lục Cẩu đóng cửa.
– Huynh không đi khai mạc?
– Đi để làm gì? Ngồi trước mấy trăm người, mấy trăm người nhìn, ai đó hỏi "ngài tu luyện hệ gì," tôi trả lời sao?
– "Tùy duyên."
– Lục Cẩu.
– Ta đùa. Nhưng mà, nếu huynh không xuất hiện ngày đầu, mọi người sẽ tò mò hơn. "Cao nhân Thanh Vân Tông đến mà không lộ diện." Nghe giống Đại Thừa hơn cả Đại Thừa.
Lâm Nhàn ngồi xuống giường. Đúng. Không đi cũng là một loại xuất hiện. Im lặng cũng là một loại tuyên bố. Hắn đã biết điều này từ lâu, nhưng mỗi lần đối mặt, nó vẫn gây khó chịu như lần đầu.
– Tôi ra ngoài đi dạo.
– Bây giờ? Vừa đến?
– Mọi người đang ở lễ khai mạc. Phố vắng. Đúng lúc.
Lục Cẩu nhìn hắn. Rồi gật.
– Ta đi cùng.
Bạch Vân Thành buổi chiều, khi lễ khai mạc đang diễn ra ở Đại Hội Trường, yên tĩnh bất ngờ. Phố đá trắng, quán trà đóng cửa, tiệm pháp khí treo biển nghỉ, chỉ còn vài phàm nhân bán rau ven đường.
Lâm Nhàn đi bộ. Lục Cẩu đi bên cạnh. Hai người áo cũ, không kiếm, không linh áp, trông giống hai phàm nhân đi chợ.
Hắn thở sâu. Thoải mái hơn bảy ngày qua. Không có Hóa Thần đi bên cạnh, không có Trúc Cơ mở đường, không có ai quỳ hay cúi đầu. Chỉ phố, đá, gió, và mùi đậu phụ chiên từ quán nhỏ đầu ngõ.
– Lục Cẩu.
– Hm?
– Đậu phụ.
Lục Cẩu nhìn theo hướng tay hắn. Quán nhỏ, mái tranh, bà lão phàm nhân ngồi chiên đậu phụ trong chảo dầu. Khói thơm bốc lên, đậu phụ vàng giòn xếp đầy rổ.
– Huynh muốn ăn?
– Ừ.
Họ ngồi xuống ghế gỗ thấp. Bà lão nhìn hai người, không nhận ra tu sĩ (không kiếm, không linh áp, áo cũ). Bà gắp đậu phụ ra đĩa, rắc muối, đẩy qua.
Lâm Nhàn ăn. Giòn bên ngoài, mềm bên trong, mặn vừa, thơm tỏi. Giống đậu phụ nhà ăn ngoại môn nhưng dầu nhiều hơn.
– Hai đồng, bà lão nói.
Lục Cẩu móc túi. Phát hiện chỉ có linh thạch vụn, không có tiền phàm. Nhìn Lâm Nhàn.
Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Không có tiền.
Im lặng. Hai "cao nhân" ngồi trước quán đậu phụ, không có tiền trả.
– Ta... Lục Cẩu bắt đầu.
Bà lão nhìn hai người, rồi phẩy tay.
– Thôi, cho hai đứa. Trẻ tuổi, ăn đi.
Lâm Nhàn cúi đầu.
– Cảm ơn.
Lục Cẩu cúi đầu theo. Họ ăn hết đĩa, cúi chào bà lão, và đi tiếp.
Lục Cẩu đợi ra khỏi tầm nghe, rồi nói nhỏ:
– Đại Thừa ẩn thế ăn đậu phụ không trả tiền.
Lâm Nhàn không trả lời. Nhưng hắn cười, nhẹ, nhanh, kiểu cười mà Lục Cẩu hiếm khi thấy.
Bảy tháng. Đây là lần thứ hai tôi cười thật.
