Câu Hỏi Đầu Tiên
Mùng mười ba tháng mười. Nắng sớm.
Quét sân. Hai chổi, hai bên, tiếng tre trên đá. Lão Cố quét nhanh hơn hôm qua, nhịp quen hơn, không còn dừng nửa giây giữa mỗi nhát. Kiểu người đã đọc xong linh mạch qua chổi và không cần đọc thêm.
Hắn dò thói quen: linh mạch vẫn ấm, nhịp đập thứ hai vẫn nhanh hơn bình thường (bảy ngày rồi chưa trở lại nhịp cũ). Nhịp thở lớp sáu đều, ấm, kiểu người ngủ yên. Ba bên cộng sinh, cả ba đều chấp nhận ông lão.
Sân sạch. Ngồi bậc thềm. Trà. Im lặng. Kiểu sáng thứ hai, và hắn bắt đầu nghi ông lão cũng quen.
Nhưng hôm nay, Lão Cố nói trước.
– Cậu, ông lão nói, mắt nhìn chén trà, giọng bình thường, kiểu hỏi thời tiết. Cậu biết thứ gì đang ở dưới đất phía đông không?
Phòng không có ai ngoài hai người. Lục Cẩu đang nấu cháo trong bếp, cách ba bức tường. Hàn Phong chưa ra sân. Gió thổi lá thông rơi, rơi đúng chỗ vừa quét.
Hắn cầm chén trà. Uống chậm. Đặt xuống.
Ông ta hỏi. Ngày thứ ba, đúng như tôi dự đoán. Câu hỏi trực tiếp. Không vòng vo, không thăm dò, kiểu người đã quyết hỏi từ trước khi mở miệng.
"Thứ gì đang ở dưới đất phía đông." Ông ta biết có thứ gì đó. Câu hỏi không phải "có thứ gì không," mà "cậu biết không." Ông ta hỏi tôi biết bao nhiêu, không phải hỏi sự thật.
– Biết, hắn nói. Một chữ.
Lão Cố nhìn hắn. Mắt hẹp. Không bất ngờ, kiểu người đã dự câu trả lời này.
– Biết từ bao giờ?
– Từ khi nó chọn tôi.
Từ khi linh mạch nhận chủ. Đúng. Trước đó tôi chỉ biết có trận pháp, có phong ấn, có thứ gì đó bên trong. Sau khi nhận chủ, tôi biết nhiều hơn: sáu lớp, người ngồi kiết già, linh mạch nuôi phong ấn nuôi người. Nhưng "biết" vẫn là biết qua cảm nhận, không phải biết thật.
Lão Cố đặt chén trà xuống. Hai tay đặt trên đầu gối, nhìn ra phía đông. Mắt không hẹp nữa, mở hơn, kiểu người nhìn vào quá khứ.
– Nó chọn cậu, Lão Cố lặp, giọng thấp hơn. Ba trăm năm, sáu lớp phong ấn, và nó chọn cậu. Cậu bao nhiêu tuổi?
– Mười tám.
– Mười tám, Lão Cố nhắc. Tổ sư phong ấn năm ba mươi bảy. Người bên trong bị ấn năm bốn mươi hai. Ba trăm năm trước, lão đứng nhìn. Bây giờ lão quay lại, và chủ mới mười tám tuổi.
Tổ sư phong ấn năm ba mươi bảy. Người bên trong bị ấn năm bốn mươi hai. Lão Cố đứng nhìn. Ba chi tiết. Ba trăm năm lịch sử mà không ai trong tông môn biết, ông ta nói như đọc từ sổ.
Hắn không phản ứng. Uống trà. Đặt chén. Kiểu mười một tháng rèn luyện: nghe thông tin mới mà mặt không đổi.
– Tiền bối biết người bên trong, hắn nói. Không phải hỏi. Là nhận định.
Lão Cố gật. Chậm.
– Biết. Lão với hắn cùng luyện kiếm hồi nhỏ. Cùng ăn, cùng ngủ, cùng bị sư phụ đánh roi. Hắn giỏi hơn lão. Luôn giỏi hơn. Nhưng giỏi thì bị phong ấn, lão dở thì còn sống.
Giọng bình thản. Không buồn, không giận, không tiếc nuối. Kiểu người đã nhai thứ cảm xúc đó ba trăm năm đến mức hết vị.
