Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 33: Kiếm Tâm Phục Hồi
Chương 33

Kiếm Tâm Phục Hồi

Lý Thanh Phong xuất quan vào buổi sáng, khi nắng mới chạm mái Kiếm Phong.

Mười ngày. Bảy ngày cho kiếm tâm liền lại, ba ngày cho linh lực ổn định. Linh dược từ Đan Phong giúp rút ngắn thời gian. Châu Nguyên đích thân bào chế, loại tốt nhất mà Đan Phong có, gửi kèm một dòng ngắn: "Huynh đệ dưỡng thương, đừng nghĩ ngợi nhiều." Lão không nghĩ ngợi. Lão chỉ ngồi trong phòng bế quan, kiếm truyền thừa treo trên giá trước mặt, và đợi kiếm tâm tự liền.

Nó liền. Nhưng vết nứt không biến mất hoàn toàn. Kiếm tâm có sẹo, mỏng như sợi tóc, nhưng có. Vĩnh viễn.

Lão đứng dậy, xương khớp kêu nhẹ sau mười ngày bất động. Lưỡi kiếm mỏng như giấy rung nhẹ khi lão bước tới, cảm ứng chủ nhân. Lão đưa tay chạm, kiếm ý chảy từ ngón tay xuống lưỡi kiếm, rồi quay ngược. Trước đây, dòng chảy mượt như nước. Bây giờ, có một chỗ hơi vấp, như sỏi nhỏ dưới đáy suối. Lão thử lần thứ hai, dồn kiếm ý mạnh hơn. Vẫn vấp ở chỗ cũ, nhẹ hơn một chút nhưng không biến mất. Lần thứ ba, lão không thử nữa.

Năm đến mười phần trăm. Kiếm tâm yếu hơn vĩnh viễn.

Lão rút tay, nhìn kiếm.

Không phải lão ấy ra tay. Ta tự chuốc. Ta dùng linh thức Nguyên Anh quét vào hư vô, kiếm ý mất phương hướng, quay ngược. Lão ấy không hề biết. Hoặc biết nhưng không cần quan tâm. Đối với Đại Thừa, Nguyên Anh quét vào mình giống như kiến bò qua chân. Có cảm giác, nhưng không đáng phản ứng.

Vân Thiên đúng. Không đắc tội. Không dò xét. Không tò mò.

Ta tò mò, và trả giá.

Bốn trăm năm tu luyện, kiếm tâm chưa từng có vết. Một lần quét linh thức, vĩnh viễn có sẹo. Cái giá rất rõ ràng, rất công bằng. Nhưng vẫn khiến lão cảm thấy già đi mười năm trong mười ngày.

Lão mặc đạo bào Kiếm Phong, chỉnh lại cổ áo, kiểm tra linh lực một lần cuối. Mọi thứ ổn định, trừ kiếm tâm. Lão mở cửa phòng bế quan, ánh sáng tràn vào, chói mắt.

Ngoài cửa, Tô Mộc Thanh đang đứng đợi. Nàng mặc áo luyện kiếm, tóc buộc cao, kiếm đeo sau lưng. Mặt bình tĩnh nhưng mắt có quầng thâm, kiểu người mất ngủ nhiều đêm. Cạnh nàng, một khay trà nguội lạnh từ lâu, cho thấy nàng đã đợi từ trước bình minh.

– Sư phụ.

– Ừ.

– Kiếm Phong mười ngày qua bình thường. Không có sự kiện lớn. Đan Phong gửi đan dược hai lần, Trận Phong gửi ngọc giản thăm hỏi một lần. Không đệ tử nào vi phạm quy tắc.

– Tốt.

Tô Mộc Thanh dừng lại, rồi nói thêm:

– Sư phụ, con có chuyện muốn hỏi.

– Hỏi.

– Sáng hôm sư phụ bế quan, con vừa gặp Lâm tiền bối. Chiều hôm đó, sư phụ nứt kiếm tâm. Hai chuyện có liên quan không?

Lý Thanh Phong nhìn nàng. Ánh mắt lão không giận, không ngạc nhiên. Lão biết Tô Mộc Thanh sẽ hỏi. Nàng thông minh, quan sát tốt, và đã ở cạnh lão đủ lâu để nhận ra các trùng hợp.

– Có.

– Liên quan thế nào?