Họ đi tiếp. Qua khu chợ phàm nhân, qua dãy tiệm bán phù lục giá rẻ dành cho tu sĩ tản tu, qua một cái giếng đá trắng giữa ngã tư mà nước bên trong phát sáng xanh nhạt. Linh tuyền. Lâm Nhàn dừng lại nhìn. Nước trong đến mức thấy đáy, sâu khoảng ba trượng, đá dưới đáy phủ rêu phát quang.
– Linh tuyền công cộng, Lục Cẩu nói. Dành cho cư dân phàm nhân. Uống vào khỏe hơn, sống thọ hơn, nhưng không đủ mạnh để tu luyện.
Lâm Nhàn nhìn mặt nước. Ánh sáng xanh phản chiếu lên mặt hắn, làm hắn trông nhợt hơn bình thường.
Một bà cụ phàm nhân đến múc nước. Bà nhìn hai người đứng cạnh giếng, gật đầu, múc xong rồi đi. Không sợ, không tò mò. Phàm nhân ở Bạch Vân Thành quen sống cạnh tu sĩ, giống cá quen sống cạnh rồng. Không hiểu, không cần hiểu, chỉ cần không bị ảnh hưởng.
Hắn nghĩ đến bản thân bảy tháng trước. Cũng giống bà cụ này. Sống cạnh tu sĩ, không hiểu, không cần hiểu. Khác biệt duy nhất: bà cụ vẫn là phàm nhân. Còn hắn thì không phải phàm nhân, nhưng cũng không phải tu sĩ. Hắn là thứ gì đó ở giữa, không có tên, không có danh xưng, chỉ có một nhịp đập thứ hai lệch phách và một quyển Ngữ Lục mà mình không viết.
– Đi thôi, hắn nói.
Trên đường về khách xá, họ đi qua Đại Hội Trường. Tòa nhà lớn nhất thành, mái vòm đá trắng, trận pháp khuếch âm khiến tiếng nói bên trong vọng ra ngoài như sấm xa. Ai đó đang phát biểu, giọng trầm, uy nghiêm. Lâm Nhàn không nghe rõ nội dung, chỉ nghe nhịp, đều, chậm, kiểu người quen nói trước đám đông.
Cổng Đại Hội Trường đóng. Hai hàng vệ sĩ Kim Đan đứng gác, linh áp phủ ra hai bên như tường vô hình. Một trong hai vệ sĩ liếc về phía Lâm Nhàn. Linh thức chạm vào hắn, dò, rồi rút lại ngay.
Lục Cẩu bước nhanh hơn nửa bước, che một phần thân hắn.
Không cần. Vệ sĩ đã nhìn đi chỗ khác rồi. Hai người áo cũ đi bộ qua Đại Hội Trường giữa buổi chiều vắng, không ai để ý thêm.
Tối. Phòng khách xá.
Hàn Phong và Tô Mộc Thanh về từ lễ khai mạc.
Hàn Phong quỳ trước cửa phòng Lâm Nhàn, báo cáo.
– Tiền bối, lễ khai mạc có hai mươi ba tông phái tham dự. Tổng một trăm mười bảy thiên kiêu. Dao Huyền Tông chủ trì, Chưởng Môn Lý Đạo Huyền phát biểu. Năm ngày giao lưu bắt đầu từ ngày mai.
– Có ai hỏi về tông ta không?
– Có. Mười bảy lần.
Lâm Nhàn nhìn Hàn Phong.
– Mười bảy?
– Đệ tử đếm. Mười bảy người hỏi "Thanh Vân Tông có cao nhân đến không." Bảy người từ các tông phái nhỏ, tò mò đơn thuần. Sáu người từ tông phái trung bình, có ý thăm dò. Bốn người từ tông phái lớn, giọng lịch sự nhưng mắt tính toán.
Hắn chờ.
– Đệ tử trả lời tất cả: "Tiền bối có lịch riêng." Mười bảy người đều gật.
"Tiền bối có lịch riêng." Nghĩa là: Đại Thừa không thèm dự lễ khai mạc cùng đám trẻ. Mười bảy người hiểu cùng một nghĩa.