Bạn cũ. Ông ta là bạn cũ của người bị phong ấn. Cùng luyện kiếm. Cùng lớn lên. Rồi một người bị phong ấn, một người sống tiếp. Ba trăm năm.
Thứ bên trong gửi tín hiệu ấm khi ông ta đến. "Quen." Bạn cũ.
– Tại sao bị phong ấn? hắn hỏi. Lần đầu hắn hỏi Lão Cố thay vì trả lời.
Lão Cố im. Lâu. Mười giây. Hai mươi giây. Gió thổi, lá rơi, rơi trên bậc thềm giữa hai người.
– Vì hắn mạnh quá, Lão Cố nói. Mạnh đến mức linh mạch núi này không chịu nổi. Tổ sư không phong ấn vì ghét hắn. Phong ấn vì nếu không, linh mạch sẽ bùng nổ, cả núi sẽ sập, mọi người sẽ chết. Hắn tự nguyện. Ngồi xuống, nhắm mắt, để tổ sư đặt sáu lớp. Không chống cự. Không oán.
Tự nguyện. Người ba trăm năm bên trong trận pháp tự nguyện bị phong ấn. Vì mạnh quá. Vì linh mạch không chịu nổi.
Nhưng bây giờ linh mạch nhận tôi. Và đang tự tối ưu. Và đang mạnh hơn. Nghĩa là linh mạch bây giờ khác linh mạch ba trăm năm trước. Nghĩa là phong ấn có thể không cần thiết nữa.
Có phải vì thế ông ta quay lại?
Im lặng kéo dài. Trà nguội lần hai. Lão Cố không uống thêm, mắt vẫn nhìn phía đông.
– Cậu, Lão Cố nói, giọng thay đổi, nhẹ hơn, kiểu hỏi con cháu chứ không phải hỏi cao nhân. Hắn còn sống?
Câu hỏi giản dị. Ba trăm năm gói vào bốn chữ. Hắn còn sống? Bạn cũ, người cùng ăn cùng ngủ cùng bị đánh roi, bị phong ấn ba trăm năm, còn sống?
Hắn biết câu trả lời. Biết vì linh mạch nói: nhịp thở từ lớp sáu, ấm, đều, có nhấn, có chủ ý. Người chết không thở. Người chết không gửi tín hiệu ấm lạnh.
– Sống, hắn nói.
Lão Cố nhắm mắt. Ngồi yên. Vai ông lão rung nhẹ, rất nhẹ, kiểu người hít vào sâu rồi giữ. Không khóc. Không cười. Chỉ rung, kiểu nước trong ly rung khi bàn lay.
Mười giây. Mở mắt. Mắt hơi đỏ, nhưng khô.
– Lão biết, ông lão nói, giọng khàn hơn bình thường. Lão cảm nhận được từ dưới chân núi. Nhưng cảm nhận khác nghe người nói.
Cảm nhận khác nghe người nói. Ông ta cảm nhận bạn cũ qua cách nào đó tôi không hiểu, kiểu liên hệ vượt qua linh thức và linh mạch, kiểu hai người sống cùng nhau đủ lâu biết nhau đang ở đâu mà không cần nhìn.
Hắn không nói thêm. Đợi. Ông lão cần thời gian, và im lặng là thứ hắn cho được nhiều nhất.
Lục Cẩu mang cháo ra. Nhìn hai người ngồi bậc thềm, một trẻ một già, cả hai mặt bình thản, cả hai mắt nhìn phía đông. Đặt cháo xuống, không hỏi, đi vào.
Hắn ăn cháo. Lão Cố không ăn. Ngồi, cần câu trên đùi, nhìn xa.
Sau một lúc, ông lão nói, giọng đã bình thường lại:
– Cậu nói "nó chọn cậu." Linh mạch chọn cậu. Nhưng linh mạch không phải hắn. Linh mạch là sợi dây, hắn là người bị buộc. Linh mạch chọn chủ, nhưng hắn có chọn cậu không?
Hắn có chọn tôi không. Thứ bên trong có chọn tôi không. Linh mạch nhận chủ vì tôi chạm viên đá, buộc phải chạm, không có lựa chọn. Nhưng người bên trong, người tự nguyện bị phong ấn, đang gửi tín hiệu ấm lạnh, đang thở có chủ ý, đang phản ứng khi Lão Cố đến, ông ta có chọn tôi không?