– Ta tự chuốc. Dùng linh thức quét tiền bối từ Kiếm Phong. Không thấy gì. Kiếm ý quay ngược.

Tô Mộc Thanh im lặng. Nàng biết sư phụ dùng linh thức quét từ xa, biết đó là hành vi dò xét, và biết kết quả. Nhưng nghe trực tiếp từ miệng sư phụ vẫn khác.

– Sư phụ quét tiền bối... và không thấy gì?

– Trống hoàn toàn. Như Thanh Huyền, như ngươi, như tất cả những ai dùng linh thức quét gã. Nguyên Anh hay Trúc Cơ đều cho cùng kết quả.

Tô Mộc Thanh hít một hơi nhẹ. Nàng nhớ lần đầu dùng linh thức quét Lâm Nhàn, cảm giác như ném đá xuống giếng không đáy. Không vang. Không phản hồi. Chỉ trống.

– Con... cũng không thấy gì. Lần đầu con nghĩ do tu vi con thấp. Nhưng nếu sư phụ cũng...

– Ta biết. Và ta nói cho ngươi: không phải do tu vi thấp.

Nàng im lặng một lúc.

– Vậy tiền bối thật sự...

– Đừng nói tiếp.

Lý Thanh Phong cắt lời, giọng không cao nhưng sắc.

– Ngươi không cần biết tiền bối là gì. Ngươi chỉ cần biết: đừng dò xét, đừng thử, đừng tò mò. Tiền bối nói gì, nghe. Tiền bối bảo gì, làm. Không hỏi tại sao.

Tô Mộc Thanh nhìn sư phụ. Lão già hơn mười ngày trước, không phải vì tuổi tác mà vì vết sẹo trong kiếm tâm ảnh hưởng đến khí chất. Kiếm tu bốn trăm năm, kiếm tâm là nền tảng. Vết sẹo trên kiếm tâm giống vết nứt trên gương mặt, không thể giấu hoàn toàn. Nàng để ý cách lão đứng cũng khác, hơi nghiêng về bên trái, như thể trọng tâm đã dịch chuyển một phần rất nhỏ.

– Con hiểu.

– Tốt. Còn chuyện gì không?

– Tiền bối... có nói gì về sư phụ không?

– Gã không biết chuyện ta bế quan. Hay biết nhưng không quan tâm. Đều giống nhau.

Với Đại Thừa, Nguyên Anh nứt kiếm tâm chắc cũng không đáng để nhắc.

Tô Mộc Thanh không hỏi thêm. Nàng nhận ra sư phụ đã thay đổi trong mười ngày qua, không chỉ kiếm tâm mà cả cách nhìn nhận vị trí của bản thân. Trước đây lão là trưởng lão Kiếm Phong, bốn trăm năm tu luyện, kiếm tâm sắc bén nhất tông môn. Bây giờ lão tự xếp mình vào hàng cần được bảo vệ, không phải người bảo vệ.

Lý Thanh Phong bước qua Tô Mộc Thanh, đi về phía phòng làm việc. Bước chân vẫn vững nhưng chậm hơn trước, cách nhau đều đặn, kiểu người đang đo lại nhịp đi của chính mình. Dừng lại giữa đường, không quay đầu.

– Chuẩn bị lễ vật. Kiếm ngọc của sư tổ đời thứ tư.

Tô Mộc Thanh giật mình.

– Kiếm ngọc sư tổ? Đó là bảo vật Kiếm Phong ba trăm năm...

– Ta biết nó là gì. Lấy ra, bọc kỹ, gửi đến phòng tiền bối qua Hàn Phong.

– Sư phụ tặng... tiền bối?

– Không phải tặng. Cảm tạ. Ta dò xét lão ấy, lão ấy không trách. Kiếm tâm nứt, lão ấy không giận. Đó là nhân từ. Kiếm ngọc là lễ tạ, không phải quà.

Tô Mộc Thanh gật. Nàng biết kiếm ngọc sư tổ đời thứ tư nằm trong tủ truyền thừa ở tầng dưới Kiếm Các. Ba trăm năm không ai chạm đến, kể cả khi Kiếm Phong thiếu tài nguyên nhất. Bây giờ sư phụ lệnh mang ra tặng một người ở ngoại môn.

Nàng quay đi, bước nhanh xuống cầu thang.