– Còn gì nữa không?
Hàn Phong ngập ngừng nửa giây, điều hiếm thấy ở đứa trẻ này.
– Dao Huyền Tông có một thiên kiêu tên Trần Diệp Thanh, Kim Đan sơ kỳ, hai mươi tám tuổi. Trong lễ khai mạc, khi Chưởng Môn giới thiệu đoàn Thanh Vân Tông, cả hội trường quay lại nhìn. Trần Diệp Thanh nhìn lâu nhất. Đệ tử cảm nhận kiếm ý từ hắn, không thù địch, nhưng sắc, kiểu kiếm ý của người muốn thử.
– Ghi nhớ.
Hàn Phong gật, đứng dậy, lui ra.
Tô Mộc Thanh đứng ở hành lang, không vào. Nàng nhìn Lâm Nhàn qua cửa mở, gật nhẹ, rồi về phòng. Không báo cáo, không nói thêm. Nhiệm vụ nàng là bảo vệ, không phải tường thuật.
Lâm Nhàn đóng cửa. Nằm xuống.
Bạch Vân Thành ban đêm ồn hơn Thanh Vân Sơn. Tiếng tu sĩ cười nói ở phố, tiếng kiếm va nhau ở sân tập, tiếng linh thú gầm ở chuồng phía tây. Linh khí hỗn tạp, nhiều nguồn, không có nhịp chung.
Nhịp đập thứ hai rung, đều, ấm, lệch một phần tư phách. Ở Thanh Vân Sơn, linh khí quanh hắn rung theo nhịp này, tạo thành vùng cộng hưởng nhỏ mà hắn đã quen. Ở đây, không gì rung theo. Linh khí hỗn tạp từ nhiều nguồn đổ vào nhau, mỗi nguồn một nhịp, không nguồn nào khớp với hắn.
Giống hát một mình trong phòng trống.
Nhưng có một điều lạ. Biên độ nhịp đập mạnh hơn dọc đường, mạnh hơn cả ở Thanh Vân Sơn. Như thể linh khí hỗn tạp kích thích nó theo cách linh khí thuần khiết không làm được. Hắn đặt tay lên ngực, cảm nhận. Rõ ràng hơn. Nhịp thứ nhất (tim) và nhịp thứ hai (thứ gì đó không có tên) gần nhau hơn, khoảng cách giữa hai nhịp thu hẹp từ một phần tư phách xuống còn... hắn không chắc. Gần hơn một chút. Không đo được bằng con số.
Hắn bỏ tay xuống. Không nghĩ thêm. Nghĩ cũng không hiểu.
Bên ngoài, Bạch Vân Thành sáng đèn. Ánh sáng từ hàng trăm phòng khách xá, từ các sân tập, từ quán trà mở cửa đêm phục vụ tu sĩ thức khuya. Một trăm mười bảy thiên kiêu. Hai mươi ba tông phái. Và mười bảy câu hỏi về hắn chỉ trong buổi khai mạc.
Ngày mai, giao lưu bắt đầu. Hắn sẽ phải lộ diện. Hoặc sẽ phải giải thích tại sao không.
Cả hai đều nguy hiểm theo cách khác nhau. Lộ diện thì phải nói, phải đáp, phải giữ vẻ mặt phù hợp với danh tiếng mà mình không có. Không lộ diện thì mười bảy câu hỏi sẽ thành ba mươi bảy, rồi bảy mươi bảy, rồi ai đó sẽ tìm đến tận phòng.
Hắn nhắm mắt. Ngoài cửa sổ, tiếng kiếm va nhau từ sân tập vọng lại, đều đặn, sắc. Ai đó đang luyện kiếm giữa đêm, chuẩn bị cho ngày giao lưu đầu tiên.
Nhịp đập thứ hai đếm nhịp trong bóng tối, kiên nhẫn, giống ai đó đang chờ một thứ mà chính hắn cũng không biết là gì.