Tôi không biết.
– Chưa biết, hắn nói.
Lão Cố nhìn hắn. Lâu. Mắt hẹp, kiểu đánh giá, nhưng không phải đánh giá tu vi hay cảnh giới. Đánh giá con người. Kiểu hỏi: cậu có đáng tin không?
– Chưa biết, Lão Cố lặp. Thật thà. Lão thích câu đó hơn "biết."
Ông ta thích "chưa biết." Vì "biết" có thể giả. "Chưa biết" không ai giả. Không ai giả dốt trước Đại Thừa trừ khi thật sự dốt. Hoặc thật sự giỏi.
Và tôi không biết mình ở vế nào.
Chiều. Hàn Phong luyện kiếm. Lão Cố không xem. Ngồi trong phòng khách ngoại môn, cửa đóng. Hắn dò qua linh mạch: vùng trắng nằm yên, cần câu dựa tường. Ông lão đang nghĩ.
Hắn ngồi sân, nhắm mắt, dò lớp sáu.
Nhịp thở thay đổi. Không phải ấm lạnh nữa, không phải nhấn có chủ ý. Mà là nhịp mới: dài, rất dài, kiểu thở sâu, kiểu người tập trung. Thứ bên trong đang cố làm gì đó. Không phải gửi tín hiệu. Không phải phản ứng. Đang cố... vươn.
Vươn. Kiểu cánh tay trong nước cố với lên mặt nước. Nó đang cố vươn qua phong ấn. Về phía nào? Về phía ông lão.
Hắn mở mắt. Nhìn phía đông. Rừng trúc, bãi đất cấm, nắng chiều xuyên tán cây. Bình thường. Nhưng dưới đất, sâu ba mươi trượng, sáu lớp phong ấn, thứ gì đó ba trăm năm tuổi đang cố chạm bạn cũ.
Và linh mạch, nhịp đập thứ hai trong ngực hắn, rung theo, kiểu sợi dây nối hai đầu mà cả hai đầu đều kéo.
Tôi ở giữa. Linh mạch nối tôi với phong ấn, phong ấn giữ ông ta. Ông ta vươn qua phong ấn, qua linh mạch, qua tôi, đến Lão Cố. Tôi là cầu nối. Không cần mạnh. Chỉ cần ở đúng chỗ.
Hắn thở chậm. Nhịp đập thứ hai thay đổi: ấm hơn, mạnh hơn, kiểu linh mạch đang truyền tải thứ gì đó từ lớp sáu ra ngoài. Qua hắn. Qua ngực hắn. Qua tim hắn.
Không đau. Chỉ ấm. Kiểu uống trà nóng giữa đêm lạnh mà nhiệt lan từ trong ra ngoài.
Lục Cẩu đến, ngồi cạnh.
– Huynh mặt hơi đỏ.
– Tôi biết.
– Linh mạch?
– Nó đang truyền thứ gì đó. Từ bên trong ra ngoài. Qua tôi.
– Truyền gì?
Hắn nghĩ. Cảm nhận dòng ấm trong ngực, lan xuống bụng, lên cổ, ra tay. Không phải linh lực. Không phải nhiệt. Gần hơn. Kiểu cảm xúc có hình dạng, kiểu nhớ nhung mà truyền được qua dây.
– Nhớ, hắn nói. Nó nhớ ông ta.
Lục Cẩu im. Nhìn phía đông. Nhìn lại hắn.
– Ba trăm năm nhớ, ông lão nghe được không?
– Chưa biết. Nhưng linh mạch đang cố.
Lục Cẩu gãi đầu. Nhìn dòng ấm trên mặt hắn, nhìn phía đông, nhìn lại hắn. Kiểu người đang xử lý thông tin mà không đủ cấp bậc tu vi để xử lý.
– Nếu nghe được, Lục Cẩu nói, giọng nhỏ hơn, kiểu sợ phá vỡ thứ gì đó. Ông ta sẽ làm gì?