Sư phụ tặng bảo vật ba trăm năm cho tiền bối vì tự chuốc lỗi. Tiền bối không biết sư phụ bế quan, không biết kiếm tâm nứt, không biết gì cả. Và bây giờ sẽ nhận kiếm ngọc mà không hiểu tại sao.

Mọi thứ xung quanh tiền bối đều như vậy. Người ta hành động vì tiền bối, tiền bối không biết. Người ta trả giá vì tiền bối, tiền bối không hay. Tiền bối ngồi ở ngoại môn, uống trà, nhìn trời, và cả tông xoay quanh.

Con không biết tiền bối là gì. Nhưng con biết tiền bối không giống ai con từng gặp.

Hàn Phong mang kiếm ngọc đến phòng ngoại môn lúc gần trưa.

Gã đi qua sân ngoại môn với bước chân thẳng tắp, hộp gỗ bọc lụa đỏ nâng ngang ngực. Vài đệ tử ngoại môn ngoái nhìn, nhận ra ấn Kiếm Phong trên hộp và vội cúi đầu. Hàn Phong không nhìn họ, bước thẳng vào phòng Lâm Nhàn, đặt hộp xuống bàn, quỳ một gối.

– Tiền bối, Kiếm Phong trưởng lão Lý Thanh Phong gửi lễ cảm tạ.

Lâm Nhàn đang uống trà. Hắn đặt chén xuống, nhìn hộp, rồi nhìn Hàn Phong.

– Cảm tạ... việc gì?

– Đệ tử không rõ chi tiết. Chỉ biết trưởng lão Lý xuất quan sáng nay và lệnh gửi ngay.

Lâm Nhàn mở hộp. Bên trong, kiếm ngọc nằm trên lót nhung: lưỡi trắng ngà, cán khảm bạch ngọc, nhẹ hơn tưởng tượng. Hắn cầm lên, cảm nhận kiếm khí mỏng manh chảy dọc lưỡi, lạnh, sắc, kiểu kiếm cổ được giữ gìn nhiều đời.

Kiếm ngọc. Bảo vật. Lý Thanh Phong gửi tặng.

Tại sao? Tôi không làm gì lão cả. Lão tự bế quan, tự nứt kiếm tâm, tôi không liên quan.

Nhưng lão nghĩ có liên quan. Lão nghĩ tôi khiến kiếm tâm lão nứt bằng uy áp vô hình. Và bây giờ tặng kiếm ngọc cảm tạ vì tôi "tha" không giết.

Tôi không biết dùng kiếm.

– Hàn Phong.

– Vâng.

– Chuyển lời: ta nhận. Cảm ơn.

– Vâng.

Hàn Phong đứng dậy, lùi ra. Ở cửa, gã ngoái lại nhìn kiếm ngọc trên bàn, mắt sáng.

Ngữ Lục câu mười sáu: Kiếm Phong trưởng lão tặng kiếm sư tổ, tiền bối chỉ nói "nhận" và "cảm ơn." Hai từ.

Tiền bối luôn nói hai từ.

Gã bước đi, lưng thẳng, bước dài.

Lục Cẩu xuất hiện từ nhà ăn, tay cầm bánh nếp, miệng còn nhai.

– Gì đó?

– Kiếm ngọc. Bảo vật Kiếm Phong ba trăm năm.

Lục Cẩu nhìn kiếm trên bàn. Nhìn linh đan cạnh đó. Nhìn áo bào tông chủ gấp gọn trên ghế. Rồi nhìn Lâm Nhàn.

– Phòng ngoại môn nhỏ bằng cái bếp. Đồ bên trong đáng giá hơn cả khu ngoại môn.

– Tôi không dùng được món nào.

– Ta biết. Nhưng người tặng không biết.

Lục Cẩu nuốt hết miếng bánh, ngồi xuống đối diện.

– Lý Thanh Phong xuất quan rồi?

– Rồi. Gửi kiếm ngay sáng nay.

– Kiếm tâm hồi chưa?

– Không biết. Nhưng lão gửi bảo vật cảm tạ, nghĩa là lão tin tôi tha mạng. Kiếm tâm có hồi hay không, lão vẫn sẽ phục tùng.

Lục Cẩu gật.