Hắn không trả lời. Vì không biết. Vì câu hỏi đó không phải của hắn, mà của hai người đã sống cùng nhau ba trăm năm trước, một người bị ấn dưới đất, một người đi khắp thiên hạ rồi quay lại. Câu trả lời nằm giữa họ, không phải giữa hắn và Lục Cẩu.
Gió chiều mang mùi trúc. Hàn Phong múa kiếm, kiếm rung, đất rung, linh mạch vọng. Nhưng hôm nay, dưới lớp rung kiếm, có dòng chảy khác: dòng ấm, từ sâu, từ lớp sáu, qua hệ thống phong ấn, qua linh mạch, qua nhịp đập thứ hai, lan ra mặt đất.
Lão Cố trong phòng có cảm nhận được không, hắn không rõ. Nhưng dép cỏ của ông lão, đặt ngoài cửa, ấm hơn mặt đá xung quanh.
Linh mạch đang sưởi ấm dép ông lão. Vì thứ bên trong muốn. Và linh mạch nghe.
Chiều tàn. Hàn Phong thu kiếm, lau mồ hôi, nhìn về phía phòng khách ngoại môn.
– Huynh, Hàn Phong nói, giọng thấp, kiểu người quen nói nhỏ gần hắn. Lão tiền bối đó... huynh biết ông ta tu vi tầng nào không?
– Không.
– Đệ cũng không. Đệ luyện kiếm cả buổi chiều, cố tình phóng kiếm ý ra rộng, thử dò. Không có gì. Kiểu người thường. Nhưng kiếm của đệ rung khác hôm qua.
– Rung thế nào?
Hàn Phong nghĩ. Lâu. Kiểu người cố tìm từ cho thứ cơ thể biết mà đầu chưa gọi tên.
– Kiểu kiếm sợ, Hàn Phong nói. Không phải đệ sợ. Kiếm sợ. Mỗi khi đệ hướng mũi kiếm về phía ông ta, kiếm rung, kiểu chó sủa nhầm sư tử rồi cụp đuôi. Đệ không điều khiển được phản ứng đó.
Kiếm sợ. Hàn Phong Trúc Cơ hậu kỳ, kiếm tu chính thống, kiếm của hắn có linh tính riêng. Và kiếm đó sợ ông lão quét sân.
Hắn không bình luận. Gật. Hàn Phong hiểu, bước đi, không hỏi thêm. Kiểu hai người đã sống cùng đủ lâu để biết khi nào câu trả lời là "ta cũng chưa hiểu."
Tối. Trăng mười ba, tròn gần đủ. Hắn ngồi bậc thềm, nhắm mắt, dò lớp sáu lần cuối trong ngày.
Nhịp thở bình thường lại. Không vươn nữa. Kiểu người mệt sau khi cố với tay quá lâu. Nhưng dòng ấm vẫn còn, nhẹ hơn, kiểu than hồng sau khi lửa tắt. Thứ bên trong đã dừng, nhưng không quên.
Lão Cố ngồi ngoài sân, cần câu trên đùi, nhìn trăng. Không câu cá, không uống trà, chỉ ngồi. Dép cỏ vẫn ấm.
Hắn mở mắt, nhìn ông lão. Lưng thẳng, người gầy nhưng không yếu, kiểu người từng đứng trước ngàn quân mà không cúi. Nhưng tối nay, cổ ông ta hơi cúi, kiểu người nhìn xuống mặt đất mà thật ra nhìn xuyên đất, nhìn xuống ba mươi trượng, sáu lớp phong ấn, chỗ bạn cũ ngồi.
Ba trăm năm. Ông ta sống ba trăm năm sau khi nhìn bạn bị phong ấn. Và bây giờ quay lại, ngồi trên đất, cách bạn ba mươi trượng, và thứ duy nhất nối hai người là tôi.
Tôi mười tám tuổi. Luyện Khí tầng ba. Sợi dây mỏng nhất có thể giữ hai đầu nặng nhất.
Gió khuya mang mùi thông. Lão Cố không động. Hắn không động. Hai người ngồi dưới trăng mười ba, một trẻ một già, một sợi dây một đầu neo, và dưới đất sâu, nhịp thở lớp sáu đều đặn như người đang mơ.
Hắn ngồi yên. Đợi. Ba nhịp trong ngực rung gần nhau hơn bao giờ hết, và dòng ấm không ngừng.