– Thêm một người. Vân Thiên, Thanh Huyền, Mộ Thanh Vân, Châu Nguyên, Hàn Phong, Tô Mộc Thanh. Bây giờ Lý Thanh Phong. Nguyên Anh phục tùng huynh.

– Phục tùng người mà họ nghĩ tôi là.

– Cũng vậy thôi. Kết quả giống nhau.

– Không giống. Kết quả dựa trên sự thật thì bền. Dựa trên hiểu lầm thì sẽ sụp khi hiểu lầm bị bóc.

Lục Cẩu nhìn hắn, mắt hơi nheo.

– Huynh nói như thể huynh muốn bóc.

– Tôi không muốn. Nhưng tôi cũng không kiểm soát được. Mỗi ngày thêm một người tin, hiểu lầm dày thêm một lớp. Đến lúc nào đó, một sơ suất nhỏ là sụp hết.

– Vậy đừng sơ suất.

Đơn giản thế sao. Lục Cẩu nói như thể sống trong lớp vỏ giả là chuyện đương nhiên. Có lẽ với gã đúng là đương nhiên. Gã từng sống mười năm ở Hắc Thổ bằng cách giả ngu, đóng vai chạy vặt, trong khi ngầm thu thập thông tin cho chủ cũ. Đối với Lục Cẩu, mọi danh tính đều là công cụ.

Nhưng tôi không phải Lục Cẩu. Tôi không giỏi đóng vai. Tôi chỉ giỏi im lặng, và người ta tự điền vào chỗ trống.

Hắn đặt kiếm ngọc vào hộp, đóng lại, để cạnh linh đan và áo bào trên kệ gỗ. Bộ sưu tập đồ không dùng được ngày càng lớn, chiếm gần nửa kệ.

Lục Cẩu liếc sang kệ, đếm thầm.

– Linh đan bậc năm. Áo bào tông chủ. Kiếm ngọc sư tổ. Huynh có thể mở tiệm cầm đồ tại ngoại môn.

– Tôi không bán được. Ai cũng biết đồ ai tặng.

– Đúng. Bán là mất lòng. Không dùng cũng mất. Chỉ có thể để đó, nhìn.

Gã nói xong, đứng dậy, phủi vụn bánh trên áo.

– Ta đi chuẩn bị. Mười ba ngày nữa Nhạc Dương Tông đến, huynh cần biết cách ứng xử với Kim Đan bên ngoài. Khác với Kim Đan Thanh Vân.

– Khác thế nào?

– Kim Đan Thanh Vân đã bị não bổ, nên huynh nói gì họ cũng tự suy diễn theo hướng có lợi. Kim Đan bên ngoài chưa bị, nên huynh phải cẩn thận hơn. Ít nhất là trong lần gặp đầu tiên.

Gã bước ra hiên, dừng lại.

– À, còn nữa. Diệp Thanh, Kim Đan đồng hành của Nhạc Dương Tông, là kỳ thủ. Lần trước gã đánh cờ với Thanh Huyền và thua. Lần này có thể muốn đánh lại. Huynh nên chuẩn bị tâm lý.

– Tôi không biết chơi cờ.

– Ta biết. Đó mới là vấn đề.

Lục Cẩu đi rồi, phòng ngoại môn trở lại yên tĩnh. Nắng trưa sáng trắng, gió nhẹ mang mùi cỏ khô từ sân tập phía nam. Hàn Phong ngồi ở góc quen thuộc ngoài hiên, mắt nhìn xa, linh thức quét đều xung quanh.

Mười ba ngày nữa. Nhạc Dương Tông sẽ đến. Lý Thanh Phong, với kiếm tâm có sẹo và lòng kính sợ mới, sẽ đứng phía sau tôi. Hàn Phong sẽ canh gác. Vân Thiên sẽ sắp xếp. Thanh Huyền sẽ tiếp khách.

Và tôi sẽ ngồi uống trà, nói ít nhất có thể, hy vọng không ai bắt chơi cờ.

Hắn nhấp chén trà đã nguội, nhìn ra hiên. Phía đông, nơi Ninh Dạ đang ẩn mình quan sát mà hắn không biết, mây tụ thành một dải dài, thấp, xám nhạt. Trông như cơn bão đang tập hợp rất chậm, chậm đến mức người ta quên rằng bão sắp đến.

Ch.33/130
2.330 từ